Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 40

Cây đa đó nằm trong phạm vi của tiệm rèn, lúc cho thuê tiệm, chủ nhà cũng đã nói nếu sợ trộm thì có thể trực tiếp chặt bỏ. Hoắc Kình đã thuê gần nửa năm mà chưa từng nảy ra ý định chặt cây, hôm nay lại hạ quyết tâm.

Hạ Tuấn nghe vậy liền ôm chặt lấy ngực, nhìn Hoắc Kình với vẻ mặt không thể tin nổi. Hắn chẳng thèm bận tâm đến cậu bé "diễn sâu" này, xoay người ngồi xuống ghế, khoanh tay tựa lưng vào tường với tư thế rất thoải mái.

Hạ Tuấn bĩu môi, ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, hỏi:

"Hoắc gia, sao người vẫn chưa thành thân thế? Mẫu thân bảo nhìn người tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, cũng chẳng phải không có cô nương nào chịu gả cho người, vậy tại sao người vẫn cứ ở vậy?"

A Nguyên đang định đi dọn dẹp nhà bếp, chưa bước vào đã nghe thấy tiếng trò chuyện từ phía tiệm rèn. Bước chân nàng khựng lại, đứng sững ở cửa bếp.

Sao ngày hôm nay ai cũng nhắc đến chủ đề này thế nhỉ? Cô cô thì bảo muốn tìm nơi tử tế để gả nàng đi, người khác lại hỏi Hoắc gia tại sao chưa thành thân. Thực ra, A Nguyên cũng rất muốn biết tại sao hắn vẫn chưa, nên nàng không nhịn được mà nín thở nghe trộm.

Trong tiệm, Hoắc Kình liếc mắt nhìn về phía tấm rèm cửa sau, rồi thu hồi tầm mắt nhìn Hạ Tuấn, sắc mặt thản nhiên:

"Đừng có hỏi lung tung."

A Nguyên đang nín thở tập trung nghe trộm: "..."

Chẳng nghe được gì cả, nàng đành vào bếp dọn dẹp.

Vừa dọn dẹp, tâm trí nàng vừa lơ lửng trên mây. Cô cô hy vọng có một người đàn ông bảo vệ nàng nên mới muốn tìm nơi tử tế để nàng gả đi. Thế nhưng, trên đời này liệu còn có ai tốt như Hoắc gia không? A Nguyên không biết có hay không, nhưng trong mắt nàng hiện giờ, hắn chính là người đàn ông tốt nhất.

Nếu nàng phải gả đi, mà vừa vặn Hoắc gia cũng cần thành thân, vậy thì hay là... Nghĩ đến đây, trong lòng nàng đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ khác, gương mặt nhỏ nhắn dần dần ửng hồng. A Nguyên thực sự chưa từng nghĩ đến việc gả cho Hoắc gia theo hướng này bao giờ.

Một khi đã nghĩ đến thì không thể dừng lại được, ngay cả buổi chiều nàng cũng chẳng còn tâm trí đâu mà làm túi thơm. Đến bữa tối, nàng thậm chí còn chẳng dám ngẩng đầu nhìn hắn lấy một cái.

Sự bất thường của nàng đều được Hoắc Kình thu vào tầm mắt, nhưng hắn không hề gặng hỏi.

Đêm khuya tĩnh lặng, A Nguyên nóng nảy trằn trọc mãi không ngủ được. Nóng là một phần, phần khác chủ yếu là vì những ý nghĩ xao động ban chiều khiến nàng thao thức. Nàng không hiểu rõ cảm giác thích một người là thế nào, cũng chẳng biết thế nào là yêu. Nhưng trong mắt nàng, Hoắc gia là tốt nhất. Bảo nàng gả cho người khác, ban đầu từ chỗ cảm thấy sao cũng được, giờ đây trong lòng nàng đã có vài phần không cam lòng.

Thế nhưng nếu bảo nàng gả cho Hoắc gia, nàng chỉ thấy thẹn thùng chứ không hề có chút không tình nguyện nào. Nàng thì bằng lòng đấy, nhưng còn hắn thì sao?

A Nguyên không ngủ được chính là vì lý do này, nàng không biết thái độ của hắn thế nào. Nếu nàng hỏi thẳng hắn có muốn lấy nàng không, nếu hắn đồng ý thì tốt quá. Nhưng nếu hắn không chịu, liệu nàng còn mặt mũi nào mà ở lại đây nữa?

"Haizz..."

A Nguyên thở dài một tiếng đầy ai oán, lại lật người thêm lần nữa, vẫn chẳng có chút ý muốn ngủ nào. Đêm khuya uống nước nhiều, lại trằn trọc nửa đêm không ngủ được, nàng đành dậy mò mẫm đi tiểu tiện.

Trong sân ngập tràn ánh trăng, ánh bạc trải dài. Tuy có ánh sáng nhưng không gian tĩnh mịch đến mức hơi đáng sợ. Kể từ sau lần một mình ngủ lại trong rừng, lá gan của A Nguyên đã lớn hơn đôi chút, nàng không còn sợ màn đêm tĩnh lặng không chút nguy hiểm này nữa.

Vừa ra đến sân, từ phía nhà xí đã truyền đến tiếng nước chảy. Nàng chưa kịp phản ứng, bước chân đột ngột khựng lại, vẻ mặt đầy hốt hoảng. Nhưng ngay sau đó nàng mới sực tỉnh: chẳng lẽ Hoắc gia cũng dậy đi nhà xí sao?

Kèm theo tiếng nước chảy trong đó, gương mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng lên vì xấu hổ. Định quay trở về phòng thì tiếng nước đột ngột dừng lại. Chỉ một lát sau, cửa nhà xí bị đẩy ra.

Hoắc Kình đang túm thắt lưng quần đi ra, dường như nhận thấy có gì đó không ổn, hắn chau mày ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của A Nguyên giữa sân.

Hoắc Kình: "..."

"Ta... ta không biết Hoắc gia ở đây, ta chỉ là... chỉ là..."

A Nguyên đỏ bừng mặt, lắp bắp không thành câu.

Hắn điềm nhiên thắt lại thắt lưng quần, mặt không cảm xúc bảo nàng một câu:

"Cô đợi một lát."

Dứt lời, hắn sải bước đi ngang qua người nàng, trở vào phòng.

A Nguyên đỏ mặt vân vê ngón tay, nhất thời không biết nên về phòng hay đi tiểu tiện tiếp, cứ đứng ngây ngốc giữa sân. Nàng thầm nghĩ, hắn bảo nàng "đợi một lát", là ý bảo nàng đợi cho bay bớt mùi rồi mới được vào sao?

Trong lúc nàng còn đang suy nghĩ vẩn vơ, có một luồng sáng vàng vọt yếu ớt từ phía sau hắt tới. Nàng quay người lại, thấy Hoắc Kình cầm ngọn đèn dầu đi từ xa lại gần, dừng lại trước mặt rồi đưa ngọn đèn cho nàng.

Hắn thản nhiên nói:

"Cầm lấy mà đi, xong rồi thì để luôn ở phòng cô."

Giọng nói trầm ấm đầy nam tính lọt vào tai A Nguyên. Ánh mắt nàng từ ngọn đèn di chuyển dần lên trên, nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm của hắn. Chẳng hiểu sao, trong lòng nàng đủ mọi vị chua ngọt đắng cay đều trào dâng, đôi mắt hạnh đỏ hoe, nước mắt đã thấm ướt vành mắt.

Hoắc Kình ngẩn ra, khẽ nhíu mày:

"Sao thế?"

A Nguyên muốn nén nước mắt lại nhưng vô dụng, lệ vẫn trào ra khỏi hốc mắt, lăn dài trên má. Nàng dùng mu bàn tay quệt nước mắt, nghẹn ngào nói:

"Hoắc gia, sao huynh còn đối xử với ta tốt hơn cả mẫu thân của ta nữa vậy..."

Ở nhà họ Hà, nàng có một căn phòng nhỏ riêng. Nhưng lão thái thái bảo phải tiết kiệm tiền cho con trai bà ta thi cử, còn phải dành tiền để khi đệ đệ lên bảy tám tuổi thì nộp học phí vào tư thục, nên mọi thứ đều phải thắt lưng buộc bụng. Phòng của mọi người đều có đèn dầu, duy chỉ có phòng nàng là không có.

Nàng chưa từng oán trách, cũng chẳng thấy tủi thân, nhưng giờ đây so sánh với hiện tại, nỗi bi thương từ đáy lòng trào dâng. Nàng không kìm được nữa, nước mắt cứ thế rơi "lộp bộp". Hoắc Kình chưa từng có kinh nghiệm an ủi người khác, nhất thời không biết nói gì, chỉ đứng nhìn nàng khóc.

A Nguyên vừa sụt sịt vừa nói:

"Ta… ta cũng không muốn khóc đâu, chẳng hiểu sao lại khóc nữa."

Thực ra nàng lờ mờ hiểu được tại sao mình khóc. Dù nàng không oán không hận, nhưng từ tận đáy lòng, nàng vẫn luôn mong mỏi mẫu thân nàng có thể xót thương nàng một chút, hoặc đơn giản chỉ là hỏi han xem nàng có thiếu thốn gì không.