Mười Lăm Năm Làm Con Gái Hầu Phủ

Chương 6

Ánh mắt Thẩm Chi Ngạn chợt lạnh, dứt khoát thu kiếm nhưng không tra vào bao mà trở tay đóng mạnh thanh kiếm vào sàn gỗ bên cạnh, cắm sâu ba phân.

Huynh ấy chẳng thèm liếc nhìn Thái tử đang bủn rủn dưới đất, bước vài bước đến bên cạnh ta, cởi bỏ lớp quan phục nặng nề, bao bọc ta thật kín kẽ. Sau đó huynh ấy khom lưng, cẩn thận bế ngang ta lên.

Cánh tay huynh ấy vững chãi đầy sức mạnh, nhưng cái ôm lại mang theo sự run rẩy nhẹ vì cảm giác sống sót sau đại nạn.

Ta bị huynh ấy ghì chặt trước ngực, có thể nghe thấy tiếng tim đập kịch liệt như đánh trống trong lồng ngực huynh ấy, có thể ngửi thấy mùi mực thanh khiết lẫn với mùi máu nhàn nhạt trên người huynh ấy.

"Đừng sợ, có ta ở đây rồi." Huynh ấy nói nhỏ bên tai ta, hơi thở nóng hổi lướt qua tóc mai, "Không sao rồi, Nghi Nhi, không sao rồi."

Ta không kìm nén được nữa, vùi mặt vào hõm cổ huynh ấy, nước mắt trào ra như suối, thấm ướt cả cổ áo huynh ấy.

Tất cả sợ hãi, uất ức, tuyệt vọng đều tìm được lối thoát trong cái ôm này.

Hoàng đế bước vào dưới sự vây quanh của Thẩm Thanh Yến cùng Dương Các lão và mấy vị trọng thần.

Sắc mặt ông nhợt nhạt, chống gậy, dáng người còng xuống, rõ ràng là đang gượng dậy khi đang bệnh nặng để đến đây.

Đôi mắt đục ngầu quét qua cảnh tượng hỗn loạn trong phòng, cuối cùng dừng lại trên người Thái tử, ánh mắt lạnh lẽo không một chút hơi ấm.

Thẩm Thanh Yến đứng bên cạnh Hoàng đế, trên người dính chút vết máu, ánh mắt sắc sảo. Y nhìn thấy ta và Thẩm Chi Ngạn thì khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Đúng như ta dự đoán, Thẩm Thanh Yến sau khi thoát thân đã lập tức đưa Dương Các lão đến điện Dưỡng Tâm.

Ybquỳ trước long sàng của Hoàng đế, khóc lóc trình bày tất cả sự thật.

Hoàng đế vốn dĩ vẫn luôn hoài nghi về cái chết của Lục Quý phi năm đó, khi nhìn thấy nửa miếng ngọc bội khắc chữ "Chiêu Tuyết", nhìn thấy bản thảo của Lục Văn Hãn, nhìn thấy tuyệt bút của Giám chính Khâm Thiên Giám, cuối cùng ông đã hiểu ra tất cả.

Ông gượng thân thể bệnh tật dậy, đưa theo bách quan đích thân đến Đông Cung.

Thái tử bò lăn bò càng đến chân Hoàng đế, ôm lấy chân ông gào khóc.

"Là Thẩm Chi Ngạn cầm hung khí xông vào tẩm điện của nhi thần, ý đồ ám sát! Còn có ả ta, quyến rũ nhi thần không thành, ngược lại cùng Thẩm Chi Ngạn hợp mưu hãm hại nhi thần! Chúng muốn tạo phản!"

Câm miệng!

Hoàng đế quát lớn một tiếng, gậy chống đập mạnh xuống đất.

Thái tử giật mình run rẩy, bủn rủn ngã quỵ xuống.

Hoàng đế chỉ vào hắn, tức giận đến mức toàn thân run rẩy, "Mười lăm năm trước, ngươi vu khống Lục Quý phi xui xẻo, muốn hại chết nàng ấy và đứa con của trẫm! Mười lăm năm qua, ngươi thao túng triều chính, tham ô tiền cứu trợ thiên tai, bóc lột bách tính! Giờ đây, ngươi lại còn muốn giết vua đoạt vị! Trẫm thật là mù mắt mới lập ngươi làm Thái tử!"

Dương Các lão tiến lên một bước, hai tay giơ cao quá đầu.

"Bệ hạ, thần có toàn bộ bằng chứng mưu nghịch của Thái tử, xin bệ hạ xem xét!"

Thẩm Kỳ Sâm tiến lên một bước, mở bức huyết thư liên danh dài dằng dặc ra.

"Đây là thư thỉnh nguyện liên danh của năm trăm sĩ tử trong kinh, khẩn cầu bệ hạ điều tra kỹ vụ án cũ ở hành cung, giải oan cho Lục Quý phi và Lục Văn Hán đại nhân!"

Thẩm Thanh Yến cũng bước ra khỏi hàng, tay nâng nửa miếng ngọc bội, quỳ rạp hai gối.

"Nhi thần, Thẩm Thanh Yến, con trai Lục Quý phi, khấu xin phụ hoàng rửa sạch nỗi oan cho mẫu phi!"

Chứng cứ, nhân chứng, vật chứng, lòng dân.

Tất cả mọi thứ đều bày ra trước mặt Hoàng đế.

Thái tử rũ rượi ngồi bệt xuống đất, mặt xám như tro.

Hắn biết mình đã hoàn toàn tiêu tùng.

Hoàng đế nhìn hắn thật sâu, trong cái nhìn đó chỉ có sự lạnh lùng và quyết đoán của một bậc đế vương.

"Người đâu." Giọng ông khàn đặc.

"Phế Thái tử Thẩm Chiêu làm thứ dân, tống vào thiên lao. Toàn bộ những kẻ liên quan giao cho tam ty cùng xét xử, xử phạt nghiêm khắc."

"Truy phong Lục Quý phi làm Chiêu Liệt Hoàng hậu, Lục Văn Hán làm Trung Liệt Công, đưa vào thờ phụng tại Trung Liệt từ."

"Thẩm Thanh Yến," Hoàng đế quay sang Thẩm Thanh Yến, ánh mắt dịu đi đôi chút.

"Con là con trai của Lục Quý phi. Trẫm lập con làm Hoàng thái tử, giám quốc lý chính."

"Nhi thần tuân chỉ." Thẩm Thanh Yến dập đầu, giọng nghẹn ngào.

"Thẩm khanh," Hoàng đế nhìn ta trong vòng tay huynh ấy, thở dài một tiếng.

"Đưa muội muội ngươi về phủ trước, an ủi cho tốt. Trẫm sẽ cho các ngươi, cho thiên hạ một câu trả lời thỏa đáng."

Thẩm Chi Ngạn dập đầu lần nữa: "Tạ bệ hạ long ân."

Đứng dậy, huynh ấy dùng áo khoác bọc chặt ta lại lần nữa, bế ta thật vững vàng. Giữa những ánh mắt với đủ loại cảm xúc của mọi người, huynh ấy bước những bước dài rời khỏi vũng bùn lầy khiến người ta nghẹt thở này.

Xe ngựa lắc lư chạy về hướng phủ Vũ An Hầu ngoài cửa Đông An.

Ta rúc vào lòng Thẩm Chi Ngạn, khoác chiếc áo choàng mang theo nhiệt độ và hơi thở của huynh ấy. Sợi dây thần kinh căng thẳng suốt một đêm cuối cùng cũng được thả lỏng, kéo theo đó là sự mệt mỏi và sợ hãi ập đến như sóng trào.

Ta run rẩy không ngừng.

Cánh tay huynh ấy ôm ta lại siết chặt thêm chút nữa, cằm nhẹ nhàng cọ l*n đ*nh đầu ta, đó là sự an ủi không lời.

"Chi Ngạn..." Ta khàn giọng gọi huynh ấy, không còn gọi là "đại ca" nữa.

Cơ thể huynh ấy khẽ chấn động, trầm giọng đáp một tiếng: "Ừ."

"Xin lỗi huynh." Ta vùi mặt vào lòng huynh ấy, giọng nói nghẹn lại, "Muội biết đó là cái bẫy, nhưng muội vẫn đi. Muội muốn tranh thủ thời gian cho Thanh Yến."

Huynh ấy không nói gì, chỉ ôm ta chặt hơn, chặt đến mức ta gần như không thở nổi.

"Không có gì phải xin lỗi cả."

Rất lâu sau huynh ấy mới lên tiếng, giọng nói mang theo một chút run rẩy khó nhận ra.

"Là ta không tốt. Là ta đã không bảo vệ tốt cho muội, để muội phải chịu uất ức lớn như thế này."

"Ta thà rằng người bị bắt là ta, thà rằng người bị sỉ nhục là ta. Chỉ cần muội bình an, ta làm gì cũng sẵn lòng."

Ta ngẩng đầu lên nhìn huynh ấy.

Ánh trăng xuyên qua rèm xe hắt vào, soi rõ những tia máu trong mắt huynh ấy, cũng soi rõ tình yêu nồng đậm không thể tan biến nơi đáy mắt.

"Đồ ngốc."

Huynh ấy cúi đầu, trán chạm vào trán ta, "Thái bình thịnh thế không nên dùng muội để đổi lấy. Chưa bao giờ nên như thế cả."

"Đừng bao giờ làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa."

Huynh ấy trầm giọng nói: "Ta sẽ sợ hãi."

Ta gật đầu, nước mắt rơi xuống.

Khi về đến Hầu phủ thì trời đã lờ mờ sáng.

Phụ thân mẫu thân và hai ca ca đều đang đợi ở cửa. Nhìn thấy bọn ta bình an trở về, mẫu thân lập tức đỏ hoe mắt, lao đến ôm chầm lấy ta.

"Nghi Nhi của ta, con làm ta sợ chết khiếp."

"Mẹ, con không sao." Ta mỉm cười an ủi bà nhưng lòng thấy ấm áp lạ kỳ.

Đúng vậy, ta không sao.

Ta còn có gia đình. Có người nhà yêu thương ta. Và có huynh ấy.

Sau khi tắm rửa xong, ta nằm trên chiếc giường quen thuộc. Vết thương trên mặt đã được bôi thuốc, cảm giác thanh thanh mát mát. Nhưng ta lại không ngủ được, đầu óc cứ rối bời.

Cửa nhẹ nhàng bị đẩy ra.

Thẩm Chi Ngạn bước vào.

Huynh ấy đã thay bộ quan phục dính bụi và máu đó ra, mặc một bộ áo dài màu xanh tro mặc ở nhà, mái tóc đen dùng một chiếc trâm gỗ đơn giản búi lên một nửa.

Bớt đi vẻ sắc sảo chốn quan trường, thêm vài phần tuấn tú của người đọc sách.

Huynh ấy ngồi xuống bên giường ta, tự nhiên đón lấy lọ thuốc mỡ từ tay Liên Tâm, ra hiệu cho con bé ra ngoài.

Liên Tâm mỉm cười mím môi, lặng lẽ lui xuống, khép cửa lại.

Huynh ấy chấm chút thuốc mỡ, đầu ngón tay hơi mát, nhẹ nhàng bôi lên gò má sưng đỏ của ta.

Động tác cẩn thận từng chút một, như thể đang đối đãi với một bảo vật quý giá nhất thế gian.

"Còn đau không?" Huynh ấy hỏi.

Ta lắc đầu.

Hồi lâu sau, huynh ấy đặt lọ thuốc xuống, nắm lấy tay ta. Rất chặt, rất vững.

"Cho dù là th*m d* Nghi hay Lục Du Nghi cũng vậy."

Huynh ấy nhìn vào mắt ta, nói từng chữ một, "Người mà ta muốn cưới, chỉ là người ở trước mắt này thôi."

"Là cô bé từng lén lút lẻn ra sân sau ăn bánh hoa quế, là cô bé từng âm thầm khóc trong từ đường, là cô bé rõ ràng rất sợ hãi nhưng vẫn đứng ra chắn trước mặt mọi người."

Huynh ấy giơ tay, nhẹ nhàng gạt đi mấy sợi tóc rối trước trán ta, đầu ngón tay có vết chai mỏng lướt qua xương lông mày.

"Ta biết muội đang nghĩ gì."

Huynh ấy nhìn thấu nỗi hoang mang của ta, "Đang nghĩ muội là ai, nên quay về nơi nào, có đúng không?"

Ta gật đầu, nước mắt lại có chút không tự chủ được mà chực trào ra.

"Muội là con gái của Lục Văn Hán và Hứa Thanh Vũ. Họ là những anh hùng, muội nên tự hào về họ."

Giọng huynh ấy rất vững, mang theo sức mạnh xoa dịu lòng người, "Nhưng muội cũng là người con gái lớn lên trong nhà họ Thẩm, là viên ngọc quý trong lòng bàn tay mà cha mẹ... và cả ta, đã nâng niu suốt mười lăm năm qua."

Huynh ấy hơi nghiêng người, trán tựa vào trán ta.

"Vì vậy, không cần đi đâu cả."

"Nhà họ Thẩm là nhà của muội."

"Ta, cũng là nhà của muội."

Đôi môi huynh ấy khẽ phủ lên.

Mang theo hương dược liệu hơi mát, mang theo sự thành kính khi tìm lại được báu vật đã mất, mang theo tình thâm bị kìm nén suốt mười lăm năm.

Ta nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt lăn dài.

Hóa ra, ta chưa bao giờ cô đơn.

Hóa ra, ta không cần phải hiến tế chính mình mà cũng có thể được người khác yêu thương hết lòng.

Hóa ra, thái bình thịnh thế thực sự là khi có người sẵn lòng vì ngươi mà sống, cũng có người sẵn lòng cùng ngươi bảo vệ sự bình yên của thiên hạ này.

Bên ngoài cửa sổ, trời đã sáng bừng.

Một ngày mới bắt đầu.