Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 32

A Nguyên ngẩn ngơ hồi lâu, sau khi sực tỉnh mới chớp chớp mắt. Nàng bị nhìn thấy mặt rồi sao...? Nhưng chỉ là bị một đứa trẻ nhìn thấy, chắc là không có vấn đề gì lớn đâu nhỉ?

Sau khi Hoắc Kình xách tiểu Hạ Tuấn ra ngoài tiệm, hắn sa sầm mặt bảo cậu bé:

"Ngươi đừng có đi đâu hết, ở lại trong tiệm giúp ta một tay, ta sẽ tính tiền công cho."

Tiểu Hạ Tuấn nhìn gương mặt đen như nhọ nồi của Hoắc Kình, rụt cổ lại, thầm nghĩ chẳng biết mình đã đắc tội gì với Hoắc gia rồi? Cảm thấy sắc mặt của Hoắc gia thật đáng sợ, nhưng cậu bé lại không kìm được mà nghĩ về người tỷ tỷ vừa nhìn thấy lúc nãy. Vị tỷ tỷ xinh đẹp đó chắc là muội muội của Hoắc gia nhỉ?

Nhưng cậu lại nghe mẫu thân nói rằng, tiểu nương tử ở sân bên cạnh chắc chắn không phải muội muội mà là nhân tình của Hoắc gia. Sau khi tận mắt nhìn thấy người, Hạ Tuấn lại thấy Hoắc gia và nàng chắc chắn là muội muội. Bởi vì Hoắc gia tuấn tú, còn vị tỷ tỷ kia thì xinh đẹp. Trai anh hùng gái thuyền quyên, nếu không phải cùng một mẫu thân sinh ra, sao có thể cả hai đều đẹp đẽ đến thế?

Cậu chưa từng thấy vị tỷ tỷ nào đẹp như vậy, nếu có thể cưới về làm nương tử thì đúng là nở mày nở mặt biết bao. Nghĩ đoạn, cậu bèn tha thiết ngẩng đầu nhìn Hoắc Kình đang thu tiền của khách.

Hoắc Kình thu tiền xong, những người khách khác nhìn quanh một lượt không mua gì rồi cũng rời đi. Hắn cuối cùng mới có chút thời gian rảnh, bèn cúi xuống nhìn tiểu Hạ Tuấn. Đang định dặn cậu bé không được nói lung tung với người ngoài, thì đã nghe đứa trẻ này ngây ngô hỏi:

"Hoắc gia, người có thể cho muội muội của người làm nương tử cháu được không?"

Hoắc Kình: ...

Bất thình lình, Hạ Tuấn lại cuống quýt nói thêm:

"Bảo cháu làm phu quân nuôi từ bé cũng được ạ..."

...

Hoắc Kình im lặng một hồi, quay đầu nhìn bầu trời ngoài cửa tiệm, rồi lại nhìn lại Hạ Tuấn, hỏi:

"Ban ngày ngươi có hay ngủ không?"

Hạ Tuấn không hiểu vì sao, gật đầu lia lịa:

"Có ạ, cháu có ngủ trưa."

Hoắc Kình "ừ" một tiếng, xoa xoa đầu cậu bé, thần sắc đạm mạc nói:

"Vậy thì về ngủ một giấc đi, trong mơ cái gì cũng có đấy."

Hoắc Kình mặt không cảm xúc đưa cho Hạ Tuấn hai văn tiền, bảo cậu đi chơi chỗ khác hoặc về nhà mà ngủ. Hạ Tuấn nhận được tiền đồng nhưng vẫn cứ bám lấy không chịu đi, còn bảo không cần tiền công cũng muốn ở lại tiệm rèn giúp việc. Hoắc Kình cũng chẳng buồn quản, mặc kệ cho cậu ở đó, mãi đến khi mẫu thân cậu tìm đến xách tai lôi về mới thôi.

Trong sân, A Nguyên đã hấp màn thầu, còn xào thêm một đĩa dưa chuột xào thịt và một đĩa rau xanh. Có thớt rồi, việc thái thịt trở nên thuận tiện hơn hẳn, không còn vất vả như trước nữa. Nàng lau tay, bưng thức ăn đặt lên chiếc bàn dưới hiên nhà.

Tiết trời lúc này tuy chưa đến ngày đại thử - Thời điểm nắng nóng nhất trong năm, nhưng nhiều nhà đã bắt đầu mang bàn ăn ra sân hoặc ngoài hiên cho thoáng mát.

Sau khi bày hết thức ăn lên bàn, nàng mới đi tới sau tấm rèm cửa tiệm. Định vén một kẻ nhỏ xem bên ngoài có người không thì đúng lúc đó, một giọng nói nũng nịu, điệu đà lọt vào tai nàng.

Động tác vén rèm của A Nguyên khựng lại.

"Cái kéo nhà ta bị hỏng rồi, Hoắc thợ rèn huynh phải xem kỹ cho ta đấy nhé."

Giọng nói mang vẻ uốn éo làm dáng thái quá.

A Nguyên khẽ nhíu mày, cảm thấy giọng nói này có chút quen thuộc. Hơn nữa ngữ điệu này nghe kiểu gì cũng không giống giọng nói chuyện bình thường. Nàng đánh bạo vén một khe nhỏ, đầu tiên nhìn thấy là một bộ váy áo màu hồng đào, tầm mắt nhích lên một chút dừng lại trên góc nghiêng của khuôn mặt nữ nhân.

Người này ăn mặc theo kiểu phụ nhân, mặt trang điểm có chút lòe loẹt, chừng độ hai mươi tuổi. A Nguyên nhìn người này, thấy có vài phần quen mắt. Hình như đã gặp ở đâu đó rồi... Ánh mắt nàng rơi lên bộ váy áo hồng đào kia, trong phút chốc liền nhớ ra. Đây chẳng phải là góa phụ họ Lưu mà nàng đã gặp trên đường khi đi cùng cô cô lên trấn tìm việc ở xưởng thêu đó sao.

A Nguyên nhớ những người đàn bà đi cùng hôm đó từng kể chuyện Lưu quả phụ để mắt đến Hoắc thợ rèn. Họ nói mụ ta ba ngày hai lượt kiếm cớ đến tiệm rèn, thực chất là muốn quyến rũ hắn. A Nguyên cũng nhớ lại những lời từng nghe thấy trong Tú phường: Trên trấn và các làng lân cận có đến một nửa số góa phụ đều muốn tìm một người đàn ông tốt để tái giá. Và một người đàn ông độc thân, lại có chút gia sản như hắn chính là lựa chọn hàng đầu trong mắt các bà góa. Nếu hội tụ cả hai yếu tố trên mà ngoại hình còn tuấn tú nữa thì chắc chắn là hàng cực phẩm. Mà người "đắt giá" nhất trên cái trấn này không ai khác chính là Hoắc thợ rèn ở phố Đông. Có góa phụ nhà bán đậu phụ còn muốn dùng cả cửa hàng làm của hồi môn để gả cho hắn, nhưng hắn cũng chẳng thèm đồng ý.

A Nguyên sực tỉnh, nhìn về phía Hoắc gia đang im lặng dập lửa rèn sắt. Trong tiệm có lò rèn nên rất nóng, Hoắc Kình chỉ mặc một chiếc áo ngắn không tay, để trần nửa bả vai, những giọt mồ hôi lăn dài trên cánh tay rắn chắc trông như có một lớp ánh sáng phủ lên những khối cơ bắp cuồn cuộn vậy.

Nàng dời mắt khỏi người hắn, nhìn sang Lưu quả phụ, chỉ thấy ánh mắt mụ ta lấp lánh tia sáng, nhìn từ yết hầu của hắn nhìn xuống tận cánh tay. Cái ánh mắt đó, như thể muốn ăn tươi nuốt sống hắn đến nơi vậy.

A Nguyên không thích ánh mắt ấy, thậm chí có chút ghét bỏ. Tuy không ưa nhưng nàng vẫn lặng lẽ buông rèm xuống.

Hoắc Kình dường như cảm nhận được điều gì đó, hắn ngẩng đầu nhìn tấm rèm vải, sau đó đặt búa xuống, nhìn cái kéo trong tay Lưu quả phụ, thần sắc nhạt nhẽo nói:

"Sửa được, nhưng ta phải đi ăn cơm đã, một canh giờ sau hãy quay lại lấy."

Lưu quả phụ nghe vậy, ánh mắt lập tức sáng lên, vội nói:

"Ta có làm ít bánh nướng, Hoắc thợ rèn có muốn nếm thử một chút không?"

Nói đoạn định lật cái giỏ ra, nhưng Hoắc thợ rèn ở bên kia đã buông một câu "Không cần, đã nấu cơm rồi" để từ chối mụ.

Lưu quả phụ ngẩn người, nấu rồi sao? Ai nấu?

Mụ ta không nhịn được mà ướm lời, cười hỏi:

"Không ngờ Hoắc thợ rèn cũng biết nấu cơm cơ đấy?"

Hoắc Kình lấy tấm vải thô lau tay, một cái liếc mắt cũng chẳng dành cho mụ, lạnh lùng đáp:

"Có người nấu."

Dứt lời, hắn buông tấm vải thô, bước tới cửa nhìn mụ:

"Ta đóng cửa đây."

Lưu quả phụ dù da mặt có dày đến đâu cũng chẳng dám mặt dày ở lại thêm nữa.

Hoắc Kình đóng cửa tiệm xong liền trở về hậu viện. Chỉ thấy trên chiếc bàn dưới hiên đã bày sẵn bát đũa, hai đĩa thức ăn, một đĩa màn thầu và một niêu cháo lớn.