Hôm sau, Triệu Tồn Anh sắp xếp công việc đâu vào đấy. Theo lệ thường, trước khi tan làm anh tranh thủ đi buồng một lượt. Lúc ra khỏi tòa nhà, bên ngoài trời đang mưa bụi lất phất. Lười quay lại khoa lấy ô, anh rảo bước đi thẳng ra bãi đỗ xe.
Nổ máy xe rời khỏi bệnh viện, anh liếc nhìn đồng hồ, vẫn chưa tới tám giờ. Đoạn đường mọi khi hay kẹt xe hôm nay lại thông thoáng lạ thường, chỉ chừng mười lăm phút sau anh đã đến khu tập thể nhà Khổng Đa Lị. Đến nơi, sực nhớ ra sữa tắm ở nhà đã hết, anh bèn tạt vào siêu thị trong trung tâm thương mại gần đó.
Vào siêu thị, anh đẩy một chiếc xe chở hàng đi dạo, chiếc xe to đùng chỉ nằm chỏng chơ mỗi chai sữa tắm 200ml. Dạo hết khu hóa mỹ phẩm, anh chuyển sang khu thực phẩm tươi sống, rồi lại tạt qua khu thủy hải sản. Cuối cùng, anh dừng chân tại đây, thong thả ngắm nghía bầy cá bơi lội trong bể. Hôm nay trong bể có hai con cá mú đỏ [1], loại cá mà trước kia anh dắt Đường Bảo đi siêu thị rất hiếm khi bắt gặp.
Anh giơ điện thoại lên quay một đoạn video ngắn về bể hải sản, ngón tay khẽ khua khua mặt nước, nét mặt thờ ơ trêu đùa lũ cá. Tiếp đó, anh búng búng những giọt nước đọng trên đầu ngón tay, chán chường đưa mắt nhìn dòng người có bạn có cặp đi siêu thị cùng nhau, rồi lại cúi đầu liếc đồng hồ: đã xấp xỉ chín giờ. Cảm thấy thời gian đã hòm hòm, anh vừa đẩy xe chuẩn bị ra quầy thanh toán thì… nhận được điện thoại của Khổng Đa Lị. Cô hỏi: “Anh tan làm chưa?”
Triệu Tồn Anh hỏi lại: “Cô về đến nhà rồi sao?”
“Tôi về từ lúc bảy giờ rồi.” Khổng Đa Lị nói: “Anh mau qua đây đi.”
Lúc Triệu Tồn Anh đến, trên tay xách theo một túi trái cây to đùng cùng hai quả sầu riêng.
Khổng Đa Lị kinh ngạc: “Anh làm cái gì vậy?”
Triệu Tồn Anh đáp: “Thì có người lớn ở nhà mà?”
…
Khổng Đa Lị lấy dép lê cho anh, đón lấy túi trái cây rồi nói: “Bố tôi ra khu đường Đại Học bày sạp bán chè đậu xanh đá bào rồi.”
Triệu Tồn Anh ngạc nhiên: “Chú Khổng không thấy mệt sao?”
“Ông ấy đang so kè kiếm tiền dưỡng lão với bà cô tôi đấy.” Khổng Đa Lị nhìn hai quả sầu riêng, thắc mắc: “Sao anh lại mua tới tận hai quả?”
“Mua biếu nhà cô của cô một quả.”
Khổng Đa Lị xuýt xoa, giơ ngón cái lên khen ngợi anh: “Kiểu đàn ông như anh mà vẫn còn đang trôi nổi trên thị trường cơ đấy.”
Triệu Tồn Anh vừa thay dép vừa đáp: “Chẳng phải cô cũng đang trôi nổi đó sao.”
Khổng Đa Lị vào bếp dọn đồ ăn cho anh: một bát nhỏ Phao mô thịt cừu, một phần bánh Tắng nhỏ, cùng một chiếc Nhục giáp mô… Ngoài ra chẳng còn gì khác. Đây là ba món cô thấy ngon nhất trong chuyến đi vừa rồi! Toàn là theo chân dân địa phương đi ăn thôi.
Triệu Tồn Anh đi theo vào bếp, nói: “Thế này thì đậm chất Tây An quá rồi, đúng combo ba món rập khuôn luôn.”
“Có rập khuôn thì cũng xếp vào hàng kinh điển thôi.” Khổng Đa Lị hâm nóng cả ba món rồi bưng ra bàn ăn, giục: “Anh ngồi đi.”
Triệu Tồn Anh kéo ghế ngồi xuống. Khổng Đa Lị rảnh tay bèn mở túi trái cây ra, vừa cất đồ vào tủ lạnh vừa dặn: “Lần sau tới anh chỉ cần xách theo quả dưa hấu là được rồi, bố tôi khoái ăn dưa hấu lắm.”
Triệu Tồn Anh nói: “Được.”
Khổng Đa Lị quay lại bàn ăn, vươn tay lấy nửa chiếc Nhục giáp mô đã được cắt đôi ăn cùng anh, nói: “Anh ăn được bao nhiêu thì ăn nhé.”
Bát Phao mô thịt cừu rất nóng, Triệu Tồn Anh ăn đến túa cả mồ hôi hột. Khổng Đa Lị rút khăn giấy đưa qua: “Anh cứ ăn hết thịt bên trong đi, phần còn thừa để tôi mang lên sân thượng cho gà nhà tôi ăn.”
Triệu Tồn Anh ngạc nhiên: “Khu tập thể nhà cô mà cũng được nuôi gà ư?”
“Khu tập thể nhà tôi còn nuôi cả khổng tước nữa kìa.” Khổng Đa Lị nói: “Hàng xóm trên tầng thượng nuôi đấy.”
“Khổng tước á?”
“Có một con đực với một con cái lận, con đực ngày nào cũng xòe đuôi múa.” Khổng Đa Lị thấy anh có vẻ không tin bèn bảo: “Anh ăn xong tôi dẫn anh lên sân thượng xem.”
“Sao hàng xóm nhà cô lại nuôi khổng tước?”
“Chắc tại người ta thích thế.”
…
Ăn xong, Khổng Đa Lị dẫn Triệu Tồn Anh vào phòng mình. Trên giá toàn là sách, thích xem gì thì cứ tự nhiên lấy. Triệu Tồn Anh chẳng muốn đọc gì sất, nhưng vẫn vờ vịt ra vẻ uyên bác, rút một cuốn Từ điển Thuật ngữ Văn học bản song ngữ Anh – Trung ra. Anh đứng đó lật xem lướt qua. Lúc Khổng Đa Lị bưng hai ly nước bạc hà ướp đá vào, anh gập sách lại hỏi: “Nãy giờ cô cứ tất bật cái gì thế?”
Khổng Đa Lị hất cằm về phía chiếc ghế máy tính: “Ngồi đi.” Kế đó, cô nói thẳng cảm nhận của mình: “Sao hôm nay trông anh cứ ngượng ngùng, e thẹn thế nào ấy nhỉ?”
…
Triệu Tồn Anh ngồi xuống chiếc ghế máy tính, vươn tay bưng ly nước bạc hà nhấp một ngụm.
Khổng Đa Lị ngồi xổm xuống dưới chân anh, lôi từ gầm bàn ra một chiếc hộp đựng trang sức ba tầng. Cô kéo ngăn thứ nhất ra cho anh xem. Triệu Tồn Anh liếc mắt cái là nhận ra ngay sợi dây chuyền mặt rẽ quạt khảm xà cừ kia, chỉ khác là mặt dây chuyền của cô màu đỏ. Khổng Đa Lị nói: “Chỗ này đều là em gái tôi tặng đấy.” Xếp cạnh đó còn có mấy sợi dây chuyền mặt cỏ bốn lá, mặt báo gấm và mặt nhẫn lò xo… [2]
Triệu Tồn Anh gật gù: “Sao chưa thấy cô đeo bao giờ?”
“Mấy món này toàn là em gái tôi mua để tự đeo, con bé diện vài ba bận chán rồi lại quăng cho tôi.” Khổng Đa Lị giải thích: “Món nào hợp thì khi nào đi ăn cưới tôi mới lôi ra đeo.”
Triệu Tồn Anh chỉ vào sợi mặt quạt màu đỏ, bảo: “Sợi này mà cô đeo hằng ngày chắc hợp lắm.”
“Cũng tạm được, thực ra cá nhân tôi chuộng xà cừ trắng hơn.” Khổng Đa Lị thong thả nói: “Tôi không thích những món có màu sắc hay kiểu dáng quá nổi bật, đeo lên cổ tôi lại đâm ra có cảm giác lấn át cả chủ.” Nói đoạn, cô chỉ cho anh xem sợi dây chuyền mặt báo gấm mắt xanh nạm đầy kim cương: “Em gái tôi đeo sợi này trông rất sang, còn tôi thì chưa từng dám đeo thử lần nào.”
Triệu Tồn Anh nghe là hiểu ý ngay.
Khổng Đa Lị kéo tiếp ngăn thứ hai ra, cho anh xem một loạt dây chuyền, lắc tay, nhẫn và khuyên tai bằng vàng: “Chỗ này toàn bộ là của mẹ tôi. Mẹ tôi cực chuộng đồ vàng, số vàng này tôi và em gái chia nhau mỗi đứa một nửa. Kiểu dáng tuy hơi lỗi thời rồi nhưng tôi lại chẳng nỡ mang ra tiệm đổi, đổi rồi thì đâu còn là kỷ vật mẹ để lại cho tôi nữa.”
Triệu Tồn Anh nói: “Phong thủy luôn thay đổi mà, khéo vài năm nữa mấy kiểu này lại thành mốt cũng nên.”
“Có thành mốt tôi cũng chẳng đeo đâu.” Khổng Đa Lị quý như vàng mà đóng ngăn tủ lại: “Tôi sợ làm rơi mất lắm.”
“Ờ ha.”
Khổng Đa Lị kéo nốt ngăn thứ ba ra cho anh xem: “Còn đống này là do tự tay tôi sắm, toàn mấy món thiết kế tối giản, cơ bản thôi, để đi dạy trên trường vẫn đeo được.”
Triệu Tồn Anh nhìn cặp nhẫn kim cương nằm bên trong, hỏi cô: “Nhẫn cưới à?”
Khổng Đa Lị lấy ra, luồn thử vào ngón áp út của mình rồi nói: “Nhẫn mua lúc đính hôn.” Đeo xong cô lại tháo ra: “Có dạo tôi kẹt tiền viện phí quá, mang nó ra tiệm cầm đồ mà người ta chẳng thèm thu mua, thế là tôi đành phải bán luôn bộ trang sức vàng sắm hồi cưới.”
“Ngày xưa tôi có mắt không tròng, cứ đinh ninh kim cương thì đẳng cấp hơn vàng.” Khổng Đa Lị hậm hực nói: “Giờ thì tôi rút kinh nghiệm xương máu rồi, sau này mà có kết hôn nữa thì chỉ mua cá vàng nhỏ, cá vàng nhỏ, cá vàng nhỏ, cá vàng nhỏ thôi!”
…
Triệu Tồn Anh ngơ ngác: “Cá vàng nhỏ [3] là cái gì?”
Khổng Đa Lị đáp rành rọt: “Là thỏi vàng 100 gram bán ở ngân hàng đó!”
Triệu Tồn Anh gật đầu hỏi: “Cô đã từng nghiêm túc cân nhắc đến chuyện tái hôn chưa?”
“Tất nhiên rồi.” Khổng Đa Lị đáp: “Nếu sức khỏe cho phép, tôi còn định sinh con nữa.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Cô không thấy cuộc sống hôn nhân rất vụn vặt sao?”
“Sự sống vốn dĩ được duy trì bằng những điều vụn vặt ấy mà.” Khổng Đa Lị nói: “Con người ta chỉ cần một tuần không ăn uống, bài tiết là chết rồi.”
“Ai thể trạng kém thì ba ngày là mất mạng luôn.” Khổng Đa Lị kể tiếp: “Trước đây tôi từng thử nhịn đói để tự tử, nhưng mới được hai ngày rưỡi đã chịu không thấu.”
…
Trái tim Triệu Tồn Anh chợt nhói lên. Theo bản năng, anh không muốn đào sâu vào chủ đề này, bèn đẩy ly nước bạc hà trên bàn về phía cô: “Gặp được người phù hợp, cô sẽ tái hôn chứ?”
“Có chứ.”
“Nếu không gặp thì sao?”
“Thì thôi, không kết hôn nữa.”
“Vậy có trường hợp nào gặp được người phù hợp, nhưng lại vì vài yếu tố khách quan mà chần chừ không?”
Khổng Đa Lị trêu chọc: “Anh chứ ai, chẳng phải anh đang vòng vo nói khéo về bản thân mình sao?”
Triệu Tồn Anh lắc đầu cười phá lên, toan đứng dậy khỏi chiếc ghế máy tính: “Tôi phải về thôi.”
Khổng Đa Lị kéo anh ngồi lại, đưa cho anh một chiếc túi đựng bút, bên trong có hơn chục cây bút các loại: “Anh cứ chọn thoải mái.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Tôi dùng được hết hả?”
Khổng Đa Lị nhặt ra ba cây đưa cho anh: “Ba cây này mực màu xanh đen.”
Triệu Tồn Anh cất ba cây bút vào túi áo, bưng ly nước bạc hà trên bàn lên nhấp từng ngụm nhỏ, vờ như bâng quơ hỏi: “Ê này, cái dạo cô có chút thiện cảm với tôi ấy, sao không thấy cô tiến tới thêm bước nữa vậy?”
Khổng Đa Lị ngẫm nghĩ rồi hỏi lại: “Anh lấy giấy ly hôn từ khi nào?”
“Hai năm trước.”
“Ừ.” Khổng Đa Lị làm dịu giọng điệu xuống, đáp: “Cái dạo tôi có thiện cảm với anh, tôi không hề biết anh vẫn đang trong giai đoạn ly thân, cũng không biết anh đã có con.”
“Ừ.” Triệu Tồn Anh vô thức đổi lại tư thế ngồi, giải thích: “Lúc Đường Bảo một tuổi là chúng tôi đã ly thân rồi. Thực tế là ly thân một năm rưỡi mới chính thức cầm được giấy ly hôn. Chắc là do khoảng thời gian đầu ly thân, tôi thường xuyên dọn vào ở ký túc xá nhân viên… nên các đồng nghiệp cứ đinh ninh lúc đó tôi đã ly dị rồi.”
“Ra vậy.” Khổng Đa Lị uống một ngụm nước bạc hà: “Ban đầu tôi cũng nghe đồn thế, cứ tưởng anh dạo ấy đã ly hôn xong xuôi rồi.”
Triệu Tồn Anh khẽ gật đầu, nghiêm túc hỏi: “Cô không mấy mặn mà với việc đối phương đã có con riêng phải không?”
Khổng Đa Lị tránh ánh mắt anh, tay siết chặt ly nước, cẩn thận suy nghĩ rồi mới đáp: “Tôi cũng không rõ nữa. Tôi chưa từng tiếp xúc sâu với trẻ con bao giờ, nên hiện tại không thể cho anh một câu trả lời rạch ròi được.”
Triệu Tồn Anh gặng hỏi: “Vậy về mặt tâm lý, cô không hề bài xích đúng không?”
Khổng Đa Lị cũng đổi tư thế đứng, lưng tựa vào bàn làm việc, một tay thong thả chống cằm, cố gắng bộc bạch thật lòng: “Việc tôi có bài xích đứa trẻ hay không hoàn toàn phụ thuộc vào mức độ thiện cảm mà tôi dành cho người đàn ông đó, cũng như việc anh ta có xử lý dứt điểm được những tàn dư tình cảm của cuộc hôn nhân trước hay không.”
Triệu Tồn Anh ngẫm nghĩ để tiêu hóa câu nói ấy, chốt lại trọng tâm: “Nghĩa là nếu cô có thiện cảm với người đàn ông đó, cô sẽ sẵn sàng mở lòng tiếp xúc thử với con của anh ta, đúng không?”
Khổng Đa Lị “ừ” một tiếng, chậm rãi uống nước.
Sợ cô chưa hiểu rõ ý mình, Triệu Tồn Anh lặp lại để xác nhận lần nữa: “Nếu cô có thiện cảm với người đàn ông đó, cô sẽ sẵn sàng tiếp xúc thử với con của anh ta, đúng không?”
Khổng Đa Lị cẩn thận suy nghĩ rồi nghiêm túc đáp lời anh: “Đúng vậy, tôi sẽ tiến tới tìm hiểu thêm xem sao, chứ không vì đứa trẻ mà lập tức gạt bỏ người ta…”
Lời còn chưa dứt đã bị tiếng gọi vọng vào từ phòng khách cắt ngang. Triệu Tồn Anh đang mải vểnh tai nghe Khổng Đa Lị nói, bỗng bị tiếng hô này làm cho giật bắn mình đến suýt bay cả hồn phách. Anh vội vã đưa tay ôm chặt lấy ngực.
Khổng Chí Nguyện ở dưới đã nhìn thấy xe của Triệu Tồn Anh, nhưng khi vào phòng khách lại chẳng thấy bóng dáng ai, ông bèn cất tiếng gọi “Đa Lị” trong lúc cởi giày.
Nghe tiếng gọi, Khổng Đa Lị vội vã đáp lời. Cô tu một hơi cạn sạch nước trong ly, hít sâu một hơi điều chỉnh lại nhịp thở, rồi mặc kệ cái con người đang bị dọa cho khiếp vía phía sau, tự mình kéo cửa phòng bước ra: “Bố về rồi ạ.”
“Nhà có khách à?”
“Bác sĩ… Triệu Tồn Anh đến ạ.” Khổng Đa Lị nói: “Con mang chút đồ từ Tây An về cho anh ấy, nên bảo anh ấy ghé qua lấy.” Cô vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng Triệu Tồn Anh từ phía sau vọng tới: “Cháu chào chú Khổng.”
Biểu cảm của Khổng Chí Nguyện không có nhiều thay đổi, mà chỉ cất lời hỏi: “Hai đứa đang trò chuyện sao.”
Triệu Tồn Anh một tay chống hông, một tay chỉ hờ ra phía sau: “Dạ vâng, ban nãy chúng cháu ngồi nói chuyện trong phòng.”
Thấy nét mặt hai người có chút gượng gạo, Khổng Chí Nguyện xoay người đi đun nước, bảo: “Để chú pha cho cháu ấm trà…”
“Dạ thôi chú ơi, cháu cũng phải về rồi ạ.” Triệu Tồn Anh vừa nói vừa quay sang nhìn Khổng Đa Lị: “Khuya rồi, tôi về trước nhé.”
Khổng Đa Lị tiễn anh ra tận chỗ đỗ xe bên lề đường. Vừa bước ra khỏi tòa nhà thì cô đã hỏi: “Anh không sao chứ?”
“Không sao.” Triệu Tồn Anh giải thích: “Mỗi khi tôi đang tập trung cao độ vào một việc gì đó sẽ trở nên cực kỳ nhạy cảm với những tiếng động từ bên ngoài.”
Khổng Đa Lị dò hỏi lại để xác nhận: “Sức khỏe anh tốt thật chứ, không có mầm bệnh gì tiềm ẩn phải không?”
Triệu Tồn Anh ngẫm nghĩ một chốc với vẻ vô cùng nghiêm túc, rồi đáp: “Trĩ có tính không?”
…
Khổng Đa Lị phì cười: “Đồ thần kinh.”
Triệu Tồn Anh không cười, anh đưa mắt nhìn cô với vẻ trịnh trọng hiếm thấy.
Khổng Đa Lị tránh không đáp lại ánh mắt ấy, hỏi: “Ngày mai anh có ca phẫu thuật không?”
Triệu Tồn Anh đáp: “Có chứ, phải sang chi viện cho tổ khác.”
Khổng Đa Lị dịu dàng nói: “Vậy thôi không vội, đợi khi nào anh rảnh rỗi mình nói chuyện tiếp.”
Triệu Tồn Anh vòng sang ghế lái mở cửa lên xe. Chờ xe nổ máy, anh hạ kính cửa sổ xuống, cất lời: “Tạm biệt nhé.”
Khổng Đa Lị dặn dò theo: “Về đến nhà nhớ nhắn WeChat cho tôi.”
Đợi xe anh khuất bóng, Khổng Đa Lị mới xoay người đủng đỉnh bước đi. Về đến nhà, việc đầu tiên cô làm là tự rót cho mình một ly nước, sau đó ôm ly đi thẳng vào bếp tìm Khổng Chí Nguyện. Ông đang lúi húi rửa bát ở đó, thấy cô thì hỏi ngay: “Cậu ấy về rồi hả con?”
“Vâng, anh ấy về rồi ạ.” Khổng Đa Lị khẽ gọi: “Bố ơi.”
Khổng Chí Nguyện không ngoảnh đầu lại, đáp: “Chuyện gì thế con?”
Khổng Đa Lị nói: “Con vẫn muốn tiến tới tìm hiểu anh ấy xem sao.”
Đây không phải một câu hỏi để thương lượng mà là quyết định đã được cô chốt hạ và cần sự ủng hộ từ phía gia đình.
–
[1] Cá mú đỏ/cá song sao (东星斑): Một loại cá biển cao cấp, đắt tiền, thịt rất ngon, thường được bán trong các siêu thị lớn hoặc nhà hàng sang trọng.
[2] Các mẫu trang sức được miêu tả đều là những thiết kế mang tính biểu tượng của các thương hiệu xa xỉ. Mặt rẽ quạt khảm xà cừ đỏ (Bvlgari Diva’s Dream), mặt cỏ bốn lá (Van Cleef & Arpels Alhambra), mặt báo gấm mắt xanh (Cartier Panthère), mặt nhẫn lò xo (Bvlgari B.zero1).
[3] Cá vàng nhỏ (小黄鱼 – Tiểu hoàng ngư): Từ lóng thời Dân quốc chỉ các thỏi vàng nhỏ nặng khoảng 1 lạng (khoảng 31 gram thời bấy giờ). Ngày nay từ này thường được dùng để chỉ các thỏi vàng đầu tư loại nhỏ (10g, 50g, 100g) mua tại ngân hàng hoặc tiệm vàng.