Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 33

Nhìn thì thấy thức ăn có vẻ nhiều, nhưng thực chất cũng chỉ đủ cho Hoắc Kình ăn no chừng bảy phần. A Nguyên đứng bên bàn múc cháo, nàng ngẩng đầu nhìn hắn, dịu dàng gọi:

"Hoắc gia, ăn cơm trưa thôi ạ."

Hoắc Kình "ừ" một tiếng, đi ra cạnh lu nước múc nước rửa tay rồi mới quay lại ngồi xuống. Lúc bưng bát lên, nhìn thấy màu sắc trong bát không giống bình thường, hắn ngước mắt nhìn nàng:

"Cháo này bị làm sao thế?"

A Nguyên giải thích:

"Đây là cháo ta nấu bằng gạo thô mua lúc sáng, Hoắc gia ăn thử xem có quen miệng không, nếu không quen thì ngày mai ta sẽ nấu lại bằng gạo trắng ạ."

Hoắc Kình húp một ngụm. Cháo gạo trắng thường sẽ có vị hơi ngọt, còn loại này ngoại trừ cảm giác hơi xáp miệng ra thì cũng không có gì đáng phàn nàn.

"Được đấy."

Nghe hắn nói được, A Nguyên cũng thở phào một hơi, sau đó nàng đặt số tiền đồng còn dư lên bàn, đẩy về phía trước mặt Hoắc Kình.

"Hoắc gia, đây là ba mươi lăm văn còn dư lại, tiền giỏ hết ba văn, thớt hai văn, gạo thô..."

Lời còn chưa dứt đã bị Hoắc Kình ngắt ngang:

"Đừng nói với ta mấy việc vặt vãnh đó, cô cứ tự tính toán là được."

Hoắc Kình vốn chẳng thích xử lý mấy chuyện vụn vặt.

A Nguyên không hiểu tính hắn, chỉ tưởng là hắn đã thấy mất kiên nhẫn nên cúi thấp đầu, lí nhí:

"Hoắc gia tin tưởng ta, nhưng ta vẫn muốn nói cho rõ ràng."

Hoắc Kình nghe ra sự khác lạ trong giọng nói của nàng, hắn liếc nhìn mấy đồng tiền trên bàn. Trầm tư một giây, hắn đẩy chỗ tiền đó ngược lại chỗ nàng, giải thích:

"Ta không thích mấy chuyện nhỏ nhặt, vả lại đi mua đồ cũng chẳng biết đường nào mà lần. Sau này lương thực thực phẩm cứ để cô đi mua, mua xong thì cô viết... Cô có biết chữ không?"

A Nguyên gật đầu:

"Biết ạ."

"Vậy thì viết lại vào giấy. Bình thường ta ra ngoài mua một chuyến gạo muối thịt thà cũng tốn mất..."

Hoắc Kình khựng lại, rốt cuộc tốn bao nhiêu chính hắn cũng chẳng nhớ rõ, chỉ nói đại một con số:

"Chắc tầm hơn hai trăm văn. Sau này cứ ba ngày ta sẽ đưa cô hai trăm văn, ngươi tự xem mà mua đồ, nếu thiếu thì cứ bảo ta."

A Nguyên không đáp lời ngay, nàng vốn định từ chối nhưng lại muốn tiết kiệm bạc cho Hoắc gia, đấu tranh tư tưởng hồi lâu mới nhỏ giọng vâng lời:

"Ta nghe theo Hoắc gia."

Sau đó hai người cũng không nói thêm gì nữa, trên bàn ăn chỉ còn tiếng húp cháo. Đang lúc ăn, từ sân nhà họ Hạ hàng xóm bỗng vang lên một tiếng quát chói tai của đàn bà:

"Cái gì?!"

Tiếng quát lớn đến mức khiến A Nguyên giật nảy mình, đôi đũa trong tay "lạch cạch" một tiếng rơi xuống bàn. Nàng thấy hơi ngượng ngùng, nhìn sang Hoắc gia thì thấy hắn vẫn điềm nhiên như không. Hoắc Kình cảnh tượng nào mà chưa từng thấy qua, huống chi là cái nhà họ Hạ ngày nào cũng cãi vã nhỏ, ba ngày một trận cãi lớn này. Hắn đại khái cũng đoán được bên kia đang cãi nhau vì chuyện gì.

Ngay sau đó, tiếng gầm sư tử Hà Đông lại tiếp tục truyền tới:

"Cái thằng ranh con này, lông cánh chưa đủ mà đã đòi lấy nương tử, lại còn định đi làm hiền tế nuôi từ bé cho nhà người ta, gan ngươi cũng lớn thật đấy!"

A Nguyên nghe vậy, trong lòng thầm cảm thán không biết nữ tử nhà ai mà có sức hút lớn đến thế, khiến một đứa trẻ cũng đòi đi làm con rể nuôi từ bé. Vừa cảm thán xong, nàng lại nghe thấy tiếng cậu bé Hạ Tuấn gào lên:

"Cháu chỉ muốn lấy muội muội của Hoắc gia làm nương tử thôi!"

A Nguyên khẽ nhíu mày, thầm nghĩ lời này nghe sao mà thấy kỳ quặc thế nhỉ? Muội muội của Hoắc gia? Hoắc gia... ???

Nàng bỗng chốc sững sờ, ngây người nhìn người đàn ông đối diện đang tỏ vẻ chẳng chút ngạc nhiên. "Muội muội của Hoắc gia" trong miệng cậu bé đó chính là nàng sao? Ý thức được khả năng này, mặt A Nguyên đỏ bừng lên tận cổ.

Hoắc Kình ngẩng đầu nhìn nàng, thấy nàng đỏ mặt đến mức không còn chỗ nào để đỏ thêm được nữa, hắn thầm thở dài, nghiêm túc nói:

"Lúc nãy ở ngoài tiệm nó đã gào lên thế rồi. Trẻ con là chúa hay mơ mộng, đừng để ý đến nó."

A Nguyên đỏ mặt khẽ vâng một tiếng. Lúc cúi đầu húp cháo, gương mặt đỏ lựng đó chỉ suýt chút nữa là vùi thẳng vào trong bát. Nhưng đang ăn, nàng lại không nhịn được mà nghĩ về lời hắn vừa nói. Trẻ con hay mơ mộng sao? Hoắc gia trông không giống kiểu người sẽ nói ra câu này.

Nén lại nỗi thẹn thùng, nàng ngẩng lên, mang theo vài phần thắc mắc:

"Tại sao Hoắc gia lại nói thế?"

Hoắc Kình nhướng mắt nhìn nàng đầy thắc mắc. A Nguyên nhận ra mình hỏi hơi muộn, vội vàng giải thích:

"Ta chỉ cảm thấy Hoắc gia không giống người sẽ nói câu trẻ con hay mơ mộng như vậy."

Nếu là hai ngày đầu mới dọn vào, nàng chắc chắn chẳng dám hỏi đâu, có gì không hiểu cũng chỉ dám nén trong lòng. Nhưng chẳng hiểu sao bây giờ nàng lại muốn tìm hiểu thêm về hắn.

Hoắc Kình cầm một cái màn thầu lên, nhìn một lát rồi nhìn sang nàng:

"Hồi nhỏ sống cực khổ quá, nên thường xuyên nằm mơ, vì trong mơ cái gì cũng có."

Buông một câu nhẹ tựa lông hồng xong, hắn cắn một miếng màn thầu rồi không nói thêm gì nữa. Nhưng A Nguyên thì thẫn thờ cả người. Hồi nhỏ hắn sống khổ cực sao? Rốt cuộc là hắn đã phải chịu những nỗi khổ gì? Nàng muốn biết, nhưng không dám hỏi. Giống như nàng vậy, nàng cũng có rất nhiều chuyện chẳng dám kể cùng ai.

Nàng không thấy bản thân mình trước đây khổ đến mức nào, so với nhiều người khác, nàng thấy mình đã may mắn lắm rồi. Như ở thôn Hà Gia, mấy năm chiến tranh loạn lạc nhất, con gái chỉ là món hàng để đổi lấy lương thực mà thôi. Trần lão thái thái từng muốn bán nàng đi làm thiếp cho người ta, cũng may kế phụ nàng là Hà Dự vẫn mong mỏi được làm quan nên rất trọng sĩ diện, nhất quyết không đồng ý, nhờ thế nàng mới thoát khỏi cảnh bị bán đi.

Thế nên A Nguyên không thấy mình thảm, nhưng một nam nhân kiên cường như Hoắc gia mà cũng phải thốt lên rằng hồi nhỏ sống khổ, vậy thì rốt cuộc là phải khổ đến mức nào chứ?! Nàng nhìn người đàn ông đối diện, rồi khẽ cúi đầu xuống. Những lời quát tháo bên sân nhà hàng xóm nàng chẳng còn tâm trí đâu mà nghe nữa, trong lòng chỉ thấy có chút xót xa cho hắn.

Sau bữa cơm, A Nguyên định làm túi thơm nên hỏi mượn kéo và kim của hắn. Hoắc Kình đưa cho nàng một cây kéo và mấy cây kim. A Nguyên định tính tiền kim, nhưng hắn chỉ buông một câu "Không cần" rồi đi vào phòng.

Nắng trưa dìu dịu, một luồng gió mát thổi qua khiến người ta thấy dễ chịu đến mức buồn ngủ. Hoắc Kình vào phòng ngủ trưa, còn A Nguyên mang đồ thêu ra ngồi dưới hiên nhà bắt đầu thêu thùa.