Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 129

May mà lần Hoắc gia lên núi tìm nàng đã cứu được nhi tử của Tri huyện, giờ đây cũng khiến Hà Dự có phần kiêng dè, không dám làm càn.

Hoắc Kình vừa ra khỏi cửa, Hạ Tuấn đang chơi trong ngõ liền chạy tới.

Sau khi biết tỷ tỷ kia và Hoắc gia không phải huynh muội, mà là quan hệ thân mật, Hạ Tuấn đã buồn bã suốt mấy ngày.

Buồn xong thì cũng mau quên, lại tiếp tục đi theo sau Hoắc Kình, mở miệng là Hoắc gia, ngậm miệng là Hoắc gia.

Hạ Tuấn chạy tới trước mặt, đắc ý nói:

“Hoắc gia, giữa trưa nay cháu đã bám theo người phụ nhân vừa khóc vừa đi ra đó.”

Hoắc Kình đóng cửa sân lại, thần sắc nhàn nhạt nhìn cậu:

“Ngươi bám theo bà ta?”

Hạ Tuấn gật đầu, nhỏ giọng nói:

“Trước đó Hoắc gia bảo cháu chú ý đôi phu thê ở khách đ**m Duyệt Lai, cháu vẫn nhớ mặt họ. Nên cháu để ý một chút rồi đi theo. Cháu thấy bà ta đi ra xong rẽ vào ngõ ở con phố phía trước, gặp trượng phu đang đợi rồi cùng đi. Cháu lén lút đi theo sau, tận mắt thấy họ vào khách đ**m Duyệt Lai.”

Hoắc Kình gật đầu:

“Sau đó thì sao?”

“Ban đầu cháu định đi rồi, nhưng không bao lâu sau người nam nhân kia lại từ khách đ**m đi ra, trông có vẻ rất tức giận. Cháu không nhịn được nên lại bám theo. Ông ta cũng không phát hiện ra cháu. Cháu thấy ông ta đi vào một tòa trạch viện treo rất nhiều đèn lồng. Mẫu thân nói đó là nơi xui xẻo, không cho cháu lại gần, nên cháu không theo tiếp nữa.”

Hoắc Kình trầm tư một lát rồi gật đầu:

“Ta biết rồi. Ngươi ở trong ngõ đợi đi, lát nữa ta về sẽ mang cho ngươi hai cái màn thầu.”

Nghe có đồ ăn, Hạ Tuấn lập tức gật đầu lia lịa:

“Cháu sẽ không đi đâu đâu, cháu đợi.”

Hoắc Kình xoay người rời đi.

Hắn tới quán ăn mua một miếng tai heo kho, mười cái màn thầu và bốn cái bánh nướng.

Buổi tối, A Nguyên tắm xong ở gian phòng bên cạnh rồi trở về phòng.

Mà Hoắc gia cũng đã tắm từ sớm, về phòng trước.

Không biết đang nghĩ gì, hắn để trần nửa người trên ngồi dưới ánh đèn dầu.

A Nguyên nhìn thấy dấu răng trên vai hắn vẫn chưa tan đi, mặt liền nóng bừng.

Hoắc gia quá cường tráng. Tối qua rất lâu mới thành sự, đau đến mức nàng hung hăng cắn lên vai hắn.

Nàng cảm thấy nếu da thịt Hoắc gia không dày như vậy thì chắc đã bị nàng cắn rớt mất một miếng thịt rồi.

A Nguyên chẳng hề chột dạ.

Tối qua nàng đau dữ dội, Hoắc gia cũng đau, coi như huề nhau.

A Nguyên đỏ mặt lau những sợi tóc ướt nơi đuôi tóc rồi bước tới, dịu giọng hỏi:

“Hoắc gia đang nghĩ gì vậy?”

Hoắc Kình ngẩng đầu nhìn nàng, khẽ lắc đầu:

“Không nghĩ gì cả.”

A Nguyên ngồi xuống bên cạnh hắn, lấy hết can đảm tựa lên bờ vai đang tỏa hơi nóng kia.

Nàng thích thân cận với Hoắc gia.

Trước đây không dám, còn bây giờ đã danh chính ngôn thuận, nên cũng bớt cố kỵ.

Hoắc Kình nhìn nàng một cái rồi vươn cánh tay dài ôm người vào lòng.

Có lẽ vì ít khi làm chuyện như vậy nên động tác vẫn còn hơi cứng ngắc.

Hắn quen một mình một bóng.

Ngay cả khi còn ở quân doanh, có người từng nhắc tới chuyện giới thiệu mỹ kiều nương cho hắn, hắn chỉ lạnh nhạt đáp một câu:

“Đẹp hay không không quan trọng, biết nấu cơm là được.”

Sau này trở về Kim Đô, người kia liền dẫn muội muội ruột của mình tới trước mặt hắn.

Nói một câu:

“Tuy có béo một chút, nhưng nấu ăn cực kỳ ngon.”

Hoắc Kình nghiêm túc từ chối:

“Kim Đô cách huyện Vũ An hơn hai nghìn dặm, phi ngựa ngày đêm cũng phải mất một tháng, quá bất tiện. Hơn nữa, ta chỉ muốn tìm một nữ tử bình thường ở huyện Vũ An để thành gia, sống cuộc sống của người bình thường.”

Người kia rốt cuộc cũng không nỡ để muội muội mình sống cùng một hán tử thô kệch có ngày lành không hưởng lại cứ muốn chịu khổ như hắn, nên sau đó không nhắc tới chuyện này nữa.

Nhớ lại thân hình của nữ tử kia, rồi lại nhìn A Nguyên trong lòng mình, Hoắc Kình khẽ thở dài.

Vẫn là nhỏ nhắn một chút thì tốt hơn.

Kẻo ngay cả hắn cũng ôm không nổi.

Tuy nhỏ nhắn, nhưng cả người đều mềm mại dịu dàng, ôm cũng rất dễ chịu.

“Chiều nay ta đã đặt ở chỗ Hứa thợ mộc làm một chiếc xe ván gỗ, loại xe gỗ kéo bằng ngựa.”

A Nguyên ngẩng đầu nhìn hắn:

“Sao tự dưng lại làm xe ván gỗ?”

Hoắc Kình giải thích:

“Nếu ta tới huyện Vũ An cũng tiện đưa nàng theo. Sau này đi lấy quặng sắt về cũng thuận tiện hơn.”

Trước đây Hoắc Kình đều mua sắt từ thương hộ.

Giờ đã thành gia rồi, quả thực phải tính toán tỉ mỉ hơn.

Còn chuyện đi quan hệ để mua sắt rẻ hơn, cứ đợi mở được tiệm rèn ở huyện thành rồi tính.

Hóa ra Hoắc gia là vì nghĩ cho mình.

Trong lòng A Nguyên vô cùng vui mừng.

Vui mừng đến cảm động, nàng xoay nửa người trong vòng tay nam nhân, dang tay ôm lấy vòng eo vững chắc ấy.

Thân thể Hoắc Kình cứng lại.

Buổi tối tắm xong, hắn cũng không mặc áo ngoài, chỉ cách nhau một lớp áo mỏng.

Xúc cảm mềm mại của nữ tử áp lên người, mềm đến kinh người.

“Hoắc gia, chàng đối với ta thật tốt.”

Giọng A Nguyên trong trẻo lanh lảnh, mang theo vài phần vui vẻ.

Hoắc Kình nói:

“Ta không đối tốt với nàng thì đối tốt với ai?”

A Nguyên không muốn hắn đối tốt với tiểu nương tử khác.

Thế là càng siết chặt vòng eo ấy hơn, ghen tuông nói:

“Hoắc gia chỉ được đối tốt với một mình ta, không được đối tốt với nữ tử khác.”

Hoắc Kình khẽ cười nhạt.

Đêm đã khuya.

Bên cạnh truyền tới tiếng hô hấp đều đều.

Nhân lúc A Nguyên lăn ra khỏi lòng mình, Hoắc Kình xuống giường.

Không phát ra bất kỳ tiếng động nào, cứ thế lặng lẽ đi ra khỏi phòng.

Hắn tìm một cái bao tải ở phía trước cửa tiệm, rồi dưới ánh trăng bước ra ngoài.

Đã là đêm khuya.

Trên đường chẳng còn một bóng người, chỉ còn tiếng chó sủa.

Mà ở khắp trấn Thanh Thủy, nơi duy nhất còn ánh đèn sáng lúc này, đại khái chỉ có một kỹ viện nằm ở khu trung tâm trấn.

Cũng là kỹ viện duy nhất của trấn Thanh Thủy.

Đó là một ám kỹ viện.

Không có tên gọi nào cả, chỉ treo sáu chiếc đèn lồng đỏ trước cổng.

Người trong trấn ai cũng biết đó là nơi nào.

Có những quả phụ không sống nổi nữa sẽ tới đó làm nghề da thịt.

Mụ tú bà cũng không hạn chế tự do của họ.

Nhưng chỉ cần làm ăn ở kỹ viện, một nửa số bạc kiếm được đều phải nộp cho tú bà.

Hoắc Kình mặt mày trầm lạnh, nhân lúc đêm tối đi về phía ám kỹ viện đó.