Muốn Hỏi Người Có Dám Hay Không

Chương 12

Nói làm là làm.

Ngay buổi trưa, Khổng Đa Lị đã đến khu điều trị tìm chị Bình.

Cô đưa sơ yếu lý lịch cho chị Bình, bảo rằng tuần sau là kỳ thi chuyển cấp, thi xong thì tuần tới nữa là cô có thể bắt đầu nhận việc.

Chị Bình lướt qua bản lý lịch, thấy cô có kinh nghiệm trực tiếp chăm sóc bệnh nhân mang khối u ác tính bèn ngạc nhiên hỏi: “Là người lớn trong nhà hả em?”

“Dạ không.” Khổng Đa Lị đáp: “Là chồng em, anh ấy qua đời mấy năm rồi.”

Chị Bình gật gù, cẩn thận xem lại một lượt rồi quan tâm hỏi: “Em đang kẹt tiền sao?”

Khổng Đa Lị gật đầu: “Em cố gắng tích cóp thêm được chừng nào hay chừng ấy ạ.”

“Có chị đây, để chị sắp xếp giúp em.” Chị Bình vỗ vai cô, không nói lời sáo rỗng mà đi thẳng vào thực tế: “Chị em mình ở tầm tuổi này thì trong tay phải có sẵn một khoản tiền, đó là chỗ dựa cơ bản nhất.” Dứt lời, chị kéo cô vào phòng chuẩn bị suất ăn, mở chiếc túi giữ nhiệt ra rồi bảo: “Em có lộc ăn đấy nhé, anh rể em vừa mang tới cho chị.”

Khổng Đa Lị cười hỏi: “Anh rể cất công mang cơm trưa tới tận đây cho chị luôn ạ?”

“Cơ quan anh ấy áp dụng chế độ làm việc tuần lớn tuần nhỏ [1], đúng lúc Chủ nhật tuần này chị phải trực, anh ấy ở nhà rảnh rỗi nên nấu nướng giúp chị ấy mà.”

Khổng Đa Lị háo hức ngó vào: “Món gì thế chị?”

Chị Bình lần lượt mở từng hộp ra: “Cá saba nướng muối, sườn bò non nướng tỏi, trứng xào cà chua, canh mầm đậu Hà Lan.”

Khổng Đa Lị xuýt xoa: “Thịnh soạn quá đi.”

Chị Bình mỉm cười mở hộp cơm chính ra, là cơm diêm mạch trộn đậu gà. Chị xới cho Khổng Đa Lị một phần ba số cơm, chủ yếu nhường cô ăn thức ăn. Chị gắp nguyên phần thân con cá saba cho Đa Lị, còn mình thì gặm phần đầu, tiện miệng hỏi: “Ở nhà em, ai nấu ăn ngon nhất?”

Khổng Đa Lị vừa nhằn cá vừa đáp: “Nhà em chẳng có ai nấu ăn ngon cả. Khá nhất chắc là bà nội, xếp sau là bố em.”

Chị Bình gắp một hạt đậu gà bảo cô: “Ăn nhiều cái này vào, bổ lắm đấy. Cậu gì nhỉ… à, Triệu Tồn Anh ấy, trong túi áo blouse lúc nào cũng thủ sẵn nửa gói đậu gà rang, hễ rảnh rỗi là lại thấy cậu ta đứng nhai nhóp nhép.”

Khổng Đa Lị gắp một hạt bỏ vào miệng nếm thử: “Bình thường em ít ăn mấy loại đậu này lắm.”

Chị Bình trở đầu đũa, gắp miếng sườn bò non bỏ vào bát cô: “Ăn nhiều vào, thấy em ăn nhiều chị mới vui.”

Khổng Đa Lị lại ngoan ngoãn gặm sườn bò.

“Bố em có thấy cường độ công việc dạo này nặng quá không?” Chị Bình hỏi: “Nếu mệt quá thì chị có thể điều chỉnh lại giúp chú.”

“Bố em bảo dạo này sống rất ý nghĩa ạ.” Khổng Đa Lị tiếp tục gặm sườn bò, nói: “Nếu làm một thời gian mà bố thấy đuối, em sẽ báo lại với chị sau.”

“Ừ.” Chị Bình gật đầu: “Thể lực bố em tốt, với cường độ này thì trụ thêm một, hai năm nữa cũng chẳng thành vấn đề.” Tiếp đó, chị hạ giọng thì thầm: “Đợi một thời gian nữa chị sẽ nới lại phần trăm chiết khấu cho chú, cố gắng để chú cầm tay được nhiều hơn chút đỉnh.”

Khổng Đa Lị đã thấy vô cùng mãn nguyện rồi: “Không cần đâu chị, ngộ nhỡ làm liên lụy đến chị thì chết.”

“Chị đâu có ngốc?” Chị Bình cười bảo: “Chị em lăn lộn trong nghề hai mươi mấy năm rồi, dù là tác phong đạo đức hay năng lực công việc cũng chưa từng để ai nắm được thóp.” Tiếp đó, chị dốc bầu tâm sự: “Em cứ vững tâm, đừng mang bản thân ra so sánh với những người đồng trang lứa, cũng đừng để mấy trào lưu xã hội làm cho lung lay. Em cứ làm tốt việc của mình, làm những việc khiến em tự cảm thấy tôn trọng chính bản thân mình, điều này cực kỳ quan trọng. Em đối xử với bản thân ra sao, người khác sẽ đối xử với em y như vậy.”

Khổng Đa Lị cứ gật gù vâng dạ liên tục, trong lòng ngập tràn cảm giác ấm áp. Hiếm có ai lại chịu nói với cô những lời thương tình dốc cạn nhường này.

Chị Bình thấy cô nghe lọt tai, lại rút ruột rút gan khuyên nhủ: “Chuyện chồng con cũng đừng vội, đừng tự lừa dối bản thân. Dẫu có nghèo, có độc thân thì cũng tuyệt đối đừng vì uổng phí thanh xuân mà nhắm mắt chọn bừa cho xong.”

Khổng Đa Lị chăm chú lắng nghe.

Chị Bình lại nói: “Đã muốn làm hộ lý để kiếm thêm thì cứ đường hoàng mà làm, trong lòng tuyệt đối đừng thấy tủi thân. Nếu từ tận đáy lòng em đã tự coi thấp công việc này, thì người ngoài nhìn vào họ cũng sẽ cảm nhận được ngay. Cũng đừng tự ti mặc cảm, kiếm tiền bằng chính sức lao động của mình là điều vô cùng cao quý, cứ giữ thái độ bình thản là được.”

Khổng Đa Lị gật đầu: “Vâng, em nghe chị.”

Chị Bình nghe mà xót xa. Hôm nay chị mới biết chồng cô qua đời vì bệnh ung thư, bèn dịu dàng an ủi: “Họa phúc đan xen, bĩ cực thái lai [2]. Em đã nếm mật nằm gai hết phần nửa đời trước rồi, quãng đời về sau chắc chắn sẽ toàn là phúc phần.”

Lúc Khổng Đa Lị bước ra khỏi tòa nhà điều trị cũng vừa vặn là khoảng thời gian nóng bức nhất buổi ban trưa. Chị Bình đang bận tối tăm mặt mũi nên cô chẳng tiện làm phiền lâu. Trước khi về, cô vòng qua quán cà phê mua một ly mang tới phòng trực cho chị, ngoài cách đó ra, cô cũng chẳng biết làm thế nào để bày tỏ tấm lòng của mình.

Ra khỏi bệnh viện, cô quét mã thuê một chiếc xe đạp công cộng để về nhà. Một tiếng trước, Dục Chân vừa nhắn tin WeChat bảo cô mang đống đồ cũ chuẩn bị thanh lý qua để chụp ảnh. Vừa đạp xe được vài mét thì cô nhận được điện thoại của Triệu Tồn Anh. Thái độ của anh lần này không bộc trực như mọi khi, cô nghe rõ mồn một sự rào đón trong giọng điệu: “Chỗ cô có mưa đá không thế?”

Khổng Đa Lị ngước nhìn sắc trời, hỏi lại: “Chỗ anh đổ mưa đá à?”

“Mưa được mấy phút.” Triệu Tồn Anh ướm hỏi: “Cô ăn trưa chưa?”

Khổng Đa Lị nói: “Anh định mượn tiền tôi phải không?”

Triệu Tồn Anh đang đứng trước cổng một khu du lịch sinh thái, bật cười một tiếng rồi hỏi: “Ờ thì… chiều nay cô có rảnh không?”

Khổng Đa Lị đáp: “Trước tám giờ tối tôi phải có mặt ở trường để phụ đạo cho học sinh, ngoài ra thì tôi không vướng bận gì.”

Triệu Tồn Anh liếc nhìn Đường Bảo đang mải mê chơi đùa với một chú cừu con, giải thích sơ qua về tình trạng không thể lái xe lúc này của mình, rồi mang chút áy náy hỏi: “Cô có thể bắt taxi qua đây, rồi lái xe của tôi đưa hai bố con cùng về thành phố được không?”

Khổng Đa Lị chẳng nghĩ ngợi nhiều: “Được thôi.”

Triệu Tồn Anh nói: “Chắc từ nhà cô qua đây phải mất cỡ một tiếng rưỡi lận.”

Khổng Đa Lị bèn vòng xe trở lại bãi trả xe công cộng: “Vậy giờ tôi qua đó ngay.”

Triệu Tồn Anh nghiêm túc giải thích thêm: “Mẹ của Đường Bảo đang ở thành phố bên cạnh, Từ Chính thì về nhà bố vợ rồi, nên tôi đành gọi điện thử nhờ vả cô.”

“Vâng vâng.” Khổng Đa Lị gật gù: “Anh cứ gửi định vị cho tôi đi.”

Lúc Khổng Đa Lị đi xe tới khu sinh thái, cô thấy Triệu Tồn Anh đang lẽo đẽo theo sau Đường Bảo, còn Đường Bảo thì lại đang mải mê chạy theo đám bạn nhỏ đuổi bầy vịt ngỗng. Thấy cô tới, Triệu Tồn Anh bắt đầu giục con gái. Đường Bảo đang chơi hăng nên mặt mũi xị ra vẻ không cam lòng. Khổng Đa Lị liếc nhìn đồng hồ, lúc này là 15:47, cô bèn bảo Triệu Tồn Anh: “Không vội đâu, anh cứ để con bé chơi thêm lát nữa đi.”

Triệu Tồn Anh bước tới giao hẹn với Đường Bảo, chơi đến đúng bốn giờ là bắt buộc phải lên xe. Thấy nét mặt nghiêm nghị của bố, Đường Bảo đành ngậm ngùi chấp nhận thỏa thuận: “Vậy cũng được ạ.”

Hai người đứng cạnh nhau đợi Đường Bảo. Trạng thái tinh thần của Triệu Tồn Anh trông có vẻ khá tiều tụy, nhưng thi thoảng anh vẫn cố nặn ra dăm ba câu chuyện phiếm với Khổng Đa Lị. Thấy vậy, cô liền nói: “Anh không cần phải cố tiếp chuyện tôi đâu, lo nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

Triệu Tồn Anh có hơi bị hoảng sợ, mà theo cách gọi dân dã là: rớt vía.

Chuyện là lúc trời đổ mưa đá ban nãy, anh đang mộng mị thì bị Đường Bảo cắn một cái điếng người làm giật bắn mình tỉnh giấc. Vì cú hoảng hồn đó mà lúc vác chiếc balo leo núi to đùng xuống núi, anh bị rối loạn nhịp tim và nôn khan, phải ngồi bệt xuống đất điều chỉnh một hồi lâu mới có thể tiếp tục lết xuống núi. Ăn trưa xong thì tình trạng cũng đỡ hơn chút đỉnh, nhưng anh không tự tin mình có thể an toàn cầm lái về thành phố, thế nên mới đành muối mặt gọi điện nhờ vả Khổng Đa Lị.

Trên đường về, Triệu Tồn Anh ngồi ở ghế phụ, còn Đường Bảo thì ngồi khoanh chân ở hàng ghế sau gọi video cho bà nội. Bà nội hỏi con bé đã nhận được cầu gai bà gửi cho chưa. Đường Bảo ôm điện thoại gào lên: “Cháu nhận được rồi bà ơi, nhưng mà cái con đấy trông y hệt một loại quả, cái loại quả mà cháu cực kỳ ghét ấy…” Dứt lời, cô bé rướn cổ lên hỏi Triệu Tồn Anh đang tựa lưng nghỉ ngơi ở phía trước: “Bố ơi, cái loại quả mà con không thích ăn tên là gì ấy nhỉ?”

Triệu Tồn Anh ngoái đầu lại đáp: “Quả chôm chôm.”

Đường Bảo lại gào lên: “Bà ơi, con cầu gai trông giống hệt quả chôm chôm mà cháu không thích ấy!”

Qua màn hình video, bà nội vội xuýt xoa dỗ dành: “Cháu cứ nói nhỏ thôi bà vẫn nghe thấy mà, gào to thế kẻo rát họng mất.” Ngay sau đó, bà lại hỏi: “Thế cháu có thích ăn con cầu gai đó không?”

Đường Bảo lắc đầu nguầy nguậy: “Cháu không thích đâu, bên trong nó cứ vàng vàng… giống như em bé trứng cá vậy. Cứ nghĩ tới việc nó là em bé, cháu cũng là em bé, là cháu lại không nỡ ăn thịt nó.”

Bà nội bật cười khanh khách: “Vậy lần sau bà nội không mua cầu gai cho cháu nữa, bà mua món cháu thích nhé.”

Đường Bảo tíu tít: “Bà ơi, cháu thích ăn bạch tuộc nhỏ xíu cơ, cái loại bạch tuộc nhí mà nhai một miếng nuốt trọn được một con ấy!”

Bà nội ngạc nhiên: “Cháu nuốt trọn một con trong một miếng luôn á?”

Đường Bảo nói: “Bà ơi, cháu chỉ ví von thế thôi, chủ yếu là để thể hiện việc cháu rất thích ăn món đó ấy ạ.”

“Ra là vậy, cháu giải thích thế là bà hiểu ngay.” Bà nội hỏi: “Bố cháu đang lái xe hả?”

Đường Bảo nói: “Cô Lị Lị đang lái xe cơ, bố cháu đang mệt nên không lái được.”

Bà nội hỏi: “Sao bố cháu lại mệt?”

Từ ghế phụ, Triệu Tồn Anh ngoái người lại định cầm lấy điện thoại, nhưng Đường Bảo vẫn đang mải mê buôn chuyện: “Lúc ăn cơm bố bị nôn ạ. Với lại hôm nay lúc bố đang ngủ dưới suối thì trời đổ mưa đá, cháu gọi mãi bố không dậy nên cháu cắn bố một cái thật mạnh.” Vừa nói, cô bé vừa nhe răng ra cho bà nội xem: “Cháu cắn mà đau cả răng luôn ấy. Xong bố tỉnh dậy, kẹp cháu vào nách để trốn mưa đá, rồi bố úp cả người xuống suối để che cho cháu, lại ôm chặt cháu trốn mưa đá nữa. Lúc sau cháu được cứu lên xe, rồi đến lúc ăn trưa thì bố nôn ra. Cháu suy luận là do bố bị cháu cắn trước, xong lại bị mưa đá đập trúng đầu nên mới nôn đấy ạ.”

Triệu Tồn Anh đưa hai tay lên vuốt mặt, sau đó với tay ra sau: “Đưa bố nói chuyện với bà nào.”

Bà nội hỏi tiếp: “Thế cháu có quan tâm hỏi han bố không?”

Câu hỏi này có vẻ làm Đường Bảo bí xị. Cô bé ấp úng: “Cháu… cháu… hình như cháu chưa quan tâm bố lắm ạ.” Nghĩ ngợi một lát, cô bé bắt đầu thanh minh: “Tại vì cháu bận ăn cơm, cháu thấy cơm ngon ơi là ngon, cháu còn rưới cả nước hầm gà vào cơm để trộn lên ăn nữa. Xong rồi cháu lại đi chụp ảnh với các bạn cừu non, rồi còn đi đuổi theo mấy con ngỗng với con vịt to đùng…” Nói đến đây, cô bé bắt đầu thấy áy náy, hai mắt rơm rớm nước, vươn người lên ngó bố ở ghế trước: “Bố ơi, bố không sao chứ ạ?”

Triệu Tồn Anh đáp: “… Bố không sao.”

Bàn tay nhỏ xíu của Đường Bảo v**t v* má Triệu Tồn Anh: “Bố ơi, đáng lẽ ra lúc bố mệt con không nên ăn nhiều cơm như thế.”

“Bố cũng thấy cơm ngon mà, mấy chú cừu non cũng rất đáng yêu.” Triệu Tồn Anh vừa nói vừa chìa tay ra: “Giờ cho bố nói chuyện với bà nội một lát được không?”

Đường Bảo lúc này mới chịu đưa điện thoại cho anh. Triệu Tồn Anh cầm máy, nói với mẹ: “Sáng nay trời có rơi mấy hạt mưa đá nhỏ mất vài phút. Con đoán chắc do ngủ ngoài trời sai tư thế, lại còn bị giật mình tỉnh giấc giữa cơn ác mộng, nhiều yếu tố cộng dồn lại gây ra phản ứng căng thẳng dẫn đến khó chịu về mặt sinh lý thôi, giờ con đỡ nhiều rồi.”

Ông nội đột nhiên xuất hiện trên màn hình video, dặn dò: “Ngày mai con bớt chút thời gian qua khoa Thần kinh và khoa Tim mạch kiểm tra xem sao.”

Triệu Tồn Anh đáp: “Vâng chú, mai con sẽ đi khám.”

Ông nội hỏi thêm: “Thế có phản ứng phụ nào khác không? Có bị ù tai hay ngắt quãng trí nhớ không?”

Triệu Tồn Anh đáp: “Tạm thời thì không ạ.”

Ông nội gật gù: “Vậy con nói chuyện tiếp với mẹ đi, nhớ ngày mai phải đi kiểm tra đấy.” Nói xong, ông liền khuất bóng khỏi khung hình.

Bà nội hỏi tiếp: “Hiện giờ bạn con đang lái xe à?”

Triệu Tồn Anh liếc nhìn Khổng Đa Lị nãy giờ vẫn đang lặng lẽ lái xe, hỏi: “Cô có muốn chào hỏi mẹ tôi một câu không?”

Khổng Đa Lị có vẻ hơi bối rối: “Được, được ạ.”

Triệu Tồn Anh giơ điện thoại lên giới thiệu hai người với nhau: “Đây là mẹ tôi, bà Triệu Lan, chữ Lan trong từ hoa lan. Còn đây là Khổng Đa Lị, cô giáo Khổng dạy môn Ngữ văn.”

Khổng Đa Lị mỉm cười nói: “Cháu chào cô.”

Triệu Lan cũng tủm tỉm đáp lại: “Chào cháu, cô giáo Khổng. Cảm ơn cháu đã cất công tới đón Tồn Anh và Đường Bảo nhé.”

Khổng Đa Lị nở nụ cười bẽn lẽn.

Triệu Tồn Anh xoay điện thoại lại, nhìn vào ống kính hỏi: “Mẹ còn chuyện gì nữa không?”

Triệu Lan mới bảo: “Không có gì đâu, con nhớ chăm sóc bản thân cho tốt nhé.”

Triệu Tồn Anh ngoái đầu định bảo Đường Bảo chào tạm biệt bà nội… nhưng cái đứa con gái bất hiếu mới ba phút trước còn đang khóc lóc áy náy vì không quan tâm bố, giờ đã lăn ra ngủ say sưa rồi.

Tắt video call, Triệu Tồn Anh liếc nhìn Khổng Đa Lị, trêu chọc: “Cô cũng hướng nội phết nhỉ.”

Khổng Đa Lị nói ngay: “Còn tùy hoàn cảnh chứ.”

Triệu Tồn Anh khẽ cười, không nói gì thêm.

Khổng Đa Lị dè dặt hỏi: “Nhà anh là gia đình tái hôn hả? Vừa nãy tôi nghe anh gọi ông ấy là chú.”

Triệu Tồn Anh đáp: “Đúng rồi, mẹ tôi tái hôn hồi tôi học cấp ba.”

Khổng Đa Lị gật gù, khen ngợi từ tận đáy lòng: “Mẹ anh nuôi con khéo thật.”

Triệu Tồn Anh với tay ra băng ghế sau lấy chiếc chăn mỏng đắp lên bụng Đường Bảo, lại tiện tay lấy chiếc gối tựa chèn vào sau lưng, điều chỉnh tư thế ngồi cho thoải mái rồi nói: “Tôi cứ coi như cô đang khen tôi vậy.”

Sợ đánh thức Đường Bảo đang ngủ phía sau, Khổng Đa Lị nói chuyện rất nhỏ: “Có đủ kiên nhẫn để giao tiếp với trẻ con, lại còn tạo cơ hội để con bé diễn đạt trọn vẹn một đoạn thoại cùng cảm xúc của mình là điều rất hiếm thấy đấy.”

Triệu Tồn Anh thấy hơi chóng mặt, chỉ thuận miệng đáp lại một tiếng: “Vậy hở.”

Khổng Đa Lị không giải thích thêm, quay sang bảo anh: “Anh chợp mắt một lát đi.”

Triệu Tồn Anh nhìn cô: “Một mình như vậy cô có thấy chán không?”

Khổng Đa Lị liếc nhìn bản đồ chỉ đường: “Một tiếng nữa là tới nơi rồi, anh cứ nghỉ ngơi đi.”

Triệu Tồn Anh tựa đầu vào ghế nhắm mắt dưỡng thần. Lúc này anh đã từ bỏ ý định ngủ, hay nói đúng hơn là tiềm thức đã sinh ra đôi chút bài xích với giấc ngủ. Anh chỉ đơn thuần là không muốn nói chuyện, không muốn suy nghĩ, mà chỉ muốn thả lỏng đầu óc để nghỉ ngơi.

Nghĩ thì nghĩ vậy thôi, chứ ba phút sau, nghe tiếng nhạc nhẹ êm dịu trong xe hòa cùng tiếng lốp xe ma sát với mặt đường, anh lại chìm vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay.

Đợi đến khi anh mở mắt tỉnh giấc lần nữa, trời bên ngoài đã tối mịt. Vị trí ghế lái trống trơn, từ băng ghế sau truyền tới tiếng thở đều đặn. Anh ngoái lại nhìn, Đường Bảo vẫn đang vung vẩy cánh tay ngủ say sưa. Xuyên qua khe hở cửa kính xe được hạ xuống chừng nửa nắm tay, anh nghe thấy tiếng xe đạp điện chạy ngang qua vù vù, ngay sau đó là tiếng một người đang quát nạt con chó vì tội phóng uế bừa bãi.

Anh đưa tay vuốt mặt, lấy điện thoại ra xem giờ. Mười phút nữa là đúng bảy giờ tối, tức là anh đã ngủ ít nhất hai tiếng đồng hồ. Anh bước xuống xe định gọi điện cho Khổng Đa Lị thì mới phát hiện xe mình đang đỗ tại bãi đỗ của một ngân hàng nằm ngay đối diện khu chung cư nhà anh. Đang cầm điện thoại định bấm số thì anh thấy Khổng Đa Lị tay cầm chai nước suối đang đi về phía này.

Có lẽ vì đã được nghỉ ngơi đầy đủ, tinh thần anh trở nên khá phấn khởi. Anh hướng về phía Khổng Đa Lị cách đó chừng mười mét, gọi to: “Sao cô lại đỗ xe ở đây?”

Khổng Đa Lị đáp: “Tôi không tìm thấy bãi đỗ xe trên mặt đất trong khu nhà anh nên đành đánh xe ra đây.”

Triệu Tồn Anh nói: “Khu nhà tôi không có bãi đỗ xe trên mặt đất đâu, chỉ có hầm để xe thôi.”

“Biết rồi, biết rồi. Khu nhà của anh đẳng cấp quá mà.”

Triệu Tồn Anh cười lớn, nhìn quanh khóe môi đang đỏ ửng của cô rồi hỏi: “Vừa đi ăn về à?”

Khổng Đa Lị chỉ tay về phía quán mì Trùng Khánh ở tít đằng xa phía sau: “Vừa ăn bát tiểu diện [3], cay muốn chết luôn.”

Triệu Tồn Anh nhìn cô: “Thế thì ngại quá, lại không mời cô được một bữa cơm.”

Khổng Đa Lị chẳng mấy bận tâm: “Để dịp khác đi.”

Triệu Tồn Anh giục cô: “Lên xe đi, tôi đưa cô về trường.”

“Không cần đâu, anh mau đưa Đường Bảo về đi.” Khổng Đa Lị vừa nói vừa ngó nghiêng tìm kiếm: “Tôi quét mã thuê xe đạp là được rồi.”

“Lên xe nhanh nào.” Triệu Tồn Anh chủ động kéo cửa ghế phụ ra giúp cô: “Tôi đưa cô về, chứ không trong lòng tôi áy náy lắm.”

Khổng Đa Lị cũng khó lòng từ chối thêm, vừa khom người bước lên xe vừa nói: “Tôi…” Đột nhiên một tiếng “cốp” vang lên, cả thân xe khe khẽ rung lên. Cô ôm chặt lấy đỉnh đầu.

“Xin lỗi, xin lỗi cô nhé…”

Triệu Tồn Anh đưa tay giáng luôn một cú vỗ bốp lên nóc xe. Mày xây cao thế làm gì hả? Sao dám đụng trúng đầu cô giáo Khổng của tao chứ?

“Để tôi xem có bị sưng không nào… Tại tôi, tại khâu phục vụ của tôi kém quá! Đáng lẽ tôi phải đưa tay ra chắn cho cô mới phải…”

Khổng Đa Lị ngượng chín mặt, vội vàng quét mã mở khóa một chiếc xe đạp công cộng rồi phóng vút đi, bỏ mặc Triệu Tồn Anh ở lại.

Triệu Tồn Anh buồn cười nhưng chẳng dám cười ra tiếng, muốn khuyên ở lại nhưng cũng chẳng dám khuyên thêm. Anh chỉ biết đưa tay vỗ bốp bốp hai cái vào nóc xe rồi chui vào trong.

[1] Tuần lớn tuần nhỏ (大小周): Một chế độ làm việc luân phiên ở Trung Quốc. “Tuần lớn” là tuần làm việc 6 ngày (nghỉ 1 ngày), “tuần nhỏ” là tuần làm việc 5 ngày (nghỉ 2 ngày), cứ thế xen kẽ nhau.

[2] Bĩ cực thái lai (否极泰来): Thành ngữ mang ý nghĩa sự xui xẻo, đau khổ khi lên đến đỉnh điểm thì sẽ qua đi, nhường chỗ cho sự may mắn, tốt đẹp ập tới (Hết cơn bĩ cực đến hồi thái lai).

[3] Tiểu diện (小面): Món mì cay truyền thống nổi tiếng của vùng Trùng Khánh.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn