Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 114

Thấy Lý thị cúi đầu, lặng lẽ vặt lông gà, bà cháu hai người cũng chẳng còn tâm trạng nói tiếp.

Hà Doanh Doanh, người từ trước đến nay mười ngón tay chưa từng dính nước việc bếp núc, khẽ hừ một tiếng rồi nói với Hà lão thái thái:

“Nãi, con sang nhà Xuân Đào bên cạnh trò chuyện một lát. Chừa phần thức ăn cho con là được, lát nữa con về ăn.”

Chủ yếu là Hà Doanh Doanh chê bai bà lão nhà họ Trần. Một bà lão nhếch nhác bẩn thỉu như thế, nàng ta mới không muốn ngồi chung bàn ăn đâu.

Hà Dự cầm một miếng thịt xông khói từ chính đường đi ra, bảo mẫu thân vào trong tiếp đãi khách trước.

Hà lão thái thái hỏi:

“Con cầm thịt xông khói đi đâu vậy?”

Hà Dự đáp:

“Chẳng phải nhà lý chính có xe trâu sao? Ngày mai chúng ta mượn xe trâu, ngồi xe trâu đến trấn Thanh Thủy.”

Hà lão thái thái lập tức không vui, lẩm bẩm:

“Vì cái con tiện nha đầu ấy mà phí mất một miếng thịt ngon thế này, còn phải tốn bạc nữa, thật chẳng đáng.”

Tay vặt lông gà của Lý thị khựng lại một chút, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Hà Dự nhìn Hà lão thái thái:

“Nương, người bớt nói vài câu đi.”

Thở dài một tiếng rồi ra khỏi nhà.

Mục đích của Hà Dự không chỉ là đến mượn xe trâu của lý chính, mà còn muốn nhờ lý chính giúp đỡ, chuyển hộ tịch của A Nguyên sang thôn Hà Gia, nhập vào nhà họ Hà.

Trước kia, để có thể chiếm giữ A Nguyên mà không bị người khác bàn ra tán vào, hắn đã để lại một nước cờ, không chuyển hộ tịch của A Nguyên sang thôn Hà Gia.

Nay A Nguyên đã biết tâm tư của hắn, nhất định sẽ vội vàng tìm người gả đi.

Nhưng nếu trong tay có hộ tịch, cho dù nàng đã xuất giá, hắn vẫn có thể lật ngược tình thế, vu cho nhà kia dụ dỗ nữ nhân, rồi đưa A Nguyên trở về.

Hắn là kế phụ của A Nguyên, Lý thị là mẫu thân thân sinh của nàng, lại thêm hộ tịch trong tay, đưa người trở về cũng là chuyện danh chính ngôn thuận, ngay cả nha môn cũng không ngăn cản được.

Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Hoắc Kình đã thức dậy rồi khẽ lay A Nguyên bên cạnh.

“Dậy thôi, phải về trấn Thanh Thủy rồi.”

Tối qua A Nguyên cầm hôn thư ngắm nghía đến nửa đêm. Có lẽ vì quá phấn khích nên mãi đến khoảng canh bốn mới ngủ.

Tuy Hoắc Kình còn ngủ muộn hơn nàng, nhưng dù chỉ ngủ một canh giờ, hôm sau hắn vẫn như người chẳng có chuyện gì.

A Nguyên khẽ hừ một tiếng, kéo chăn lên, giọng mềm mại như đang làm nũng:

“Cho ta ngủ thêm một lát nữa thôi.”

Trước đây A Nguyên chưa từng tùy hứng như vậy, lúc nào cũng căng chặt tinh thần, nhưng giờ đây đã sống thuận theo lòng mình hơn một chút.

Hoắc Kình đứng bên giường, nhìn A Nguyên đang làm nũng, thấy nàng đáng yêu vô cùng.

Cuối cùng đành nhượng bộ:

“Vậy chỉ được ngủ thêm một khắc thôi.”

Nói xong, hắn quay người, thu dọn hết những thứ đã mua hôm qua vào hành lý.

Sau đó còn đi lấy nước mang về phòng, tiện thể mang luôn bữa sáng vào.

Lúc Hoắc Kình mang đồ ăn sáng vào phòng, A Nguyên cũng vừa thức dậy, dụi dụi mắt rồi xuống giường.

Thấy Hoắc gia đã thu dọn hết mọi thứ xong xuôi, nàng lập tức thấy chột dạ.

Nhỏ giọng nói:

“Ta không nên ngủ nướng.”

Hoắc Kình đặt bữa sáng lên bàn, thản nhiên đáp:

“Không sao, chậm một chút cũng được.”

Khi nói lời này, trên mặt hắn không có biểu cảm gì, nhưng giọng điệu lại ôn hòa hơn lúc nói chuyện với người khác thường ngày.

Người không thân quen nghe vào sẽ chẳng thấy khác biệt gì, nhưng A Nguyên thì nhận ra được.

Cảm nhận được phần ôn hòa ấy của Hoắc gia, nàng cũng không còn gánh nặng trong lòng nữa.

Sau đó đi rửa mặt, ăn sáng.

Xe ngựa đã chờ sẵn bên ngoài khách đ**m.

Hôm nay A Nguyên thay lại bộ y phục đã mặc khi đến đây.

Nếu mặc bộ đồ hôm qua trở về, chẳng phải sẽ gây nên một trận xôn xao không cần thiết sao?

Người trong ngõ Hòe Thụ biết đâu còn tưởng Hoắc gia nhặt được vàng, trở thành người giàu có ấy chứ.

Vốn dĩ ở trấn Thanh Thủy đã có không ít quả phụ nhòm ngó Hoắc gia. Nếu để họ hiểu lầm Hoắc gia trở nên giàu có, chẳng phải từng người một sẽ chạy đến tiệm rèn quyến rũ Hoắc gia hay sao?

Nghĩ đến đó, A Nguyên càng muốn làm cho Hoắc gia xấu đi một chút.

Cho nên nàng càng không để hắn ăn mặc anh tuấn uy vũ như vậy để trêu ong ghẹo bướm.

Chỉ là A Nguyên không biết, chuyện Hoắc gia lập công đã được truyền về trấn Thanh Thủy từ hôm qua.

Hiện giờ mọi người đều biết Hoắc thợ rèn của tiệm rèn Hoắc Ký đã giúp nha môn bắt được nô lệ Bắc Cương, lại còn cứu mạng công tử nhà tri huyện.

Tin tức truyền qua truyền lại, vốn dĩ Hoắc Kình chỉ đến nha môn làm hôn thư, nhưng qua miệng người khác lại biến thành tri huyện đích thân mời bọn họ đến huyện Võ An, còn khoản đãi vô cùng hậu hĩnh.

Hôm nay hai người trở về, A Nguyên ngồi trong xe ngựa, còn Hoắc Kình cưỡi ngựa.

Vừa vào đến trấn Thanh Thủy đã có người nhìn thấy, lập tức chạy đi báo tin.

Vì thế khi hai người trở lại ngõ Hòe Thụ, không chỉ người trong ngõ mà cả người ở các ngõ khác cũng kéo đến chật kín đầu ngõ.

Cả một đám đông tụ tập, vô cùng náo nhiệt.

Khi tiếng người huyên náo truyền vào trong xe ngựa, A Nguyên còn đang thắc mắc sao hôm nay phố xá lại náo nhiệt như vậy.

Vì tò mò, nàng vén rèm xe lên.

Không vén thì thôi, vừa vén lên đã giật mình.

Bên ngoài xe ngựa là một biển người đen nghịt.

“Chuyện... chuyện gì vậy?”

Hoắc Kình xuống ngựa.

Trấn trưởng trấn Thanh Thủy cũng đã đến, bước tới trước mặt Hoắc Kình rồi nói:

“Hôm qua nha môn đã gửi tin tới, nói rằng Hoắc thợ rèn ngươi lập công lớn, không chỉ giúp nha môn bắt được nô lệ Bắc Cương mà còn cứu công tử nhà tri huyện.

Hoắc thợ rèn là người của trấn Thanh Thủy chúng ta. Lập được công lao lớn như vậy, với thân phận trấn trưởng, ta đương nhiên phải mở tiệc khao thưởng cho đàng hoàng.

Vừa rồi ta đã cho người đến Nghênh Phúc Lâu đặt một bàn tiệc, còn mời cả các hương thân trong trấn đến chung vui.”

Những lời ấy truyền vào trong xe ngựa, A Nguyên mới hiểu ra là chuyện của Hoắc gia đã truyền về trấn Thanh Thủy rồi.

Thảo nào bên ngoài lại có nhiều người chờ như vậy.

Hoắc gia không phải người thích xã giao. Nếu từ chối, e rằng sẽ đắc tội với vị trấn trưởng này.

Sau này nếu tiệm rèn vẫn còn mở ở trấn Thanh Thủy, chỉ sợ sẽ có nhiều điều bất tiện.

Nhưng nếu có được mối giao tình với trấn trưởng, sau này dù Hoắc gia có chuyển đến huyện thành, cũng không phải lo việc làm ăn ở trấn Thanh Thủy bị người khác tùy ý phá hoại.

Tuy Hoắc Kình ít nói, nhưng cũng hiểu rõ đạo lý ấy.

Trước kia hắn sống một mình, không vướng bận gì, các mối quan hệ có hay không cũng chẳng sao.

Nhưng từ hôm nay trở đi, hắn đã là người có gia thất, phải tính toán cho tương lai.

Hoắc Kình không kiêu không nịnh nói:

“Vậy xin chờ ta thay một bộ y phục rồi sẽ qua.”