Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 39

Ban đầu A Nguyên không để ý, nhưng tiếng gọi “Hoắc tỷ tỷ” đó lại vang lên lần nữa, âm thanh ngày càng rõ ràng, cứ như phát ra ngay từ phía trên đầu nàng vậy.

A Nguyên dừng kim, ngơ ngác ngẩng đầu lên. Vừa ngước mắt, nàng đã thấy trên cành cây đa sát đầu tường có một cậu bé tầm tám chín tuổi đang ngồi vắt vẻo, chính là tiểu Hạ Tuấn nhà hàng xóm.

Hạ Tuấn ở trên cao thấy “muội muội của Hoắc gia” cuối cùng cũng ngẩng đầu, liền nở nụ cười toe toét lộ ra chiếc răng khểnh, ra sức vẫy tay với nàng. Hành động của cậu bé lại khiến mặt A Nguyên trắng bệch, nàng vội vàng nói:

“Đệ làm gì ở trên đó thế, mau xuống đi, nguy hiểm lắm!”

Hạ Tuấn cởi bó cúc dại đang buộc trên người ra, cầm giơ cao lên:

“Hoa đệ hái hồi sáng đấy, tặng cho Hoắc tỷ tỷ nè.”

A Nguyên đứng phắt dậy, vội đặt đồ thêu xuống ghế đẩu, rảo bước đến dưới chân tường. Vì lo cậu bé bị từ chối sẽ không chịu xuống, nàng căng thẳng nói:

“Đệ đưa hoa cho tỷ, rồi mau xuống ngay đi.”

Nói đoạn, nàng đưa hai tay ra làm tư thế sẵn sàng đỡ lấy.

Hạ Tuấn ném bó hoa xuống, thấy nàng đã nhận được hoa liền nói:

“Ngày mai đệ lại hái hoa tặng tỷ tỷ nhé.”

A Nguyên vừa đón lấy hoa, còn chưa kịp từ chối thì cậu bé đã như con khỉ nhỏ, thoăn thoắt leo xuống cây.

A Nguyên: ...

Nàng thầm nghĩ, đợi đến bữa trưa phải nói với Hoắc gia một tiếng, đừng để đứa trẻ đó hái hoa cho nàng nữa. Trèo lên trèo xuống như vậy thật quá nguy hiểm.

Nàng thở dài một tiếng, cúi đầu nhìn bó cúc dại trong tay. Nàng chợt nhớ đến tiểu đệ ở nhà. Đệ đệ nàng mới sáu tuổi, tuy đôi lúc nghịch ngợm nhưng cũng có lúc chạy theo sau gọi nàng “tỷ tỷ, tỷ tỷ”. Ở nhà họ Hà, có lẽ chỉ có đệ đệ là đơn thuần nhất, là người thực lòng nhớ đến nàng.

Thế nên về việc trước kia đệ đệ bưng bát nước trà bị kế phụ bỏ thuốc cho nàng, nàng không hề trách thằng bé. Suy cho cùng nó chẳng biết gì cả, chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi, nàng trách cũng vô ích. Chỉ có điều, kể từ sau chuyện đó, nàng không muốn dính dáng gì đến nhà họ Hà nữa.

Nhìn mặt trời, cũng đã đến giờ nấu cơm. A Nguyên mang đồ thêu vào phòng, liếc nhìn bó cúc dại đặt trên bàn. Nghĩ một hồi, nàng đem hoa rải lên miếng gạch xanh dưới nắng để phơi. Không có lá trà xanh, thì dùng trà hoa cúc cũng được.

Cơm nước chưa chuẩn bị xong thì tiệm rèn vừa lúc vắng khách, Hoắc Kình đóng cửa tiệm bước vào hậu viện. Thời tiết oi bức, lại phải đứng bên lò lửa đập sắt, hắn chịu nóng không giỏi nên thường chỉ rèn vào buổi sáng. Dù vậy, hắn vẫn đổ mồ hôi như tắm.

Hắn nhấc chiếc bát úp trên bát nước lạnh ra, bưng lên uống cạn sạch chỉ trong hai ngụm. Sau đó, hắn bước xuống hiên, ra cạnh lu nước múc vài gáo nước rửa mặt và cánh tay. Lúc kéo tấm vải thô trên sào tre xuống lau tay, hắn mới chú ý thấy trên mặt đất trong sân có rải một khoảnh nhỏ hoa cúc dại.

Hắn khẽ nheo mắt hồi tưởng lại một chút. Sáng nay hắn hình như có thấy tiểu Hạ Tuấn ôm một bó cúc dại cười hớn hở đi ngang qua cửa tiệm...

A Nguyên bưng cháo từ trong bếp ra, thấy hắn đang nhìn đống hoa cúc đang phơi, liền lên tiếng:

“Đó là của Hạ Tuấn mang tới tặng đấy ạ.”

Hoắc Kình nghe vậy, liếc mắt nhìn nàng. A Nguyên nhìn ra phía cây đa ngoài tường:

“Thằng bé trèo từ cây đó lên đầu tường, gọi ta rồi ném hoa xuống.”

Nghe đến đây, chân mày Hoắc Kình đã nhíu chặt lại. A Nguyên nói tiếp:

“Nó bảo ngày mai lại tặng hoa tiếp, ta chưa kịp từ chối thì nó đã chạy mất rồi. Cứ trèo lên trèo xuống cả ngày như vậy nguy hiểm biết bao, Hoắc gia hãy khuyên thằng bé một chút, bảo nó đừng tặng hoa cho ta nữa.”

Hoắc Kình nhìn cái cây đa ngoài sân. Hạ Tuấn còn có thể trèo ra trèo vào dễ dàng như vậy, chưa nói đến đám trộm đạo. Trước kia trong sân chẳng có gì đáng trộm, vả lại hắn là nam nhân độc thân nên cũng chẳng cần phòng bị gì nhiều.

Nghĩ đến đây, hắn nhìn sang tiểu nương tử vừa đặt bát cháo lên bàn. Nàng còn chưa cao đến vai hắn, gầy yếu... Không, cũng chẳng hẳn là gầy yếu như vẻ ngoài, sự "vừa vặn đầy đặn" bên dưới lớp quần áo kia, Hoắc Kình là người rõ hơn ai hết. Nhưng dù sao nàng cũng không thể vững chãi như hắn, nếu nửa đêm có tên trộm nào lẻn vào, với cái lá gan thỏ đế và thân hình nhỏ bé này, chẳng phải nàng sẽ bị dọa cho khiếp vía sao?

Trầm tư hồi lâu, Hoắc Kình mở miệng:

“Đợi lúc nào rảnh, ta sẽ chặt cái cây đa đó đi.”

A Nguyên: “Vâng, thế cũng tốt... Hả?”

Phản ứng lại, nàng nhìn trân trân vào hắn, nghi ngờ mình nghe nhầm, hỏi lại:

“Hoắc gia muốn chặt cái cây đa đó sao?”

Hoắc Kình: “Ừ, chặt đi, có thể mang đến tiệm mộc đổi lấy ít đồ nội thất.”

A Nguyên chớp chớp mắt, có chút ngẩn ngơ. Nàng chỉ muốn hắn khuyên đứa trẻ đừng trèo cây nữa, sao câu chuyện lại dẫn tới việc chặt cây luôn rồi?

Buổi chiều, Hoắc Kình gọi thằng nhóc nhà họ Hạ đang lảng vảng ngoài cửa tiệm vào trong.

“Sáng mai đừng mang hoa tới đây nữa.”

Hắn nhìn Hạ Tuấn đang trợn tròn mắt với vẻ mặt đạm mạc.

Hạ Tuấn mím môi, tỏ vẻ bướng bỉnh:

“Không, cháu cứ thích tặng hoa cho Hoắc tỷ tỷ đấy.”

Nghe thấy ba chữ “Hoắc tỷ tỷ”, Hoắc Kình im lặng mím môi. Hắn thầm nghĩ, nàng có phải họ Hoắc đâu. Dù không giải thích, nhưng chân mày hắn vẫn nhíu chặt. Cái thằng ranh này cứ làm như thể bị người ta "chia uyên rẽ thúy" không bằng, thực sự khiến người ta muốn xách nó lên đánh cho một trận.

Hoắc Kình nheo mắt nhìn cậu bé bằng ánh mắt lạnh lùng. Hạ Tuấn thì ngước khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn lên, bướng bỉnh đối diện với gã thợ rèn cao hơn mình tận nửa thân người.

Hồi lâu sau, cuối cùng cậu bé cũng chịu thua trước, đỏ mặt tía tai lí nhí:

“Hoắc gia, cháu... cháu sau này sẽ đối xử tốt với muội muội của người mà, nên người đừng có ngăn cản chúng cháu gặp nhau.”

Nói năng nghe rất ra ngô ra khoai, cứ như thể bị ai đó đánh tan duyên nợ thật sự. Hoắc Kình đưa tay gõ một cái vào đầu cậu:

“Đừng có học mấy thứ vớ vẩn linh tinh đó.”

Hạ Tuấn ôm cái đầu vừa bị gõ, vẫn cứng miệng:

“Cháu có học linh tinh đâu!”

Hắn không cảm xúc hỏi lại:

“Thế mấy lời đó ở đâu ra?”

Chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, Hạ Tuấn mới lúng búng đáp:

“Cháu nghe nhị tỷ phu nói với phụ thân cháu như thế trước khi huynh ấy cưới nhị tỷ của cháu.”

Hoắc Kình: “Đừng có mơ mà trèo cây đa nhìn vào sân nữa, mấy ngày tới ta rảnh tay sẽ chặt cái cây đó đi.”