Vậy mà hắn thật sự cho rằng mình làm kín kẽ không lộ chút sơ hở, có thể trộm xà đổi cột, thay mận đổi đào.
Ta cụp mắt, khép lại ống tay áo.
Bên môi kéo ra một ý cười.
Nếu đã như vậy.
Quả đắng này cũng nên đến lượt bọn họ nếm cho thật kỹ rồi.
05
Đêm Trần Tố Tố mang con vào phủ, nàng đã nóng lòng đến chính viện bái kiến ta.
Thân thể nàng đẫy đà đầy đặn.
Trên gương mặt non mềm trắng hồng, nửa phần cũng không nhìn ra dáng vẻ tân quả phụ vừa c.h.ế.t chồng.
Ta ngồi ngay ngắn trên chủ vị, thần sắc ung dung uống trà.
Nghe nàng ngồi phía dưới, mắt rưng rưng như sắp khóc, lải nhải kể lể số mệnh thê t.h.ả.m của mình.
Cũng chẳng biết vở kịch này, nàng và Bùi Cảnh Hành đã sắp đặt bao lâu.
Trước mắt nói ra, vậy mà lại giống như thật.
Ta không cắt ngang nàng, chỉ xem như đang ngồi trong trà lâu nghe kể chuyện.
Thấy thần sắc ta trước sau vẫn nhàn nhạt.
Nàng có chút ngượng ngập dừng lời.
Nhẹ nhàng dịu dàng gọi ta một tiếng: “Tỷ tỷ.”
Ta chậm rãi đặt nắp chén trà xuống, không đáp lời.
An ma ma đứng bên cạnh lập tức nhíu mày, trầm giọng quở khẽ:
“Biểu tiểu thư chớ gọi bừa, hầu phủ khác với chốn phố phường, ngay cả bọn hạ nhân chúng ta cũng đều phải gọi là phu nhân.”
Lời vừa dứt.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Biểu cảm trên mặt Trần Tố Tố chợt cứng lại, dường như không ngờ An ma ma lại thẳng thừng đến vậy.
Có lẽ nàng cho rằng, đến hầu phủ làm hạ nhân chẳng qua chỉ là lời thoái thác để Bùi Cảnh Hành đưa nàng vào phủ.
Dù sao trên danh nghĩa, nàng cũng là biểu muội của Bùi Cảnh Hành, thế nào cũng xem như khách trong hầu phủ này.
Không khí trong sảnh hơi khựng lại.
Nàng ngẩng đôi mắt kinh nghi, lắp bắp nhìn về phía ta.
Ta cong khóe môi, cười ôn hòa rộng lượng:
“Tố Tố chớ trách, đây là ý của biểu ca ngươi, ngươi cũng biết hắn xưa nay suy nghĩ rất sâu xa, lo ngươi không danh không phận ở lâu trong hầu phủ, sẽ khiến người ta dị nghị.”
“Lần này vào phủ, tuy là thân phận hạ nhân, nhưng hầu phủ tuyệt sẽ không bạc đãi hai mẹ con ngươi, ngươi cứ yên tâm ở lại trong phủ, đợi thân thể dưỡng cho thỏa đáng, quản sự tự sẽ sắp xếp cho ngươi một công việc nhẹ nhàng.”
“Vừa rồi ngươi nói sống ở ngoại ô kinh thành khốn khổ thê lương, chỉ cầu một nơi che chở, an bài như vậy nghĩ đến hẳn cũng hợp lòng ngươi.”
Nghe ta nói thế.
Trần Tố Tố c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, đáy mắt tràn đầy không cam lòng.
Nhưng rốt cuộc nàng vẫn không dám nói gì, chỉ gượng cười nói lời cảm tạ.
Dù sao nàng cũng hiểu rất rõ.
Người thật sự làm chủ trong hầu phủ này là ta, chứ không phải Bùi Cảnh Hành.
Trong lúc hàn huyên, Chiêu nhi trong gian bên tỉnh giấc.
Tiếng khóc vang dội truyền tới.
An ma ma vội vã chạy đi dỗ dành.
Ta chăm chú nhìn Trần Tố Tố đứng dưới sảnh.
Chỉ thấy đôi mắt nàng bỗng sáng lên, ánh mắt dõi theo hướng An ma ma đi, mãi đến khi bị bình phong trong phòng che khuất tầm nhìn, nàng mới lưu luyến thu mắt về.
Bất ngờ đối diện với ta, nàng chột dạ cúi mặt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hoảng loạn giải thích:
“Tỷ tỷ…”
“Phu nhân chớ trách, Thừa Tông nhà ta tuổi tác xấp xỉ tiểu công t.ử, vừa rồi nghe thấy tiếng trẻ khóc nên ta nhất thời thất thần.”
Thừa Tông…
Bùi Cảnh Hành quả thật chấp nhất với cái tên này.
Ta không cần.
Nhưng cũng không uổng phí một phen tâm tư của hắn.
Trước lời vá víu dè dặt của Trần Tố Tố.
Ta khẽ gật đầu, không mấy để tâm:
“Đều là người làm mẫu thân, ta hiểu lòng ngươi.”
“Sau này ngươi cứ thường dẫn Thừa Tông đến chính viện đi lại, cũng tiện để hai đứa trẻ làm bạn với nhau.”
Trên mặt Trần Tố Tố cuối cùng cũng hiện ra vài phần vui mừng thật lòng.
Nàng vội vàng đáp ứng.
“Có thể làm bạn với tiểu công t.ử của hầu phủ, là phúc khí bằng trời của Thừa Tông nhà chúng ta.”
Ngày hôm sau.
Ta liền gặp được đứa trẻ “có phúc khí” kia.
Hoàn toàn trái ngược với vẻ đầy đặn diễm lệ của Trần Tố Tố.
Đứa trẻ vừa đầy tháng.
Lại bị nuôi đến đen gầy, trông chẳng khác nào một con mèo nhỏ.
Sáng sớm cuối thu, trên người đứa trẻ chỉ bọc một tấm chăn mỏng, khuôn mặt nhỏ bị lạnh đến đỏ bừng.
An ma ma nhìn mà không đành lòng, ngay tại chỗ lạnh giọng:
“Ngươi làm mẫu thân, tự mình thì nuôi đến sắc mặt hồng hào, y phục chỉnh tề. Đứa trẻ nhỏ như vậy, lại không nỡ thêm cho nó một tấm tã bọc dày, thời tiết lạnh lẽo thế này, ngươi không sợ nó bị rét sinh chuyện hay sao?”
“Người không biết, còn tưởng đứa trẻ này không phải do ngươi thân sinh.”
An ma ma thật lòng tức giận, cũng thật lòng đau xót.
Thấy ta gật đầu.
Bà vội vàng vào phòng lấy một tấm chăn dày của Chiêu nhi, bọc đứa trẻ kia kín mít.
Trần Tố Tố đứng bên cạnh bị lời của An ma ma làm cho kinh hãi, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt cầu cứu liên tục rơi lên người Bùi Cảnh Hành đang ngồi cạnh ta.
Bùi Cảnh Hành vẫn mang dáng vẻ đoan phương như cũ.
Hắn thổi nhẹ lá trà nổi trong chén, thần sắc ung dung thay Trần Tố Tố giải vây:
“Biểu muội đột nhiên gặp đại nạn, thương tâm quá độ nên không rảnh chăm sóc trẻ nhỏ, cũng là lẽ thường tình.”
“Ma ma ở lâu trong hầu phủ, cơm áo không lo, tất nhiên không biết nỗi khổ dân gian.”
Khi nói đến bốn chữ ‘nỗi khổ dân gian’.
Khóe môi hắn thoáng cong lên một tia giễu cợt rất nhạt.
An ma ma là người cũ trong phủ đã hầu hạ ta nhiều năm.
Ở trong hầu phủ này.
Trước nay còn chưa từng có ai mỉa mai bà kín đáo như vậy.
Xem ra nay hoạn lộ của Bùi Cảnh Hành thuận lợi, sống lưng cũng càng lúc càng thẳng.
Ta chậm rãi thu lại ý cười, tiếp lời hắn:
“Phu quân ngày ngày công vụ bận rộn, vậy mà lại tường tận việc nhà của biểu muội đến thế.”
“An ma ma tuy sinh ra có phúc an ổn, nhưng ta cũng chưa từng thấy tân quả phụ nhà nào lại ăn mặc tươi tắn rực rỡ như vậy. Hôm nay ở đây cũng không có người ngoài, nếu biểu muội Tố Tố đã có lòng tái giá, ở lại hầu phủ e rằng sẽ lỡ dở tiền đồ của mình.”
Ta cụp mắt, khép lại ống tay áo.
Bên môi kéo ra một ý cười.
Nếu đã như vậy.
Quả đắng này cũng nên đến lượt bọn họ nếm cho thật kỹ rồi.
05
Đêm Trần Tố Tố mang con vào phủ, nàng đã nóng lòng đến chính viện bái kiến ta.
Thân thể nàng đẫy đà đầy đặn.
Trên gương mặt non mềm trắng hồng, nửa phần cũng không nhìn ra dáng vẻ tân quả phụ vừa c.h.ế.t chồng.
Ta ngồi ngay ngắn trên chủ vị, thần sắc ung dung uống trà.
Nghe nàng ngồi phía dưới, mắt rưng rưng như sắp khóc, lải nhải kể lể số mệnh thê t.h.ả.m của mình.
Cũng chẳng biết vở kịch này, nàng và Bùi Cảnh Hành đã sắp đặt bao lâu.
Trước mắt nói ra, vậy mà lại giống như thật.
Ta không cắt ngang nàng, chỉ xem như đang ngồi trong trà lâu nghe kể chuyện.
Thấy thần sắc ta trước sau vẫn nhàn nhạt.
Nàng có chút ngượng ngập dừng lời.
Nhẹ nhàng dịu dàng gọi ta một tiếng: “Tỷ tỷ.”
Ta chậm rãi đặt nắp chén trà xuống, không đáp lời.
An ma ma đứng bên cạnh lập tức nhíu mày, trầm giọng quở khẽ:
“Biểu tiểu thư chớ gọi bừa, hầu phủ khác với chốn phố phường, ngay cả bọn hạ nhân chúng ta cũng đều phải gọi là phu nhân.”
Lời vừa dứt.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Biểu cảm trên mặt Trần Tố Tố chợt cứng lại, dường như không ngờ An ma ma lại thẳng thừng đến vậy.
Có lẽ nàng cho rằng, đến hầu phủ làm hạ nhân chẳng qua chỉ là lời thoái thác để Bùi Cảnh Hành đưa nàng vào phủ.
Dù sao trên danh nghĩa, nàng cũng là biểu muội của Bùi Cảnh Hành, thế nào cũng xem như khách trong hầu phủ này.
Không khí trong sảnh hơi khựng lại.
Nàng ngẩng đôi mắt kinh nghi, lắp bắp nhìn về phía ta.
Ta cong khóe môi, cười ôn hòa rộng lượng:
“Tố Tố chớ trách, đây là ý của biểu ca ngươi, ngươi cũng biết hắn xưa nay suy nghĩ rất sâu xa, lo ngươi không danh không phận ở lâu trong hầu phủ, sẽ khiến người ta dị nghị.”
“Lần này vào phủ, tuy là thân phận hạ nhân, nhưng hầu phủ tuyệt sẽ không bạc đãi hai mẹ con ngươi, ngươi cứ yên tâm ở lại trong phủ, đợi thân thể dưỡng cho thỏa đáng, quản sự tự sẽ sắp xếp cho ngươi một công việc nhẹ nhàng.”
“Vừa rồi ngươi nói sống ở ngoại ô kinh thành khốn khổ thê lương, chỉ cầu một nơi che chở, an bài như vậy nghĩ đến hẳn cũng hợp lòng ngươi.”
Nghe ta nói thế.
Trần Tố Tố c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, đáy mắt tràn đầy không cam lòng.
Nhưng rốt cuộc nàng vẫn không dám nói gì, chỉ gượng cười nói lời cảm tạ.
Dù sao nàng cũng hiểu rất rõ.
Người thật sự làm chủ trong hầu phủ này là ta, chứ không phải Bùi Cảnh Hành.
Trong lúc hàn huyên, Chiêu nhi trong gian bên tỉnh giấc.
Tiếng khóc vang dội truyền tới.
An ma ma vội vã chạy đi dỗ dành.
Ta chăm chú nhìn Trần Tố Tố đứng dưới sảnh.
Chỉ thấy đôi mắt nàng bỗng sáng lên, ánh mắt dõi theo hướng An ma ma đi, mãi đến khi bị bình phong trong phòng che khuất tầm nhìn, nàng mới lưu luyến thu mắt về.
Bất ngờ đối diện với ta, nàng chột dạ cúi mặt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hoảng loạn giải thích:
“Tỷ tỷ…”
“Phu nhân chớ trách, Thừa Tông nhà ta tuổi tác xấp xỉ tiểu công t.ử, vừa rồi nghe thấy tiếng trẻ khóc nên ta nhất thời thất thần.”
Thừa Tông…
Bùi Cảnh Hành quả thật chấp nhất với cái tên này.
Ta không cần.
Nhưng cũng không uổng phí một phen tâm tư của hắn.
Trước lời vá víu dè dặt của Trần Tố Tố.
Ta khẽ gật đầu, không mấy để tâm:
“Đều là người làm mẫu thân, ta hiểu lòng ngươi.”
“Sau này ngươi cứ thường dẫn Thừa Tông đến chính viện đi lại, cũng tiện để hai đứa trẻ làm bạn với nhau.”
Trên mặt Trần Tố Tố cuối cùng cũng hiện ra vài phần vui mừng thật lòng.
Nàng vội vàng đáp ứng.
“Có thể làm bạn với tiểu công t.ử của hầu phủ, là phúc khí bằng trời của Thừa Tông nhà chúng ta.”
Ngày hôm sau.
Ta liền gặp được đứa trẻ “có phúc khí” kia.
Hoàn toàn trái ngược với vẻ đầy đặn diễm lệ của Trần Tố Tố.
Đứa trẻ vừa đầy tháng.
Lại bị nuôi đến đen gầy, trông chẳng khác nào một con mèo nhỏ.
Sáng sớm cuối thu, trên người đứa trẻ chỉ bọc một tấm chăn mỏng, khuôn mặt nhỏ bị lạnh đến đỏ bừng.
An ma ma nhìn mà không đành lòng, ngay tại chỗ lạnh giọng:
“Ngươi làm mẫu thân, tự mình thì nuôi đến sắc mặt hồng hào, y phục chỉnh tề. Đứa trẻ nhỏ như vậy, lại không nỡ thêm cho nó một tấm tã bọc dày, thời tiết lạnh lẽo thế này, ngươi không sợ nó bị rét sinh chuyện hay sao?”
“Người không biết, còn tưởng đứa trẻ này không phải do ngươi thân sinh.”
An ma ma thật lòng tức giận, cũng thật lòng đau xót.
Thấy ta gật đầu.
Bà vội vàng vào phòng lấy một tấm chăn dày của Chiêu nhi, bọc đứa trẻ kia kín mít.
Trần Tố Tố đứng bên cạnh bị lời của An ma ma làm cho kinh hãi, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt cầu cứu liên tục rơi lên người Bùi Cảnh Hành đang ngồi cạnh ta.
Bùi Cảnh Hành vẫn mang dáng vẻ đoan phương như cũ.
Hắn thổi nhẹ lá trà nổi trong chén, thần sắc ung dung thay Trần Tố Tố giải vây:
“Biểu muội đột nhiên gặp đại nạn, thương tâm quá độ nên không rảnh chăm sóc trẻ nhỏ, cũng là lẽ thường tình.”
“Ma ma ở lâu trong hầu phủ, cơm áo không lo, tất nhiên không biết nỗi khổ dân gian.”
Khi nói đến bốn chữ ‘nỗi khổ dân gian’.
Khóe môi hắn thoáng cong lên một tia giễu cợt rất nhạt.
An ma ma là người cũ trong phủ đã hầu hạ ta nhiều năm.
Ở trong hầu phủ này.
Trước nay còn chưa từng có ai mỉa mai bà kín đáo như vậy.
Xem ra nay hoạn lộ của Bùi Cảnh Hành thuận lợi, sống lưng cũng càng lúc càng thẳng.
Ta chậm rãi thu lại ý cười, tiếp lời hắn:
“Phu quân ngày ngày công vụ bận rộn, vậy mà lại tường tận việc nhà của biểu muội đến thế.”
“An ma ma tuy sinh ra có phúc an ổn, nhưng ta cũng chưa từng thấy tân quả phụ nhà nào lại ăn mặc tươi tắn rực rỡ như vậy. Hôm nay ở đây cũng không có người ngoài, nếu biểu muội Tố Tố đã có lòng tái giá, ở lại hầu phủ e rằng sẽ lỡ dở tiền đồ của mình.”