Tôi: Tôi đâu có trách anh.
Chỉ là sợ anh thôi.
Hơn chín giờ tối, chuông tan học vang lên.
Tôi lề mề thu dọn sách vở. Không hiểu sao trong phòng học đột nhiên xôn xao hẳn lên.
Tôi vừa ngẩng đầu lên nhìn đã thấy Thẩm Cận Hằng đứng ngay cửa phòng học. Đôi chân anh dài miên man thẳng tắp trong chiếc quần thể thao, ánh mắt kiêu hãnh mà lạnh nhạt, vô cùng gây chú ý.
"Woahhhh là Thẩm Cận Hằng kìa, cái anh siêu cấp đẹp trai đó!"
"Thật sự cao mà đẹp trai vãi cả chưởng, cứu tôi với."
"Anh ấy đến tìm bạn gái đúng không? Không lẽ là Tống Lệ Sa sao?"
Xưa nay Tống Lệ Sa làm việc gì cũng luôn phô trương, ai trong lớp đều biết cô ta thầm thương trộm nhớ Thẩm Cận Hằng. Trước đây ở ký túc xá cô ta thường bóng gió khoe rằng mình đã kết bạn WeChat với Thẩm Cận Hằng, còn nói chuyện với anh ấy khá hợp cạ.
Cô gái bên cạnh Tống Lệ Sa lên tiếng: "Cậu xem kìa, tuy Thẩm Cận Hằng không rep tin nhắn của cậu nhiều, nhưng anh ấy lại đích thân đến tìm cậu nè."
Cái quái gì thế này? Rốt cuộc anh ấy đến tìm ai chứ!
Tôi cúi gằm đầu xuống thật thấp.
Trong lòng thầm cầu nguyện Thẩm Cận Hằng không phải đến tìm tôi. Tuyệt đối! Đừng!
Mấy giây sau, trong tầm mắt tôi xuất hiện một đôi chân dài miên man, dừng lại ngay bên cạnh tôi: "Tan học rồi đúng không?"
Ngay khoảnh khắc đó, mấy chục đôi mắt trong phòng học đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Tôi phải gánh chịu áp lực từ mọi phía, đành trưng ra bộ dạng "Anh là ai tôi không quen biết anh": "Bạn học ơi, bạn nhường đường một chút được không? Bạn chặn đường của tớ rồi."
Thẩm Cận Hằng nhìn chằm chằm tôi một lúc: "Gọi tôi là gì cơ? Bạn học?"
"Ừm, bạn nhường đường một chút."
Anh nhếch môi cười lưu manh: "Chẹp, nhìn thì rõ ngoan, sao lại còn thích chơi trò nhập vai với tôi thế này?"
Chơi! Trò! Nhập! Vai!
Vừa nghe thấy bốn chữ này, mắt của mấy người xung quanh đứng gần đó đều sáng rực lên, như thể vừa hóng được một tin tức động trời.
Cứu tôi với! Sao anh ấy có thể thản nhiên thốt ra mấy từ ngữ kiểu đó chứ!!
Tôi tức đến mức gần như ngất xỉu ngay tại chỗ: "Anh nói nhỏ tiếng chút đi."
Để ngăn anh thốt ra những lời kỳ quái hơn, tôi đành phải nắm lấy cổ tay anh, kéo ra ngoài phòng học: "Đi thôi đi thôi."
Khổ nỗi người qua kẻ lại dọc hành lang đông đúc vô cùng khiến da đầu tôi tê dại hết cả lên.
Thẩm Cận Hằng cũng mặc cho tôi kéo đi, lười biếng cất giọng phía sau lưng tôi: "Vợ ơi, định dẫn anh đi đâu thế?"
Hai chữ "Vợ ơi" mà anh vừa thốt ra đã làm tôi giật b.ắ.n mình buông tay ra ngay lập tức, hai tai nóng bừng lên như phát sốt.
Đúng là ở trên mạng chúng tôi từng xưng hô với nhau như thế thật, nnhưng mà trong hoàn cảnh này thì...
"Bây giờ anh muốn đi đâu thì đi đi." Đến cầu thang, tôi buông anh ra, giống như tìm thấy đường sống bèn cắm đầu cắm cổ đi bước nhanh xuống dưới.
"Ơ này, em đi cầu thang chậm thôi kẻo ngã."
Anh vừa dứt lời thì chân trái tôi đã tự vấp vào chân phải khiến cả người mất trọng tâm ngã chổng gọng xuống dưới.
Vòng eo tôi bỗng được một cánh tay ôm lấy.
Tôi cứ tưởng anh chỉ đỡ tôi.
Ai ngờ hai chân tôi hẫng khỏi mặt đất, bị anh dùng một tay bế xóc ngang eo, cằm tôi cọ nhẹ vào bờ vai.
Hắn bế tôi hệt như đang bế một đứa trẻ con vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ở cầu thang vẫn còn bạn học đi qua đi lại, lúc này lần lượt ngoái lại nhìn bằng ánh mắt hiếu kỳ.
Tôi hạ giọng gắt: "Thẩm Cận Hằng, anh thả tôi xuống."
"Thả em xuống?" Giọng anh mang theo vẻ lưu manh trêu chọc: "Thả em xuống rồi lại ngã thì làm sao?"
Phần eo áp sát vào cánh tay anh đang nóng rực lên.
Thế là học đại học hai năm trời, đây là lần đầu tiên tôi trải nghiệm cảm giác được người ta bế một mạch từ tầng bốn xuống tận tầng một.
Tôi cảm thấy cả người tôi chẳng ổn tí nào.
Anh nhẹ nhàng đặt tôi xuống, tôi lập tức né ra xa một chút.
"Trông tôi đáng sợ lắm à?"
Trông anh không đáng sợ, nhưng cái tay của anh cứ thích ôm người ta, đáng sợ muốn c.h.ế.t luôn ấy!
"Cũng không đáng sợ lắm." Tôi đâu dám nói thật: "Nhưng mà anh tìm tôi có việc gì thế?"
"Tôi chẳng có việc gì cả." Môi mỏng của anh khẽ nhếch lên: "Chỉ đến đón em tan học thôi."
"..."
Tôi xoay người bỏ đi ngay: "Thế thì được rồi, không có việc gì thì tôi đi trước đây."
"Còn nữa, tôi đền cho em que kem Qiaolezi hôm nay em làm rơi."
Tôi xua tay lia lịa: "Đêm hôm thế này tôi không muốn ăn kem nữa đâu."
"Được rồi, thế không gấp, hôm khác mua cho em sau."
Tôi như được đại xá, cắm đầu bước nhanh về phía ký túc xá.
Đi chưa được bao xa, tôi vừa ngoảnh đầu lại thì thấy Thẩm Cận Hằng đang thong thả đi ngay sau lưng mình.
"Anh... anh còn đi theo tôi làm gì nữa?"
Anh điềm nhiên đáp: "Đưa em về ký túc xá."
Tôi không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ tăng tốc bước chân.
Anh đi đằng sau tôi luôn giữ khoảng cách không xa không gần: "Chẹp, đừng đi nhanh thế, đợi tôi với."
"Tôi muốn về sớm chút."
Tôi nghe thấy anh khẽ cười một tiếng: "Được thôi, ltí nữa mà ngã tiếp thì tôi không ngại bế em lên thẳng giường ký túc xá đâu."
"!!"
Lần đầu tiên trong đời, tôi được tên trùm trường mà tôi từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ dính dáng gì đến mình đưa về tận dưới lầu ký túc xá.
Bỏ lại một câu "tạm biệt", tôi ba chân bốn cẳng chuồn lẹ lên lầu.
Leo một mạch lên phòng ký túc xá tầng năm.
Nép bên lan can hành lang, tôi lén lút thò đầu ngó xuống dưới. Thẩm Cận Hằng vẫn chưa về, anh đứng dưới ngọn đèn đường cạnh lối đi với dáng vẻ nhàn nhã, đường nét khuôn mặt gầy gầy góc cạnh vô cùng thu hút ánh nhìn.
Đốm đỏ rực nơi đầu ngón tay anh lập lòe sáng tối.
Mấy người đi ngang qua ai nấy đều ngoái đầu lại nhìn, nhưng anh chẳng hề bận tâm. Đúng lúc này Thẩm Cận Hằng xoay người như định rời đi, bỗng nhiên lại ngẩng đầu nhìn lên.
Tôi vội rụt cổ lại, chỉ sợ bị anh bắt gặp.
Vài giây sau, điện thoại tôi rung lên hai tiếng.
Là tin nhắn thoại Thẩm Cận Hằng gửi tới.
Anh nói: "Tôi về đây."
Thật đáng mừng! Tôi thở phào nhẹ nhõm.