Ta biết.
Thứ hắn không cách nào từ chối không phải ta, mà là Thôi gia sau lưng ta.
Ta khép mắt.
Nắm lấy bàn tay cũng đang khẽ run của hắn.
Dứt khoát nói:
“Nếu làm thế nào cũng là sai, vậy thì cùng nhau trầm luân đi.”
04
Bùi Cảnh Hành đặt tên cho đứa trẻ là Phục Tông.
Ta giả vờ nghe không hiểu tâm tư của hắn, cười hắn hủ lậu.
Đứa trẻ họ Thôi, nhập vào gia phả Thôi gia ta, tất nhiên phải do ta đặt tên cho nó.
“Cứ gọi là Thôi Minh Chiêu đi.”
Soi rọi Thôi gia ta quang minh lỗi lạc, nhật nguyệt cùng sáng.
Bùi Cảnh Hành nhẫn nại.
Lại đặt thêm mười mấy cái tên, lần lượt dâng lên cho ta xem.
Thấy ta trước sau vẫn lòng cứng như đá.
Sắc mặt ôn hòa ấm áp thường ngày của hắn cũng mơ hồ trở nên khó coi.
Ta tiếp tục trêu đùa Chiêu nhi trong lòng.
Làm như không thấy vẻ u uất của hắn.
Không biết từ lúc nào, Bùi Cảnh Hành đã vòng ra sau lưng ta.
Bỗng từ phía sau ôm lấy ta.
Trong giọng nói mang theo vài phần ghen tuông cố ý:
“Từ sau khi có Chiêu nhi, trong mắt phu nhân chẳng còn nhìn thấy ta nữa…”
“Chi bằng tối nay ta dọn về chính viện ở lại, ta sợ qua thêm ít ngày nữa, phu nhân sẽ quên mất còn có ta là phu quân.”
Sống lưng ta chợt căng cứng.
Chỉ cảm thấy đôi tay Bùi Cảnh Hành đặt trên vai ta âm lạnh nhớp nháp, khiến người ta buồn nôn.
Ta tưởng đã qua lâu như vậy.
Đối mặt với Bùi Cảnh Hành, ta đã có thể lòng như nước lặng, xem hắn như không.
Sau khi phát hiện chuyện dơ bẩn của hắn và biểu muội kia không lâu, ta liền có thai.
Mượn lời dặn của phủ y, ta bảo hắn dọn đến viện bên ở riêng.
Khi ấy Bùi Cảnh Hành tuy thần sắc cô đơn, nhưng cũng lấy danh nghĩa vì tốt cho ta mà đồng ý.
Trong phủ không có thiếp thất.
Những ngày ấy, số lần hắn “trực phiên” ở công thự càng thêm thường xuyên.
Ta không rảnh để ý hắn ở bên ngoài thế nào.
Hắn chỉ cần ở quan trường an phận, được Thánh thượng để mắt, khiến những kẻ tiểu nhân đang nấp trong góc tối thèm muốn hầu phủ của ta không dám tùy tiện vọng động, đó chính là toàn bộ giá trị của hắn khi ở lại hầu phủ.
Nhưng ta đã quên.
Chỉ cần ta và hắn vẫn còn là phu thê, thì sẽ không tránh khỏi những đụng chạm như vậy.
Ta không để lộ sắc mặt mà đứng dậy, giao Chiêu nhi đang ngủ say trong lòng cho An ma ma.
Hai tay Bùi Cảnh Hành bất ngờ trượt xuống.
Thần sắc hắn khựng lại, ánh mắt mang theo dò xét nhìn ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta khẽ mỉm cười, bước lên hai bước, giơ tay chỉnh lại cổ áo hơi nhăn cho hắn.
Dịu giọng mềm lời nói:
“Phu quân sao lại nghĩ như vậy? Trong lòng Dục Ninh, phu quân và Chiêu nhi đều quan trọng như nhau.”
“Ta cũng mong phu quân có thể sớm dọn về chính viện, chỉ là khi sinh Chiêu nhi ta khó sinh, thân thể đến nay vẫn chưa khỏi hẳn.”
“Phủ y đã nói, còn phải đợi thêm ít ngày…”
Bùi Cảnh Hành thấy thần sắc ta buồn bã, ánh mắt do dự cũng dịu lại.
Bàn tay rộng của hắn phủ lên mu bàn tay ta, mang theo vài phần áy náy:
“Là ta không tốt, thân thể phu nhân mới là quan trọng.”
Ta cười gật đầu, nhịn xuống cảm giác ghê tởm đang cuộn trào trong dạ dày.
Làm như vô ý hỏi:
“Ta nhớ vị biểu muội gả đến ngoại ô kinh thành của phu quân, hình như cũng sinh nở mấy ngày gần đây, không biết bên nàng ấy hiện giờ thế nào?”
Nhắc đến vị biểu muội kia.
Bùi Cảnh Hành sững lại một thoáng, rồi rất nhanh sắc mặt như thường.
Hắn kéo ta ngồi xuống nhuyễn tháp, còn mình vòng ra sau lưng khẽ bóp vai cho ta.
Giọng điệu bình thường như đang trò chuyện việc nhà:
“Nói ra thì ta cũng đang định nói chuyện này với phu nhân.”
“Phu quân của biểu muội Tố Tố năm trước theo thương đội lên phương Bắc, không may gặp phải sơn phỉ, bỏ mạng nơi đất khách. Nay chỉ còn lại hai mẹ con cô nhi quả phụ ở ngoại ô kinh thành, thật đáng thương!”
“Lại có chuyện ấy sao!”
Ta quay đầu kinh ngạc nhìn hắn một cái.
Bàn tay Bùi Cảnh Hành đặt trên vai ta dừng lại, như vô vàn rối rắm bất đắc dĩ:
“Phu nhân, nơi ngoại ô kinh thành người đông hỗn tạp, không được yên ổn. Biểu muội Tố Tố một mình mang theo con nhỏ e là khó sống. Ta muốn… đón biểu muội và đứa trẻ kia cùng vào hầu phủ, sắp xếp cho nàng một công việc trong phủ, cũng xem như có người chiếu ứng.”
Hắn dừng một chút, lại thấp giọng bổ thêm một câu:
“Tất nhiên, nếu phu nhân cảm thấy không ổn…”
Ta rút tay ra.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cầm khăn tay lau khóe mắt vốn chẳng có giọt lệ nào.
“Phu quân nói vậy thật quá khách sáo rồi, biểu muội Tố Tố gặp cảnh khốn khó như thế, chúng ta nào có đạo lý không giúp đỡ?”
“Huống chi, biểu muội của phu quân cũng là biểu muội của ta, hôm nay ta sẽ bảo quản sự sắp xếp người đi đón hai mẹ con nàng vào phủ. Đứa trẻ kia vừa hay cũng có thể làm bạn với Chiêu nhi nhà chúng ta.”
Ta dừng lại một chút.
Như chợt nhớ ra điều gì, ân cần hỏi:
“Đúng rồi phu quân, đứa trẻ kia tên gọi là gì? Ta sai người đ.á.n.h cho nó một chiếc khóa trường mệnh, cũng xem như chút tâm ý của ta, người làm cữu mẫu này.”
Nhắc đến tên.
Ánh mắt Bùi Cảnh Hành lóe lên, thoái thác nói:
“Phu nhân thiện tâm, chỉ là tên của đứa trẻ ấy ta còn chưa hỏi kỹ…”
“Đứa trẻ kia xuất thân hàn vi, có thể được hầu phủ che chở đã là phúc phận bằng trời, khóa vàng thì không cần. Sau này vào phủ, cứ để nó làm thư đồng cho Chiêu nhi, mọi việc đều lấy Chiêu nhi làm đầu, tất cả chi phí dùng độ đều không được vượt qua Chiêu nhi.”
Hắn nói thản nhiên đến vậy, lại đường hoàng chính nghĩa đến thế.
Cứ như hắn thật sự chỉ là một biểu ca tốt thay biểu muội lo lắng, một phu quân tốt thay hầu phủ suy nghĩ.
Nhìn gương mặt ôn nhuận đoan phương ấy của hắn.
Trong lòng ta cười lạnh.
Những gì hắn làm vào ngày ta sinh nở, ta đều biết rõ mồn một.
Thứ hắn không cách nào từ chối không phải ta, mà là Thôi gia sau lưng ta.
Ta khép mắt.
Nắm lấy bàn tay cũng đang khẽ run của hắn.
Dứt khoát nói:
“Nếu làm thế nào cũng là sai, vậy thì cùng nhau trầm luân đi.”
04
Bùi Cảnh Hành đặt tên cho đứa trẻ là Phục Tông.
Ta giả vờ nghe không hiểu tâm tư của hắn, cười hắn hủ lậu.
Đứa trẻ họ Thôi, nhập vào gia phả Thôi gia ta, tất nhiên phải do ta đặt tên cho nó.
“Cứ gọi là Thôi Minh Chiêu đi.”
Soi rọi Thôi gia ta quang minh lỗi lạc, nhật nguyệt cùng sáng.
Bùi Cảnh Hành nhẫn nại.
Lại đặt thêm mười mấy cái tên, lần lượt dâng lên cho ta xem.
Thấy ta trước sau vẫn lòng cứng như đá.
Sắc mặt ôn hòa ấm áp thường ngày của hắn cũng mơ hồ trở nên khó coi.
Ta tiếp tục trêu đùa Chiêu nhi trong lòng.
Làm như không thấy vẻ u uất của hắn.
Không biết từ lúc nào, Bùi Cảnh Hành đã vòng ra sau lưng ta.
Bỗng từ phía sau ôm lấy ta.
Trong giọng nói mang theo vài phần ghen tuông cố ý:
“Từ sau khi có Chiêu nhi, trong mắt phu nhân chẳng còn nhìn thấy ta nữa…”
“Chi bằng tối nay ta dọn về chính viện ở lại, ta sợ qua thêm ít ngày nữa, phu nhân sẽ quên mất còn có ta là phu quân.”
Sống lưng ta chợt căng cứng.
Chỉ cảm thấy đôi tay Bùi Cảnh Hành đặt trên vai ta âm lạnh nhớp nháp, khiến người ta buồn nôn.
Ta tưởng đã qua lâu như vậy.
Đối mặt với Bùi Cảnh Hành, ta đã có thể lòng như nước lặng, xem hắn như không.
Sau khi phát hiện chuyện dơ bẩn của hắn và biểu muội kia không lâu, ta liền có thai.
Mượn lời dặn của phủ y, ta bảo hắn dọn đến viện bên ở riêng.
Khi ấy Bùi Cảnh Hành tuy thần sắc cô đơn, nhưng cũng lấy danh nghĩa vì tốt cho ta mà đồng ý.
Trong phủ không có thiếp thất.
Những ngày ấy, số lần hắn “trực phiên” ở công thự càng thêm thường xuyên.
Ta không rảnh để ý hắn ở bên ngoài thế nào.
Hắn chỉ cần ở quan trường an phận, được Thánh thượng để mắt, khiến những kẻ tiểu nhân đang nấp trong góc tối thèm muốn hầu phủ của ta không dám tùy tiện vọng động, đó chính là toàn bộ giá trị của hắn khi ở lại hầu phủ.
Nhưng ta đã quên.
Chỉ cần ta và hắn vẫn còn là phu thê, thì sẽ không tránh khỏi những đụng chạm như vậy.
Ta không để lộ sắc mặt mà đứng dậy, giao Chiêu nhi đang ngủ say trong lòng cho An ma ma.
Hai tay Bùi Cảnh Hành bất ngờ trượt xuống.
Thần sắc hắn khựng lại, ánh mắt mang theo dò xét nhìn ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta khẽ mỉm cười, bước lên hai bước, giơ tay chỉnh lại cổ áo hơi nhăn cho hắn.
Dịu giọng mềm lời nói:
“Phu quân sao lại nghĩ như vậy? Trong lòng Dục Ninh, phu quân và Chiêu nhi đều quan trọng như nhau.”
“Ta cũng mong phu quân có thể sớm dọn về chính viện, chỉ là khi sinh Chiêu nhi ta khó sinh, thân thể đến nay vẫn chưa khỏi hẳn.”
“Phủ y đã nói, còn phải đợi thêm ít ngày…”
Bùi Cảnh Hành thấy thần sắc ta buồn bã, ánh mắt do dự cũng dịu lại.
Bàn tay rộng của hắn phủ lên mu bàn tay ta, mang theo vài phần áy náy:
“Là ta không tốt, thân thể phu nhân mới là quan trọng.”
Ta cười gật đầu, nhịn xuống cảm giác ghê tởm đang cuộn trào trong dạ dày.
Làm như vô ý hỏi:
“Ta nhớ vị biểu muội gả đến ngoại ô kinh thành của phu quân, hình như cũng sinh nở mấy ngày gần đây, không biết bên nàng ấy hiện giờ thế nào?”
Nhắc đến vị biểu muội kia.
Bùi Cảnh Hành sững lại một thoáng, rồi rất nhanh sắc mặt như thường.
Hắn kéo ta ngồi xuống nhuyễn tháp, còn mình vòng ra sau lưng khẽ bóp vai cho ta.
Giọng điệu bình thường như đang trò chuyện việc nhà:
“Nói ra thì ta cũng đang định nói chuyện này với phu nhân.”
“Phu quân của biểu muội Tố Tố năm trước theo thương đội lên phương Bắc, không may gặp phải sơn phỉ, bỏ mạng nơi đất khách. Nay chỉ còn lại hai mẹ con cô nhi quả phụ ở ngoại ô kinh thành, thật đáng thương!”
“Lại có chuyện ấy sao!”
Ta quay đầu kinh ngạc nhìn hắn một cái.
Bàn tay Bùi Cảnh Hành đặt trên vai ta dừng lại, như vô vàn rối rắm bất đắc dĩ:
“Phu nhân, nơi ngoại ô kinh thành người đông hỗn tạp, không được yên ổn. Biểu muội Tố Tố một mình mang theo con nhỏ e là khó sống. Ta muốn… đón biểu muội và đứa trẻ kia cùng vào hầu phủ, sắp xếp cho nàng một công việc trong phủ, cũng xem như có người chiếu ứng.”
Hắn dừng một chút, lại thấp giọng bổ thêm một câu:
“Tất nhiên, nếu phu nhân cảm thấy không ổn…”
Ta rút tay ra.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cầm khăn tay lau khóe mắt vốn chẳng có giọt lệ nào.
“Phu quân nói vậy thật quá khách sáo rồi, biểu muội Tố Tố gặp cảnh khốn khó như thế, chúng ta nào có đạo lý không giúp đỡ?”
“Huống chi, biểu muội của phu quân cũng là biểu muội của ta, hôm nay ta sẽ bảo quản sự sắp xếp người đi đón hai mẹ con nàng vào phủ. Đứa trẻ kia vừa hay cũng có thể làm bạn với Chiêu nhi nhà chúng ta.”
Ta dừng lại một chút.
Như chợt nhớ ra điều gì, ân cần hỏi:
“Đúng rồi phu quân, đứa trẻ kia tên gọi là gì? Ta sai người đ.á.n.h cho nó một chiếc khóa trường mệnh, cũng xem như chút tâm ý của ta, người làm cữu mẫu này.”
Nhắc đến tên.
Ánh mắt Bùi Cảnh Hành lóe lên, thoái thác nói:
“Phu nhân thiện tâm, chỉ là tên của đứa trẻ ấy ta còn chưa hỏi kỹ…”
“Đứa trẻ kia xuất thân hàn vi, có thể được hầu phủ che chở đã là phúc phận bằng trời, khóa vàng thì không cần. Sau này vào phủ, cứ để nó làm thư đồng cho Chiêu nhi, mọi việc đều lấy Chiêu nhi làm đầu, tất cả chi phí dùng độ đều không được vượt qua Chiêu nhi.”
Hắn nói thản nhiên đến vậy, lại đường hoàng chính nghĩa đến thế.
Cứ như hắn thật sự chỉ là một biểu ca tốt thay biểu muội lo lắng, một phu quân tốt thay hầu phủ suy nghĩ.
Nhìn gương mặt ôn nhuận đoan phương ấy của hắn.
Trong lòng ta cười lạnh.
Những gì hắn làm vào ngày ta sinh nở, ta đều biết rõ mồn một.