Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 115

Trấn trưởng biết Hoắc Kình vốn luôn độc lai độc vãng, trong lòng thực ra vẫn có chút lo lắng hắn sẽ không nể mặt mình. Nhưng nghe hắn nói vậy, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Mỉm cười nói:

“Đương nhiên rồi, đi đường vất vả, hẳn cũng có chút mệt mỏi. Tiệc rượu được định vào giờ Dậu chiều nay, không vội.”

Nói xong, ông nhìn về phía những người khác, xua đuổi:

“Còn tụ tập ở đây làm gì, không mau ai về nhà nấy đi.”

Mọi người đều làm bộ lùi lại vài bước, nhưng chẳng ai rời đi, ai cũng muốn xem náo nhiệt.

Trấn trưởng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó nhìn Hoắc Kình, rất biết điều mà cáo từ.

Trấn trưởng đi rồi, đám người vây xem vẫn chưa đi.

Hoắc Kình cũng chẳng để ý đến họ, đỡ A Nguyên xuống xe, sau đó chuyển hết đồ đạc trong xe ngựa xuống, cảm tạ phu xe rồi đưa cho hắn mười lăm đồng tiền:

“Tiền uống trà.”

Phu xe cười nói:

“Không cần đâu, đây là việc nên làm mà.”

Sắc mặt Hoắc Kình nhàn nhạt:

“Cứ nhận đi.”

Phu xe cũng chỉ khách sáo một câu, từ chối một lần rồi nhận lấy tiền đồng.

A Nguyên cúi đầu, lấy chìa khóa, đi tới mở cửa viện trước rồi bước vào trong.

Hoắc Kình một mình chuyển hết đồ vào sân, sau đó đóng cổng lại.

Đám người bên ngoài vây xem cũng chẳng ảnh hưởng gì đến Hoắc Kình và A Nguyên.

Vì sắp đến giữa trưa, A Nguyên vo gạo nấu cơm, còn Hoắc Kình đi mua thịt và rau.

Ăn cơm trưa xong, A Nguyên vì tối qua ngủ không ngon lại còn xóc nảy trên xe ngựa suốt hai canh giờ nên buồn ngủ díp cả mắt.

Hoắc Kình khuyên nàng:

“Không cần dọn bát đũa đâu, lát nữa ta dọn.”

A Nguyên dụi dụi mắt, líu lưỡi nói:

“Cứ để đó đi, ngủ dậy ta sẽ dọn.”

Nói rồi đứng dậy, trở về phòng mình, vừa nằm xuống đã ngủ mất.

Hoắc Kình nhìn A Nguyên vào phòng rồi mới thu dọn bàn ăn, đem bát đũa đi rửa sạch.

Sau đó lấy số kẹo cưới A Nguyên đã mua trước đó cùng số kẹo cưới lần này mua ở huyện thành rồi ra khỏi nhà.

Trong ngõ Hòe Thụ có tổng cộng chín hộ gia đình.

Hoắc Kình dự định ngày kia sẽ tổ chức tiệc cưới, tránh đêm dài lắm mộng.

Hắn cũng không định đóng cửa làm tiệc riêng.

Như vậy quá thiệt thòi cho A Nguyên.

Dù không bày mấy chục bàn tiệc, nhưng bảy tám bàn thì vẫn phải có.

Khi người trong ngõ Hòe Thụ nhận được kẹo cưới, ai nấy đều ngơ ngác:

“Thật, thật sự sắp thành thân rồi sao?”

Hoắc Kình gật đầu:

“Ngày kia.”

Có phụ nhân nhiều chuyện không nhịn được nói:

“Hoắc thợ rèn, không phải ta nhiều lời, với điều kiện hiện giờ của ngươi, muốn kiểu tiểu nương tử nào mà chẳng có, hà tất phải cưới một người lai lịch không rõ ràng như...”

Lời còn chưa nói hết, nhìn thấy sắc mặt Hoắc Kình trầm xuống, bà ta sợ đến mức nuốt nước bọt rồi vội vàng nuốt luôn phần còn lại vào bụng.

Lúc Hứa nương tử nhận được kẹo cưới, nàng cười nói:

“Đến lúc đó ta sẽ gọi mọi người sang giúp một tay. Nhưng tiền công phụ việc thì không được thiếu đâu nhé.”

Một mình Hoắc Kình đương nhiên không thể xoay xở nổi.

A Nguyên là tân nương, lại càng không thể giúp việc.

“Đương nhiên rồi, chuyện này còn phải làm phiền Hứa tẩu tử.”

Hứa thợ mộc cũng không vì Hoắc Kình có quan hệ với tri huyện mà thay đổi thái độ, vẫn nhiệt tình như trước:

“Có gì mà phiền với chẳng phiền. Đến lúc huynh thành thân, ta cũng có thể sang giúp nấu nướng. Dù sao tay nghề nấu ăn của ta cũng không tệ.”

Hoắc Kình không từ chối ý tốt của họ.

Cảm tạ xong liền trở về sân nhà.

Đóng cửa lại, cất hết đồ mua về cho gọn gàng, sau đó cũng trở về phòng mình.

Nằm xuống giường, Hoắc Kình suốt hai ngày chưa được ngủ ngon một giấc, vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi.

Hai ngày ở khách đ**m, không chỉ vì hương thơm khiến người ta tâm viên ý mã mà mất ngủ, ngay cả A Nguyên bên cạnh cũng rất dính người, thỉnh thoảng lại cả người áp sát sang.

Chỉ khi thật sự nóng không chịu nổi nàng mới dịch ra một chút, nhưng chẳng bao lâu sau lại dính sang nữa.

Nàng nóng, mà Hoắc Kình còn nóng hơn.

Suốt hai ngày qua, Hoắc Kình thật sự chỉ ngủ được một canh giờ.

Lần cuối cùng Hoắc Kình ngủ chung với người khác là khi còn trong quân doanh.

Khi ấy cho dù người bên cạnh ngáy như sấm, hắn vẫn có thể ngủ trong trạng thái cảnh giác.

Nhưng hai đêm này, hắn lại gần như không ngủ được.

Không chỉ trong lòng, mà cả cơ thể cũng có một luồng nóng nảy bứt rứt.

Một loại bứt rứt muốn làm điều gì đó, nhưng lại không đúng lúc, chỉ có thể cố gắng đè nén xuống.

Lúc A Nguyên tỉnh dậy thì trời đã về chiều.

Có lẽ vì ngủ đến mơ màng, lúc thức dậy nàng còn tưởng trời mới sáng.

Nhưng sau khi ra khỏi phòng mới chậm chạp nhận ra đã là hoàng hôn, lập tức tỉnh táo hẳn.

Đến lúc rửa mặt chuẩn bị nấu cơm mới sực nhớ ra.

Tối nay Hoắc gia đi dự tiệc, không có ở nhà.

Chỉ có một mình, nàng cũng tùy tiện ăn qua loa chút gì đó.

Vào bếp mới phát hiện bát đũa hôm nay Hoắc gia đã rửa sạch hết rồi.

Trong lòng A Nguyên đương nhiên rất vui.

Ngay cả Hà Dự, kẻ ngụy quân tử luôn giả làm người trượng phu tốt, cũng chưa từng giúp mẫu thân nàng rửa lấy một cái bát.

Biết tối nay Hoắc gia nhất định sẽ uống rượu, nên nàng sớm đun một ấm trà, để nguội sẵn.

Lá trà là A Nguyên mua ngoài chợ.

Hai văn tiền một lạng.

Nước trà ngọt thanh, mùa hè uống giải khát rất tốt.

Trời còn chưa tối hẳn.

A Nguyên ăn một ít bánh nướng mua ở huyện Võ An hôm trước.

Vốn là để nàng ăn dọc đường, nhưng vì không có khẩu vị nên còn thừa lại.

Ăn vài miếng bánh, uống chút trà xong, A Nguyên bắt đầu gấp rút may hỉ phục cho Hoắc gia.

Trước đó nàng chỉ mới đo người Hoắc gia, cắt vải ra, chứ vẫn chưa khâu.

Trước khi trở về, Hoắc gia đã nói rồi.

Ngày mai phải mua thêm thức ăn, mượn thêm bàn ghế.

Ngày kia sẽ mở tiệc.

Cho nên nàng nhất định phải hoàn thành bộ hỉ phục này trong hai ngày.

May mà chỉ là một chiếc hồng bào khoác ngoài, không cần thêu hoa văn, cố gắng một chút vẫn kịp làm xong.

Cho dù A Nguyên muốn thêu thêm họa tiết cũng không còn kịp nữa.

A Nguyên may được khoảng nửa canh giờ thì cửa viện bị gõ vang, sau đó truyền đến giọng nói của Hứa nương tử:

“Tô tiểu nương tử, có ở nhà không?”

Nghe thấy tiếng gọi, A Nguyên vội đặt hỉ phục xuống, cũng không đeo khăn che mặt mà đi mở cửa.

Hứa gia nương tử đã từng nhìn thấy dung mạo của nàng rồi, hơn nữa trời cũng đã tối, không cần che giấu quá mức.

Hứa gia nương tử xách theo một chiếc đèn lồng bước vào sân.

A Nguyên ở phía sau, đóng cổng lại.