Dành trọn ngày cuối tuần ở nhà nghỉ ngơi sau kỳ thi chuyển cấp, Khổng Đa Lị đến khu điều trị nhận việc.
Ngày đầu tiên đi làm, cô dậy thật sớm để chuẩn bị món cơm chiên nấm mối ngâm dầu sở trường. Đây cũng là món ăn thể hiện đỉnh cao trù nghệ của cô. Cơm được cô chia ra nấu từ tối hôm trước, sáng hôm sau mang đi chiên sẽ giúp từng hạt cơm tơi xốp, săn bóng.
Cô định mang theo đến khu điều trị làm bữa trưa. Thứ nhất, theo thói quen, kỳ nghỉ hè năm nào cũng là giai đoạn giảm mỡ của cô; thứ hai là để tiết kiệm khoản phụ cấp ăn uống.
Buổi sáng trước khi ra khỏi nhà, cô và Khổng Chí Nguyện đều ăn no căng bụng. Bữa trưa thì hoặc tự mang theo hoặc ăn ở nhà ăn nhân viên của bệnh viện, còn bữa tối được dời lại đến khi tan ca về nhà mới ăn. Tiền công làm hộ lý của hai người khác nhau, nhưng phụ cấp ăn uống thì đều ở mức 30 tệ một ngày.
Trước khi múc cơm chiên ra hộp, cô đã chụp ngay một bức ảnh nhắn tin riêng cho chị Bình, bảo trưa nay sẽ mang cho chị một phần. Trạm y tá có sẵn lò vi sóng, tới trưa chỉ cần cho vào hâm nóng lại là được.
Ngày đầu tiên, cô được xếp vào phòng bệnh chung. Bệnh nhân cô phụ trách là một người phụ nữ chưa tới ba mươi tuổi, sắp tiến hành phẫu thuật cắt bỏ khối u. Trùng hợp thay, cô lại khá am hiểu và từng có kinh nghiệm chăm sóc hậu phẫu cho loại phẫu thuật này. Sáng sớm tới phòng bệnh, cô chỉ kịp trò chuyện dăm ba câu với bệnh nhân và giúp cô ấy cất giữ tư trang, sau đó bệnh nhân đã được chuyển giường đưa vào phòng phẫu thuật.
Ca mổ dự kiến kéo dài bốn tiếng đồng hồ. Cô chẳng thể ngờ ngày đầu tiên đi làm của mình lại nhàn nhã đến vậy. Thông thường trong trường hợp này, bệnh nhân sẽ chọn dịch vụ một hộ lý chăm sóc nhiều người, nhưng cô gái này lại yêu cầu chăm sóc một kèm một. Rảnh rỗi không có việc gì làm, Khổng Đa Lị bèn mở máy đọc sách lên, ngồi bên giường bệnh nghiền ngẫm mấy cuốn tiểu thuyết đã tải sẵn.
Đọc được chừng hơn nửa tiếng, Từ Chính và một bác sĩ mổ chính bước vào để trao đổi trước phẫu thuật với bệnh nhân ở giường bên cạnh. Đại ý là ca mổ của người bệnh được xếp lịch vào tám giờ sáng mai, yêu cầu nhịn ăn tuyệt đối tám tiếng trước khi lên bàn mổ. Trong lúc bác sĩ mổ chính đang giải đáp một loạt thắc mắc của người nhà, Từ Chính chỉ tay về phía cô, ánh mắt mang theo hàm ý: Sao cô lại mặc đồ hộ lý ngồi lù lù ở đây… mà đọc sách điện tử thế kia?
Khổng Đa Lị hất cằm ra hiệu về phía chiếc giường trống bên cạnh, mấp máy môi đáp: “Bệnh nhân đi phẫu thuật rồi.”
Từ Chính ngạc nhiên gật gù, giơ tay ra hiệu “OK” với cô.
Lát sau, Từ Chính nối gót bác sĩ mổ chính rời đi. Người nhà của bệnh nhân giường bên bèn tò mò hỏi xác nhận lại: “Cô gái, cháu làm hộ lý thật à?”
Khổng Đa Lị mỉm cười đáp: “Vâng ạ.”
Người kia kinh ngạc: “Cô chưa từng thấy hộ lý nào trẻ trung mà lại xinh xắn như cháu cả.” Ngay sau đó lại vội vàng bổ sung: “Cô không có ác ý gì đâu nhé, chỉ là tò mò thôi.”
Khổng Đa Lị cười xòa: “Dạ không sao đâu cô.”
Người nhà bệnh nhân này là một bà cô trạc ngoài năm mươi tuổi, thấy vậy không nhịn được bèn dò hỏi: “Lương hộ lý chắc cao lắm nhỉ? Hôm qua cô ra quầy y tá hỏi, người ta báo giá toàn hai, ba trăm tệ một ngày. Cô ngẫm lại thấy bản thân mình cày cuốc cả ngày cũng chẳng kiếm nổi hai trăm tệ, nên dứt khoát xin sếp nghỉ phép để tự vào đây hầu hạ ông nhà luôn.”
“Thế thì cháu cũng xấp xỉ cô thôi ạ.” Khổng Đa Lị vui vẻ trò chuyện: “Tiền thực nhận cầm tay của cháu cũng chỉ hơn một trăm tệ.”
“Thế thì cũng chẳng được bao nhiêu nhỉ.” Bà cô bẻ một quả chuối đưa cho cô: “Vậy có đủ cho cháu tiêu pha không?”
“Cũng ổn ạ.” Khổng Đa Lị nhận lấy quả chuối, đáp: “Do cháu không vướng bận nợ vay mua nhà hay mua xe nên cũng tương đối nhẹ gánh.”
“Vậy là cháu trả hết nợ mua nhà rồi, hay là… mua đứt bằng tiền mặt?” Bà cô nhìn dáng vẻ ung dung, điềm đạm của cô, trông không giống kiểu người phải đi thuê nhà chật vật mưu sinh.
“Cháu đem nhà cho thuê rồi ạ, tiền thuê hàng tháng thu về vừa vặn bù vào khoản trả góp ngân hàng…”
“Thế là quá ngon rồi, con gái lớn nhà cô cũng làm y hệt vậy đấy. Con bé mua một căn hộ chung cư cho người ta thuê, còn bản thân thì đi ở ghép với đồng nghiệp trong công ty.” Bà cô chỉ tay về phía chiếc giường trống bên cạnh cô, hạ giọng hỏi nhỏ: “Cái cô kia bị bệnh gì thế cháu?”
“Cô ấy bị u đặc giả nhú tuyến tụy [1] ạ.” Khổng Đa Lị đáp: “Đó là một loại u lành tính, chỉ cần phẫu thuật cắt bỏ là khỏe thôi.”
“Ồ ồ, A Di Đà Phật, còn trẻ thế này mà vướng phải u ác tính thì đáng sợ lắm.” Bà cô tiếp tục buôn chuyện: “Hôm qua cô thấy cô ấy lủi thủi một mình, đi mổ cũng có một thân một mình. Cô định lân la bắt chuyện thì cô ấy cứ lạnh lùng chẳng thèm hé răng lấy nửa lời.”
“Chắc là do cô ấy không muốn để người nhà phải bận tâm lo lắng thôi ạ.” Khổng Đa Lị từ tốn nói: “Nhìn tuổi của cô ấy, cháu đoán chừng bố mẹ cô ấy chắc cũng nhiều tuổi hơn cô…”
Đến mười một giờ trưa, cô nhận được tin nhắn WeChat của chị Bình, nhờ cô hâm nóng giúp hộp cơm chiên nấm mối. Chị bảo sáng nay đi làm vội quá nên chưa kịp ăn sáng đàng hoàng. Khổng Đa Lị đi tới phòng chuẩn bị suất ăn để hâm cơm. Cô mở nắp hộp thủy tinh, dùng thìa xới cho phần cơm bên trong tơi ra trước, sau đó mới cho vào lò vi sóng hâm nóng.
Khoảng hai phút sau, loáng thoáng nghe thấy tiếng chị Bình đi ngang qua trạm y tá dặn dò công việc, cô bèn dùng miếng lót cách nhiệt bưng hộp cơm ra ngoài.
Chị Bình bước tới, chẳng buồn kéo ghế ngồi mà cứ thế đứng cúi người xúc ăn vội. Đánh bay được một nửa, chị giơ ngón cái lên tán thưởng cô, phần còn lại thì đậy nắp kín, định bụng vùi đầu vào làm việc tiếp, đợi chiều vãn việc sẽ ăn sau.
Phải đến hơn mười hai giờ rưỡi, Triệu Tồn Anh mới gọi thẳng điện thoại cho cô: “Lily, cơm chiên của tôi đâu rồi?”
Khổng Đa Lị hỏi: “Tôi đưa cho anh kiểu gì bây giờ?”
Triệu Tồn Anh đáp: “Nếu tiện thì cô mang xuống khu phẫu thuật ở tầng chín giúp tôi với, tôi đợi cô ở cửa cầu thang bộ.”
Khổng Đa Lị lấy một hộp cơm chiên nấm mối từ trong túi giữ nhiệt ra, rảo bước đi cầu thang bộ xuống tầng chín. Vừa xuống tới nơi, cô đã thấy Triệu Tồn Anh mặc bộ đồ phẫu thuật, lấy chân chặn sẵn cửa thoát hiểm đứng đợi. Cô đưa hộp cơm cho anh, Triệu Tồn Anh đón lấy rồi hỏi: “Cơm có những món kèm gì thế?”
Khổng Đa Lị liệt kê: “Ngô ngọt, đậu Hà Lan và đậu gà.”
Triệu Tồn Anh hớn hở: “Toàn món tôi khoái!”
Khổng Đa Lị hỏi: “Phòng nghỉ có lò vi sóng không?”
Triệu Tồn Anh trả lời không ăn nhập gì: “Không quan trọng đâu.”
…
Khổng Đa Lị giục anh: “Anh mau đi ăn đi, tôi cũng phải về phòng bệnh đây.”
Triệu Tồn Anh gọi với theo: “Làm có mệt không?”
Khổng Đa Lị thành thật đáp: “Tôi đã phải làm gì đâu, vừa mới tới thì bệnh nhân của tôi đã đi phẫu thuật rồi.”
“Giường số mấy, phẫu thuật gì thế?”
“Giường 29, u đặc giả nhú…”
“Bệnh nhân đã được đẩy sang phòng hồi sức để theo dõi rồi.”
Khổng Đa Lị trừng to đôi mắt: “Sao anh biết?”
Triệu Tồn Anh mỉm cười hỏi ngược lại: “Có khả năng nào tôi chính là bác sĩ phụ mổ một của ca phẫu thuật đó không…”
Khổng Đa Lị vội vã co giò chạy ngược lên lầu về phòng bệnh. Triệu Tồn Anh dặn với theo: “Không phải vội đâu, nửa tiếng nữa bệnh nhân mới được đưa về phòng cơ.”
Vài giây sau, nghe tiếng cửa thoát hiểm đóng lại “rầm” một cái, Triệu Tồn Anh khẽ buông một chữ “Ngốc”, rồi xách hộp cơm đi về phòng nghỉ.
Vào tới phòng nghỉ, anh đặt hộp cơm lên mặt bàn mở nắp ra, loay hoay đi tìm đũa… Tìm mãi mới lòi ra được một chiếc cốc giấy dùng một lần. Anh xé toạc nó ra, dùng một nửa làm thìa xúc một miếng cơm bỏ vào miệng. Má nó, hồi máu rồi.
Cả người anh lại bừng bừng sức sống.
Cảm giác tối nay dư sức cáp kèo làm một ván bóng. Lần đánh bóng gần nhất dường như đã là chuyện của kiếp trước rồi, kiếp này anh chỉ toàn cắm rễ trong phòng mổ mà thôi. Nghĩ vậy, anh bèn gọi điện ngay cho Từ Chính. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, Từ Chính giục anh có gì nói mau.
Anh hỏi: “Tối nay cậu có phải ở nhà tháp tùng vợ không?”
Từ Chính phiền não đáp: “Em họ tôi hẹn chị Lị đi ăn cơm, cứ nằng nặc bắt tôi phải đi cùng cho bằng được.”
Anh ngồi xổm ở đó, vừa cho cơm vào miệng vừa hỏi: “Tại sao?”
“Nó bảo lần đầu hẹn hò, chỉ có nó với chị Lị thì ngại không biết nói gì, thế là lôi kéo thêm cả hai đứa bạn học cũ nữa…”
Chẳng đợi anh ta nói xong, Triệu Tồn Anh đã tự mình bình phẩm: “Tình đầu từ hai mươi năm trước nay nối lại duyên xưa… Mô típ cũ rích.” Vừa bình phẩm xong, lại nghe Từ Chính lải nhải tiếp: “Nó bảo tôi là ông mai nên bắt buộc phải có mặt…”
“Vậy thì đi đi, đi đi.”
Triệu Tồn Anh cúp máy, dăm ba miếng lùa sạch chỗ cơm còn lại, nốc thêm một cốc Americano rồi chuẩn bị đi nhận ca mổ tiếp theo. Đến khu vực rửa tay vô trùng, lúc đang mải rửa tay thì thấy một y tá vòng ngoài hớt hải từ phòng mổ bên cạnh lao ra. Anh đuổi theo hỏi dồn: “Sao thế, có chuyện gì vậy?” Chạy theo được vài mét, anh lộn trở lại rửa tay cho xong, rồi mới lượn sang phòng mổ đó để hóng tình hình.
Anh ghé sát vào xem. Bệnh nhân đã được mở ổ bụng, trời ạ, khối u đã di căn đến quá nhiều điểm, hoàn toàn không thể cắt bỏ triệt để ổ bệnh nguyên phát được nữa. Bác sĩ mổ chính của ca này liếc nhìn anh một cái, anh khẽ lắc đầu. Để kiểm chứng phán đoán của mình, anh cố nán lại đó xem sao. Quả nhiên, vài phút sau có một vị chuyên gia lão làng bước tới. Ông quan sát một lát rồi nói: “Đóng ổ bụng lại thôi.”
Cố chấp bóc tách lúc này chỉ khiến tế bào ung thư di căn nhanh hơn, ngược lại còn làm lỡ dở thời gian vàng để hóa trị của người bệnh.
Trước lúc tan làm, anh lên kiểm tra buồng bệnh thì gặp chị Bình đang tất tả đi ngang qua. Hai người vừa chào hỏi xong, chị Bình toan bước đi nhưng lại quay ngoắt lại gọi với theo: “Chủ nhật tuần này đến nhà chị nhé, để anh rể trổ tài cho cậu xem, cá dưới ao trong khu nhà chị dạo này béo mầm rồi đấy.”
Đầu óc Triệu Tồn Anh cứ lưng chừng. Do mải nghĩ xem phương án phẫu thuật cho một bệnh nhân liệu còn cách nào tối ưu hơn không, nhất thời anh chưa theo kịp ý của chị Bình.
“Cậu gầy đi rồi.” Chị Bình vỗ vai anh: “Quyết định vậy nhé, tối Chủ nhật này cậu dẫn Đường Bảo sang nhà chị chơi.”
Anh nghe vậy là hiểu ngay, bèn hỏi lại: “Chỉ có em với Đường Bảo qua thôi đúng không?”
“Ít người quá anh rể cậu khó lên mâm lắm.” Chị Bình nói: “Hai năm nay trong nhà chỉ có mỗi hai vợ chồng chị, không khí tẻ nhạt đến mức sơn tường cũng sắp bong tróc cả rồi.”
Anh xác nhận lại: “Em với Đường Bảo, chị với anh rể, vậy còn ai nữa?”
“Có cô của chị và Dương Dương nữa, vừa vặn sáu người.” Chị Bình cười bảo: “Nhà chị còn cất hai chai vang đỏ, để anh rể dạy cậu cách thưởng thức. Bình thường ở nhà, chị với anh ấy cũng hay chén thù chén tạc…”
“Năm ngoái chị với anh rể choảng nhau là do quá chén đó…”
Chị Bình không nhịn được bèn xỉa xói: “Cậu thì ngoan rồi, không rượu chè, không động tay động chân… nhưng nhờ thế mà cậu có được cuộc sống viên mãn chắc?”
“Cái này thì chị nói đúng.”
Chị Bình chẳng buồn đôi co nữa: “Bảy giờ tối Chủ nhật này, cấm đến muộn đấy nhé.”
Triệu Tồn Anh lắc đầu: “Em không đi đâu.”
Chị Bình cười: “Gì đây, bắt chị phải gửi tận tay tấm thiệp mời nữa sao?”
Triệu Tồn Anh dứt khoát lật bài ngửa: “Chị ơi, em không muốn làm chị mất mặt, nhưng giữa em và Kiều Dương Dương tuyệt đối không có chuyện tái hôn đâu.”
Chị Bình cũng sầm mặt nghiêm túc lại, nói: “Đã không có khả năng… thế việc Dương Dương ngủ lại chỗ cậu mấy đêm trước là sao, lôi người lớn trong nhà ra làm trò đùa hả?”
Triệu Tồn Anh nhíu mày: “Kiều Dương Dương bảo cô ta ngủ qua đêm ở chỗ em?”
Chị Bình nghe mà thon thót trong lòng, dè dặt ướm hỏi: “Thế là oan cho cậu à?”
Triệu Tồn Anh tỏ vẻ sao cũng được: “Cô ta thích nói gì thì tùy.”
Chị Bình cân nhắc đôi chút, khéo léo rút lời chừa lại đường lui cho đôi bên: “Vậy chuyện Chủ nhật cứ tạm gác lại đã, khi nào thèm tài nghệ nấu nướng của anh rể thì cứ báo chị bất cứ lúc nào, được chưa?”
Triệu Tồn Anh gật đầu: “Vâng.”
Chị Bình lại vỗ vai anh, chốt lại bằng câu ban nãy: “Gầy đi thật rồi này, thôi chị đi làm việc tiếp đây…” Vừa định quay đi, chị chợt để ý thấy túi áo blouse của anh cộm lên một khối to đùng, hóa ra là một chiếc hộp cơm thủy tinh dáng dài được nhét vào trong đó. Chị tiện miệng hỏi: “Chiếc hộp cơm này… của hãng Corelle [2] phải không? Trùng màu với cái nồi nhà chị luôn.”
Triệu Tồn Anh cúi xuống nhìn, đáp: “Không phải của em đâu.”
“Biết rồi.” Chị Bình giục anh: “Cậu mau về đi, chị cũng phải đi chuẩn bị nhận việc đây.” Nói đoạn, chị rảo bước về phía phòng trực ban, vẻ mặt thoáng chút nghĩ ngợi phức tạp.
Lúc Triệu Tồn Anh rời khỏi khoa, đồng hồ chưa điểm tám giờ. Trời oi bức. Anh thong thả cầm hộp cơm bước về phía bãi đỗ xe dành cho nhân viên. Trong cả khoa, anh là người nhẩn nha, chẳng màng đến chuyện tan làm nhất. Tới nơi, anh chưa vội lên xe mà ngồi xổm xuống, nhại tiếng “meo meo” vài tiếng về phía gầm xe, rồi cầm một cành cây khua qua khua lại để đuổi mèo. Xong xuôi, anh ném cành cây đi, đứng dậy vỗ vỗ tay phủi bụi. Thấy mui xe vương vài chiếc lá rụng, anh tiện tay nhặt bỏ đi. Kế tiếp, anh rút điện thoại ra, đứng tựa dưới một gốc cây ngay trước bãi đỗ xe để gọi điện.
Khổng Đa Lị vừa sắp xếp ổn thỏa cho bệnh nhân xong, lúc này đang đứng đợi thang máy. Đáng lẽ ra bảy giờ cô đã tan ca, ngặt nỗi người bệnh hôm nay vừa trải qua một ca phẫu thuật. Ca mổ rất thành công, nhưng phản ứng hậu phẫu lại khá dữ dội, người bệnh liên tục buồn nôn, mà hễ nôn là lại động đến vết mổ. Trên người họ lúc này cắm đủ thứ từ ống thông dạ dày, ống thông tiểu cho đến ba ống dẫn lưu khác; cộng thêm việc phải tuyệt đối nhịn ăn nhịn uống. Thành thử ngày hôm nay cô gần như chẳng động tay động chân vào việc gì, chỉ mải ngồi trò chuyện với người bệnh. Hai người nói chuyện khá tâm đầu ý hợp, nhờ thế mà cô đã thành công giúp bệnh nhân phân tán sự chú ý khỏi những cơn đau thắt do phản ứng hậu phẫu gây ra.
Lúc ra ngoài đợi thang máy, cô tự kiểm điểm bản thân: đúng là tật cũ khó bỏ, làm nghề này không được phép đồng cảm quá sâu sắc, cũng tuyệt đối không được tỏ ra quá thân thiết với bệnh nhân. Như trường hợp hôm nay, vì người bệnh chỉ vò võ đi mổ một mình, đâm ra đến giờ tan làm rồi, vì đã trót thân quen nên cô chẳng nỡ dứt áo về trước. Thêm một lý do nữa là vốn dĩ tối nay “tình đầu” có hẹn cô gặp mặt, nhưng vì khoa anh ta có việc đột xuất nên đã gọi điện xin dời lịch.
Giữa lúc đang đứng đợi trước cửa thang máy, cô nhận được điện thoại của Triệu Tồn Anh. Anh mở lời: “Tôi rửa sạch hộp cơm rồi.”
Cô đáp: “Anh cứ để ở phòng chuẩn bị suất ăn của trạm y tá là được.”
Triệu Tồn Anh lại bảo: “Tôi mang lên xe mất rồi.”
Cô thắc mắc: “Thế là sao? Anh định đưa đến tận nhà tôi à?”
Triệu Tồn Anh giải thích: “Thì tôi sợ ngày mai cô không có hộp để dùng chứ sao?”
Cô gạt đi, chẳng mấy bận tâm: “Nhà tôi thiếu gì hộp cơm.”
Triệu Tồn Anh tò mò: “Sao nhà cô lại có nhiều hộp cơm thế?”
“Em gái tôi làm streamer chốt đơn mà…” Thang máy đến, Khổng Đa Lị chen chân bước vào cùng mọi người: “Cũng chẳng biết là do nhãn hàng tài trợ hay con bé tự mua, nhưng nhà tôi có cả mấy bộ hộp cơm kiểu này cơ.”
Triệu Tồn Anh đứng tựa vào mui xe, loáng thoáng nghe thấy những thuật ngữ y khoa phát ra từ đầu dây bên kia bèn hỏi: “Cô vẫn đang ở bệnh viện hả?”
Bên trong thang máy, Khổng Đa Lị bị chen chúc đến mức bẹp dúm cả người. Trời đã tối mịt rồi mà sao thang máy vẫn đông nghẹt thế này… Đột nhiên, gai ốc trên người cô nổi rần rần. Cô chầm chậm ngoái đầu lại, cẩn thận quan sát từng người xung quanh… Từ trong điện thoại, tiếng Triệu Tồn Anh lại vang lên: “Cô vẫn đang ở bệnh viện phải không?”
Cảm giác rợn tóc gáy thoắt cái bay sạch, cô dùng chất giọng chuẩn như phát thanh viên để đáp lại: “Đang ở trong thang máy đây.”
…
Rời khỏi tòa nhà điều trị, Khổng Đa Lị tìm đường ra bãi đỗ xe dành cho nhân viên nội bộ. Dưới ánh đèn đường vàng vọt nhá nhem, cả một bãi xe rộng lớn thênh thang là vậy… nhưng cô nhắm thẳng tắp tiến về phía một chiếc ô tô đang nháy đèn cảnh báo ở đằng xa. Triệu Tồn Anh đứng tựa vào mui xe bóc hạt óc chó vỏ mỏng, thấy Khổng Đa Lị đi một mạch chẳng chút chệch hướng về phía xe mình, anh liền hớn hở trêu: “Lily này, có thể phối hợp ăn ý với tôi đến mức này, họa chăng chỉ có cô y tá đưa dụng cụ [3] của tôi mà thôi.”
Khổng Đa Lị đầy vẻ tự hào, đáp: “Đương nhiên, vì tôi học chuyên ngành Ngôn ngữ và Văn học Hán mà.”
Triệu Tồn Anh cực kỳ biết phối hợp mà tung hô: “Wow!”
“Đừng có coi thường người khác, chỉ có anh mới nghĩ tôi ngốc thôi, chứ tôi quan sát sự việc còn nhạy bén hơn anh.”
Triệu Tồn Anh không vì thế mà đánh giá cao cô hơn. Anh tung một hạt óc chó lên không trung, há miệng hứng lấy chuẩn xác.
Dù thế nào cũng phải vớt vát lại chút thể diện, Khổng Đa Lị hỏi anh: “Sao tan làm không về nhà mà lại đứng trước mui xe ăn hạt óc chó?”
Triệu Tồn Anh gom chỗ vỏ óc chó trên mui xe lại, tiện tay ném vào thùng rác bên cạnh rồi hỏi: “Sao, cô giáo dạy Văn còn tinh thông cả tâm lý học hành vi nữa ư?”
Khổng Đa Lị không tiếp tục chủ đề này, cũng chẳng buồn hỏi chuyện hộp cơm, kéo cửa chui tọt luôn vào ghế phụ.
Triệu Tồn Anh lên xe, đưa mấy hạt óc chó còn lại trong lòng bàn tay cho cô, nhẩn nha hỏi: “Cô ăn tối chưa?”
Khổng Đa Lị nhận lấy, hỏi lại: “Anh có gợi ý món nào không?”
“Tới nhà tôi nhé?” Triệu Tồn Anh nhìn cô: “Mẹ tôi từ Uy Hải vừa gửi ít hải sản lên, tôi hấp cho cô ăn.”
“Có hải sản gì thế?”
“Hàng vừa được giao tới trước cửa nhà.” Triệu Tồn Anh nổ máy xe, nói: “Cứ coi như bóc hộp mù đi, bóc trúng món nào thì ăn món đó.”
“Được thôi, để tôi cũng được mở mang tầm mắt xem khu chung cư cao cấp nó ngang dọc ra sao.”
Triệu Tồn Anh bật cười, đánh lái ra khỏi bệnh viện, lười lắm rồi nên chẳng buồn đáp lời.
Xe chạy đến tầng hầm H của khu chung cư, Triệu Tồn Anh quay sang bảo cô: “Xe tôi hay đỗ ở hầm H, camera tự động nhận diện biển số rồi mở rào chắn, cô cứ tìm đúng chỗ đỗ số 69 là được.”
“Nhớ rồi.” Khổng Đa Lị gật đầu: “Lần sau nếu có vinh hạnh được phục vụ anh tiếp, tôi sẽ lái xe vào thẳng bãi đỗ luôn.”
“Thế nên nay tôi mới dẫn cô đi nhận đường đây.” Triệu Tồn Anh hỏi: “Cô có muốn uống chút rượu không? Tôi đặt trên mạng người ta giao tới.”
Khổng Đa Lị lắc đầu: “Tôi không uống đâu.”
Triệu Tồn Anh đỗ xe xong bước xuống: “Là cô không biết uống hay là không muốn uống?”
“Biết một chút, nhưng không uống nhiều được.” Khổng Đa Lị ngẫm nghĩ rồi đáp: “Thỉnh thoảng ở nhà có mấy món nhậu vừa miệng, tôi cũng nhâm nhi với bố và bà cô một chút.”
Triệu Tồn Anh dẫn cô vào thang máy: “Cô ngồi chung mâm uống được với cả bố và cô mình luôn sao?”
“Uống giải khuây thôi mà.”
Ra khỏi thang máy tới trước cửa nhà, chà, hai chiếc thùng xốp trắng to đùng đang nằm chễm chệ ở đó. Triệu Tồn Anh không đem thùng xốp vào nhà, anh lấy vài chiếc thau và con dao rọc giấy ra ngoài, lần lượt rạch mở từng thùng: một thùng là hàu và ốc biển lớn, thùng còn lại là bạch tuộc và sò điệp.
Triệu Tồn Anh ngoảnh lại hỏi: “Cô muốn ăn gì?”
Khổng Đa Lị nhìn đống hải sản này, hỏi: “… Bây giờ đang là mùa cấm đánh bắt cá phải không?”
Triệu Tồn Anh tháo chiếc găng tay dùng một lần trên tay ra, móc điện thoại trong túi đưa sang: “Cô đem thắc mắc này đi mà hỏi mẹ tôi ấy.”
…
Khổng Đa Lị lắc đầu, ngồi xổm xuống bảo: “Tôi chưa ăn ốc biển lớn bao giờ, tôi muốn nếm thử.”
“Còn muốn ăn gì nữa không?”
“Bạch tuộc với sò điệp tôi đều ăn được, hàu thì bình thường.” Khổng Đa Lị nhìn đống hàu to bự: “Cô và bà nội tôi thích ăn món này lắm, còn tôi thì không chuộng gì mấy…”
“Thế thì mang về cho cô và bà nội cô ăn.” Triệu Tồn Anh đóng nắp thùng hàu lại: “Cô chọn thêm ít đồ khác cho người nhà đi.”
Khổng Đa Lị vội nói: “Thôi không cần đâu, anh cứ giữ lại mà ăn.”
“Giúp tôi giải quyết đi.” Triệu Tồn Anh nhăn nhó, hiếm khi để lộ vẻ sầu khổ: “Tôi đã phải ăn hải sản ròng rã suốt hơn nửa tháng nay rồi, mẹ tôi đi du lịch dọc từ Đại Liên về rồi cứ gửi đồ mải thôi.”
…
“Vậy tôi lấy thêm ít ốc và sò điệp nhé.” Khổng Đa Lị vừa lựa đồ vừa nói: “Bạch tuộc thì nhà tôi không quen ăn.”
Triệu Tồn Anh dồn phần dành cho cô vào chung một thùng, dán kín lại rồi để ngay cửa. Số còn lại anh trút vào thau bưng vào bếp, bảo: “Trong tủ giày có dép đi trong nhà dùng một lần, cô cứ tự nhiên.”
Khổng Đa Lị vừa thay dép vừa hỏi: “Anh ăn ngán rồi sao không nói với mẹ anh?”
Tiếng nước chảy rào rào cùng giọng của Triệu Tồn Anh từ trong bếp vọng ra: “Bà mua sắm thấy vui là được, tôi ăn ngán rồi thì đem chia cho đồng nghiệp.”
Khổng Đa Lị bước vào bếp bảo: “Tôi phụ anh một tay.”
Triệu Tồn Anh hất cằm ra hiệu về phía cây kéo trên kệ: “Cô cắt túi bạch tuộc ra đi.”
Khổng Đa Lị với lấy túi bạch tuộc, cắt lớp hút chân không ra rồi trút vào chậu, nhón thử một con lên ngửi ngửi: “Ờm, đúng là hương vị của biển cả.”
Triệu Tồn Anh dùng bàn chải cọ rửa vỏ sò điệp, khẽ cười không nói gì.
Sơ chế xong bạch tuộc và sò điệp rồi cho lên nồi hấp, Triệu Tồn Anh bảo: “Cô ra sofa ngồi nghỉ lát đi, phần pha nước chấm cứ để tôi.”
Khổng Đa Lị đi ra phòng khách. Phong cách bài trí ở đây khá tối giản, chưa tới mức gọi là có gu độc đáo, nhưng lại đem đến cảm giác vô cùng dễ chịu, là một không gian dễ dàng khiến người ta thả lỏng. Từ cách sắp xếp đồ nội thất, phối hợp màu sắc, cho đến những bức tranh treo tường hay tông màu ánh sáng trong phòng, không có lấy một món đồ nào nổi bần bật lấn át những thứ khác. Tổng thể thiết kế không gian hòa quyện, tôn lên vẻ đẹp của nhau.
Đảo mắt nhìn quanh phòng khách một vòng, cô ngồi xuống sofa. Cảm thấy dưới mông hình như bị cấn trúng thứ gì đó, cô thò tay rút ra thì thấy một cuốn Nghiên cứu về đích tác dụng và độc tính của thuốc chống ung thư. Cô lật lật vài trang, nói vọng vào trong bếp: “Anh nghĩ tôi đọc hiểu nổi loại sách chuyên ngành này không?”
Triệu Tồn Anh đáp lời: “Cô cứ thử xem sao.”
Cô tiện miệng hỏi: “Mà chẳng phải anh là bác sĩ ngoại khoa à?”
“Này người làm công tác giáo dục kia ơi, phiền cô giải thích giúp tôi câu Văn lý bất phân gia [2] nghĩa là gì đi.”
Cô tiếp tục lật giở cuốn sách, ậm ừ: “Hiểu rồi.”
Mười phút trôi qua, Triệu Tồn Anh bưng đĩa bạch tuộc vừa hấp chín cùng bát nước chấm ra ngoài. Thấy cô đang ngồi trên sofa chăm chú đọc sách, anh xoay người định trở lại bếp bưng nốt đĩa sò điệp ra thì…
Chuông cửa màn hình vang lên.
Anh giật mình theo bản năng. Anh vốn dĩ không quen với những âm thanh chói tai đột ngột vang lên giữa một không gian đang tương đối im ắng thế này. Anh bước tới bật màn hình chuông cửa, trên đó xuất hiện khuôn mặt đang nhảy loi choi của Đường Bảo, cô bé gào to: “Bố ơi, mở cửa!”
Mà đứng ngay phía sau Đường Bảo là Kiều Dương Dương đang giơ điện thoại gửi tin nhắn thoại cho ai đó.
Anh thở dài, ấn nút mở cửa, rồi quay sang Khổng Đa Lị đang ngẩng đầu nhìn mình từ ghế sofa, nói: “… Ờm, xin lỗi nhé, vợ cũ của tôi dẫn Đường Bảo qua đây.”
“À à ồ.” Khổng Đa Lị vội bỏ sách xuống, đứng bật dậy: “Vậy để hôm khác tôi…”
“Không có sao đâu.” Triệu Tồn Anh đáp: “Đây là nhà tôi, cô là khách do đích thân tôi mời đến mà.”
–
[1] U đặc giả nhú tuyến tụy (SPN): Một dạng u hiếm gặp ở tuyến tụy, thường là lành tính hoặc có độ ác tính thấp.
[2] Corelle/CorningWare: Một thương hiệu đồ thủy tinh/gốm sứ nhà bếp nổi tiếng, đặc trưng bởi các sản phẩm nồi/hộp cơm thủy tinh chịu nhiệt màu hổ phách trong suốt.
[3] Y tá đưa dụng cụ/Y tá vòng trong: Còn gọi là Scrub nurse, là người y tá trực tiếp đứng cùng bác sĩ phẫu thuật ở khu vực vô trùng, chịu trách nhiệm quan sát và đưa chuẩn xác các dụng cụ y tế cho bác sĩ mổ chính.
[4] Văn lý bất phân gia (文理不分家): Ý chỉ khoa học xã hội (Văn) và khoa học tự nhiên (Lý) có mối liên hệ mật thiết, bổ trợ cho nhau, không nên phân tách rạch ròi.