Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 130

Nợ cũ nợ mới cộng lại, Hà Dự đều đang nợ hắn một khoản lãi lớn.

Lần trước tha cho gã là do gã gặp may.

Lần này thì đừng hòng còn có vận may tốt như thế nữa.

Trời tối mịt, cả trấn Thanh Thủy gần như chìm trong màn đêm đen kịt.

Chỉ có sáu chiếc đèn lồng treo bên ngoài trạch viện của ám kỹ viện là còn sáng.

Ám kỹ viện không có văn thư danh chính ngôn thuận của quan phủ, nên là nơi không chính đáng.

Dù mọi người đều biết đó là nơi nào, nhưng cũng sẽ không để khách ở lại đến sáng hôm sau.

Khoảng canh bốn, ám kỹ viện sẽ cho khách rời đi.

Hoắc Kình sở dĩ biết chuyện này là vì thói quen.

Cho dù đã không còn ở trong quân ngũ, sự cảnh giác vẫn còn nguyên.

Trong trấn Thanh Thủy nhà ai mất gà, phụ nhân nhà nào tư thông, nhà nào có người làm ám xướng, nhà nào có nam nhân từng tới ám kỹ viện, những chuyện này Hoắc Kình đều biết.

* Ám xướng tức chỉ gái b*n d*m hoạt động bí mật, không đăng ký, không thuộc kỹ viện hợp pháp hoặc cơ sở được công khai thừa nhận.

Đại khái là do bản năng cảnh giác, nên hắn vô thức chú ý.

Đợi đến khi người khác nhận ra thì những chuyện ấy hắn đã biết cả rồi.

Hiện giờ cũng gần đến canh bốn.

Có người từ ám kỹ viện đi ra.

Không lâu sau, Hà Dự xách đèn lồng, say khướt bước ra khỏi ám kỹ viện.

Hoắc Kình đứng trong bóng tối của con hẻm, ánh mắt trầm xuống.

Khi còn ở thôn Hà gia, Hà Dự dạy học ở tư thục trong trấn, thỉnh thoảng cũng lén tới ám kỹ viện một chuyến.

Lý thị tuy có vài phần nhan sắc, nhưng dù sao tuổi cũng đã lớn, không thể so với những cô nương trẻ tuổi.

Mỗi lần từ ám kỹ viện trở về nhà, Hà Dự đều giả vờ chán ghét đến cực điểm, lừa gạt Lý thị rằng hắn bất đắc dĩ phải đi cùng người khác, đồng thời còn thề thốt son sắt rằng tuyệt đối chưa từng chạm vào những ám xướng kia.

Lý thị cũng thật ngu ngốc.

Gã nói gì thì tin nấy.

Bao năm qua chưa từng nghi ngờ.

Còn tưởng trong lòng gã chỉ có mình bà ta, ngay cả chuyện tới nơi như thế cũng chẳng giấu giếm.

Nếu không ngu xuẩn như vậy thì sao ngay cả nữ nhi thân sinh cũng không dỗ được về, còn hồ đồ đoạn tuyệt quan hệ mẫu nữ.

Nếu biết bà ta ngu như thế, gã đã chẳng đặt hy vọng lên người bà ta!

Giờ nghĩ lại vẫn đầy một bụng tức giận.

Có lẽ vì đã có năm sáu phần men say, lại thêm đầy bụng lửa giận, nên hoàn toàn không chú ý tới có người đang đi theo phía sau.

Mà cho dù lúc tỉnh táo cảnh giác, chưa chắc gã đã phát hiện ra.

Khi Hà Dự rẽ qua góc phố, rời xa ám kỹ viện, trong bụng dâng lên một cơn chua xót, gã vịn tường rồi bắt đầu nôn mửa.

Đợi nôn xong, còn chưa kịp phản ứng thì một cái bao tải đã chụp từ trên xuống.

Đầu và nửa thân trên của hắn lập tức bị trùm kín.

“Ngươi là ai, ngươi muốn làm gì?”

Tiếng gào vừa bật ra, bụng gã đã bị ai đó tung mạnh một quyền.

Đau đến mức lập tức không thể phát ra tiếng nào nữa.

Hoắc Kình biết đánh người thế nào là đau nhất.

Cũng biết phải đánh thế nào mới khiến đối phương đau đến mức không kêu cứu nổi.

Bao năm trong quân ngũ, hắn đã tự mình trải qua không ít lần.

Khoảng một khắc sau, Hoắc Kình thu quyền lại.

Hắn lạnh lùng liếc Hà Dự đang lăn lộn dưới đất một cái.

Sau đó mặt không cảm xúc xoay người rời đi, ẩn vào màn đêm trong ngõ nhỏ.

Hoắc Kình trở về nhà.

Vừa định nằm xuống thì A Nguyên bên cạnh tỉnh giấc.

Nàng mơ màng hỏi:

“Giờ là canh mấy rồi?”

Hoắc Kình đang cởi dở y phục chuẩn bị nằm xuống, động tác khựng lại, đáp:

“Khoảng canh bốn.”

“Còn sớm như vậy, sao Hoắc gia lại dậy rồi?”

Hoắc Kình thuận thế mặc lại y phục đang cởi dở:

“Có chút không ngủ được nên ta dậy luyện quyền.”

A Nguyên gật đầu:

“Vậy ta ngủ thêm một lát, lát nữa dậy làm bữa sáng.”

Hoắc Kình ngồi xuống giường, buộc lại đai lưng rồi đáp:

“Được, nàng ngủ thêm đi.”

Chuyện Hà Dự bị đánh cũng truyền ra ngoài.

Dù sao ở một trấn nhỏ như Thanh Thủy, chuyện lớn chuyện bé bằng hạt mè hạt đỗ cũng có thể truyền khắp đầu đường cuối ngõ.

Nửa đêm canh ba có một nam nhân mặt mũi bầm dập tới gõ cửa y quán.

Khi nghe Hứa nương tử kể lại, A Nguyên vẫn chưa biết người đó chính là Hà Dự.

“Người trong y quán nói đó là gương mặt lạ, không phải người trấn Thanh Thủy. Nghe khẩu âm thì hình như là người trấn Khánh An bên cạnh. Sáng hôm sau, thê tử của người đó chạy tới y quán, khóc đến vô cùng thảm thiết.”

A Nguyên ngẩn người.

Thôn Hà gia chẳng phải thuộc trấn Khánh An sao?

Lại còn là một đôi phu thê...

Nghĩ đến đây, nàng lập tức nghĩ tới Hà Dự.

“Vì sao lại bị đánh ngoài đường, còn là giữa đêm khuya?”

Hứa nương tử cười khẩy:

“Còn vì sao nữa, chẳng phải là tới chỗ đèn lồng đỏ đó sao.”

“Chỗ đèn lồng đỏ là nơi nào?”

A Nguyên vẻ mặt mờ mịt.

Hứa nương tử nhìn nàng, suy nghĩ một chút rồi vẫy tay:

“Lại đây.”

Dáng vẻ thần thần bí bí ấy lập tức khơi dậy sự tò mò của A Nguyên.

Nàng liền mang theo vẻ tò mò, bê chiếc ghế nhỏ dịch lại gần.

Hứa nương tử ghé sát tai nàng, nhỏ giọng nói:

“Đèn lồng đỏ chính là kỹ viện.”

A Nguyên mở to hai mắt.

“Cũng không nghe nói bị cướp mất thứ gì, chỉ nói bị đánh một trận thôi. Chắc là đắc tội với ai đó.”

A Nguyên nhớ tới chuyện sáng nay Hoắc gia thức dậy khi trời còn chưa sáng, nên vô thức hỏi:

“Thế tẩu có biết bị đánh vào canh mấy không?”

Hứa nương tử sáng nay đi chợ, cũng nghe người khác bàn tán nên đáp:

“Khoảng canh bốn.”

Nghe tới canh bốn, A Nguyên mơ hồ đã có đáp án.

Nếu người bị đánh là Hà Dự, vậy chắc chắn là Hoắc gia đánh rồi.

Nếu thật sự là Hoắc gia đánh, vậy sáng nay hắn không phải dậy sớm.

Mà là vừa mới trở về, định nằm xuống thì nàng tỉnh giấc.

Ước chừng chỉ đành lấy cớ rằng mình không ngủ được.

Nghĩ đến đây, A Nguyên không nhịn được bật cười.

“Muội cười cái gì?”

Hứa nương tử hỏi.

A Nguyên hoàn hồn, thu lại ý cười:

“Không có gì, chỉ là cảm thấy những nam nhân đi kỹ viện đúng là đáng đời.”

Hứa nương tử tán đồng gật đầu.

Nàng cũng thấy loại nam nhân ấy ghê tởm vô cùng.

Nhìn gương mặt không còn vẻ u sầu của A Nguyên, nàng do dự một chút rồi vẫn hỏi:

“Tuy muội đã đoạn tuyệt quan hệ với mẫu thân, nhưng bên phía nhà kế phụ của muội có tiếp tục tới gây phiền phức cho hai người không?”