Triệu Tồn Anh bế Đường Bảo về đến nhà là gọi điện ngay cho bên Đại Duyệt Loan, báo tối nay con bé ngủ lại chỗ anh, sáng mai anh sẽ đưa thẳng đến trường mầm non luôn.
Lúc nhận được điện thoại, cô Lâm đang chuẩn bị cùng Chủ nhiệm Kiều xuống lầu đi dạo tiêu thực, tiện thể đón Đường Bảo ở cổng. Chập tối bà gọi cho Triệu Tồn Anh hai cuộc nhưng anh đều không nghe máy.
Nghe tin Đường Bảo không về, bà rất bất mãn, nhưng lại không tiện thể hiện ra mặt. Quay đi quay lại, bà gọi ngay cho Kiều Dương Dương, bắt cô ấy lát nữa phải qua đón con bé về bằng được.
Kiều Dương Dương thì thấy sao cũng được, ở lại thì ở lại thôi, có chuyện gì to tát đâu?
Nhưng cô Lâm thì không chịu, bà bảo Đường Bảo quen ngủ giường ở nhà rồi, đổi chỗ lạ sẽ khó ngủ.
Kiều Dương Dương cằn nhằn: “Mẹ đúng là lắm chuyện.”
Cô Lâm tỏ vẻ gắt gỏng: “Thế rốt cuộc chị có đi đón không? Chị không đi thì tôi đích thân đi!”
Kiều Dương Dương lập tức nói: “Rồi rồi, con đi là được chứ gì.”
Thái độ của cô Lâm dịu lại, bà bảo: “Bố chị mà trước khi ngủ không thấy mặt Đường Bảo là ông ấy không chợp mắt nổi đâu.”
Kiều Dương Dương chỉ muốn cúp máy cho xong.
Cô Lâm vội gọi lại: “Lúc qua đó nhớ tùy cơ ứng biến nhé, tối nay mà ở lại được bên đó… thì càng tốt, lúc ấy dĩ nhiên cũng không cần đưa Đường Bảo về nữa.”
…
Phía bên khu tập thể, Khổng Linh hôm nay cũng được nghỉ. Suốt cả buổi chiều, bà cùng Khổng Chí Nguyện và bà nội, ba người cứ xúm lại nghiên cứu cách nấu chè đậu xanh bách hợp.
Dục Chân bảo trời nóng rồi, đằng nào cô ấy cũng ngồi bán quần áo ở đó, chi bằng làm thêm một thùng chè đậu xanh ướp lạnh bán thử xem sao. Năm tệ một bát, cứ bán túc tắc là có tiền rơi vào túi. Hiện giờ đang là xu hướng tiêu dùng giảm sút [1], trà sữa mà giá trên mười lăm tệ nếu không có mã giảm giá thì chẳng ai thèm mua. Chè đậu xanh bách hợp năm tệ một bát, vừa mát lạnh giải nhiệt lại còn giúp giảm cân, quả thực già trẻ lớn bé đều ưng. Quan trọng nhất là chẳng tốn bao nhiêu vốn liếng.
Về phần Khổng Linh, cứ nghe nói đẻ ra tiền là có phải vẽ việc hay phiền phức thế nào bà cũng cam lòng. Còn Khổng Chí Nguyện thì ké vào làm cùng, ngộ nhỡ nấu thành công… tối đi làm về ông có thể mang ra khu đường Đại Học bày sạp bán.
Trước đây ông sống rất “Phật hệ” [2], tài cán đến đâu thì làm đến đó, kiếm được bao nhiêu xài bấy nhiêu. Ấy vậy mà một hai năm nay ông lại bị Khổng Linh ảnh hưởng không ít. Hai anh em chỉ cần có ngày nghỉ là lại xúm vào to nhỏ bàn bạc đủ thứ chuyện.
Vốn dĩ ông không định làm hộ lý, nhưng hơn nửa năm trước, trong lúc nói chuyện qua lại, Khổng Linh nhắc tới nỗi áy náy với Dục Chân và Dục Phàm. Vì bản thân bà kém cỏi, tầm nhìn lại hạn hẹp, nên chẳng những không thể bồi dưỡng hai chị em chúng thành tài, mà cũng chẳng tích cóp được chút vốn liếng nào cho các con. Bà nói điều duy nhất mình có thể làm bây giờ là tranh thủ lúc còn sức thì cố kiếm thêm chút đỉnh, tự gom góp một khoản tiền dưỡng lão. Hồi trẻ đã không giúp đỡ được con cái về mặt kinh tế, thì lúc già cả ốm đau cũng phải cố gắng không làm gánh nặng cho chúng.
Khổng Linh là dân chơi mạng kỳ cựu, cứ rảnh rỗi là lại lướt video ngắn, đâm ra tư tưởng cũng chịu cú sốc không hề nhỏ. Chẳng hạn như việc thanh niên bây giờ hễ gặp chuyện gì bế tắc, vòng tới vòng lui đều đổ lỗi cho gia đình nguyên sinh [3]. Lướt thấy một hai ba năm cái video như vậy thì còn nhắm mắt làm ngơ được. Nhưng đến khi một loạt các chuyên gia tư vấn tâm lý cũng hùa nhau vào cuộc, chĩa thẳng mũi dùi vào cái gốc cái rễ của gia đình, thì bà có cảm giác… thế này chẳng khác nào đẩy bà lên giá treo cổ!
Bà không thể lên đoạn đầu đài một mình được, bà phải kéo cả Khổng Chí Nguyện theo cùng. Bởi lẽ hoàn cảnh gia đình của bà và Khổng Chí Nguyện na ná nhau: đều là bố/mẹ đơn thân góa bụa (trường hợp mất tích cũng coi như góa), đều có hai đứa con, và đối xử với hai đứa con thì bát nước đều không bưng cho ngay ngắn… Vậy chẳng phải kiểu gia đình bị toàn cõi mạng lên án chính là kiểu gia đình như nhà bọn họ hay sao?
Cơ mà đứng trước mặt Khổng Chí Nguyện, bà lại có thêm chút đỉnh cảm giác ưu việt về mặt đạo đức. Đó là vì bà tự nhận thấy trình độ bưng nước [4] của mình cao hơn ông anh trai. Trong hai đứa con, bà thiên vị Dục Chân hơn là bởi từ bé con bé đã biết giúp đỡ việc nhà, lại hiền lành, chăm chỉ và hiểu chuyện; trong khi đó, vợ chồng Khổng Chí Nguyện thiên vị Đa Na lại là kiểu thiên vị rành rành chẳng cần lý do, hoàn toàn phớt lờ cảm nhận của Đa Lị. Mà Khổng Linh thì lại đứng về phe Đa Lị, do đó cứ dăm bữa nửa tháng bà lại lên tiếng bất bình thay cho cô cháu gái.
Lấy ví dụ như chuyện chiếc áo khoác lông vũ hồi học cấp hai. Đa Lị ngày đêm ao ước có một chiếc màu trắng, và vợ chồng Khổng Chí Nguyện thừa khả năng mua. Thế nhưng chỉ vì Đa Lị học kém nên họ không chịu mua, cuối cùng lại mua cho đứa học giỏi là Đa Na. Mỗi lần nhớ lại chuyện này Khổng Linh lại xót xa: “Hồi đó trong tay cô đúng là không có đồng nào, chứ cô mà có chút tiền thì đã mua cho Đa Lị rồi.”
Mỗi lần nhắc đến những chuyện này, bà lại không thể không nhắc tới tờ hai trăm tệ năm xưa. Hồi trẻ cuộc sống túng quẫn, Đa Lị vì muốn giữ mặt mũi cho người làm cô như bà, đã cố tình lấy chân giẫm bẩn tờ hai trăm tệ rồi vờ như nhặt được trên đường để đem cho bà. Trong mắt, trong tim Đa Lị luôn có chỗ dành cho người khác, luôn biết quan tâm đến mọi người, đây chính là lý do Khổng Linh dành nhiều sự thiên vị hơn cho Đa Lị.
Thế nên bà cảm thấy nếu có phải lên giá treo cổ thì Khổng Chí Nguyện cũng đáng bị treo cao hơn bà.
Hơn nữa… bà còn phải lôi cả bà mẹ già của mình lên cùng! Mẹ già của bà mới là đầu sỏ gây tội! Quan trọng nhất là bà cụ vẫn còn sống sờ sờ ra đấy! Hễ bà cụ chê bai bà thế này thế nọ, bà sẽ gay gắt bật lại ngay: “Nếu không phải tại bố mẹ trọng nam khinh nữ, thiên vị mù quáng, nếu không phải vì muốn đổi lấy cơ hội cho anh cả từ vùng Bắc Đại Hoang [5] trở về mà để người khác cướp mất suất đi học của con, thì liệu bây giờ con có ra nông nỗi này không? Không nhờ các người thì con đây đã phát đạt từ đời nào rồi!”
Thế là bà mẹ già 79 tuổi của bà tức đến mức lắp bắp… “Tôi, tôi…” cả buổi trời mà chẳng nặn thêm được chữ nào.
Nói chung với cái nhà này, chỉ cần không nhắc tới chủ đề gia đình nguyên sinh thì sóng yên biển lặng, hòa thuận đầm ấm; còn hễ nhắc tới là y như rằng sẽ cắn xé nhau loạn xạ, và cuối cùng mọi tội lỗi đều đổ ụp lên đầu cụ bà Trương Quý Ni 79 tuổi (Tức người mẹ già).
Bà và Khổng Chí Nguyện còn một điểm khác biệt nữa: Khổng Chí Nguyện có lương hưu, sang năm tròn sáu mươi tuổi là bắt đầu được lĩnh rồi; còn bà thì không. Bà sống cảnh làm mướn ăn đong suốt bao năm, chưa từng làm việc ở một đơn vị chính quy nào để được đóng bảo hiểm đầy đủ.
Cứ nghĩ tới đây là bà lại thấy ấm ức, bèn phồng mang trợn má lườm bà mẹ già đang tất bật đóng hộp bánh pizza một cái. Giả sử hồi trẻ bà không bị cướp mất suất học cao đẳng thì giờ này bà cũng đã là một công nhân chuẩn bị nhận lương hưu rồi, đâu đến mức cớ sự này vẫn ngày ngày phải đi bóp chân cho thiên hạ…
Lườm mẹ mình xong, bà lại quay sang nhìn Khổng Chí Nguyện, mỉa mai ông: “Anh trai đúng là có phúc thật, bảo hiểm hưu trí bị đứt quãng mà vẫn có con gái đóng bù cho. Tai anh trông cũng có to có dày dặn gì cho cam, sao mà phước phần lại lớn thế không biết?”
Khổng Chí Nguyện vẫn đang mải mê khuấy nồi chè đậu xanh, ông múc một ít ra nếm thử rồi lẩm bẩm: “Hình như hơi nhạt thì phải?”
Khổng Linh cũng lấy một chút ra nếm, nói: “Thêm tí đường phèn nữa là vừa ngon.”
Cụ bà đóng hộp pizza xong cũng định xáp lại nếm thử. Khổng Linh lập tức đưa tay che miệng bát lại: “Vị giác của mẹ thoái hóa hết rồi, có nếm cũng bằng thừa. Trừ phi… trừ phi mẹ gọi điện cho anh cả, bảo anh ấy để con lĩnh hộ lương hưu!”
Cụ bà sống chừng này tuổi hiếm khi thấy kẻ nào chuyên chọc ngoáy phá đám như thế, cứ hễ không đi làm là lại ở nhà khua môi múa mép.
Khổng Đa Lị về đến tòa nhà giảng dạy, lúc đi ngang qua lớp học bèn liếc mắt nhìn vào trong. Cô giáo tiếng Anh đang giảng các kiến thức trọng tâm cho kỳ thi chuyển cấp. Bên dưới, có em thì chăm chú nghe giảng và cặm cụi ghi chép; có em thì một tay chống cằm, mắt nhìn lên bảng nhưng tâm hồn lại treo ngược cành cây; cũng có dăm ba em gục hẳn xuống bàn ngủ say sưa.
Các cô giáo thường nhắm mắt làm ngơ với những học sinh nằm ngủ trong giờ, chỉ cần các em không làm ảnh hưởng đến bạn khác thì việc gục xuống bàn ngủ vẫn được du di chấp nhận.
Đây là sự bất lực vô cùng bất đắc dĩ, các giáo viên đều hạn chế can thiệp quá sâu. Đối với một vài học sinh có hoàn cảnh đặc biệt, kỳ vọng duy nhất của giáo viên dành cho các em là: có thể bình yên vượt qua giai đoạn này trong tập thể lớp. Không bị bắt nạt, cũng đừng đi bắt nạt người khác.
Có những học sinh cá biệt mà chỉ dựa vào nhà trường thì hoàn toàn không thể quản lý nổi. Chẳng hạn như hồi Khổng Đa Lị chủ nhiệm học kỳ II năm lớp 8, trong lớp có một nam sinh rủ rê bạn nữ ra khách sạn vào cuối tuần… và có trả tiền. Cả hai học sinh đó đều chưa qua tuổi mười lăm. Sự việc vỡ lở, phụ huynh kéo đến trường làm ầm lên. Hình thức kỷ luật mà nhà trường đưa ra cuối cùng là: Giáo viên chịu trách nhiệm (tức giáo viên chủ nhiệm) không được xét thi đua khen thưởng trong vòng hai năm.
Tâm sức của giáo viên có hạn, chỉ có thể cảm hóa những học sinh nằm trong khả năng thay đổi của mình.
Phương châm sống thuở thiếu nữ của Khổng Đa Lị là: Dùng chân tâm đổi lấy chân tâm.
Còn châm ngôn sống hiện tại, hay đúng hơn là châm ngôn tự động nảy sinh để cô tự thuyết phục bản thân mình chính là: Hãy làm tốt những việc nằm trong khả năng của mình.
Về đến văn phòng, việc đầu tiên cô làm là tự pha cho mình một cốc trà la hán quả. Sau đó, cô nhẹ nhàng ngồi xuống, chờ đợi những học sinh cần tìm mình để phụ đạo thêm sau giờ học.
Triệu Tồn Anh đang làm món trứng hấp cách thủy trong bếp. Đường Bảo sau khi tỉnh giấc thì đang ngồi tắm trong chậu ở phòng tắm. Cửa nhà vệ sinh mở toang, Triệu Tồn Anh vừa nấu ăn vừa có thể nghe thấy tiếng kêu của con vịt vàng lớn. Đó là loại vịt la hét có cái cổ dài ngoẵng, hễ bóp một cái là nó lại phát ra tiếng thét chói tai. Chắc tại Đường Bảo bóp hăng quá, nên con vịt đó cứ oạc oạc oạc oạc oạc vang lên không ngớt.
Tiếng kêu chói tai khiến huyệt thái dương của anh giật liên hồi.
Cơm đã chín, trứng hấp cũng sắp xong, anh bèn bước ra cửa nhà vệ sinh hối thúc: “Tắm nhanh lên con, chuẩn bị ăn cơm rồi.”
Đường Bảo vòng hai tay che trước ngực, bảo anh: “Bố là con trai, bố mau đi ra đi.”
Triệu Tồn Anh chỉ tay vào chiếc khăn tắm và bộ đồ ngủ, lại hối tiếp: “Nhanh lên đi nào.”
Đường Bảo lớn tiếng nói: “Bố không thể dịu dàng và kiên nhẫn với con của bố một chút được ạ?”
Triệu Tồn Anh vào bếp, trộn cơm và trứng hấp theo tỷ lệ vừa ăn, rót thêm nửa ly sữa tươi từ tủ lạnh rồi mang ra bàn ăn. Xong xuôi, anh mới quay lại bưng phần salad rau và món cá chim vàng áp chảo của mình ra.
Đường Bảo thay đồ bộ xong liền chạy ra ngồi vào bàn. Cô bé liếc nhìn đĩa salad rau của bố, rồi múc một thìa to cơm trộn trứng hấp, vừa nhai nhóp nhép vừa hỏi: “Bố ơi, bố là cừu hả?”
Triệu Tồn Anh ăn xong một con tôm nõn, hỏi lại: “Thế con là cá heo hả?”
Đường Bảo lập tức vặn lại: “Sao con lại là cá heo?”
Triệu Tồn Anh hất cằm chỉ vào mấy hạt cơm vừa bị cô bé phun ra: “Cá heo phun nước, còn con thì phun cơm.”
Đường Bảo vội bụm miệng cười.
Triệu Tồn Anh gắp cho con gái một miếng cá chim vàng, bảo: “Thôi nào, đến giờ ăn cơm thì không nói chuyện nữa.”
Đường Bảo nuốt nốt miếng cơm, lý sự: “Nhưng con cứ thích vừa ăn vừa nói chuyện cơ.”
Triệu Tồn Anh đành chịu: “Vậy con phải chú ý đừng để phun cơm ra ngoài nữa.”
Đường Bảo ăn một miếng cơm to, nói: “Bố ơi, con thích nhất là món cơm trộn trứng hấp bố làm, ngon nhất trên thế giới luôn.” Nói xong, cô bé vô cùng nể mặt mà tiếp tục lùa cơm lia lịa vào miệng.
Triệu Tồn Anh rút tờ giấy ăn lau miệng cho con bé: “Nhai kỹ nuốt chậm thôi con.”
Đường Bảo nuốt thức ăn xong lại thắc mắc: “Bố ơi, sao bố không ăn rau nữa?”
Triệu Tồn Anh uể oải đáp: “Mùi hăng quá.” Nói đoạn, anh nhặt nốt mấy con tôm nõn ăn xong, rồi bê đĩa salad vào bếp đun nước nóng, chần sơ qua một lượt rồi mới vớt ra ăn.
Đường Bảo loáng cái đã đánh bay một bát, cô bé đòi ăn thêm bát nữa nhưng Triệu Tồn Anh gạt đi: “Ăn no quá tối ngủ sẽ ậm ạch khó chịu đấy.”
“Vâng ạ.” Đường Bảo tụt khỏi ghế ăn, chạy ra nằm sấp trên thảm phòng khách lăn lộn một vòng, sau đó dùng hai tay chống cằm than thở: “Bố ơi, con thấy hơi chán.”
Triệu Tồn Anh vừa dọn bàn ăn vừa gợi ý: “Bố bật My Little Pony [7] cho con xem nhé?”
Đường Bảo lồm cồm bò dậy, nhảy cẫng lên reo: “Vâng ạ!”
Triệu Tồn Anh dắt con bé vào thư phòng. Diện tích thư phòng khá rộng, vốn dĩ được cải tạo bằng cách đập thông một phòng ngủ phụ và một phòng chứa đồ. Căn hộ này của anh được thiết kế theo cấu trúc 2+1 [6], tổng diện tích 92 mét vuông, gồm hai phòng ngủ và một phòng chứa đồ. Cơ ngơi này do Triệu Lan sắm sửa cho anh từ hồi học thạc sĩ, bét nhất cũng phải cách đây chục năm rồi.
Thiết kế kiểu này không mang tính thực dụng cao, thuộc diện ế chỏng ế chơ khó bán, thế nên năm đó Triệu Lan đã mua đứt một lần với giá khá hời. Chủ yếu bà suy tính con trai đã lớn, cần có không gian riêng tư độc lập.
Hồi học cao học, mỗi dịp nghỉ đông nghỉ hè về quê, thỉnh thoảng anh lại ra đây ở. Trước khi kết hôn đương nhiên anh cũng sống ở đây. Còn căn nhà tân hôn sắm sửa lúc cưới thì anh đã để lại cho Kiều Dương Dương, bởi anh là người chủ động đệ đơn ly hôn.
Xếp chỗ cho Đường Bảo xong xuôi, anh mới trở ra dọn dẹp bàn ăn và rửa bát. Vừa rửa bát anh vừa đeo tai nghe Bluetooth, cập nhật những thông tin y khoa tiên tiến nhất từ một kênh y tế uy tín.
Đang mải nghe thì điện thoại bất ngờ đổ chuông, là Kiều Dương Dương gọi tới. Anh vừa mới bắt máy, cô ấy đã cất giọng với vẻ bực dọc: “Tôi bấm chuông dưới sảnh nãy giờ anh không nghe thấy hả?”
Anh hỏi lại: “Sao cô chắc chắn là tôi đang ở nhà?”
Kiều Dương Dương đáp: “Xe đậu dưới hầm không phải xe anh chắc?”
Anh dùng điện thoại mở khóa cửa từ hầm để xe, rồi quay ra mở sẵn cửa chính phòng khách. Tiếp đó, anh tháo tai nghe cất vào hộp, tiện tay mở WeChat tìm lại bản kế hoạch quỹ giáo dục mà Kiều Dương Dương gửi cho mình dạo trước.
Kiều Dương Dương lên tới nơi, đẩy cửa bước vào, cởi giày rồi đi chân trần trên sàn gỗ, hỏi: “Đường Bảo đâu rồi?”
Triệu Tồn Anh đáp: “Đang xem hoạt hình trong thư phòng.”
Kiều Dương Dương đi thẳng tới thư phòng, khẽ đẩy cửa thò đầu vào nhìn. Đường Bảo đang cuộn mình trên chiếc ghế lười, vừa nhấm nháp đồ ăn vặt và uống nước ép, vừa dán mắt vào My Little Pony.
Cô ấy gọi khẽ: “Bé con ơi!”
Đường Bảo đang mải xem phim nên chẳng buồn để ý tới mẹ.
Cô ấy lại gọi to hơn: “Bé cưng ơi!”
Đường Bảo thấy phiền quá, quay đầu lại phụng phịu: “Mẹ đừng có làm phiền…”
Kiều Dương Dương đành đóng cửa thư phòng lại.
Quay ra phòng khách, thấy Triệu Tồn Anh đang ngồi trên sofa xem điện thoại, cô ấy quăng luôn chiếc túi kẹp nách sang một bên, ngồi phịch xuống ngay cạnh anh than thở: “Mệt chết đi được.”
Triệu Tồn Anh nhích người chuyển sang chiếc sofa khác. Kiều Dương Dương liếc mắt một cái, cũng lân la dạt theo. Triệu Tồn Anh lại nhích ra xa, Kiều Dương Dương vẫn bám sát. Triệu Tồn Anh không muốn chọc tức cô ấy nên đi thẳng vào việc chính, gói quỹ giáo dục mười vạn tệ một năm anh không gánh nổi.
Kiều Dương Dương không tin: “Số này mới bằng phân nửa thu nhập hàng năm của anh thôi.”
Triệu Tồn Anh nhíu mày, không buồn lên tiếng.
Thấy anh tỏ vẻ không vui, Kiều Dương Dương bèn nói: “Thực ra tôi cũng chẳng rành mấy cái này. Mẹ tôi có một người họ hàng làm bảo hiểm, dạo trước người ta gạ gẫm mẹ tôi, tiện tay tôi chuyển tiếp cho anh xem thử thôi.”
Triệu Tồn Anh nói: “Vậy cô cứ bảo cô Lâm đích thân đến nói chuyện với tôi.”
Kiều Dương Dương tỏ vẻ sao cũng được. Cô ấy đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh căn phòng rồi hỏi: “Anh mới sửa lại nhà sao? Năm ngoái tôi tới vẫn còn nguyên như cũ mà.”
Triệu Tồn Anh đáp: “Tôi mới tu sửa lại hồi hai tháng trước.”
Kiều Dương Dương gật đầu, hỏi một cách rất lịch sự: “Tôi xem loanh quanh một chút được không?”
Triệu Tồn Anh liếc nhìn cô ấy một cái rồi tiếp tục cắm mặt vào điện thoại.
Kiều Dương Dương ngó qua nhà vệ sinh trước, sau đó nhanh nhẹn lẻn vào phòng ngủ chính. Vào trong, cô ấy khẽ khàng khóa trái cửa lại rồi mới thong thả đánh giá căn phòng. Nhìn chung cũng không thay đổi gì mấy. Cô ấy mở tủ xem quần áo của anh rồi kéo ngăn để đồ lót ra, tiện tay nhón lấy một chiếc q**n l*t đã được cuộn gọn gàng… Xem xong cô ấy nhét lại nhưng không chuẩn, nhìn bừa phứa lộ liễu hẳn so với mấy chiếc đang cuộn ngay ngắn kia. Cô ấy đành rút ra, cố nhớ lại cách anh gấp q**n l*t… nhưng vẫn không tài nào gấp lại được. Đâm ra bực mình, cô ấy dứt khoát lôi tung hết đống q**n l*t đã xếp gọn gàng của anh ra phá cho rối tinh rối mù.
Sau đó, cô ấy mở một ngăn tủ thu nạp ẩn, bên trong đặt một chiếc… trời đất ơi! Bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa. Cô ấy nhón chân bước tới, giật mạnh cửa ra, trên môi nở nụ cười ranh mãnh.
Triệu Tồn Anh nhìn cô ấy thở dài, chìa tay ra trước mặt cô ấy.
Kiều Dương Dương đành đưa trả chiếc cốc th* d*m đang giấu sau lưng cho anh.
Triệu Tồn Anh cất đồ lại chỗ cũ. Kiều Dương Dương lẽo đẽo theo sau hỏi: “Anh vẫn chưa quen ai à?”
Triệu Tồn Anh bật cười “phụt” một tiếng. Anh tựa lưng vào tủ quần áo, hai tay khoanh trước ngực nhìn cô ấy, nói: “Tôi thì làm ăn gì được, giờ tôi là thằng già khú đế rồi. Cô cũng biết mà, tôi mặt nào cũng kém tắm, con gái nhà tử tế ai mà thèm để mắt tới tôi?”
Kiều Dương Dương đánh giá anh một lượt, bảo: “Cũng chưa đến mức đấy.”
Triệu Tồn Anh hất cằm về phía cô ấy: “Cô thử nhìn cô xem, vóc dáng tuyệt mỹ, thần thái ngút ngàn. Kể từ lúc đôi ngả chia ly, cô cứ gọi là đạp gió rẽ sóng, cái gì mà… chắc cũng qua lại với không ít trai trẻ tươi ngon chứ gì, thật lòng ngưỡng mộ cô lắm.” Nói xong, anh hất đầu ra hiệu về phía chiếc cốc th* d*m trong tủ: “Còn tôi chỉ xứng giấu giếm ba cái đồ quỷ này, đã thế còn bị chị vợ cũ đến tận cửa bới móc ra cười nhạo.”
Kiều Dương Dương nghe là hiểu ngay: “Anh đang kháy đểu tôi chứ gì?”
“Đâu dám.” Triệu Tồn Anh giả bộ rúc mặt vào tủ quần áo: “Chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai, chỉ thấy tự ái mặc cảm. Ly hôn xong hoàn cảnh hai ta đúng là một trời một vực, tôi làm sao dám…”
Kiều Dương Dương vươn tay đánh anh: “Anh bị điên hả!”
Triệu Tồn Anh vừa né đòn vừa nói: “Quân tử động khẩu không động thủ nhé.”
Kiều Dương Dương tức điên cả người với anh: “Đồ khốn nạn!”
Triệu Tồn Anh nói với cô ấy: “Xin cô một chuyện, lỡ sau này có tái hôn thì đừng lấy tiền mừng của tôi nha…” Lời còn chưa dứt đã lãnh trọn một cú đá, Kiều Dương Dương lao vào đấm anh túi bụi.
Triệu Tồn Anh vừa né vừa bảo: “Có quậy phá cũng vừa vừa phai phải thôi chứ.”
Kiều Dương Dương nghiến răng nghiến lợi mắng mỏ: “Nếu không phải tại anh lạnh nhạt với tôi thì tôi đâu làm ra cái chuyện có lỗi như thế!”
Triệu Tồn Anh khẽ thở dài, “suỵt” một tiếng với cô ấy rồi đưa tay chỉ về hướng thư phòng. Sau đó, anh hạ giọng bảo: “Xin lỗi, tôi trịnh trọng xin lỗi cô.”
Kiều Dương Dương nhìn anh: “Nếu anh thật tâm xin lỗi thì hãy tha thứ cho tôi một lần đi.”
Triệu Tồn Anh giơ tay lên trời thề thốt: “Tôi tha thứ.”
Kiều Dương Dương gạt phắt đi: “Tôi không cần cái kiểu xin lỗi suông ngoài miệng của anh!”
Triệu Tồn Anh nhún vai: “Thế thì chịu thôi.”
“Đồ giả tạo!” Kiều Dương Dương mắng thẳng mặt: “Nếu anh thực lòng tha thứ thì tái hôn với tôi đi.”
Triệu Tồn Anh nhắm tịt mắt, vươn cổ ra cho đối phương: “Nô tài không làm được ạ.”
Kiều Dương Dương lại đấm anh: “Thế tức là anh vẫn chưa chịu tha thứ!”
Triệu Tồn Anh giữ tay cô ấy lại, trong lòng mệt mỏi rã rời: “Được rồi, từ tận đáy lòng tôi thực sự đã tha thứ cho cô, nhưng cô cứ nhất quyết bắt tôi phải lấy việc tái hôn ra để chứng minh thì tôi chịu, tôi làm không được.”
Kiều Dương Dương nói: “Thế thì anh đừng có mở miệng ra nói là anh đã tha thứ nữa.”
Triệu Tồn Anh đầu hàng: “Cô thấy vui là được.”
Kiều Dương Dương vuốt lại mái tóc rối bù, một lần nữa cố gắng thanh minh với anh: “Khoảng thời gian đó tôi vừa phải ôn thi công chức, lại vừa phải chăm sóc Đường Bảo, áp lực tinh thần của tôi thực sự quá lớn…”
“Chị hai à, đều là người trưởng thành cả rồi.” Huyệt thái dương của Triệu Tồn Anh giật thon thót, anh cắt ngang: “Làm gì thì cũng phải tự chịu trách nhiệm cho hành vi của chính mình chứ.”
Kiều Dương Dương chất vấn ngược lại: “Thế anh đã tự chịu trách nhiệm chưa?”
“Chịu rồi.” Triệu Tồn Anh trừng mắt nhìn cô ấy, gân xanh hằn rõ trên trán: “Mỗi tuần tôi chỉ được thăm con gái một lần, dăm bữa nửa tháng lại bị cô đến quấy rối thế này. Đó chính là cái giá mà tôi phải trả cho cuộc hôn nhân của chúng ta đấy.”
“Tôi đã nói rồi, anh cũng có quyền làm ra chuyện có lỗi mà.” Kiều Dương Dương cự nự lại: “Là do tự anh không làm, trách tôi được chắc?”
…
Triệu Tồn Anh lôi tuột cánh tay cô ấy, lôi thẳng ra ngoài phòng khách, vơ lấy túi xách nhét vào tay cô ấy rồi bảo: “Xin cô để tôi sống thêm vài năm nữa đi, tôi mà chết trẻ thì cũng chẳng có lợi lộc gì cho cô và Đường Bảo đâu.”
“Tôi nói nghiêm túc đó, anh cứ suy nghĩ kỹ lại xem.”
Triệu Tồn Anh giúp cô ấy mang giày, gọi tài xế lái xe hộ rồi đích thân tống cổ cô ấy xuống tận hầm để xe, tiện mồm dặn vớt: “Ráng mà nhai mấy loại non tơ ấy, mớ rau già cỗi như tôi gặm vào lại mẻ răng ra.”
Kiều Dương Dương tức tối vung túi xách quất thẳng vào người anh.
–
[1] Xu hướng tiêu dùng giảm sút (消费降级): Hiện tượng người tiêu dùng thắt chặt chi tiêu, ưu tiên lựa chọn các mặt hàng giá rẻ, thiết thực hơn do áp lực kinh tế.
[2] Phật hệ (佛系): Từ lóng chỉ lối sống an phận, mặc kệ sự đời, không bon chen, đòi hỏi hay áp lực.
[3] Gia đình nguyên sinh (原生家庭): Gia đình nơi một người sinh ra và lớn lên (gồm bố mẹ, anh chị em ruột), có ảnh hưởng sâu sắc đến tính cách, tâm lý và tư duy của họ sau này.
[4] Bưng nước (端水): Bắt nguồn từ câu nói “Bưng bát nước cho ngay ngắn/công bằng” (一碗水端平), ý chỉ sự đối xử công bằng, không thiên vị.
[5] Bắc Đại Hoang (北大荒): Vùng đất hoang vu, khí hậu khắc nghiệt ở Đông Bắc Trung Quốc (Hắc Long Giang). Trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa, có rất nhiều thanh niên tri thức đã được điều động đến đây để khai hoang và lao động sản xuất.
[6] Cấu trúc 2+1 (2+1 户型): Một dạng thiết kế căn hộ phổ biến ở Trung Quốc. Bao gồm 2 không gian cố định (như 2 phòng ngủ) và 1 không gian linh hoạt có thể tùy ý cải tạo thành phòng làm việc, phòng chứa đồ, hoặc phòng ngủ nhỏ.
[7] My Little Pony: Chuỗi đồ chơi và loạt phim hoạt hình nổi tiếng của Mỹ (thường được gọi là “Pony bé nhỏ”), xoay quanh những chú ngựa pony phép thuật.