Hiện nay thiên hạ thái bình, việc quản chế quặng sắt thô tuy đã nới lỏng hơn nhiều, nhưng giá cả vẫn luôn ở mức cao.
Nhưng sắt thô dùng trong nội bộ quan phủ lại rẻ hơn rất nhiều.
Thương nhân dân gian nếu có đường dây và quan hệ, cũng có thể mua được sắt thô giá rẻ.
Hoắc Kình ngồi trong khách đ**m suy nghĩ suốt nửa canh giờ, cuối cùng vẫn cảm thấy nghề rèn sắt là thích hợp với mình nhất.
Nếu dùng một vài mối quan hệ trước đây, hắn cũng có thể mua được sắt thô với giá rẻ.
Mua được sắt thô giá rẻ, tất nhiên lợi nhuận cũng sẽ cao hơn rất nhiều.
Huyện Võ An là một huyện lớn, xung quanh còn có bảy tám trấn lân cận. Nếu việc làm ăn thuận lợi, kiếm được chắc chắn nhiều hơn ở một trấn nhỏ như Thanh Thủy.
Hoắc Kình đột nhiên có thêm gánh nặng nuôi gia đình, đầu óc cũng trở nên sáng suốt hơn bao giờ hết.
Huyện Võ An có tổng cộng ba lò rèn.
Một là lò rèn của quan phủ, hai lò còn lại có quy mô gần tương đương với lò rèn của Hoắc Kình ở trấn Thanh Thủy.
Hoắc Kình đi xem cả ba lò rèn.
Vì hôm nay có mưa, lại là buổi chiều nên khách tới lò rèn cũng chỉ lác đác vài người.
Dù vậy vẫn tốt hơn ở trấn Thanh Thủy rất nhiều.
Ở trấn Thanh Thủy, cho dù thời tiết có đẹp đến đâu thì buổi chiều cũng chỉ có vài vị khách lẻ tẻ. Nếu gặp ngày mưa thì càng chẳng có một ai, bình thường đều phải dựa vào hai canh giờ buổi sáng để kiếm bạc.
Hơn nữa vì là trấn nhỏ nên đồ sắt cũng rẻ hơn trong huyện thành một chút.
Sau khi xem xong ba cửa tiệm, trời cũng đã tối.
Huyện Võ An có chợ đêm. Mưa vừa tạnh, những người bán hàng bận rộn lại nhanh nhẹn bày hàng ra.
Hoắc Kình đi ngang qua chợ đêm. Vì người quá đông nên chỉ có thể xuống ngựa, dắt ngựa đi bộ.
Đến khi trở về khách đ**m thì đã quá cuối giờ Tuất.
Hắn rời đi khoảng hơn một canh giờ.
A Nguyên vì ngủ quá sớm nên đến giờ Tuất đã tỉnh lại. Thấy trong phòng tối đen như mực, gọi hai tiếng “Hoắc gia” mà không có ai đáp lời, lòng nàng lập tức hoảng hốt.
Ở nơi xa lạ thế này, chỉ có một mình nàng, xung quanh lại tối om, A Nguyên không khỏi sợ hãi nên ôm chặt chăn.
Thỉnh thoảng bên ngoài có người đi ngang qua, tiếng nói chuyện vọng vào cũng khiến nàng thấy thấp thỏm. Nàng vội sờ tới chỗ bạc bên cạnh gối rồi ôm thật chặt vào lòng.
Một nữ tử đơn độc ở bên ngoài vốn đã không an toàn.
Huống chi nàng còn mang theo một khoản tiền lớn như vậy.
Ban đầu chỉ là có chút bất an, nhưng vì số bạc này mà càng thêm bất an hơn.
A Nguyên không biết trước khi đi, Hoắc Kình đã đặc biệt khóa cửa từ bên ngoài.
Qua hơn nửa canh giờ, nàng mới nghe thấy tiếng mở khóa, lúc ấy mới biết khi rời đi Hoắc gia đã khóa cửa lại.
Ngoài hành lang có ánh nến. A Nguyên nhìn thấy bóng dáng cao lớn in trên cánh cửa, chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra đó là Hoắc gia. Sợi dây căng chặt trong lòng cuối cùng cũng được buông lỏng.
Hoắc Kình mở cửa bước vào, A Nguyên cũng từ trên giường ngồi dậy.
Dựa vào ánh sáng yếu ớt, nàng xỏ giày, giọng hơi run:
“Hoắc gia đi đâu vậy?”
Hoắc Kình đáp:
“Ta ra ngoài đi dạo một vòng, xem thử các lò rèn ở huyện Võ An.”
Nói rồi đóng cửa lại, đi tới bên bàn, dùng hỏa chiết tử mà khách đ**m chuẩn bị sẵn để thắp đèn dầu.
Vừa mới quay người lại, A Nguyên đã đi tới phía sau hắn, nhào vào lòng hắn, ôm chặt lấy eo hắn.
Hương hoa quế nhàn nhạt lập tức tràn vào mũi Hoắc Kình.
Giọng A Nguyên mang theo chút tủi thân:
“Hoắc gia ra ngoài sao không nói với ta một tiếng, vừa rồi ta hơi sợ.”
Vì hai người ít khi thân mật, lại thêm Hoắc Kình đã ở chiến trường hơn mười năm nên cơ thể theo bản năng căng cứng trong thoáng chốc.
Nhưng vì là A Nguyên nên ngay sau đó hắn liền thả lỏng, vòng tay ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.
“Thấy nàng ngủ say nên không nỡ gọi dậy. Lần sau nếu còn ra ngoài, ta sẽ nói với nàng một tiếng.”
Hắn đúng là quên mất lá gan của nàng cũng chỉ lớn hơn con thỏ một chút.
A Nguyên trong lòng hắn khẽ “vâng” một tiếng.
Có lẽ nàng cũng có chút tính khí nhỏ nên chỉ ôm người, không nói gì.
Hoắc Kình không còn cách nào khác, chỉ đành nhẹ nhàng vỗ vai nàng, giọng điệu dịu hơn:
“Ở huyện Võ An cũng chỉ có ba lò rèn. Ta đã đi xem thử, cho dù là thời tiết xấu như hôm nay thì khách vẫn không ngừng tới. Ta cũng đã suy nghĩ rồi, đợi thêm một thời gian nữa, ta sẽ lên huyện xem cửa tiệm. Đến lúc đó mới quyết định có chuyển tới huyện thành hay không.”
Lúc này A Nguyên mới buông tay, lùi lại một bước, ngẩng đầu hỏi:
“Nếu tiếp tục mở tiệm rèn, mà tiệm ở Thanh Thủy trấn cũng vẫn mở, vậy vẫn gọi là Hoắc Ký Thiết Phô sao?”
Hoắc Kình suy nghĩ một chút, trong lòng dần nảy ra ý tưởng:
“Vẫn gọi là Hoắc Ký Thiết Phô. Đến lúc đó ta định làm một ký hiệu riêng trên tất cả đồ sắt. Lâu dần biết đâu cũng có thể gây dựng được danh tiếng.”
Câu cuối cùng, Hoắc Kình nói nửa đùa nửa thật.
Có gây dựng được danh tiếng hay không còn chưa biết, kiếm được bạc trước mới là điều thiết thực nhất.
Hoắc Kình và A Nguyên nói chuyện về những dự định sau này.
Bất tri bất giác đã gần đến giờ Tý.
Đêm đã khuya, Hoắc Kình liền bảo nàng đi nghỉ ngơi, sáng sớm ngày mai còn phải lên đường đến thôn Tô Gia.
A Nguyên mới ngủ được hơn một canh giờ nên không quá buồn ngủ. Nàng nằm trên giường, nghiêng người nhìn bóng dáng mờ mờ sau tấm bình phong.
Hoắc Kình không tắt đèn dầu mà để nó sáng mãi.
Nằm thêm nửa canh giờ, Hoắc Kình cũng chưa ngủ được. Mùi hương thơm dịu kia thỉnh thoảng lại len vào chóp mũi.
Hoắc Kình nhớ lại dáng vẻ ăn diện của A Nguyên hôm nay, trong lòng có vài phần xao động.
Lúc trước khi ra ngoài, hắn đã phát hiện vẫn có người lần lượt vào ở, nên biết rõ khách đ**m này vẫn còn phòng trống.
Chỉ e là Nghiêm Cẩn tuổi còn trẻ mà đầu óc chẳng mấy đứng đắn kia cố ý sai người nói rằng chỉ còn lại một gian phòng.
Dù biết vẫn còn phòng trống, Hoắc Kình vẫn rời khỏi khách đ**m, đến lúc trở về cũng không bảo chưởng quầy mở thêm một gian nữa.
Ở một khách đ**m người tốt kẻ xấu lẫn lộn như thế này, để A Nguyên một mình một phòng, hắn cũng không yên tâm.
Nằm hồi lâu, hắn cảm nhận được ánh mắt A Nguyên đang nhìn mình.
Hai bàn tay đặt bên hông hơi siết lại thành nắm đấm.
A Nguyên nhìn bóng dáng Hoắc gia thật lâu.
Cũng không biết có phải vì cảm thấy Hoắc gia ngày càng dung túng mình hơn hay không mà lá gan của nàng càng lúc càng lớn.
Nàng thử dò xét, nhỏ giọng gọi người bên ngoài:
“Hoắc gia...”