Đường Bảo vào nhà xong liền ngồi lên tấm thảm lót dành riêng cho mình để thay giày, còn Kiều Dương Dương đi theo sau chê cô bé chắn ngang cửa vướng víu, bèn nhấc đôi chân dài bước qua người cô bé… Bước qua rồi nhìn thấy Khổng Đa Lị, cô ấy ngạc nhiên nói: “Anh có khách hả.”
Triệu Tồn Anh giới thiệu: “Bạn tôi, Khổng Đa Lị.”
“Ồ…” Kiều Dương Dương kéo dài giọng, sau khi thấy sắc mặt của Triệu Tồn Anh, cô ấy biết ý tém lại đôi chút rồi nói: “Biết trước anh có bạn ở đây thì tôi đã…”
Triệu Tồn Anh ngắt lời: “Cô cũng có nói là cô sẽ tới đâu.”
“Thì tôi canh đúng lúc trước bữa cơm mà tới còn gì!” Kiều Dương Dương nhìn đồ hải sản hấp trên bàn ăn, nói.
“Cô Lị Lị!” Đường Bảo thay giày xong liền lên tiếng chào Khổng Đa Lị.
Tròng mắt Kiều Dương Dương liếc nhìn qua lại: “Người quen cũ nhỉ?”
Khổng Đa Lị không nói gì, cũng chẳng biết phải nói gì.
Triệu Tồn Anh kéo ghế bàn ăn ra cho Khổng Đa Lị ngồi, sau đó hỏi Kiều Dương Dương: “Tìm tôi để nhờ đánh yểm trợ hay sao?”
Kiều Dương Dương khoanh hai tay trước ngực, trên chiếc túi đựng hộp cơm kẹp dưới nách có một tấm móc khóa hình ngôi sao lấp lánh theo từng chuyển động. Cô ấy quay đầu nhìn Đường Bảo: “Tự con nói với bố đi.”
“Bố ơi con được nghỉ hè rồi, con vừa được nghỉ là muốn gặp bố ngay!”
Triệu Tồn Anh lại kéo thêm một chiếc ghế khác, nói với cô bé: “Có bạch tuộc con thích ăn này, con ngồi ăn với cô Lị Lị trước nhé.” Nói xong, anh cầm điện thoại lên, đưa Kiều Dương Dương xuống lầu.
Kiều Dương Dương nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, buông lời trêu chọc: “Tôi cũng có thể ăn thêm một chút mà.”
Triệu Tồn Anh im lặng nhìn cô ấy. Kiều Dương Dương nhún vai, thôi thôi hiểu rồi, sau đó cô ấy quay sang đùa dai với Khổng Đa Lị: “Chị ơi, em đi trước nhé, chị em mình có duyên thì gặp lại.”
…
Triệu Tồn Anh đút hai tay vào túi quần, đứng gượng gạo trong thang máy. Kiều Dương Dương cố ý hỏi anh: “Ê, đó là chị tôi phải không?” Nói xong tự cô ấy cũng không nhịn được cười, cười xong lại bảo: “Hai ta hòa nhau rồi.”
Triệu Tồn Anh nhìn chằm chằm vào bảng nút bấm thang máy, không nói tiếng nào.
“Như vậy cũng rất tốt, hai ta cứ tự do bay nhảy vài năm trước, lúc nào bay không nổi nữa thì lại cùng nhau xây đắp tổ ấm tươi đẹp.” Kiều Dương Dương nói vô cùng nghiêm túc, cô ấy đã bắt đầu mường tượng viễn cảnh tương lai rồi. Thực tâm cô ấy cũng không hề muốn tái hôn, cô ấy chỉ muốn duy trì mối quan hệ tốt đẹp với Triệu Tồn Anh.
Triệu Tồn Anh vẫn im lặng, cứ thế im lặng mãi.
Ra khỏi thang máy, Triệu Tồn Anh dẫn cô ấy đi thẳng đến chỗ đỗ xe, sau đó vươn tay kéo cửa ghế lái chiếc Audi màu trắng của cô ấy ra. Kiều Dương Dương lên xe, trượt chiếc túi đeo vai xuống ném sang ghế phụ, vừa kéo dây an toàn vừa nói: “Lời đề nghị vừa nãy của tôi, anh cứ nghiêm túc suy…”
Triệu Tồn Anh đóng sập cửa xe lại, giơ tay ra hiệu cho cô ấy lái xe đi.
Chiếc xe vừa vọt ra khỏi ô đỗ chuẩn bị nhấn ga chạy đi thì bất ngờ phanh gấp, Kiều Dương Dương thò đầu ra gọi: “Sáng mai trước bảy giờ tôi tới đón Đường Bảo, không ảnh hưởng đến việc anh đi làm đâu.”
Triệu Tồn Anh nhìn theo chiếc xe khuất bóng hẳn, xoay người chụp lại số ô đỗ xe gửi cho ban quản lý, báo rằng ô đỗ này hết tháng sẽ không gia hạn thuê nữa. Gửi xong, anh đứng tại chỗ tiêu hóa mớ cảm xúc một lúc rồi mới quay bước về phía thang máy.
Lúc ra khỏi thang máy, qua cánh cửa đang khép hờ, anh nghe thấy tiếng Đường Bảo đang nói chuyện với Khổng Đa Lị. Cô bé đang khoe về sợi dây chuyền mặt sao biển buộc dây da trên cổ mình: “Cháu còn có một sợi dây chuyền vỏ ốc nữa đó, cháu còn nhờ bà nội làm cho Chu Nhuế Tinh một sợi vỏ ốc giống hệt luôn…”
Triệu Tồn Anh bước vào nhà, tiện tay khép nhẹ cửa lại, đi tới bàn ăn kéo ghế ngồi xuống, hướng về phía Khổng Đa Lị nói một câu: “Xin lỗi.”
Cũng chẳng nói rõ xin lỗi vì chuyện gì.
Khổng Đa Lị liếc nhìn anh một cái, anh vươn tay lấy một con sò điệp rồi cúi đầu ăn.
Thấy vậy, Khổng Đa Lị tiếp tục trò chuyện với Đường Bảo: “Chu Nhuế Tinh là ai thế?”
Đường Bảo tỏ vẻ vô cùng hãnh diện: “Chu Nhuế Tinh là người bạn thân nhất của cháu!”
Khổng Đa Lị mỉm cười hỏi: “Thế bạn ấy là con trai hay con gái?”
“Cô Lị Lị không tự đoán được ạ? Rõ ràng Chu Nhuế Tinh cũng giống tụi mình, đều là ngồi xổm tè mà.” Nói xong, cô bé nhìn sang người bố đang ngồi bên cạnh, hỏi: “Bố ơi, sao bố không nói gì vậy.”
Triệu Tồn Anh đang nhai sò điệp, bèn chỉ chỉ vào miệng ra hiệu cho con gái thấy mình đang bận nhai.
Đường Bảo sực nhớ ra điều gì đó bèn trượt khỏi ghế ăn, kéo chiếc túi xách chéo nhỏ tùy thân của mình, lôi từ bên trong ra một chiếc túi bảo quản thực phẩm đưa cho anh: “Tối nay dì Hoa có luộc đậu nành và đậu phộng, con sốt ruột muốn mang đến cho bố ăn thử ngay nè.”
Trong túi bảo quản thực phẩm có khoảng bảy tám hạt đậu nành và đậu phộng.
Triệu Tồn Anh dịu dàng nói: “Cảm ơn Đường Bảo nhé.”
Đường Bảo kể với anh: “Bố ơi, số đậu nành và đậu phộng này là chính tay con rửa đấy. Con đứng trên ghế đẩu rửa trong bồn rửa bát cơ, nhưng mà con làm ướt mất váy, thế là bà ngoại mắng con là đứa trẻ chẳng biết để người lớn yên tâm chút nào. Bố ơi, bố thấy con có làm bố yên tâm không?”
Triệu Tồn Anh đáp: “Có chứ, bố thấy con cực kỳ ngoan, vô cùng khiến bố yên tâm.”
…
Đã bốn ngày trôi qua kể từ buổi tối hôm đó. Trong bốn ngày nay, Triệu Tồn Anh cứ như thể độn thổ bốc hơi mất tăm.
Dựa trên tần suất qua lại của hai người trong một tháng qua, cứ hai ba ngày không liên lạc là Triệu Tồn Anh sẽ chủ động gọi điện cho cô. Vậy mà lần này đã là ngày thứ tư rồi, đến cả hàu cất trong ngăn mát tủ lạnh cũng chết sạch.
Tổng cộng có sáu mươi hai con hàu, bà nội đã cố tình đếm kỹ, hơn nữa dựa trên kinh nghiệm trong quá khứ của bà để đánh giá, loại hàu có kích cỡ nhường này ở Uy Hải [1] thường bán với giá mười tệ ba con.
Bà đã từng đi qua cả Uy Hải, Thanh Đảo, Nhật Chiếu, cũng đặc biệt thích ăn hàu. Nhưng mớ hàu lần này thực sự đã hạ gục bà cụ. Trong nhà chẳng ai ăn, chỉ có bà và Khổng Linh xắn tay vào diệt. Trung bình mỗi ngày hai người ăn tầm sáu bảy con, ăn liền tù tì bốn ngày trời. Đến ngày thứ tư, lúc cạy vỏ ra thì thấy đã có mấy con chết ngỏm. Hiếm khi hai mẹ con lại ăn ý đạt được thỏa thuận, bèn khoét thịt hàu ra rồi mang đi xào lăn với hành củ và tỏi, xào xong để phần cho Khổng Chí Nguyện đi làm về ăn.
Buổi tối, người đi cùng Khổng Chí Nguyện lên lầu còn có Khổng Đa Lị. Hai bố con giờ đây có thời gian tan làm gần như giống hệt nhau, hơn nữa đều quét mã thuê xe đạp công cộng để đi làm. Trong nhà có xe ô tô, nhưng đường xá quá tắc nghẽn, thêm vào đó lại là đường một chiều, lái xe ô tô còn lâu mới nhanh bằng đạp xe.
Khổng Đa Lị vào bếp xới cơm, thấy ngoài ban công bếp chất một đống vỏ hàu, bèn hỏi bà nội sao không vứt đi.
“Chất ở đó có việc cần dùng.” Bà nội nói với Khổng Chí Nguyện: “Trông hơi giống cái bức tường gì đó mà năm ngoái nhà mình đi Phúc Châu xem [2]… Chẳng phải nó được xây bằng vỏ hàu sao, mà còn chắc chắn ra phết nữa.”
Khổng Đa Lị kinh ngạc: “Bà nội, bà định dùng mấy cái vỏ này để xây tường ư?”
“Bà xuống dưới sân tìm chỗ đất trống, xây một cái bồn hoa thì vẫn được chứ sao.”
Khổng Đa Lị cẩn thận bưng bát cháo kê ra cho Khổng Chí Nguyện, sau đó lại quay vào bếp múc cho mình nửa bát rồi nói: “Thế thì được ạ.”
Bà nội ngồi trên ghế ăn, cất tiếng hỏi: “Na Na có nói dịp nghỉ hè năm nay sẽ sắp xếp cho nhà mình đi đâu không?”
Khổng Chí Nguyện húp một ngụm cháo kê, gắp miếng hàu xào ăn kèm rồi đáp: “Mấy hôm trước con bé cũng vừa hỏi xem hai người có muốn đi đâu không.”
“Bà xem mấy video trên mạng người ta bảo phong cảnh ở Tân Cương với Tây Tạng đẹp lắm.”
Khổng Đa Lị tiếp lời: “Nếu bố và bà muốn đi Tân Cương thì để cháu lên lịch trình cho. Tới lúc đó cháu sẽ thuê cho hai người một chiếc xe nhà di động [3] rồi thuê riêng một tài xế bản địa nữa là được.”
Bà nội hỏi lại: “Thế đi mất bao lâu?”
“Địa hình Tân Cương rộng, tuyến đường lại dài…” Khổng Đa Lị dựa vào tình hình sức khỏe của hai người rồi nhẩm tính: “Bố và bà muốn đi chơi cho thoải mái thì bét nhất cũng phải mất cỡ nửa tháng.”
“Nửa tháng thì không được.” Bà nội gạt phắt đi: “Bà ở chung với hai anh em nhà này lâu là thấy nhức cái đầu. Cô cháu thì suốt ngày thích cãi ngang với bà, còn bố cháu thì chỉ giỏi ba phải thôi [4] chứ chẳng giải quyết được tích sự gì.”
…
“Vậy thì đi Quý Châu đi ạ.” Khổng Đa Lị đưa ra phương án vớt vát: “Quý Châu vừa mát mẻ mà các điểm tham quan cũng tương đối tập trung. Cháu lên lịch trình sẵn cho, tới Quý Dương hai người cứ thuê một chiếc xe mà tự lái đi chơi.”
Bà nội lại hỏi: “Thế đi mất bao lâu?”
“Tầm một tuần ạ.” Khổng Đa Lị dụ dỗ bà cụ: “Tới đó bà có thể thuê một bộ trang phục dân tộc Miêu để chụp ảnh đấy.”
“Một tuần thì được, đi lâu quá bà cũng nhớ nhà.” Bà nội hỏi tiếp: “Đi Quý Châu có phải đi máy bay không? Năm ngoái đi máy bay tới Hải Nam bà bị chóng mặt lắm.”
“Cháu có thể đặt vé tàu giường nằm khoang mềm cho hai người.”
Khổng Đa Lị cầm điện thoại rời khỏi bàn ăn. Cô bước tới ngồi xuống sofa, nói: “Để cháu phác thảo tuyến đường cho hai người trước, chốt xong lịch trình rồi hẵng đặt vé tàu và khách sạn.”
Cô cắm mặt vào điện thoại tra cứu tuyến đường đến mức mỏi nhừ cả mắt, đành dứt khoát quăng điện thoại sang một bên, nằm ngả ra sofa nhắm mắt dưỡng thần. Chẳng hiểu xui rủi thế nào, tâm trí cô lại vô thức nhớ về khung cảnh buổi tối hôm đó. Đắn đo mất vài phút, cô từ từ ngồi dậy khoanh chân lại, cầm điện thoại nhắn WeChat cho Triệu Tồn Anh: [Anh tan làm chưa?]
Triệu Tồn Anh đã tan làm, lúc này đang lái xe đến sân quần vợt. Anh liếc nhìn tin nhắn WeChat của Khổng Đa Lị, lái xe tiến thêm một đoạn khá xa rồi mới từ từ tấp vào lề. Anh bật đèn cảnh báo nguy hiểm, cầm điện thoại gọi lại cho cô.
Anh đáp: “Tôi vừa tan làm.”
Nghe thấy tiếng “tích tắc, tích tắc” của đèn xi nhan vọng ra từ điện thoại, Khổng Đa Lị dùng giọng điệu rất tự nhiên để đáp lại: “Tôi cũng chẳng có việc gì đâu, chỉ là mấy hôm không liên lạc nên muốn hỏi thăm tình hình bên anh chút thôi.”
Triệu Tồn Anh giải thích: “Hôm qua tôi lên Bắc Kinh học tập bồi dưỡng, chiều tối nay mới về.”
“Thảo nào hôm nay lúc trưởng khoa của các anh dẫn đội đi kiểm tra buồng bệnh, tôi chẳng thấy bóng dáng anh đâu.”
Triệu Tồn Anh dịu giọng hỏi: “Công việc bên cô dạo này sao rồi?”
“Tôi thì vẫn vậy thôi. Ở nhà ăn sáng xong thì tới khu điều trị. Bận rộn ở phòng bệnh cả ngày rồi tan ca, về nhà tắm rửa xong xuôi lại trở về phòng học thêm chút kiến thức mới.” Khổng Đa Lị nói: “Chắc tôi sinh ra đã mang mệnh làm giáo viên rồi. Trước khi ngủ cứ nạp thêm được chút gì đó vào đầu là tôi lại thấy thỏa mãn, dù chỉ phân tích một văn bản hành chính thôi thì ngày hôm đó của tôi cũng trở nên vô cùng ý nghĩa… Chỉ cần duy trì được thói quen học tập là tôi đã cảm thấy an tâm rồi.”
Triệu Tồn Anh tò mò: “Cô học chuyên ngành Ngôn ngữ Hán, sao không thử viết lách chút gì đó xem sao?”
“Tôi có thử chứ, tôi còn có tài khoản mạng xã hội của riêng mình nữa đó.” Khổng Đa Lị chậm rãi bộc bạch: “Nhưng tôi lại không mấy hài lòng với những gì mình viết ra. Văn phong của tôi thời trẻ rất có hồn, đó là một thứ linh khí tự do, phóng khoáng. Giờ đây tâm trí đã dần chín chắn hơn, nhưng cái giá của sự trưởng thành lại là việc vô thức gọt dũa đi những nét hoang dại, phá cách của bản thân. Để rồi cuối cùng, tôi cũng trở nên giống như bao người khác, và những gì viết ra đương nhiên chẳng còn nét riêng để nhận diện nữa.”
Triệu Tồn Anh “ừ” một tiếng thể hiện mình đã hiểu, rồi hỏi tiếp: “Không ưng ý thế cô có định viết tiếp không?”
“Viết chứ. Tuần nào tôi cũng nghiêm túc ghi chép lại cuộc sống của mình, giống như viết nhật ký trong tuần vậy, cứ thế viết một bài tản mạn nghìn chữ về tâm trạng.” Khổng Đa Lị nói: “Dẫu không thể viết hay đạt điểm mười, thì viết được tám, bảy hay sáu điểm cũng tốt mà. Tuổi tác và các cơ quan trong cơ thể đều đang trượt dốc qua từng năm, sức sống và khao khát được bày tỏ cũng hao mòn đi không thể vãn hồi được nữa.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Thế tuần trước cô viết gì?”
Khổng Đa Lị lập tức cảnh giác: “Đương nhiên là không thể cho anh biết rồi.”
“Viết về bữa tối hôm đó ở nhà tôi phải không?”
…
“Làm gì có chuyện đó!”
Triệu Tồn Anh tiện miệng tự trào bằng một công thức giật tít đang cực kỳ thịnh hành trên mạng: [Chuyện tôi đến nhà cậu bạn bác sĩ ăn cơm và vô tình đụng độ bà vợ cũ quái thai đòi kết nghĩa chị em với tôi].
…
“Chà, vị nhân viên y tế này.” Khổng Đa Lị cũng phải bái phục: “Năng lực đúc kết tóm gọn vấn đề của anh cũng gờm phết đấy chứ!”
Triệu Tồn Anh bật cười. Khép lại chuyện này, anh hỏi tiếp: “Ngày mai cô có mang cơm đi không?”
“Có chứ, mai tôi làm dư cho anh một phần nhé.” Khổng Đa Lị nói: “Nhưng tôi vẫn chưa nghĩ ra trưa mai ăn món gì.”
Triệu Tồn Anh tắt đèn cảnh báo, nổ máy xe rồi bảo: “Cô cứ tùy hứng mà nấu, tôi không kén ăn đâu.”
Khổng Đa Lị hỏi: “Tan làm rồi anh định đi đâu thế?”
“Từ Chính rủ tôi đi đánh quần vợt.”
“Tuyệt, đi chơi vui vẻ nhé.”
“Cô biết chơi quần vợt không?” Triệu Tồn Anh ngỏ lời: “Có cần tôi qua đón cô luôn không?”
“Khỏi đi, hôm nay tôi muốn ngủ sớm.” Khổng Đa Lị vừa bóc lớp sơn móng tay vừa đáp: “Lát nữa tự ngồi cắt tỉa lại móng tay xong là tôi đi ngủ luôn đây.”
Triệu Tồn Anh hỏi thăm: “Tình hình của bệnh nhân giường 29 mà cô chăm sóc sao rồi?”
“Hồi phục cũng khá tốt, hôm nay vừa rút được một ống dẫn lưu rồi. Có điều cô ấy vẫn chưa có cảm giác thèm ăn, cứ ăn vào là lại buồn nôn.”
“Không muốn ăn thì đừng ép, truyền dịch dinh dưỡng là được rồi. Bệnh nhân có biểu hiện gì bất thường thì cô cứ gọi thẳng cho bác sĩ phụ trách.” Triệu Tồn Anh nói: “Vất vả cho cô.”
Khổng Đa Lị đáp: “Bái bai.”
–
[1] Uy Hải, Thanh Đảo, Nhật Chiếu: Đều là các thành phố ven biển thuộc tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc, nổi tiếng với hải sản tươi ngon.
[2] Bức tường ở Phúc Châu: Đang nhắc đến “Hào Xác Tường” (蚝壳墙), một loại hình kiến trúc tường nhà truyền thống dùng vỏ hàu trộn với bùn để xây cất, rất phổ biến ở vùng duyên hải Phúc Kiến, Quảng Đông thời xưa. Tường rất kiên cố, chống thấm tốt và ấm áp vào mùa đông, mát mẻ vào mùa hè.
[3] Xe nhà di động (RV/Recreational Vehicle): Loại xe ô tô được thiết kế như một căn nhà thu nhỏ có giường nằm, bếp, nhà vệ sinh,… rất tiện lợi cho những chuyến đi đường dài.
[4] Chỉ giỏi ba phải: Bản gốc tác giả dùng từ 和稀泥 (Hòa hi nê – Trộn bùn loãng), một thành ngữ mang nghĩa tiêu cực, chỉ hành động xoa dịu đôi bên, xử lý cho qua chuyện bề ngoài mà không phân rõ trắng đen, không giải quyết dứt điểm cốt lõi vấn đề.