Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 109

Hoắc Kình trầm thấp đáp một tiếng:

“Ừ?”

A Nguyên lo lắng hỏi:

“Nằm dưới đất có lạnh quá không?”

Hoắc Kình thành thật đáp:

“Không.”

“Nhưng hôm nay vừa mới mưa xong, hơi ẩm dưới sàn chắc chắn rất nặng. Hoắc gia cũng đâu phải thân thể bằng sắt, như vậy có dễ bị cảm lạnh không?”

Hoắc Kình mở mắt nhìn xà nhà, hồi lâu mới nói:

“Nếu thật sự bị cảm lạnh thì sao?”

A Nguyên cắn môi hồi lâu mới nhỏ giọng nói:

“Ta với Hoắc gia không cần phải quá khách sáo đâu, ngủ chung một giường... cũng được mà.”

Lúc nói những lời này, A Nguyên cũng biết Hoắc gia nhất định sẽ không đồng ý.

Dù sao với tính cách đứng đắn như Hoắc gia, trước kia không thừa cơ lợi dụng người khác, bây giờ chắc chắn cũng sẽ không...

Ý nghĩ trong đầu A Nguyên còn chưa kịp hoàn chỉnh thì Hoắc Kình phía sau tấm bình phong đột nhiên ngồi dậy.

Chỉ vài bước đã đi tới bên giường, vén màn lên, đối diện với đôi mắt hạnh đầy kinh ngạc của A Nguyên.

A Nguyên nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của Hoắc Kình, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn lại.

…Hoắc gia, sao chàng thật sự lên đây vậy?

Hoắc Kình cụp mắt nhìn chằm chằm mỹ nhân tóc xõa trên giường, thấp giọng hỏi:

“Thật sự muốn ta nằm lên đây?”

Hoắc Kình xem như đã hiểu.

A Nguyên tuy hay thẹn thùng, nhưng ở một vài chuyện lại vô cùng lớn mật.

Đã chủ động mời như vậy, hắn sao có thể hết lần này đến lần khác từ chối nàng, làm nàng tổn thương chứ?

A Nguyên nuốt nước bọt, hồi lâu mới dịch người vào tận trong cùng của giường, giọng nhỏ như muỗi:

“Giường rất rộng, đủ cho...”

Đủ cho hai người.

Lời còn chưa nói hết, Hoắc Kình đã nằm xuống phía ngoài.

Cho dù giữa hai người còn cách hẳn khoảng trống bằng với thân hình của một người, nhưng tim A Nguyên vẫn đập mãnh liệt vô cùng.

Hoắc Kình nằm xuống giường, mùi hương kia dường như càng thêm nồng đậm.

Đây là giường của khách đ**m, đương nhiên không thể có hương thơm như vậy.

Rõ ràng là mùi hương cơ thể của A Nguyên hòa cùng mùi son phấn.

Hoắc Kình đặt hai tay trên bụng, nhắm mắt lại, trầm giọng nói:

“Ngủ thôi.”

A Nguyên “vâng” một tiếng.

Bên cạnh có một người đàn ông nằm đó, cơ thể nàng cứng ngắc vô cùng.

Nhưng vì người đàn ông ấy là người nàng thích, nên trong lòng lại đập loạn không ngừng.

Vốn dĩ A Nguyên đã không buồn ngủ, bây giờ bên cạnh còn có thêm một người, nàng lại càng tỉnh táo hơn.

Đêm càng lúc càng sâu.

Ước chừng qua nửa canh giờ.

Lâu như vậy rồi, Hoắc gia chắc là đã ngủ?

A Nguyên tuy vô cùng căng thẳng nhưng vẫn không nhịn được nghiêng đầu nhìn người đàn ông anh tuấn, cao lớn bên cạnh.

Ánh nến vàng nhạt khiến ngũ quan cương nghị cùng đường nét khuôn mặt của Hoắc gia như được phủ lên một tầng ánh sáng dịu nhẹ.

Ngũ quan của Hoắc gia vốn đã sắc nét, nhìn nghiêng càng thấy sống mũi thẳng tắp.

Nhờ lớp ánh sáng dịu đó mà những đường nét lạnh lùng cũng trở nên ôn hòa hơn.

A Nguyên càng nhìn càng thấy thích.

Nàng không nhịn được, cẩn thận từng chút một dịch lại gần.

Dịch tới bên gối của Hoắc gia, chống khuỷu tay, tựa cằm, chăm chú ngắm nhìn hàng mày đôi mắt của hắn.

Nàng đưa tay ra.

Đầu ngón tay cách gương mặt hắn một khoảng rất nhỏ, chậm rãi lướt từ trán xuống.

Đến lông mày.

Đến đôi mắt.

Rồi tới sống mũi.

Hoắc Kình vốn chưa ngủ say.

Hương thơm kia từng đợt từng đợt kéo tới, lúc có lúc không trêu chọc lòng người, chẳng bao lâu sau còn chủ động lại gần.

Nếu trong hoàn cảnh như vậy mà hắn vẫn ngủ được thì mấy năm quân ngũ chẳng phải uổng phí rồi sao?

Hoắc Kình có thể cảm nhận được bàn tay của A Nguyên chỉ cách chân mày hắn một khoảng bằng độ dày của một ngón tay.

Mùi hương kia cũng không ngừng quanh quẩn nơi chóp mũi hắn.

Ngón tay mềm mại dường như đang phác họa hàng mày, sống mũi của hắn.

Sau đó tiếp tục đi xuống.

Dừng lại trên môi hắn.

A Nguyên nhìn đôi môi mỏng của Hoắc gia, âm thầm cắn môi mình.

Nghĩ tới ba nụ hôn trước đây - hai lần nàng say rượu và một lần Hoắc gia say rượu - lòng nàng không khỏi rung động.

Nhìn hồi lâu, A Nguyên nhất thời sơ ý, đầu ngón tay chạm vào đôi môi mềm ấm.

Trong lòng nàng giật thót.

Sợ hãi vội vàng rút tay lại.

Nhưng mới rút được một nửa thì cổ tay đã bị bàn tay to lớn giữ chặt.

Còn chưa kịp phản ứng, nàng đã bị một thân thể cường tráng nóng bỏng đè xuống dưới.

Hai tay cũng bị khống chế.

A Nguyên trợn tròn mắt nhìn Hoắc gia phía trên.

Hoắc Kình cúi mắt nhìn nàng.

Trên gương mặt lạnh lùng không có bất kỳ biểu cảm nào.

Chỉ có đôi mắt đen sâu thẳm như nước.

A Nguyên không biết nên hình dung ánh mắt ấy thế nào.

Giống như một con thú đói đã rất lâu chưa được ăn no, đang nhìn chằm chằm vào miếng thịt trước mắt.

Mà nàng chính là miếng thịt đó.

Bị nhìn đến mức vô cùng căng thẳng, cổ họng cũng khô khốc.

A Nguyên hoảng hốt hồi lâu mới lắp bắp nói:

“Hoắc... Hoắc gia, chàng... chàng sao vẫn chưa ngủ?”

Giọng Hoắc Kình trầm thấp khàn khàn:

“Vừa rồi nàng cứ luôn trêu chọc ta, ta làm sao ngủ được?”

Đôi mắt hạnh của A Nguyên lập tức mở to.

Cổ, mặt và tai đều đỏ bừng lên.

“Ta... ta không có... trêu chọc...”

“Ta không tin, ta cảm nhận được.”

Hoắc Kình trầm giọng nói.

A Nguyên nghẹn hồi lâu mới hỏi:

“Vậy Hoắc gia muốn làm gì...?”

Hoắc Kình đột nhiên cúi đầu.

Chóp mũi hắn gần như chạm vào chiếc mũi nhỏ nhắn xinh xắn của nàng.

“Nàng trêu chọc ta. Nếu ta không đáp lại, nàng có buồn không?”

A Nguyên căng thẳng nuốt nước bọt, cực kỳ nhỏ giọng nói:

“Ta không...”

Không buồn đâu...

Lời còn chưa dứt, môi nàng đã bị chặn lại.

Đầu óc nàng lập tức trống rỗng.

Nhưng nàng không muốn từ chối sự thân cận với Hoắc gia.

Hai người cũng không phải lần đầu tiên như vậy.

Dần dần đều trở nên quen thuộc hơn.

A Nguyên vẫn mặc bộ váy màu hạnh kia.

Vốn vì ngủ trên giường mà đã hơi nhăn, lúc này lại càng nhăn hơn.

Ngoài cửa sổ, cơn mưa đã ngừng hơn hai canh giờ lại bắt đầu rơi tí tách.

Mưa không lớn, nhưng kéo dài không dứt.

A Nguyên dần siết chặt tấm chăn trên giường.

Nàng cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay Hoắc gia.

Bàn tay ấy giống như ngọn lửa nóng bỏng.

Cũng cảm nhận được sự dữ dội từ một nơi nào đó trên người Hoắc gia.

Không biết đã qua bao lâu.

Hoắc gia mới buông nàng ra, kéo chăn đắp lên người nàng.

A Nguyên dùng hai tay kéo chăn lên, che gần nửa khuôn mặt.

Chỉ để lộ đôi mắt hạnh đầy e thẹn.