Thẩm Cận Hằng!
Chẳng lẽ Thẩm Cận Hằng bị đa nhân cách thật...
Ngày hôm sau, tôi xuống nhà ăn để ăn cơm trưa.
Vừa bước vào trong, tôi đang định tìm một chỗ ngồi.
Ai dè vừa mới lấy chưa đầy nửa bát cơm, tôi đã cảm giác dường như ngay sau lưng mình có thêm một bức tường người.
Vừa quay đầu lại, tôi đã nghe thấy vài tiếng "chị dâu" lanh lảnh vang lên liên tiếp.
Cái trận thế này làm tôi hoảng hồn thực sự.
"Không phải tôi, các cậu nhận nhầm người rồi."
Giọng của đám nam sinh cao to lực lưỡng này, người nào người nấy to hệt như cái loa phóng thanh.
Một cậu nam sinh nhuộm tóc gẩy light màu đỏ cất giọng: "Không đâu, chị dâu đừng khiêm tốn thế chứ, hãy tin vào chính mình đi chị."
Tôi cạn lời chẳng biết nói sao. Thế giới này không thể có người bình thường được sao?
Cơ mà xem ra Thẩm Cận Hằng không đi cùng bọn họ đâu nhỉ. Nghĩ vậy tôi lén thở phào nhẹ nhõm.
Ai ngờ vừa xoay người lại, đập ngay vào mắt tôi là hình xăm trên xương quai xanh của ai đó. Tôi ngước mắt lên nhìn một chút thì chạm vào đôi mắt phượng đang cong lên: "Bé ngoan."
Khoảng cách quá gần khiến tim tôi bất chợt hẫng đi một nhịp.
Thẩm Cận Hằng bảo: "Lát nữa sang ngồi cùng bàn với tôi."
"Không cần đâu, tôi tự tìm chỗ ngồi được rồi." Nói xong, tôi ba chân bốn cẳng chuồn lẹ về phía quầy bán thức ăn.
Thế nhưng đến lúc lấy đồ ăn, máy quẹt thẻ lại vang lên tiếng "Số dư không đủ" đầy ngượng ngùng, âm thanh còn siêu to khổng lồ nữa chứ.
Tôi lẳng lặng lui sang một bên, định nạp thêm tiền vào thẻ.
"Dùng của tôi này." Thẩm Cận Hằng nói xong, chẳng để tôi kịp phản ứng đã quẹt thẻ thanh toán luôn giúp tôi: "Còn muốn ăn gì nữa không?"
"Để tôi xem…" Tôi nào còn tâm trí đâu mà chọn đồ ăn nữa, chỉ đưa mắt lướt vội qua quầy đồ ăn rồi đáp: "Tạm thế này đã."
Anh liếc nhìn khay cơm của tôi: "Ăn chừng này sao đủ no?"
Nói rồi, Thẩm Cận Hằng ngoảnh sang: "Chú ơi, cho bé ngoan nhà cháu thêm một đùi gà nướng muối nhé."
Chú múc đồ ăn của nhà bếp gắp ngay một cái đùi gà to bự chảng bỏ vào khay của tôi: "Có ngay."
"Cho thêm cái này nữa ạ."
"Được thôi."
Và thế là thoắt cái khay cơm của tôi đã được thêm hai ba món, màu sắc vô cùng bắt mắt.
"..."
Chú múc đồ ăn cười hì hì trêu: "Cậu thanh niên này biết cưng chiều vợ gớm nhỉ."
Thẩm Cận Hằng cũng chẳng hề ngượng ngùng, tỉnh bơ đáp lại: "Đương nhiên phải cưng rồi chú."
"Lại đây, lại đây nào chị dâu, ngồi bên này đi chị."
Loáng một cái tôi đã bị đám người này sắp xếp đâu vào đấy, ngồi ngay vào vị trí đối diện Thẩm Cận Hằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau đó, mấy cậu chàng tự mình giới thiệu bản thân luôn chẳng cần ai giục.
Đông người quá nên tôi chỉ láng máng nhớ được hai cái tên: Cậu chàng nhuộm tóc gẩy light đỏ tên là Hà Đống Lương, còn cậu cắt đầu đinh có vết sẹo ngay cạnh mắt tên là Ngô Giang.
Bao nhiêu là con trai thế này…
Khoa Ngoại ngữ tôi đang theo học vốn âm thịnh dương suy, sinh vật mang tên "con trai" được xếp vào loại quý hiếm. Ấy thế mà hiện tại tôi lại giống hệt như bị bức lên Lương Sơn Bạc, vây quanh là một trăm linh tám vị hảo hán lưng hùm vai gấu.
"Chị dâu đừng câu nệ quá nhé. Chị đừng thấy giao diện tụi em thế này mà nhầm, thật ra bình thường tụi em kính trên nhường dưới, hăng hái giúp đỡ mọi người lắm đấy." Hà Đống Lương bô lô ba la.
Tôi gượng gạo đáp: "Ồ, thế thì tốt quá."
Cậu ta càng nói càng hăng: "Bình thường anh Hằng của tụi em toàn dắt tụi em đi làm việc tốt không đó. Mấy hôm trước dưới sự lãnh đạo tài tình của anh Hằng mà phòng ký túc xá tụi em còn được bình chọn là ký túc xá xuất sắc nữa cơ."
Thẩm Cận Hằng cũng chẳng buồn đính chính, còn khẽ "ừm" một tiếng hùa theo.
Tôi đáp: "Ồ, đỉnh thật đấy! Cơ mà chuyện này đáng tự hào lắm hả?"
"Sao lại không đáng chứ?"
Cậu nam sinh có vết sẹo khóe mắt cất giọng oang oang to như cái loa, suýt nữa làm tôi giật b.ắ.n mình.
"Ngô Giang, lúc nói chuyện chú ý cái âm lượng chút đi." Thẩm Cận Hằng lên tiếng nhắc nhở rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng tôi: "Đừng làm bé ngoan nhà tôi sợ, em ấy nhát gan lắm."
"Tôi không nhát gan đâu nhé."
Hà Đống Lương hùa theo ngay lập tức: "Chuẩn luôn! Chị dâu mà nhát gan thì làm sao uốn nắn được anh Hằng của tụi em ngoan ngoãn thế chứ."
"Há há há há há."
Đợi bọn họ cười xong, tôi chợt nhớ ra đoạn hội thoại trong con ngõ hôm nọ, bèn lấy hết can đảm hỏi Thẩm Cận Hằng: "Thẩm Cận Hằng, hôm trước anh bảo anh bị đa nhân cách… là thật hay giả thế?"
Động tác của Thẩm Cận Hằng hơi khựng lại: "Chuyện đó tất nhiên là..."
… "Giả rồi."
"..." Tự nhiên cục tức nghẹn ứ ở cổ.
Uổng công tối qua tôi còn vắt óc suy nghĩ một cách nghiêm túc xem tỷ lệ anh bị đa nhân cách là bao nhiêu, thậm chí còn lên hẳn phương án chỉ yêu một trong những nhân cách đó của anh nữa chứ.
"Tôi biết ngay mà, anh lại lừa tôi."
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nói: "Ừ, dỗ em vui thôi mà."
Lúc này giọng anh dịu dàng vô cùng, chẳng còn vẻ ngông nghênh thường ngày khiến trái tim tôi đập rộn ràng xao xuyến.
Nói xong anh lại bật cười: "Nhưng mà sao em lại dễ lừa thế nhỉ?"
Tôi xù lông lên ngay lập tức: "Tôi chỉ thuận miệng hỏi thế thôi, anh mới dễ bị lừa ấy!"
"Công nhận" Vậy mà Thẩm Cận Hằng chẳng thèm chối, nở nụ cười bâng quơ: "Nếu tôi mà không dễ lừa, thì sao lại bị em lừa rồi trói c.h.ặ.t vào tay thế này cơ chứ?"
Chậc. Sao cái tên này lại giỏi trò lật ngược thế cờ làm chủ cuộc chơi thế nhỉ.
Hà Đống Lương tung hứng ngay lập tức: "Chuẩn luôn chuẩn luôn! Chị thấy giao diện anh Hằng ngầu lòi thế này thôi chứ bên trong dễ bị lừa tình lắm."
Thẩm Cận Hằng liếc cậu ta một cái sắc lẹm.
Hà Đống Lương rất biết điều, vội vàng bổ sung: "Nhưng mà anh Hằng có dễ lừa đến mấy thì cũng chỉ chịu cho một mình chị dâu lừa thôi! Anh ấy một lòng một dạ với chị dâu đấy ạ!! Chỉ nguyện có được trái tim chị dâu, nắm tay nhau đến khi bạc đầu không rời."