Muốn Hỏi Người Có Dám Hay Không

Chương 3

Khổng Đa Lị bế Đường Bảo đang bị tê rần cả hai chân ra ngoài. Triệu Tồn Anh vội vàng đón lấy, bế cô bé đến chiếc ghế sofa trong phòng mẹ và bé rồi giúp con xoa bóp bắp chân. Đường Bảo nằm bẹp trên sofa: “… Con sắp mệt chết rồi.” Đợi lấy lại được hơi, cô bé lật người ngồi dậy, hướng về phía Khổng Đa Lị nói: “Cháu cảm ơn cô Lị Lị ạ.”

Khổng Đa Lị cúi người đáp: “Không có gì đâu.”

Triệu Tồn Anh lên tiếng chào hỏi cô: “Mọi người lên tầng này ăn cơm à?”

Khổng Đa Lị giơ tay chỉ: “Tôi đang cùng mấy em học sinh ăn lẩu Trùng Khánh ở ngay cạnh.” Nối tiếp đó, cô tiện miệng mời: “Anh và Đường Bảo có muốn qua ăn cùng không?”

“Mọi người cứ ăn đi.” Triệu Tồn Anh trả lời rất thoải mái: “Lát nữa tôi đưa con bé đi ăn chút đồ Quảng Đông.”

“Được.” Khổng Đa Lị vừa gửi bức ảnh chụp phân của con bé cho anh qua WeChat vừa nói: “Vậy tôi qua đó trước nhé, học sinh đang đợi.”

“… Được được.” Triệu Tồn Anh nói: “Cảm ơn cô Khổng.”

Lúc này Đường Bảo đang ngồi nghỉ ngơi. Nửa trên cô bé mặc chiếc áo thun ngắn tay bằng cotton màu xám, viền cổ đã ướt đẫm mồ hôi, ngang lưng là chiếc váy TUTU xòe ra như hoa mào gà, bên dưới lớp váy lại mặc thêm một chiếc quần lồng đèn ống rộng chống muỗi. Trên cổ cô bé đeo một chuỗi vòng hạt nhựa to sặc sỡ mang phong cách Dopamine [1], tay trái đeo đồng hồ điện thoại trẻ em, còn dưới chân là đôi dép sục màu trắng gắn đầy jibbitz [2]. Khuôn mặt cô bé đỏ bừng vì dùng sức quá nhiều lúc đi ị, mồ hôi cũng tuôn dài trên cổ. Triệu Tồn Anh vươn tay định tháo chuỗi vòng cổ ra giúp nhưng Đường Bảo không cho, còn vặn lại anh: “Sao bố lại nhờ cô Lị Lị vào giục con? Bố không biết là ở môi trường lạ con rất khó đi ị à?”

Triệu Tồn Anh lấy khăn tay lau mồ hôi cho con bé, dỗ dành qua quýt: “Rồi rồi rồi, bố sai, lần sau bố sẽ tuyệt đối tôn trọng thời gian đi ị của con, cho con ngồi xổm trong đó nguyên một ngày luôn.”

Đường Bảo chỉnh lại tư thế ngồi. Mệt chết đi được. Cô bé túm gọn tà váy TUTU ôm vào lòng, ngón tay lướt trên mặt đồng hồ gọi điện cho một cô bạn thân: “Alo, Chu Nhuế Tinh, hôm nay cậu có ra trung tâm thương mại không thế?”

Giọng cô bạn thân từ đồng hồ vang lên: “Không đi. Mẹ tớ đeo xong kính áp tròng [3] định đưa tớ ra trung tâm thương mại rồi, nhưng lúc đó tớ tự dưng buồn ngủ quá nên làm một giấc trên xe, mở mắt ra đã thấy mình nằm trên giường ở nhà bà ngoại luôn.”

Đường Bảo nói: “Bố đưa tớ đi trung tâm thương mại, nhưng tớ dạo chơi không vui lắm. Tớ đi ị trong nhà vệ sinh ở đây… xong rồi hai chân tớ mỏi muốn rụng luôn, tớ còn tưởng mình mất đôi chân này rồi cơ. Sau đó bố tớ chữa cho tớ một lúc thì nó lại khỏe rồi.”

Cô bạn thân hỏi: “Bố cậu chữa bệnh giỏi lắm hả? Mắt chú chó nhà bà ngoại tớ sắp không nhìn thấy gì nữa rồi, bố cậu có chữa được không?”

“Được chứ!”

Đường Bảo ngó lơ việc Triệu Tồn Anh đang bắt chéo hai cẳng tay thành hình chữ X về phía mình, tự tin tuyên bố: “Bố tớ là chuyên gia chữa bệnh đấy, cậu cứ dắt chó đến nhà tớ đi…”

Triệu Tồn Anh không nghe nổi nữa, bèn bước ra ngoài phòng mẹ và bé, cầm điện thoại xem bức ảnh mà Khổng Đa Lị gửi tới. Chẳng bao lâu sau, Đường Bảo buôn điện thoại xong bước ra, ngẩng đầu lên hỏi: “Bố ơi, trưa nay chúng ta đi ăn há cảo tôm ạ?”

“Đúng rồi, đi ăn đồ Quảng Đông.”

Đường Bảo ướm hỏi: “Bố ơi, thế bố cho con thêm một lựa chọn nữa để con chọn được không?” Nói xong, cô bé rụt cổ, thè chóp lưỡi ra, ra sức diễn tả biểu cảm cay xé lưỡi nhưng cực kỳ đã thèm.

Triệu Tồn Anh bơ luôn: “Chịu đói hoặc ăn đồ Quảng Đông, con chọn một đi.”

Đường Bảo vươn hai tay ra sau lưng, bắt chước dáng ong bay lao vút ra khỏi khu vực nhà vệ sinh, rẽ phải một cái là mất hút.

Triệu Tồn Anh đi chậm hơn con bé vài bước, mắt dán chặt vào WeChat trên điện thoại, chăm chú đọc một bản báo cáo chẩn đoán bệnh lý điện tử. Đây là do con trai của một người họ hàng xa gửi tới, nói rằng một người lớn tuổi trong nhà sau ba tháng ròng rã cuối cùng đã được chẩn đoán mắc ung thư tuyến tụy. Giai đoạn đầu bệnh đã bị trì hoãn do bệnh viện tuyến hai cứ điều trị theo hướng viêm nhiễm, mãi đến tháng trước lên Bắc Kinh mới chẩn đoán ra bệnh.

Triệu Tồn Anh đứng đó đọc hết một lượt, sau đó uyển chuyển nhắn lại: [Bệnh đã di căn sang gan rồi, không còn cơ hội phẫu thuật nữa.] Trả lời xong, anh thoát khỏi giao diện trò chuyện, bắt đầu tìm kiếm Đường Bảo quanh tầng nhà.

Đã sáu, bảy phút trôi qua, con bé sớm đã chạy đi đằng nào rồi. Việc đầu tiên anh làm là để mắt đến khu vực thang cuốn, chỉ cần con bé không tự ý đi thang cuốn thì sẽ không gặp nguy hiểm gì. Tiếp đó, anh lần theo hướng đi tìm đến nhà hàng Quảng Đông trên tầng này mà anh thường hay dẫn con tới. Anh cũng đã hỏi nhân viên lễ tân trước cửa, người ta bảo không thấy bé gái bốn tuổi rưỡi nào mặc váy TUTU màu đỏ đi ngang qua. Anh đứng tại chỗ đưa mắt tìm kiếm cẩn thận một vòng, chợt nhớ ra có thể gọi vào đồng hồ điện thoại của con… nhưng máy đã hết pin sập nguồn. Cuối cùng, anh đành quay lại chỗ hai bố con vừa tách ra.

Trong lòng anh đã bắt đầu chửi thầm, lần sau ra ngoài nhất định phải xích bằng dây dắt chó mới được. Đang bực mình thì điện thoại trong túi reo lên, là một dãy số lạ. Anh lại bắt đầu tự hào về sự thông minh lanh lợi của con gái mình, nhưng khi vừa nhấn nút nghe… thì nhận ra mình tự hào hơi sớm. Gọi đến là cậu con trai của người họ hàng xa lúc nãy, anh vội nói: “Giờ tôi đang đợi một cuộc điện thoại rất quan trọng, chúng ta trao đổi qua WeChat được không?”

Được được được, trao đổi qua WeChat. Đầu dây bên kia cúp máy rồi gửi liên tiếp ba tin nhắn thoại. Triệu Tồn Anh vừa nghe tin nhắn vừa tiếp tục đảo mắt nhìn quanh. Trung tâm thương mại này không tính là lớn, được thiết kế theo kiểu giếng trời thông tầng quen thuộc, lan can các tầng đều làm bằng kính cường lực trong suốt, gần như không có góc khuất tầm nhìn. Hơn nữa, trang phục của Đường Bảo lại rất nổi bật giữa đám đông, trừ phi con bé chui tọt vào cửa hàng hay quán ăn nào đó…

Anh lờ mờ đoán được tình hình. Tựa lưng vào lan can nghe xong tin nhắn thoại của đối phương, anh gọi thẳng cho Khổng Đa Lị. Quả nhiên, Đường Bảo đang ở trong quán lẩu mà cô ăn.

Giỏi thật, con bé tự tạo luôn lựa chọn cho mình rồi.

Triệu Tồn Anh cầm điện thoại tìm đến quán lẩu. Thấy Đường Bảo đang rụt rè trốn ở ghế ngồi, anh chỉ tay về phía con bé mang ý cảnh cáo. Đường Bảo rõ ràng rất muốn ở lại ăn, bèn thanh minh trước: “Bố ơi, con không ăn cay đâu, cô Lị Lị gọi lẩu vị cà chua mà.”

Khổng Đa Lị thuận nước đẩy thuyền mời anh: “Anh ngồi xuống ăn cùng đi, chúng tôi cũng chưa bóc đũa đâu.”

Triệu Tồn Anh thấy Đường Bảo đang chơi rất vui vẻ với mấy em học sinh, đành ngồi xuống bảo: “Làm phiền mọi người rồi.”

Khổng Đa Lị đẩy một bộ bát đũa đến trước mặt anh, lại chỉ tay vào mã QR ở mép bàn: “Anh quét mã gọi thêm món hai bố con thích đi.”

Triệu Tồn Anh lấy điện thoại ra quét, giao diện tự động hiện lên những món đã gọi. Anh nhìn lướt qua một lượt, ngước mắt nhìn Khổng Đa Lị: “Cô đãi khách à?”

“Là bọn cháu mời cô Khổng ạ.” Một nữ sinh trong nhóm lên tiếng: “Sáng nay cô Khổng dẫn bọn cháu đi chơi Escape Room, nên bọn cháu muốn mời cô ăn cơm.”

Triệu Tồn Anh đã hiểu tại sao trên bàn chỉ có vỏn vẹn hai món thịt với mức giá cơ bản nhất.

Anh đưa mắt nhìn vóc dáng của năm nữ sinh và hai nam sinh này, dựa vào những món đã gọi để suy đoán khẩu vị cơ bản của chúng, sau đó gọi thêm chả tôm giã tay, thịt bò ba chỉ tuyết, thịt thái tay, ốc thái lát và một suất tôm hùm đất sốt tỏi thật lớn. Đặt món xong, anh thanh toán luôn hóa đơn rồi bảo: “Hôm nay chú mượn hoa hiến Phật, lần sau các cháu hẵng mời cô Khổng nhé.” Nói đoạn, anh bắt đầu bóc lớp nilon bọc bát đũa, liếc nhìn Khổng Đa Lị hỏi: “Cô giáo Lị, tôi dùng thành ngữ không sai chứ?”

Khổng Đa Lị chống cùi chỏ lên bàn, hai tay ôm má yên lặng chờ lên món, nhân tiện xem mấy cô nữ sinh trêu chọc Đường Bảo. Đường Bảo lúc này trông chẳng khác nào một món phụ kiện hình người sặc sỡ hoa hòe. Một nữ sinh chạm vào chuỗi hạt nhựa to trên cổ cô bé, hỏi: “Cái cổ nhỏ xíu của em đeo thế này có nặng không?”

Đường Bảo đáp: “Là ruột rỗng ạ, nó nổi được trong hồ bơi cơ.”

Một nữ sinh khác lại hỏi: “Mấy cái này là em tự chọn hay mẹ chọn cho thế? Mẹ em cũng đồng ý cho em ăn mặc thế này sao?”

Đường Bảo không hiểu: “Sao mẹ em lại không đồng ý ạ?” Nói xong, chạm phải ánh mắt của Khổng Đa Lị, cô bé vội hỏi: “Cô Lị Lị ơi, cô từng dạy bố cháu học chưa?”

Khổng Đa Lị bưng mặt cười, còn Triệu Tồn Anh vừa nhắn tin WeChat vừa đáp: “Bố còn đẻ trước cô Lị Lị hai năm đấy con ạ.”

“Thế năm nay cô Lị Lị tổng cộng bao nhiêu tuổi rồi ạ?”

“Cô ba mươi lăm tuổi.”

Hôm nay điện thoại của Triệu Tồn Anh đặc biệt nhiều, người này tìm người kia kiếm. Anh đứng dậy báo với Khổng Đa Lị một tiếng rồi bước ra ngoài quán lẩu nghe điện thoại.

Bên này, Đường Bảo tiếp tục tò mò: “Vậy cô… cô quen bố cháu lúc mấy tuổi thế?”

Khổng Đa Lị ngẫm nghĩ rồi đáp: “Tầm ba mươi mốt, ba mươi hai tuổi thì phải?”

Trẻ con hỏi chuyện là thế, chỉ cần bạn trả lời, chúng sẽ hỏi mãi không ngừng. Đường Bảo lại tiếp tục: “Vậy sao cô quen được bố cháu ạ?”

“Lúc đó cô làm việc ở khu điều trị do bố cháu phụ trách, bố cháu khi ấy là bác sĩ nội trú của khu.”

Đường Bảo gãi gãi cánh tay tròn lẳn của mình: “Bác sĩ nội trú… là bác sĩ không được phép về nhà, ngày nào cũng phải sống trong bệnh viện hả cô?”

“Không phải đâu, là mức độ được tham gia phẫu thuật khác nhau.” Khổng Đa Lị kiên nhẫn giải thích: “Bác sĩ nội trú chỉ có thể hỗ trợ các bác sĩ khác phẫu thuật cho bệnh nhân, còn bố cháu hiện tại là bác sĩ điều trị chính, đã có thể độc lập tiến hành phẫu thuật rồi.”

Đường Bảo đã hiểu ra vấn đề: “Ý cô là lúc cô quen bố cháu, bố cháu mới học mẫu giáo, còn bây giờ bố đã lên lớp một rồi!”

Khổng Đa Lị làm động tác bắn tim với cô bé: “Cháu hiểu chuẩn xác luôn!”

Đường Bảo cười khanh khách ngốc nghếch: “Bố cháu không chỉ biết chữa bệnh cho người, mà còn biết phẫu thuật cho chó mèo để chúng không đẻ em bé nữa cơ.”

Một học sinh khó hiểu hỏi Đường Bảo: “Thế mẹ em đâu? Sao mẹ không đưa em đi chơi cuối tuần?”

“Ngày nào em cũng ở chung nhà với mẹ và ông bà ngoại rồi, em với bố phải mấy ngày mới được gặp nhau một lần.” Đường Bảo cố gắng diễn đạt cho thật rõ ràng: “Cả nhà em đều được nghỉ, em cũng không phải đến trường mầm non thì sẽ được gặp bố. Hôm nay là ngày em gặp bố, thế nên không có mẹ ở đây.”

Học sinh nọ chợt vỡ lẽ: “Hóa ra bố mẹ em cũng ly hôn rồi ư!”

“Ly hôn rồi.” Đường Bảo nghe được một từ vựng quen thuộc mà mình thường nghe thấy ở nhà bà ngoại, bèn vội vàng gật đầu xác nhận: “Bố mẹ em ly hôn rồi!”

“Vậy em được tòa án phán quyết giao cho mẹ nuôi dưỡng đúng không?”

Đường Bảo nghe không hiểu: “Em cũng không biết nữa.”

Cô bé hoàn toàn không có khái niệm gì với mấy từ như “ly hôn”, “tòa án”, “phán quyết”, cũng chẳng có khái niệm gì về chuyện bố mẹ có sống chung một nhà mỗi ngày hay không. Mô hình cuộc sống của cô bé đơn giản là ngày ngày sống cùng mẹ và ông bà ngoại, rồi vài ngày lại được gặp bố một lần.

[1] Phong cách Dopamine: Thuật ngữ thời trang chỉ việc phối đồ bằng những gam màu tươi sáng, rực rỡ và sặc sỡ nhằm k*ch th*ch não bộ tiết ra dopamine – hormone mang lại cảm giác vui vẻ, hạnh phúc.

[2] Jibbitz: Tên gọi của những chiếc nút (phụ kiện nhỏ) dùng để gắn trang trí vào các lỗ trên dép sục. Trong bản gốc tác giả dùng từ “鞋花” (hoa cài dép).

[3] Bản gốc dùng từ “换好眼珠” (thay xong tròng mắt/nhãn cầu), ám chỉ việc người mẹ đeo xong kính áp tròng màu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn