Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 65

Giờ đây Hoắc gia đã có ý định thành thân rồi, mà nàng cũng đã quyết định rời khỏi nhà Hoắc gia sớm một chút, vậy thì không nên kéo dài quá lâu, tránh cho bản thân lại lún sâu vào.

A Nguyên mang theo suy nghĩ ấy trở về tiệm rèn.

Lúc đi ngang qua tiệm mộc, Hứa nương tử từ trong tiệm bước ra, trên mặt đầy vẻ áy náy tự trách:

"Đều tại ta dạy muội mấy thứ chẳng ra gì, làm liên lụy tới muội."

A Nguyên khẽ lắc đầu:

"Hứa nương tử không cần xin lỗi đâu, đều là tự ta muốn làm mà…"

Nói đến đây thì nàng hơi khựng lại.

Những lời của Hứa nương tử làm cho nàng nhất thời sinh nghi. Giống như tỷ ấy đã biết được chuyện gì đó, nhưng làm sao tỷ ấy lại biết chuyện này chứ?

"Hứa nương tử, sao tỷ lại biết chuyện này?" A Nguyên nghi hoặc hỏi.

Hứa nương tử u uất thở dài một tiếng:

"Chập tối cái ngày mà ta nói với muội những lời đó, Hoắc thợ rèn đã mặt lạnh tới trước viện nhà ta, nói với phu quân ta rằng tính tình muội đơn thuần, là ta dạy hư muội, còn bảo sau này đừng nói mấy lời linh tinh để xúi giục muội nữa."

Những lời ấy của Hoắc thợ rèn khiến Hứa nương tử sinh lòng ái ngại. Qua vài lần tiếp xúc, nàng ta cũng biết tiểu nương tử này tính tình thực sự đơn thuần. Bản thân nàng đúng là có ý tốt nhưng mà làm hỏng chuyện rồi.

Nghe vậy, A Nguyên thoáng sững người.

Từ những lời này không khó để nghe ra, Hoắc gia là có quan tâm đến nàng. Nhưng lại không có tình cảm nam nữ, thật sự chỉ xem nàng như muội muội mà thôi, còn trước đây đều là do nàng nghĩ nhiều rồi.

A Nguyên nói với nương tử nhà họ Hứa rằng chuyện này không liên quan đến nàng ấy, đây là chuyện giữa nàng và Hoắc gia, bảo nàng ấy đừng để tâm.

Sau đó nàng đi xuyên qua con ngõ nhỏ trở về hậu viện của tiệm rèn

Đóng cửa viện lại, tiếng đập sắt trong tiệm truyền vào hậu viện, A Nguyên đặt chiếc giỏ xuống rồi ngồi dưới hiên nhà lắng nghe một hồi lâu.

Sau một lúc lâu, nàng mới hít sâu một hơi, như thể có thứ gì đó đã được buông xuống khỏi đáy lòng, rồi khẽ mỉm cười.

Trên đời này vốn chẳng có cái đạo lý ai rời xa ai thì không sống nổi. Từ nhỏ đến lớn, nàng gần như vẫn luôn tự ôm lấy chính mình để sưởi ấm, sau này tiếp tục sống như thế cũng rất tốt.

Sau này nàng cũng sẽ không còn ôm những ý nghĩ ngốc nghếch như tìm một người để yêu thương mình nữa.

Tự mình yêu thương chính mình là được rồi.

A Nguyên nghĩ thông suốt rồi, nhận ra tiền bạc lúc này mới là quan trọng nhất, nên liền về phòng đếm lại toàn bộ số đồng xu hiện có.

Tổng cộng có một trăm năm mươi mốt văn tiền.

Dẫu ít ỏi, nhưng so với lúc tay trắng chạy trốn khỏi thôn Hà gia thì hiện tại đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Dù chẳng bao lâu nữa phải rời khỏi tiệm rèn này, rời khỏi trấn Thanh Thủy, giống như bèo dạt mây trôi không biết tương lai ra sao. Nhưng nhìn nắm tiền xu nhỏ này, A Nguyên vẫn cảm thấy ngày tháng sắp tới vẫn còn có hy vọng.

Mấy hôm trước vừa sang đầu tháng, trên tay vẫn còn hơn bốn trăm văn tiền Hoắc gia đưa. A Nguyên liền nghĩ trong mấy ngày trước khi đi, sẽ làm nhiều dưa muối và thịt tương một chút để dự trữ, chắc cũng đủ cho Hoắc gia ăn được trong nhiều ngày.

Qua một thời gian nữa, Hoắc gia thành thân rồi, sau này cũng không cần mua đồ ăn bên ngoài nữa.

Nghĩ đến chuyện này, trong lòng vẫn không khỏi có chút khó chịu.

Nàng ôm lấy lồng ngực thở hắt ra vài hơi, rồi cất lại những đồng tiền vào trong túi.

Tiếp đó cầm lấy chiếc khăn tay hôm qua chưa thêu xong lên tiếp tục thêu.

Đến giờ trưa, A Nguyên đi nấu cơm, tiện thể xào thêm hai món.

Nàng gõ nhẹ vào cánh cửa phía sau tiệm rèn, dịu dàng gọi:

"Hoắc gia, có thể ăn cơm trưa rồi."

Hoắc Kình nghe tiếng gọi liền dừng công việc trên tay, cởi tấm tạp dề da quấn trên người ra. Hắn đóng cửa tiệm lại rồi đi về phía hậu viện.

Vừa vào đến sân, liền nhìn thấy bóng lưng A Nguyên đang bưng thức ăn hướng về phía bàn.

Sau khi nói những lời đó với A Nguyên mấy ngày trước, lúc ăn cơm, Hoắc Kình không còn né tránh nàng nữa. Nhưng ngược lại, nàng bắt đầu tránh mặt hắn.

Nấu cơm xong, nàng vẫn sẽ gọi hắn một tiếng. Nhưng đợi sau khi hắn ngồi xuống bàn, nàng sẽ bưng bát cơm nói là vào phòng ăn.

Biết nàng nhút nhát nên Hoắc Kình cũng không ngăn cản.

Hoắc Kình rửa tay xong thì ngồi vào bàn ăn.

A Nguyên xới cơm cho hắn, đưa đến trước mặt hắn, rồi cũng xới cho mình một bát, sau đó ngồi xuống.

Hoắc Kình hơi ngẩn người.

Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng tại sao hôm nay nàng không về phòng ăn?

Hắn thầm nghĩ, chẳng lẽ nàng đã nghĩ thông rồi?

A Nguyên tuy vẫn lầm lũi ăn cơm, nhưng cũng không còn né tránh hắn như mấy ngày trước nữa.

Ăn cơm xong, Hoắc Kình về phòng nghỉ trưa, A Nguyên thì đi cho Hắc Sát ăn cỏ khô.

Nửa tháng đầu mới dọn vào ở, A Nguyên sợ con ngựa đen lớn này vô cùng.

Nhưng dần dần nàng phát hiện ngoài việc thích tỏ vẻ kiêu ngạo, không thèm để ý người khác ra thì nó chưa từng hung dữ với nàng.

Đại khái là vật tùy theo chủ, tính tình giống như chủ nhân của nó, cho nên A Nguyên dần dần cũng không còn sợ nó nữa, thi thoảng còn cho nó ăn chút cỏ khô và nước uống.

Lâu dần, con ngựa lớn dường như cũng đã quen với điều đó.

A Nguyên nhìn cơ thể bóng loáng đến phát sáng của nó, nhịn không được muốn sờ thử một cái.

Nàng vốn luôn muốn sờ thử nó, nhưng mãi không dám làm.

Nhưng lại nghĩ nếu hiện tại không sờ, e rằng sau này cũng không còn cơ hội nữa.

Nghĩ đến đây, liền lấy hết can đảm đưa tay ra.

Con ngựa đen liếc nhìn nàng một cái, không khịt mũi cũng không né tránh, tiếp tục cao ngạo nhai cỏ khô.

Có lẽ vì A Nguyên đã sống ở trong khoảng viện này gần một tháng nay, con ngựa đen dường như cũng có vài phần linh tính, cho rằng nàng cũng là một trong những chủ nhân của mình, cho nên mặc cho nàng v**t v*.

A Nguyên run rẩy hít sâu một hơi, tim gan run rẩy, rồi dè dặt đưa tay chạm lên cổ nó.

Khi chạm vào làn da ấm nóng kia, thấy Hắc Sát không có chút phản kháng nào, A Nguyên tức khắc thở phào một hơi.

Trong lòng nghĩ Hắc Sát nhìn thì kiêu ngạo, nhưng tính tình lại rất hiền lành.

Nghĩ đến đây, nàng khẽ mỉm cười, dịu dàng nói:

"Hắc Sát, sau này phải ở bên cạnh bầu bạn với chủ nhân của ngươi cho tốt nhé. Sau khi ta rời đi, ta sẽ nhớ ngươi lắm đấy.”

Âm thanh tuy rất nhỏ, nhưng vẫn lọt vào tai của Hoắc Kình đang đứng ở phía sau cửa sổ.

Hoắc Kình đứng sau cửa sổ, nửa cánh cửa che khuất bóng hình hắn, nhưng hắn vẫn nhìn thấy rõ mồn một từng nhất cử nhất động của A Nguyên trong sân.

Thậm chí cả những lời nàng nói.

Chỉ cần tập trung lắng nghe, khoảng cách ngắn ngủi thế này không làm khó được thính lực cực tốt của Hoắc Kình.

Nghe thấy câu "Sau khi ta rời đi, ta sẽ nhớ ngươi lắm đấy" mà A Nguyên nói với Hắc Sát, Hoắc Kình vô thức nhíu chặt mày lại.