……
Cậu cũng văn vở gớm nhỉ.
Đồ ăn chất cao như núi, còn tôi vừa ăn cơm vừa cảm giác như ngồi trên đống lửa.
Trong lúc tôi cúi gằm mặt ăn, cái bản mặt ngông nghênh của Thẩm Cận Hằng cứ thoắt ẩn thoắt hiện trong tầm nhìn, thỉnh thoảng anh còn nhìn chằm chằm tôi nữa.
Trái tim tôi cứ như bị anh nắm trong lòng bàn tay, lúc siết c.h.ặ.t lúc buông lỏng. Tôi chỉ đành vùi đầu vào ăn cơm, cuối cùng cũng cất tiếng: "Thẩm Cận Hằng, tôi ăn xong rồi."
Tôi vừa dứt lời, mấy cậu con trai bàn bên cạnh đồng loạt nhìn tôi tủm tỉm cười.
Làm tôi hoang mang cực độ, trong lòng thầm nghĩ câu này của tôi có gì không ổn sao?
"Có gì đáng cười à?" Sắc mặt Thẩm Cận Hằng sa sầm xuống.
Trong phút chốc, đám người kia im bặt y hệt xe bị phanh gấp.
Tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì: "Sao vậy Thẩm Cận Hằng?"
Anh đưa tay lên: "Đừng cựa quậy."
Khoảnh khắc tay anh chạm vào, hàng mi tôi khẽ run run.
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng gạt đi... hai hạt cơm dính bên mép tôi.
Ôi cứu mạng! Cuối cùng thì tôi cũng hiểu đám người này vừa cười cái gì rồi.
Anh khẽ cười: "Ăn từ từ thôi bé ngoan, tôi không tranh ăn với em đâu."
"Ngồi đây đợi tôi một lát." Anh đứng dậy rồi quay sang dặn dò bọn Hà Đống Lương: "Liệu hồn đấy! Đừng có nói linh tinh mấy lời không nên nói."
"Này chị dâu, em lén hỏi một câu thôi nhé. Chị có cô bạn gái nào kiểu ngoan hiền thanh thuần như chị thì giới thiệu cho tụi em với được không? Nghe đồn bên khoa Ngoại ngữ các chị nhan nhản mỹ nữ luôn á." Ngô Giang phấn khích hớn hở, nghe cái giọng là biết cậu ta đã cố gắng hết sức để đè nén cái loa phát thanh của mình lại rồi.
Tôi đáp: "Thiếu gì, cậu tự lực cánh sinh đi nhé."
"Thế chị dâu ơi, kể nghe xem rốt cuộc chị làm cách nào cưa đổ được anh Hằng nhà tụi em thế?"
"..." Tất cả là nhờ núp sau đường truyền mạng nên gan to bằng trời, cái miệng c.h.é.m gió thành bão thôi chứ có gì. "Nhờ cái miệng khéo ăn khéo nói này chứ sao."
Chẳng bao lâu sau, Thẩm Cận Hằng quay lại, đưa cho tôi một hộp sữa chua vị đào: "Cho em này."
"Sao anh biết tôi thích uống vị này?"
"Trước em từng nói rồi mà."
Anh cắm ống hút vào rồi đưa cho tôi: "Đây."
Đúng lúc này Hà Đống Lương bỗng bô lô ba la: "Anh Hằng ơi, chị dâu vừa bảo chị ấy không cưa anh bằng nhan sắc, mà cưa đổ anh bằng cái miệng đấy."
Cậu ta vừa dứt lời, tên Ngô Giang bên cạnh lại còn chu mỏ lên làm hành động "chụt chụt", ý vị mờ ám không nói cũng hiểu rõ.
Sao cái bọn này lại cắt câu lấy nghĩa, bóp méo sự thật trắng trợn như thế chứ!!
"Này hai người kia, đừng có nói bậy bạ nhé."
"Chị dâu à tụi em đâu có nói bậy, anh em ngồi đây đều nghe thấy mà."
Mấy cậu con trai xung quanh gật gù phụ họa: "Đúng thế đúng thế."
Thẩm Cận Hằng cười khẽ: "Bằng cái miệng sao?"
Tôi vội vàng bưng khay cơm bỏ chạy lấy người. Anh bước theo sau tôi giữ khoảng cách không xa không gần, buông lời trêu ghẹo: "Kể rõ ra cho tôi nghe xem nào, bằng cách gì cơ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mặt tôi nóng bừng bừng, chẳng biết phải đáp trả thế nào.
Chỉ đành bỏ lại một câu: "Tôi phải về ký túc xá ngủ trưa đây."
Rồi sải bước thật nhanh ra khỏi cửa. Tôi vừa bước ra khỏi cửa nhà ăn đã chạm trán Tống Lệ Sa. Vừa thấy tôi, cô ta cất giọng "Ây dà" một tiếng: "Lý Vũ Đồng, chẳng phải cậu có bạn trai rồi sao, vậy mà vẫn còn mặt dày chen chúc ăn cơm ở giữa một đám con trai thế à."
Tôi chẳng buồn giải thích nhiều với cô ta làm gì.
"Cậu bị làm sao đấy! Tôi ăn cơm với ai thì liên quan gì đến cậu không?"
"Thì có sao đâu. Tớ chỉ cảm thấy bạn trai cậu đáng thương quá đi mất. Nhân lúc mình vắng mặt, bạn gái mình lại hớn hở đi ăn cơm với người khác." Cô ta vừa nói vừa nhăn mặt lắc đầu chán nản.
"Ồ." Trước nay tôi với cô ta vốn đã chẳng thân thiết gì, đương nhiên cũng không định tốn nước bọt thêm nữa.
Đúng lúc này, có một bàn tay vòng sang khoác lấy vai tôi.
"Bé Ngoan nhà tôi ăn cơm với ai còn cần phải báo cáo với cô chắc?"
Giọng nam trầm uể oải, lười nhác vang lên từ phía sau tôi.
Tống Lệ Sa chẳng còn giữ nổi vẻ bình tĩnh cùng đắc ý ban nãy: "Không... tôi không có ý đó. Nhưng mà cô ấy… cô ấy có bạn trai rồi mà, hay là do tôi nhớ nhầm nhỉ."
"Cô không nhớ nhầm đâu." Vẻ mặt Thẩm Cận Hằng hờ hững, cất giọng lạnh nhạt: "Bạn trai em ấy chính là tôi đây, cô có ý kiến gì à?"
Nói xong, anh siết nhẹ vai tôi, dẫn tôi ra khỏi nhà ăn.
Tôi nghe thấy giọng của Hà Đống Lương vọng lại từ phía sau: "Cô bị hâm à? Chuyện của chị dâu tôi mà cô cũng đòi xen vào, rảnh rỗi sinh nông nổi thì đi c.ắ.n hạt dưa đi."
Vừa bước ra ngoài, Thẩm Cận Hằng đã vươn tay xoa xoa đầu tôi: "Sau này nếu có đứa nào dám bắt nạt em, thì phải nói cho tôi biết."
"Ừm, biết rồi." Tôi nhớ lại chuyện bị anh dồn vào góc tường dạo trước, bèn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Anh không bắt nạt tôi là may phước lắm rồi."
"Tôi á?"
Thấy vẻ mặt anh có vẻ gì đó sai sai, tôi hơi ngập ngừng đáp: "Đúng thế..."
Anh cười khẩy: "Lý Vũ Đồng, em có biết đối với tôi, thế nào mới thật sự là bắt nạt không?"
"Không biết." Trực giác mách bảo có điềm chẳng lành, tôi co giò toan bỏ chạy: "Cũng chẳng muốn biết luôn."
Thẩm Cận Hằng mạnh mẽ kéo tuột tôi lại, cúi đầu xuống phả hơi thở bên tai tôi, thốt ra đúng hai chữ.
Hai chữ này khiến tim tôi đập thình thịch ngay lập tức, m.á.u nóng dồn hết lên não.
Tôi đúng là... KHÔNG! NÊN! NGHE! MÀ!
Những lời được thốt ra từ miệng cái tên này thì làm sao mà đứng đắn đàng hoàng cho được cơ chứ!
Về đến phòng suy đi tính lại một hồi lâu, tôi vẫn cảm thấy nên nói rõ ràng với anh càng sớm càng tốt.
Tôi hoàn toàn không thể nào kiểm soát nổi một người ngông cuồng cùng kiêu ngạo như anh.
Cứ dây dưa mãi thế này cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Thế là tôi gửi WeChat hỏi anh: "Anh đang ở đâu đấy?"
Một lúc lâu sau anh mới nhắn lại: Ở sân bóng rổ khu Đông.
Thẩm Cận Hằng: Bé ngoan nhớ tôi à?
Tôi: Làm gì có, chỉ là có việc muốn bàn bạc với anh một lát...
Thẩm Cận Hằng: Không sao, tí nữa tôi qua đón em.