Muốn Hỏi Người Có Dám Hay Không
Chương 1
Trong lúc đi kiểm tra buồng bệnh, chị Bình bị một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối dò hỏi tình trạng bệnh tình. Bệnh nhân cứ vòng vo mãi, ngay khoảnh khắc chị định nói rõ sự thật thì sự nhạy bén nghề nghiệp chợt trỗi dậy. Huyệt thái dương giật giật, chị dặn dò người chăm sóc bệnh nhân vài câu rồi quay người bước ra khỏi phòng.
Lần gần nhất chị phạm phải sai lầm mang tính kiến thức cơ bản này đã là chuyện của chín năm về trước. Khi ấy, chị mới chuyển đến làm điều dưỡng ở khoa Ung bướu. Trong phòng bệnh có một bệnh nhân trung niên mắc ung thư dạ dày giai đoạn IV, người nhà đồng lòng giấu giếm tình trạng bệnh thực sự. Bệnh nhân đó bèn hao tâm tổn trí dò la tin tức từ một y tá mới đến xoay ca là chị. Lúc đó chị đã sơ ý để lộ. Cuối cùng, bệnh nhân sau khi biết rõ bệnh tình của mình đã qua đời trong chưa đầy nửa tháng, dù ban đầu đội ngũ bác sĩ điều trị chẩn đoán thời gian sống sót tệ nhất cũng phải từ sáu đến mười hai tháng.
Nghĩ đến đây, chị đẩy nhanh tốc độ kiểm tra buồng, thầm nghĩ tối nay trước khi ngủ nhất định phải uống một viên thuốc an thần. Bố chị đã cưỡi hạc về trời cách đây một tuần, hưởng thọ tám mươi chín tuổi, hiện tại chị vẫn đang trong giai đoạn cố gắng chấp nhận sự thật này.
Chị là con út trong nhà, qua mùa thu năm nay là tròn bốn mươi lăm tuổi. Chị có một cậu con trai khá ngoan ngoãn giỏi giang, hiện đang học đại học tại Đại học Công nghệ Nanyang ở Singapore. Nhắc đến con trai, chị vừa thấy an ủi nhưng lại vừa thấy niềm an ủi này chẳng có mấy ý nghĩa, bởi từ ngày sang Singapore, thằng bé rất hiếm khi chủ động gọi điện về nhà. Con lớn thì mẹ chẳng quản được nữa, chị bỗng dưng nhớ đến một câu nói kinh điển trong cuốn sách bán chạy những năm trước, đại ý là: Cái gọi là duyên phận cha mẹ và con cái, chẳng qua chỉ mang ý nghĩa rằng, kiếp này đời này bạn sẽ không ngừng đưa mắt nhìn bóng lưng của con ngày một khuất xa. [1]
Chị khẽ trút một tiếng thở dài, duyên phận kiếp này giữa chị và bố đã cạn rồi.
Chỉnh đốn lại dòng suy nghĩ, chị chợt nhớ đến Đa Lị. Hôm qua nhắn tin WeChat, cô có bảo chiều nay sẽ đến khu điều trị. Nghĩ về Đa Lị, chị không khỏi xót xa, về mặt tình cảm luôn vô thức coi cô như em gái mà chiều chuộng. Thực ra, giữa chị và Đa Lị còn có một nguồn cơn sâu xa ít người biết đến. Đã gần hai mươi năm trôi qua, khi ấy chị mới chỉ là một y tá thực tập, bệnh viện nơi chị thực tập đã xảy ra một sự cố y khoa nghiêm trọng: một nữ bệnh nhân trung niên tử vong ngoài ý muốn do sử dụng thuốc gây mê không đúng cách dẫn đến thiếu oxy não.
Năm đó, chị là y tá thực tập ở tòa nhà cấp cứu. Từ cửa sổ sảnh truyền dịch nhìn ra, chị có thể thấy rõ Đa Lị và em gái đang tựa vào nhau, ngồi bên gốc cây nhựa ruồi ở khu vực cây xanh tòa nhà cấp cứu. Hai chị em không khóc cũng không ồn ào, cứ im lặng ngồi đó như thể bị người ta bỏ rơi. Còn ở phía trước tòa nhà điều trị ngoại trú cách đó không xa, những người lớn trong gia đình cô đang đi đòi lại công bằng.
Chuyện này chị luôn chôn chặt trong lòng, chưa từng hé lộ nửa lời trước mặt Đa Lị. Từ vài năm trước, ngay khoảnh khắc đầu tiên Đa Lị đến khoa Chăm sóc Giảm nhẹ l*m t*nh nguyện viên, chị đã lập tức nhận ra cô.
Về sau, duyên phận giữa hai người dần trở nên sâu đậm. Hơn nửa năm trước, bố chị vô tình vấp ngã dẫn đến mất khả năng sinh hoạt, phải nằm liệt giường. Trước đây chị từng theo dõi một blogger địa phương chuyên làm nội dung về chăm sóc người cao tuổi, ông ấy có kinh nghiệm thực tế trong việc chăm sóc người mẹ vợ ốm đau suốt nhiều năm. Mãi đến khi bố mình vấp ngã nằm liệt giường cần người chăm sóc, chị mới tìm lại những video cũ của blogger này và nhận ra đối phương đã ngừng cập nhật nội dung hơn một năm nay. Khi ấy, chị suy đoán mẹ vợ của ông rất có thể đã qua đời. Với tâm lý thử một phen, chị nhắn tin riêng cho người đó. Sau khi xác nhận lý do ngừng cập nhật đúng là vì cụ bà trong video đã mất, chị đi thẳng vào vấn đề, hỏi ông liệu có phiền đến nhà chăm sóc người bố tàn tật của mình hay không.
Hôm sau, blogger trả lời rằng có thể đến tận nhà. Chị lấy lý do phòng bệnh bận rộn không dứt ra được, hẹn ông đến trạm y tá tại một khu điều trị của khoa Ung bướu để trao đổi trực tiếp. Không ngờ rằng, người đi cùng ông đến buổi gặp mặt lại chính là con gái ông – Khổng Đa Lị!
Ngay lúc đó, chị đã kết nối và thấu tỏ mọi mối quan hệ.
Nữ bệnh nhân không may qua đời vì sai sót gây mê năm xưa chính là mẹ của Đa Lị, blogger làm nội dung chăm sóc người già hiện tại là bố của Đa Lị, còn cụ bà đã khuất thường xuất hiện trong video là bà ngoại của cô.
Đủ loại cơ duyên trùng hợp, bố của Đa Lị đã làm hộ lý ở nhà chị hơn nửa năm, mãi cho đến tận một tuần trước khi bố chị qua đời. Vì muốn công nhận và giúp đỡ năng lực chăm sóc của bố Đa Lị, hôm qua chị đã nhắn tin WeChat gợi ý cho cô rằng, nếu bố cô có ý định thì có thể đến làm hộ lý tại khu điều trị của khoa Ngoại Ung bướu.
…
Cửa thang máy ở tầng khu điều trị vừa mở, Khổng Đa Lị là người đầu tiên bước ra, hai tay xách lỉnh kỉnh ba hộp pizza cùng vài chiếc bánh sandwich. Đây đều là đồ cô mua cho các y tá ở quầy. Cô cố ý canh chuẩn thời gian giao ca mới đến, như vậy y tá của cả hai ca đều có phần ăn.
Trước đây, cô từng l*m t*nh nguyện viên tại khoa Chăm sóc Giảm nhẹ của khu này suốt vài năm nên có mối quan hệ khá hòa hợp với đội ngũ y bác sĩ tại đây. Học kỳ mới năm ngoái, cô vừa dạy lớp cuối cấp vừa kiêm luôn chức giáo viên chủ nhiệm, mỗi tuần có thể trọn vẹn nghỉ ngơi một ngày đã là mừng lắm rồi, thế nên từ đó về sau cô không còn đến đây l*m t*nh nguyện nữa. Tuy nhiên, cô vẫn ở chung một nhóm chat với các nhân viên y tế trong khu, thỉnh thoảng mọi người trò chuyện, cô cũng vào góp vài câu.
Vừa ra khỏi thang máy, cô đi thẳng về phía trạm y tá. Đúng lúc vừa giao ca xong, hai y tá đang chuẩn bị tan làm nhìn thấy cô bèn tíu tít chạy tới đón, miệng ríu rít gọi: “Chị Lị, cuối cùng chị cũng về thăm tụi em rồi…”
Họ đều là những y tá trẻ tuổi bắt trend mạng rất nhanh, bét nhất cũng kém Khổng Đa Lị tới tám, chín tuổi, có mấy cô cậy mình trẻ nên rất hay làm nũng. Khổng Đa Lị mỉm cười đưa pizza cho họ. Các cô gái vừa cầm đồ ăn vào phòng nghỉ vừa kể với cô về chuyện điều chuyển nhân sự giữa các đồng nghiệp. Nào là Tiểu Trương đã chuyển sang phòng phẫu thuật, chị Hà chuyển sang tổ hậu cần, còn Tiểu Hồ thì đã nghỉ việc từ hai tháng trước. Khổng Đa Lị đi theo họ đến cửa phòng chia đồ ăn, đúng lúc bèn cất lời hỏi: “Sao Tiểu Hồ lại nghỉ việc vậy?”
“Một mặt là do cô ấy không muốn trực đêm, mặt khác lại đúng lúc đến lượt trực ở phòng bệnh Nội khoa nên vốn dĩ đã mang sẵn tâm lý tiêu cực. Lại thêm lúc thay bình truyền dịch cho một bệnh nhân hóa trị, cô ấy không rút kim theo chiều ngang, thế là vô tình làm dung dịch hóa trị rơi trúng tay gây bỏng.”
Khổng Đa Lị lo lắng hỏi: “Thế tay có bị bỏng nặng không?”
“Tay thì vẫn ổn. Chủ yếu tính chất nghiêm trọng của chuyện này nằm ở chỗ cô ấy thao tác không đúng quy chuẩn và không đeo găng tay, lại bị Trưởng khoa tóm được lấy làm ví dụ điển hình để phê bình trong cuộc họp…”
Chị Bình bước ra khỏi phòng trực, vừa liếc mắt đã thấy Đa Lị đứng ở cửa phòng chuẩn bị suất ăn bèn giơ tay lên vẫy. Khổng Đa Lị cũng xoay người đi về phía chị. Đợi đến khi lại gần, Đa Lị khẽ nắm lấy cổ tay chị, nhẹ giọng nói: “Chị đừng buồn nữa nhé.”
Trong lòng chị Bình trào dâng một trận xót xa, nhưng thoắt cái đã gạt đi, chị hỏi vào chuyện chính: “Sơ yếu lý lịch của chú Khổng làm xong chưa?”
Đa Lị rút bản lý lịch đã chuẩn bị sẵn đưa cho chị. Phần kỹ năng chuyên môn được ghi chép vô cùng chi tiết: Có kinh nghiệm thực tế trong việc chăm sóc bệnh nhân mắc bệnh tim mạch, bệnh hệ hô hấp, nhồi máu não, đột quỵ, mở khí quản; biết cho ăn qua ống thông dạ dày, đặt ống thông tiểu, vỗ lưng, hút đờm, bơm thức ăn dạng lỏng…
Chị Bình lướt qua rồi nhận xét: “Chuyên nghiệp và bài bản lắm, trạm y tá mà tút tát lại chút đỉnh thì chú ấy sẽ thành hộ lý vàng ngay, khu điều trị đang thiếu hộ lý nam trầm trọng mà.” Chị tiện miệng hỏi thêm: “Chú Khổng có thể trực ca đêm không?”
“Chị ơi, em nghĩ trực đêm không ổn lắm đâu.” Nhịp điệu nói chuyện của Khổng Đa Lị rất vừa phải, mọi lời thốt ra đều đã qua sự cân nhắc cẩn thận. Cô tiếp lời: “Bố em có một công việc để giữ liên kết với xã hội là đủ rồi.”
Chị Bình nghe là hiểu ngay, gật đầu bảo: “Vậy để chị xem xét sắp xếp.”
Khổng Đa Lị hơi ngại ngùng nói: “Chị, lại làm phiền chị rồi.”
“Phiền hà gì đâu, trạm y tá cũng có ăn hồng trích phần trăm mà…” Chị Bình đang nói dở thì ngửi thấy mùi pizza nồng nàn bay ra từ phòng chuẩn bị suất ăn. Chị rướn người vào trong nói với mấy y tá vừa giao ca: “Mấy đứa nhẹ miệng ăn ít thôi, chừa lại một ít cho người trực ca đêm nữa.” Dứt lời, chị liền nghe thấy một cô y tá đang trực ở quầy do lỡ miệng mà hỏi người nhà bệnh nhân rằng: “Hôm nay bệnh nhân đã ăn phân chưa?” [2]
Huyệt thái dương của chị lại bắt đầu giật giật, ánh mắt phóng thẳng về phía quầy y tá. Cô nàng lỡ miệng kia vội vàng tự vả mồm, gục đầu xuống mặt bàn như thể dập đầu tạ lỗi với chị. Chị Bình còn chưa kịp nói gì thì đã bị một bác sĩ điều trị tình cờ đi ngang qua lôi tót vào phòng bệnh. Thấy mọi người đều bận tối mắt tối mũi, Khổng Đa Lị không nán lại khu điều trị lâu mà xin phép ra về.
Chị Bình bận rộn một vòng quay lại trạm y tá thì thấy Đa Lị đã đi khỏi. Chị tiếc nuối vì không thể giữ cô lại cùng ăn bữa cơm ở căn tin. Ngay lúc xoay người định đi thu xếp chuyện khác, chị vừa bước chân ra đã đụng mặt Triệu Tồn Anh, người đang mặc bộ đồ phẫu thuật màu xanh, khuôn mặt hơi sưng phù. Rõ ràng là anh vừa đứng xong một ca mổ. Chị chợt nhớ ra điều gì đó bèn dừng bước, nhưng nhất thời não bộ lại “treo máy”, không tài nào bắt được trọng tâm điều muốn nói.
Triệu Tồn Anh thấy chị có vẻ muốn cất lời bèn xoay người đứng đợi.
Chị Bình đành bỏ lại một câu: “Vất vả nhiều rồi, trong phòng chuẩn bị suất ăn có đồ ăn đó.” Nói xong liền vội vã rời đi.
Triệu Tồn Anh lê chân đi tới phòng chuẩn bị suất ăn. Thấy trên bàn có một hộp pizza chưa bóc và vài chiếc bánh sandwich sừng bò, anh tiện tay lấy một chiếc sandwich nhét vào túi rồi đi kiểm tra phòng bệnh.
Đi buồng xong, dọc đường anh vừa xoay xoay vùng cổ vai gáy đang cứng ngắc vừa đi về phía cầu thang bộ. Anh đi bộ từ tầng mười ba xuống khu phẫu thuật ở tầng chín, vừa xuống cầu thang vừa bóc lớp vỏ nilon. Hôm nay là ngày phẫu thuật, tính đến hiện tại anh đã đứng liền ba ca, phía sau vẫn còn xếp lịch hai ca nữa, cần bổ sung chút năng lượng để duy trì thể lực.
Trên đường đến phòng nghỉ, anh chợt nghe thấy tiếng chơi game mobile kịch liệt vang lên. Anh nghiêng người đẩy cửa bước vào… quả nhiên nhìn thấy bác sĩ gây mê Từ Chính, người vừa phối hợp chung bàn mổ với mình đang nằm trên ghế massage chơi game. Từ Chính phân tâm liếc anh một cái nhưng lại chẳng buồn để ý.
Trong phòng nghỉ chỉ có một chiếc ghế massage, Triệu Tồn Anh dùng chân huých huých anh ta. Từ Chính cầm điện thoại lồm cồm bò dậy, dạt sang chiếc sofa ba chỗ ngồi ở một bên.
Triệu Tồn Anh ngả lưng xuống ghế massage, vừa ăn sandwich vừa giục: “Cậu còn chưa đi gây mê nữa, nằm ườn ra đây làm gì?”
Từ Chính mệt đến mức chẳng buồn thở: “Nhìn tin nhắn trong nhóm đi, phòng mổ 17 vẫn chưa dọn dẹp khử trùng xong đâu.” Đang nói, anh ta bỗng nhìn thấy chiếc sandwich sừng bò trên tay Triệu Tồn Anh bèn ngồi thẳng dậy ngay lập tức: “Của tôi đâu?”
Triệu Tồn Anh ngậm miếng bánh trong miệng, rút một tay ra trả lời tin nhắn nhóm: [Bác sĩ mổ chính đã ở phòng nghỉ chờ lệnh.]
“Cậu chó thật đấy, tôi vì hỗ trợ cậu mà xuống bàn mổ xong còn chẳng lết nổi khỏi khu phẫu thuật…”
Để bịt miệng đối phương, Triệu Tồn Anh bẻ nửa chiếc sandwich đưa sang. Từ Chính nhận lấy cắn một miếng lớn. Từ miếng bánh lớn này, anh ta lại nhớ đến Khổng Đa Lị, nhớ đến những ngày cô còn l*m t*nh nguyện viên ở khoa Chăm sóc Giảm nhẹ, cô thường xuyên mang sandwich đến cho các y bác sĩ. Lương tâm trỗi dậy, anh ta chợt nhận ra mình cũng ăn chực không ít, lớp nhân bánh khi đó vừa phong phú lại vừa đầy đặn… Nghĩ đến đây, Từ Chính bất thình lình hỏi: “Cái vụ kia cậu đã lo xong chưa?”
Triệu Tồn Anh không hiểu: “Vụ gì?”
Từ Chính lấy cốc từ tủ khử trùng ra: “Tôi thấy chị Lị với cậu em họ của tôi có vẻ thành đôi được đấy. Hồi cấp hai nó học nhờ ở nhà tôi, nhân phẩm hay năng lực mọi mặt đều rất cừ, hiện tại đang làm ở khoa Phẫu thuật Hàm mặt của bệnh viện Răng Hàm Mặt…”
Triệu Tồn Anh hoàn toàn không muốn đoái hoài, đúng là làm việc vẫn chưa đủ mệt mà.
Từ Chính hứ một tiếng: “Cậu có ý gì hả?”
Làm ông mai bà mối đâu phải sở trường của tôi. Triệu Tồn Anh chỉ cho anh ta một con đường sáng: “Cậu đi tìm chị Bình ấy.”
“Tôi không tìm đâu.” Từ Chính cầm cốc đi tới máy pha cà phê tự động: “Tôi cứ có cảm giác chị Bình có thành kiến cá nhân với tôi.”
Triệu Tồn Anh ăn xong bánh sandwich, rút khăn ướt lau từng ngón tay một: “Thế thì đó là chuyện của cậu rồi.”
Từ Chính đặt cốc dưới vòi xả nước, ấn nút pha Americano rồi lầm bầm: “Tôi chẳng thể hiểu nổi mình đã đắc tội chị ấy ở chỗ nào nữa.” Nói đoạn, anh ta ngáp một cái rõ dài.
Anh ta vừa ngáp xong thì Triệu Tồn Anh cũng ngáp theo, tiếp đó liền bảo: “Một ly Americano nhé, cảm ơn.”
Từ Chính dẹp bỏ ý định trò chuyện tiếp, dăm ba miếng nhét nốt chiếc sandwich vào bụng rồi tiếp tục chơi game. Hai phút sau, anh ta vươn tay định lấy cốc cà phê thì phát hiện bên trong trống rỗng. Anh ta đập tay bộp bộp vào máy pha cà phê, kêu lên: “Khỉ thật, cái máy này lại đái không ra nước rồi!” Anh ta quay đầu lại cằn nhằn với Triệu Tồn Anh: “Lần nào đến lượt tôi uống là nó lại dở chứng…”
Nhưng Triệu Tồn Anh đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Một cánh tay anh buông thõng trên tay vịn ghế massage, ngón trỏ khẽ giật giật theo phản xạ sinh lý.
Từ Chính lẳng lặng chỉnh nhỏ âm lượng trò chơi, lùi người nằm lại ghế sofa, tiếp tục vừa chơi game vừa chờ thông báo bệnh nhân phòng mổ 17 nhập phòng.
–
[1] Trích từ tản văn “Ký ức nhòa đi” (目送 – Mục Tống) của nhà văn Long Ứng Đài.
[2] Y tá định hỏi bệnh nhân đã “đi đại tiện/giải quyết đại tiện chưa” (解大便) nhưng nói nhịu thành “ăn đại tiện chưa” (吃大便).