Cô Lâm xem nhầm giờ nên đến bệnh viện quá sớm.
Triệu Tồn Anh giúp bà đặt lịch dịch vụ trợ lý khám bệnh [1] vào lúc ba giờ chiều. Vì anh phải đứng ca mổ, cơ quan của Kiều Dương Dương lại khó xin nghỉ, nên anh đành nhờ một người quen làm dịch vụ này theo sát cô Lâm làm các xét nghiệm.
Ăn trưa xong, cô Lâm liền bắt taxi tới bệnh viện. Đến nơi mới phát hiện mình tới sớm hơn cả tiếng đồng hồ, bà bực bội gọi điện trút giận lên đầu Kiều Dương Dương. Kiều Dương Dương nghe xong cũng cạn lời, cười bảo mẹ tự nhìn nhầm giờ thì còn trách ai được nữa. Sau đó cô ấy vội an ủi, bảo bà cứ đi tìm chị Bình trước, đợi tối tan làm cô ấy sẽ ghé viện đón.
Cô Lâm hơi bài xích việc gặp chị Bình, đó là một loại tâm lý phức tạp rất khó gọi tên. Thực ra, cả chị Bình lẫn Triệu Tồn Anh bà đều chẳng thiết tha gặp mặt lúc này.
Bà đi quanh quẩn một hồi dưới sảnh tòa nhà ngoại trú, sau đó lững thững đi về phía nhà ăn nhân viên, ngồi không ở đó giết thời gian. Gọi điện cho Triệu Tồn Anh thì bác sĩ gây mê bắt máy, bảo bác sĩ mổ chính đang đứng bàn mổ rồi. Liên lạc với trợ lý khám bệnh, đối phương báo có sớm mấy thì cũng phải đợi sau hai giờ chiều khi phòng khám làm việc lại. Từ giờ tới lúc đó còn tận một tiếng nữa, về nhà thì cất công quá, mà ở lại viện lại chẳng biết đi đâu về đâu.
Bà cứ ngồi đực ra trong nhà ăn, ngắm nhìn y bác sĩ qua lại lấy cơm mà trong lòng bất giác nảy sinh một sự so sánh xót xa. Trước đây mỗi khi người nhà ốm đau, ông Kiều chỉ cần sai một thực tập sinh dẫn đi thẳng tới các phòng khám, chẳng bao giờ phải lấy số hay xếp hàng chờ đợi…
Đâu có cực như bây giờ, còn phải tự túc lấy số rồi ngồi chầu chực đợi phòng khám mở cửa.
Nói trắng ra là do năng lực và các mối quan hệ xã hội đều kém cỏi. Tự sâu trong lòng, bà bắt đầu soi xét lại gã con rể cũ này… Tới năm bốn mươi lăm tuổi mà giành được hàm Bác sĩ Phó chủ nhiệm cũng đã là đề cao nó quá rồi. Chẳng nói đâu xa, nhìn ông Kiều nhà bà mà xem, từ chuyện ăn mặc, chi tiêu cho đến các mối quan hệ, chưa bao giờ ông ấy để bà và Kiều Dương Dương phải chịu nửa phần tủi thân. Đã thế Kiều Dương Dương còn kiêu ngạo, hống hách đến vô lý. Thử hỏi không nhờ các mối quan hệ của bố mình thì con bé có thể thuận lợi chui vào được cơ quan hiện tại chắc?
Đúng là lũ lòng lang dạ sói!
Nghĩ ngợi miên man một hồi thì mệt lả, bà cũng chẳng còn màng đến thể diện nữa, cứ thế gối đầu lên cánh tay nằm gục xuống bàn ăn chợp mắt.
Bốn giờ chiều, Triệu Tồn Anh rời bàn mổ quay về khoa. Anh vừa giãn cơ chân vừa kiểm tra WeChat. Tin nhắn đầu tiên là của chị Bình, báo rằng vừa thu xếp cho cô Lâm vào phòng nghỉ rồi, bảo anh giải quyết xong việc thì tranh thủ ghé qua gặp mặt bà một lát trước giờ tan ca. Kế đến, anh đọc kỹ tin nhắn do trợ lý khám bệnh gửi tới. Người này kể cô Lâm nhìn nhầm giờ nên tới viện sớm hai tiếng, vừa hay tin là anh ta vội chạy đến ngay để túc trực. Trùng hợp thay lại đụng mặt một vị y tá trưởng của khu điều trị nào đó là người nhà của cô Lâm. Sau đó, vị y tá trưởng này dẫn họ đến khoa Lão khoa, qua khoa Nội Thần kinh, rồi cuối cùng chốt lại ở khoa Tâm thần.
Triệu Tồn Anh nhìn thấy ba chữ “khoa Tâm thần” mà mắt nổ đom đóm, ảo ảnh chập chờn.
Chẩn đoán sơ bộ cuối cùng từ khoa Tâm thần là: Rối loạn trầm cảm.
Để có kết luận chính xác cuối cùng, cần phải làm thêm một số xét nghiệm cần thiết nhằm loại trừ các tổn thương thực thể. Thế nhưng cô Lâm lại tỏ ra khá bài xích với kết quả chẩn đoán sơ bộ này và nhất quyết từ chối làm thêm xét nghiệm.
Đọc xong tin nhắn, Triệu Tồn Anh chuyển khoản phí dịch vụ cho trợ lý khám bệnh, kèm theo dòng tin nhắn: “Vất vả cho cậu rồi”. Tiếp đó, anh chuyển tiếp bệnh án ngoại trú cho Kiều Dương Dương. Năm phút sau, cô ấy nhắn lại: [Để tôi tranh thủ thời gian đưa bà đi kiểm tra kỹ hơn. Chỉ cần loại trừ được nguy cơ nhồi máu não và Alzheimer là tốt rồi.]
Triệu Tồn Anh không nhắn lại mà cắm cúi giải quyết nốt những việc quan trọng còn dang dở.
Tan ca, Kiều Dương Dương lập tức chạy tới bệnh viện. Vốn dĩ cô ấy có hẹn, nhưng đã dời lại một tiếng để tạt qua đón cô Lâm trước. Lên trạm y tá tìm chị Bình thì không thấy người đâu, gọi liên tiếp ba cuộc điện thoại cho cô Lâm cũng chẳng ai nghe máy. Hỏi han mấy y tá dọc đường, cô ấy mới tìm được đến phòng nghỉ. Cô Lâm đang say giấc. Kiều Dương Dương lay nhẹ bà dậy: “Về thôi mẹ, con còn có việc nữa.”
Hai mẹ con bước ra khỏi tòa nhà điều trị. Kiều Dương Dương bung chiếc ô chống nắng ra. Dù đã sáu giờ chiều nhưng trời vẫn còn nắng gắt. Một tay che ô, một tay cô cầm điện thoại gửi tin nhắn thoại cho chị Bình, bảo hôm nay không ghé chào chị được, hẹn hôm khác rảnh rỗi cùng đi ăn bữa cơm.
Thấy con gái ăn nói khách sáo như vậy, cô Lâm vô cùng chướng mắt: “Năm xưa nếu không nhờ bố mày, liệu nó có ngoi lên được cái chức y tá trưởng không?”
Kiều Dương Dương phì cười: “Người ta ngồi được vào vị trí y tá trưởng là nhờ năng lực chuyên môn vững vàng đấy chứ.”
“Bố mày mà không mở lời gửi gắm thì nó có thể…”
“Đương nhiên là được rồi. Người ta học chuyên ngành điều dưỡng đàng hoàng, không làm ở bệnh viện này thì cũng làm ở viện khác thôi.” Kiều Dương Dương đáp trả lời bà: “Mẹ làm như mẹ vừa nâng đỡ một bà nông dân mù chữ mù nghĩa lên làm y tá trưởng không bằng. Đây là bệnh viện hạng A cấp 3 [2] đấy nhé, mẹ tưởng quyền lực nhà mình to lớn đến mức nào thế?”
Cô Lâm cứng họng, quanh đi quẩn lại vẫn lôi bài ca muôn thuở ra tụng: “Kiều Dương Dương, tao là mẹ mày. Tao nuôi mày không có công lao thì cũng có khổ lao.”
Kiều Dương Dương nghiêng chiếc ô che nắng sang phía bà, khoác tay bà nũng nịu: “Con nào dám quên nguồn quên cội đâu, người mẹ thân yêu của con.”
Nghe xong tin nhắn của Kiều Dương Dương, chị Bình không trả lời ngay. Vốn dĩ chị định gặp mặt cô ấy để trao đổi về tình hình của cô Lâm. Nhưng nghĩ lại, đến con gái ruột còn chẳng thèm để tâm thì chị, một đứa cháu dâu họ xun xoe lo liệu làm cái gì.
Thế nhưng suy đi tính lại, với tấm lòng lương y, chị vẫn nghiêm túc gọi lại cho Kiều Dương Dương một cuộc. Sức khỏe tâm lý của người cao tuổi tuyệt đối không thể coi thường, nhất là khi bà còn đang phụ giúp chăm sóc cháu nhỏ. Chị điểm xuyết dăm ba câu thẳng vào trọng tâm, chắc chắn Kiều Dương Dương sẽ hiểu rõ mức độ nghiêm trọng.
Gọi điện xong xuôi, chị xách túi đi về phía thang máy chuyên dụng. Vừa bước ra khỏi tòa nhà điều trị, chị đụng mặt ngay Triệu Tồn Anh cũng đang từ tòa nhà ngoại trú đi ra. Cái đầu cứ để đi đâu ấy… lúc này chị mới sực nhớ ra cái hẹn gặp anh trước giờ tan ca. Chuyện dài nói ngắn, chung quy cũng chỉ xoay quanh cô Lâm. Hai người đứng ngay trước tòa nhà điều trị, chị Bình cất lời: “Nửa tháng nay chị bận tối mắt, mãi trưa nay mới rảnh rỗi lên nhà ăn được một bữa, lại bắt gặp cô Lâm đang nằm gục ở đó nghỉ ngơi… Bà ấy cũng có tuổi rồi, lại đang còng lưng ra chăm cháu cho hai đứa. Các cô cậu bận rộn đến mức không bứt ra nổi chút thời gian để đưa bà ấy đi khám được sao?”
Trong đầu Triệu Tồn Anh lúc này vẫn đang ngập ngụa toàn chuyện công việc. Bị chị Bình gọi giật lại hỏi một tràng như thế, theo phản xạ anh thoáng sững sờ, rồi mới khẽ nói: “Chuyện này là do em tính toán không chu toàn.”
Vốn dĩ chị Bình còn định nói thêm vài câu, nhưng lờ mờ cảm nhận được áp lực công việc đang đè nặng lên vai anh, chị bèn thuận miệng hỏi sang chuyện khác: “Cậu ăn tối chưa?”
Triệu Tồn Anh chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào: “Lát nữa em ra nhà ăn.”
“Đừng đợi lát nữa, đi luôn bây giờ đi.” Chị Bình nói: “Cậu cũng nên tạm gác công việc sang một bên cho đầu óc thư giãn chút đỉnh. Chị em mình cùng ra nhà ăn làm bữa cơm.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Hôm nay anh rể không có nhà ạ?”
“Anh ấy đi công tác rồi.” Chị Bình đi lên trước dẫn đường: “Cậu bảo có lạ không, bình thường ở nhà cứ lù lù ra đó chẳng thấy có tích sự gì, đùng cái đi công tác mới nhận ra tầm quan trọng của lão.”
Triệu Tồn Anh đút hai tay vào túi áo blouse trắng, chỉ gượng cười chứ không tiếp lời. Bệnh nhân được khoa Cấp cứu đánh giá là “bị ngã một cú, vẫn cử động được” đã qua đời vì biến chứng hậu phẫu.
Câu chuyện cuối cùng vẫn quay về vấn đề của cô Lâm. Chị Bình nói: “Bệnh án ngoại trú chắc cậu cũng nắm được rồi. Ban nãy chị có gọi điện cho Dương Dương, nhưng cứ có cảm giác con bé chẳng hề để tâm cho lắm.”
Triệu Tồn Anh “vâng” một tiếng, đáp lời với vẻ lơ đãng: “Con gái ruột còn chẳng màng, em mang cái danh con rể hết hạn sử dụng rồi, có muốn nhúng tay vào cũng chẳng có thế lực nào mà dùng.”
…
Chị Bình nghe là hiểu ngay ẩn ý, quay sang bảo anh: “Điều chị bận tâm nhất lúc này là Đường Bảo kìa.”
Triệu Tồn Anh cũng rõ sự lo ngại của chị nằm ở khía cạnh nào. Anh chân thành đáp: “Chị ơi, em dự tính thế này. Trước mắt cứ để Kiều Dương Dương đưa cô Lâm đi làm nốt các xét nghiệm cần thiết. Đợi có kết quả chẩn đoán chính xác rồi mới xem xét các phương pháp can thiệp tích cực. Trong lúc đó, Đường Bảo vẫn tạm thời ở lại Đại Duyệt Loan, em sẽ tăng cường gọi điện trò chuyện với con bé mỗi ngày. Sau đó tùy theo diễn biến thực tế, em sẽ có những điều chỉnh phù hợp.”
Đúng là người thông minh nói một hiểu mười. Chị Bình khen ngợi từ tận đáy lòng: “Nói chuyện với cậu đúng là sảng khoái thật đấy!” Ngay sau đó, chị bồi thêm một câu: “Một người nữa nói chuyện cũng lọt tai không kém chính là Đa Lị.”
Trái tim Triệu Tồn Anh bất chợt lỗi đi một nhịp mà chẳng rõ lý do.
Chị Bình hỏi anh: “Ê này, mối quan hệ cá nhân giữa cậu và Đa Lị dạo này tiến triển ra sao rồi?”
Triệu Tồn Anh khẽ đáp với giọng dịu dàng: “Vẫn rất tốt ạ.”
Chị Bình làm mặt tỉnh bơ, vờ như tiện miệng trêu đùa: “Hôm qua chị tình cờ nghĩ vẩn vơ, tự nhiên lại thấy hai người đứng cạnh nhau trông cũng đẹp đôi phết đấy chứ.”
Sắp bước vào nhà ăn, Triệu Tồn Anh hỏi lại: “Chẳng phải chính chị từng bảo, với cái hoàn cảnh rắc rối của em thì khó lòng tìm được người nào chịu an tâm chung sống qua ngày sao?”
“Lời chị nói có phải khuôn vàng thước ngọc đâu.”
…
Trở về từ nhà ăn, Triệu Tồn Anh vừa cắm mặt vào điện thoại vừa rảo bước về phía buồng cầu thang bộ. Kéo cửa thoát hiểm bước lên bậc thang xong, việc đầu tiên anh làm là chuyển tiếp một đường link kêu gọi quyên góp trên Thủy Tích Trù [3] cho Khổng Đa Lị. Theo ngay sau đó là một dãy số điện thoại và lệnh chuyển khoản 2.000 tệ.
Anh nhờ Khổng Đa Lị thêm tài khoản WeChat của số điện thoại này, sau đó dùng tư cách cá nhân của cô để chuyển 2.000 tệ kia cho đối phương.
Chủ nhân của dãy số này qua kỳ nghỉ hè là lên năm hai đại học, còn người “ngã một cú, vẫn cử động được” kia chính là bố của em ấy. Anh nhắn tin tóm tắt lại ngọn ngành sự việc cho Khổng Đa Lị. Anh không tiện ra mặt hỗ trợ kinh tế, quá trình cấp cứu cũng hoàn toàn không xảy ra sai sót nào, nên hy vọng Khổng Đa Lị có thể đứng ra gửi số tiền này cho cô con gái dưới hình thức quyên góp. Bởi giả sử anh tự mình ra mặt, anh sẽ vấp phải một câu chất vấn: Nếu quá trình cấp cứu không có gì sai sót, vậy tại sao anh lại phải đưa tiền cho người nhà bệnh nhân?
Anh không thể trả lời câu hỏi này.
Anh càng không muốn chỉ vì chút lòng trắc ẩn cá nhân mà làm liên lụy đến toàn bộ ê-kíp cấp cứu.
Khoản tiền vừa chuyển đi được ba phút, Khổng Đa Lị đã gọi lại: “Được rồi, anh cứ yên tâm nhé.”
Triệu Tồn Anh lúc này đang váng vất cả đầu óc, không muốn đi sâu vào chủ đề này nữa: “Ừ.”
Khổng Đa Lị hỏi: “Mấy hôm nay sao anh không gọi điện cho tôi?”
Triệu Tồn Anh buột miệng: “Thì cô cũng có gọi cho tôi đâu.”
Khổng Đa Lị nói: “Tại tôi đang bận mà.”
Triệu Tồn Anh chẳng buồn nói chuyện tiếp: “Cúp máy đây.”
Khổng Đa Lị sắp bị nóng đến ngất xỉu rồi: “Ban ngày thì học lớp tập huấn, chiều tối lại cùng đồng nghiệp đi dạo mấy điểm tham quan.” Ngay sau đó cô đố anh: “Anh đoán xem hiện giờ tôi đang ở đâu?”
Triệu Tồn Anh nghe tiếng thở hồng hộc của cô, đoán bừa: “Cô đừng bảo là đang leo núi Hoa Sơn [4] đó nha.”
Khổng Đa Lị khiếp vía: “Tôi đang leo núi Hoa Sơn thật đây này!”
…
“Bốn giờ chiều tụi tôi học xong, thế là phóng thẳng ra bến xe bắt chuyến buýt chuyên tuyến tới Hoa Sơn.” Khổng Đa Lị nói: “Vừa lấy vé xong, đang bắt đầu leo lên núi đây.”
…
Triệu Tồn Anh chỉ có thể lý giải: “Hiếm hoi lắm mới được xuất ngoại một chuyến, cô định chơi cho gỡ vốn đúng không?”
“Vớ vẩn, tôi tới Tây An không biết bao nhiêu lần rồi.” Khổng Đa Lị giải thích: “Tại đông người mà, lại có cả tay máy chuyên chụp ảnh đi cùng nữa. Cất công tới tận đây rồi mà nằm ườn ngủ trong khách sạn thì nhạt nhẽo lắm.” Ngay sau đó cô thong thả nói thêm: “Đi chơi một mình với đi cùng một nhóm người chung sở thích khác biệt lớn lắm đấy, tụi tôi toàn là người của tổ Ngữ văn cả.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Thế leo xong mọi người có về lại Tây An không?”
“Về chứ, chín giờ sáng mai còn phải học tiếp mà.” Khổng Đa Lị nói: “Rạng sáng xuống núi xong tụi tôi sẽ đặt một chiếc xe dịch vụ. Nhóm tận sáu người lận nên chẳng lo vấn đề an toàn đâu.”
“Nể thật.” Triệu Tồn Anh có chút ghen tị: “Chơi có vui không?”
“Vui chứ, nhưng cũng rệu người lắm, tối nào lết về tới khách sạn cũng chỉ muốn nằm lăn ra giường chết quách cho xong.” Khổng Đa Lị nói: “Sáng ra thì lại dậy không nổi.”
Triệu Tồn Anh lẳng lặng nghe cô kể, không lên tiếng.
Khổng Đa Lị giục giã: “Anh muốn nói gì thì tranh thủ nói nhanh đi.”
…
“Cúp máy đi, tôi đâu có quan trọng gì đâu.”
…
Khổng Đa Lị dỗ dành: “Nói đi mà, nói đi mà.”
Triệu Tồn Anh chốt lại một câu về cô: “Kiểu như cô chẳng màng gì đến người bên cạnh cả, chỉ biết lo cho mỗi mình sung sướng thôi.”
…
Khổng Đa Lị vội lấy tay bụm chặt điện thoại: “Anh nói linh tinh gì đấy, tôi nghe không hiểu.”
“Cô nghe hiểu mà.” Triệu Tồn Anh hỏi: “Cớ sao cô phải bụm điện thoại rồi hạ nhỏ giọng nói chuyện với tôi thế?”
…
“Anh có mắt nhìn xuyên thấu à?” Khổng Đa Lị theo bản năng ngoái nhìn ra sau: “Tụi tôi đi đông, tôi không tiện nói to.”
Triệu Tồn Anh tỏ vẻ khó hiểu: “Nói chuyện với tôi là chuyện mờ ám không dám để ai thấy hả?”
Khổng Đa Lị sắp phát cáu: “Sao anh lải nhải lắm thế hả!”
“Vậy cúp máy đi, vốn dĩ tôi cũng chẳng có việc gì nghiêm túc tìm cô cả.”
“Đồ khốn nhà anh, anh mà đứng trước mặt tôi lúc này là ăn đòn rồi.” Khổng Đa Lị nghiêm giọng: “Nói thật đấy.”
“Cúp máy đi.” Cả người Triệu Tồn Anh vì áp lực công việc mà cảm xúc cũng đã bị đẩy đến mức giới hạn, anh cố giữ giọng bình tĩnh: “Tôi thực sự không có chuyện gì quan trọng tìm cô cả.”
…
Đầu dây bên kia rơi vào yên lặng.
Trong khoảng lặng ấy, Khổng Đa Lị chợt nhận ra bệnh nhân do anh mổ chính hôm nay đã qua đời, thế là cô bảo rằng: “Anh cứ nói đi, tôi muốn nghe anh nói.”
Triệu Tồn Anh cầm điện thoại, đứng khựng lại trong buồng cầu thang, lưng tựa sát vào tường, nhất thời chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Khổng Đa Lị thấy anh không nói gì, lại nhẹ nhàng trách móc: “Nút tắt cuộc gọi trên điện thoại anh bị liệt rồi hay sao mà cứ lặp đi lặp lại bắt tôi cúp máy thế?”
“Đúng là đầy rẫy tật vặt.”
“Thời gian của tôi rẻ mạt lắm đúng không? Tôi không tìm được người khác giới nào để nói chuyện chắc? Nói anh ỷ có bản mặt đẹp là muốn làm càn là anh cứ làm tới luôn.”
…
Triệu Tồn Anh bỗng chốc buông lỏng được cảm xúc, bật cười một tiếng rồi hỏi: “Bao giờ cô về?”
Khổng Đa Lị không muốn trả lời anh, tự nói sang chuyện khác: “Hôm qua tụi tôi bao xe đi xem Đội quân Đất nung [5], mãi sát giờ người ta đóng cửa mới tới nơi.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Trước đây cô chưa đi xem Đội quân Đất nung bao giờ sao?”
“Hồi trước đi đông người lắm. Dẫu lần nào đi cũng đông, nhưng tâm thế mỗi lần lại mỗi khác.” Khổng Đa Lị hỏi lại: “Anh đi bao giờ chưa?”
“Chưa.” Triệu Tồn Anh cầm điện thoại tiếp tục bước lên các bậc cầu thang: “Tôi không bao giờ đi thăm lăng mộ.”
“Thập Tam Lăng [6] anh cũng chưa đi luôn á?” Khổng Đa Lị tò mò: “Tại sao vậy?”
“Tôi không đi mấy nơi âm khí nặng.”
“Hả?” Khổng Đa Lị vắt óc cũng chẳng thông nổi: “Cả thiên hạ này làm gì có chỗ nào âm khí nặng bằng nhà xác bệnh viện các anh…”
Còn chưa đợi cô nói hết câu, Triệu Tồn Anh đã hốt hoảng kéo tung cửa thoát hiểm, phi thẳng ra chỗ sáng sủa và ồn ào hơn.
Khổng Đa Lị tiếc rẻ nói: “Tôi còn định rủ anh đi Tống Lăng [7] nữa cơ.”
“Tôi không ngại việc cô photoshop ghép ảnh tôi vào đâu.”
Khổng Đa Lị ngửa cổ cười ngốc nghếch.
Triệu Tồn Anh nhẹ nhàng hỏi: “Đã đặt vé tàu về chưa?”
“Chiều mai là xong khóa học, tôi đang tính xem kết thúc xong là về luôn hay nán lại thêm một…”
“Tự dưng lại tốn thêm tiền phòng một đêm làm gì, trường cô thanh toán cho à?”
Chính bản thân Khổng Đa Lị cũng chẳng dám chắc: “Bên trường bảo là có chi trả.”
“Chỉ nói mồm vậy thôi, khó thực hiện lắm.”
“Thôi được rồi, vậy chiều mai xong việc tôi về luôn.”
Triệu Tồn Anh hỏi cô: “Ê, thế bộ ảnh phục trang Thịnh Đường của cô đã chụp xong chưa?”
“Người ta vẫn chưa chỉnh sửa xong.”
“Cần gì phải chỉnh kỹ quá, tôi đâu phải chưa thấy mặt cô bao giờ.” Triệu Tồn Anh trêu chọc: “Vốn dĩ đã đủ quyến rũ lắm rồi.”
Khổng Đa Lị cười đáp: “Tôi còn muốn quyến rũ hơn nữa cơ!”
“Úi chà chà!” Triệu Tồn Anh buột miệng thốt: “Tối qua tôi còn nằm mơ thấy cô đấy.”
Khổng Đa Lị vờ như không nghe rõ, hỏi sang chuyện khác: “Anh quay tôi biết bao nhiêu tư liệu như thế, sao mãi chẳng thấy ra nổi một cái video thành phẩm nào vậy?”
“Bận lắm bà chị ơi, cơm nước còn phải tranh thủ mới ăn nổi đây này. Ngoài công việc chính ra, tôi còn phải viết kịch bản truyền thông cho khoa rồi cắt ghép video đăng lên để kéo tương tác nữa.”
“Thế thì anh đúng là nhân tài toàn năng rồi còn gì!” Khổng Đa Lị nói: “Tôi xem mấy video phổ cập kiến thức của khoa anh rồi, ấn tượng cực kỳ luôn. Anh cứ ngó phần bình luận mà xem, cả một sớ dài toàn người xin số điện thoại của anh. Cũng may anh làm ở khoa Ung bướu đấy, chứ chuyển sang khoa khác thì chẳng dám tưởng tượng số khám của anh khó lấy đến mức nào đâu!”
Khổng Đa Lị ngưỡng mộ từ tận đáy lòng: “Lúc nào được duyệt thăng chức thì nhớ mời tôi đi ăn nhé!”
“Nhân lúc anh chuẩn bị phất lên, tôi phải lo mà bám chặt lấy đùi anh mới được!”
“Được thôi, mình thống nhất thế đi.” Đầu óc Triệu Tồn Anh lúc này đã minh mẫn trở lại, tâm trạng cũng vô cùng mãn nguyện: “Tôi về khoa đây, đang ngập đầu cả núi việc.”
Khổng Đa Lị như chỉ chờ có thế: “Trong lòng nở hoa rồi chứ gì?”
Triệu Tồn Anh im lặng một lúc rồi không kìm nổi mà bật cười giòn giã.
–
[1] Trợ lý khám bệnh (陪诊师 – Bồi chẩn sư): Một nghề khá phổ biến ở Trung Quốc. Người làm nghề này sẽ đi cùng bệnh nhân đến bệnh viện, giúp họ làm thủ tục xếp hàng, lấy số, lấy thuốc, hướng dẫn thực hiện các xét nghiệm và trò chuyện an ủi tâm lý người bệnh.
[2] Bệnh viện hạng A cấp 3 (三级甲等 – Tam cấp giáp đẳng): Xếp hạng cao nhất trong hệ thống phân cấp bệnh viện của Trung Quốc.
[3] Thủy Tích Trù (水滴筹 – Waterdrop): Nền tảng huy động vốn cộng đồng (crowdfunding) cực kỳ phổ biến ở Trung Quốc, chuyên giúp đỡ những bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo kêu gọi quyên góp chi phí chữa trị.
[4] Núi Hoa Sơn: Nằm ở tỉnh Thiểm Tây, là một trong Ngũ Nhạc danh sơn của Trung Quốc, nổi tiếng với địa hình núi đá dốc đứng, hiểm trở và hành trình leo núi cực kỳ vất vả bào mòn thể lực.
[5] Đội quân Đất nung (Binh Mã Dũng): Quần thể tượng người, ngựa bằng đất nung được chôn quanh lăng mộ Tần Thủy Hoàng tại Tây An, Thiểm Tây.
[6] Thập Tam Lăng (明十三陵): Quần thể lăng mộ nằm ở quận Xương Bình, Bắc Kinh, nơi an nghỉ của 13 vị hoàng đế cùng các hoàng hậu, phi tần thời nhà Minh (1368 – 1644). Đây là quần thể lăng mộ hoàng gia được bảo tồn nguyên vẹn nhất Trung Quốc, đã được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới.
[7] Tống Lăng (宋陵): Khu lăng mộ của các hoàng đế nhà Bắc Tống, nằm ở Củng Nghĩa, Trịnh Châu, Hà Nam, Trung Quốc.