Mười Lăm Năm Làm Con Gái Hầu Phủ

Chương 5

Ngày thứ hai, tại Đông Cung.

Đèn hoa rực rỡ, tiếng đàn ca huyên náo.

Bức tường cung đỏ thẫm được những chiếc lồng đèn phản chiếu đỏ rực, tiếng tơ trúc vang vọng không dứt.

Bách quan tụ hội, mệnh phụ như mây, giữa những tà áo thướt tha là tiếng cười nói vui vẻ, dường như muốn quét sạch bóng ma u ám của triều đình những ngày qua.

Thái tử mặc thường phục màu trắng trăng, ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, nhận lời chúc thọ của mọi người.

Trên mặt hắn treo nụ cười nhã nhặn đúng mực, tư thế ung dung khi nâng chén đáp lễ, chỉ là quầng thâm đậm dưới mắt không che giấu nổi sự lo âu suốt nhiều ngày qua, đốt ngón tay vì dùng sức siết chặt chén rượu mà trở nên trắng bệch.

Ánh mắt hắn thi thoảng lại quét qua bàn của bọn ta.

Mà ta, đã vô tình để lộ ra miếng ngọc bội mà mình mô phỏng theo kia.

Ta đã từng thấy qua ngọc bội của Thẩm Thanh Yến.

Nếu như Thái tử lầm tưởng rằng ta mới là dòng dõi hoàng tộc thật sự.

Thì hành động ngày hôm nay sẽ diễn ra suôn sẻ hơn.

Ta đã chú ý đến ánh mắt của hắn, và ta biết rõ.

Thành công rồi.

Tiệc đến nửa chừng, tiếng tơ trúc du dương, các vũ cơ ống tay áo rộng bay múa, nhảy múa đang lúc cao trào.

Một tiểu nội thị lạ mặt cúi đầu bước tới, xách vò rượu rót cho mọi người.

Khi đi đến bên cạnh mẫu thân, hắn bước chân loạng choạng, cả vò rượu đổ hết lên chiếc váy thạch lựu của bà.

"Nô tài đáng chết! Nô tài đáng chết!" Tiểu nội thị quỳ sụp xuống, liên tục dập đầu.

Mẫu thân cau mày nhưng cũng không tiện phát tác giữa chốn đông người. Trên yến tiệc có nhiều mệnh phụ, xiêm y ướt đẫm thật sự không được tao nhã.

"Hầu phu nhân xin thứ tội, nô tài đưa ngài đến thiên điện thay y phục, ở đó có sẵn quần áo sạch." Tiểu nội thị cúi đầu, giọng nói cung kính.

Mẫu thân nhìn thấy ta gật đầu với bà bèn đứng dậy đi theo tiểu nội thị đó rời đi.

Thẩm Thanh Yến đã sớm âm thầm rời đi, chắc hẳn lúc này đã tận dụng lúc canh phòng nới lỏng để đi diện kiến rồi.

Quả nhiên, chưa đầy một chén trà sau, một người trong trang phục thị vệ với vẻ mặt hoảng hốt chạy bước nhỏ tới, khom người ghé sát tai ta, giọng không lớn nhưng đủ để những nữ quyến ở mấy bàn lân cận nghe thấy.

"Thẩm cô nương! Không xong rồi! Thẩm Ngự sử ở phía trước không biết vì sao mà mạo phạm Thái tử điện hạ, điện hạ nổi trận lôi đình, sai người lôi ngài ấy xuống đánh trượng! Cô nương mau đi xem đi, muộn chút nữa là không kịp đâu!"

Tim ta thắt lại, vụt đứng dậy.

Ghế dựa quẹt trên nền gạch xanh phát ra âm thanh chói tai.

"Đại ca làm sao vậy?!" Ta túm lấy cánh tay hắn, giọng run rẩy, diễn sâu đến mức sống động như thật.

Tên thị vệ cuống cuồng như sắp khóc đến nơi, trên mặt đầy vẻ hoảng loạn chân thực.

"Nô tài cũng không biết chuyện gì đã xảy ra! Chỉ nghe thấy điện hạ đập vỡ chén, nói Thẩm Ngự sử phỉ báng trữ quân, có ý đồ mưu nghịch! Hiện tại người đã bị lôi đến viện bên rồi, đánh đến... đánh đến khắp người là máu!"

Xung quanh lập tức vang lên những tiếng bàn tán xôn xao, vô số ánh mắt tò mò và đồng cảm hướng về phía này.

Ta biết đây là cái bẫy.

Ta biết Thẩm Chi Ngạn là người thận trọng như vậy, tuyệt đối sẽ không hành động bốc đồng trong tiệc mừng thọ của Thái tử.

Nhưng ta buộc phải đi.

Chỉ khi ta đi rồi, Thái tử mới nới lỏng cảnh giác.

Chỉ khi ta đi rồi, Thẩm Thanh Yến mới có cơ hội thoát thân, đi tìm Dương Các lão, đi tìm Hoàng đế.

Chỉ khi ta đi rồi, tất cả những hy sinh của bọn ta mới không trở nên vô ích.

Chi Ngạn, xin lỗi huynh. Lại khiến huynh phải lo lắng rồi.

Nhưng lần này, muội không phải là gánh nặng cản đường. Muội là chiến hữu của huynh.

Ta đi theo tên thị vệ đó.

Thị vệ quay người dẫn đường phía trước, bước chân vội vã, nhưng không phải hướng về phía chính điện náo nhiệt mà là đi về phía một viện hẻo lánh nhất của Đông Cung.

Trong lòng ta đã rõ, nắm chặt chiếc trâm vàng trong tay áo.

Giây tiếp theo, phía sau gáy truyền đến một cơn đau dữ dội.

Trời đất quay cuồng, mắt tối sầm lại, ta mất đi ý thức.

Lần này, ta dùng thân mình làm mồi nhử.

Dùng một mình ta kìm chế Thái tử, để hắn nới lỏng cảnh giác, chắc hẳn kế hoạch sẽ suôn sẻ hơn...

Khi mở mắt ra lần nữa, đèn đuốc sáng trưng.

Mặt đất lạnh lẽo cấn vào lưng ta, tay chân bị dây thừng thô ráp trói chặt.

Thái tử chắp tay đứng trước mặt ta, trên mặt không còn chút ôn hòa nào như trên yến tiệc, chỉ còn lại một vẻ âm hiểm đậm đặc không tan.

"Thẩm cô nương, ồ không, có lẽ nên gọi ngươi là, hoàng muội?"

Thái tử nhếch mép, để lộ một nụ cười lạnh lùng.

"Thật là tình sâu nghĩa nặng. Bản cung chẳng qua chỉ mới nhắc tới Thẩm Chi Ngạn một câu mà ngươi đã hốt hoảng tự dẫn xác đến cửa rồi."

Ta cựa quậy tay chân, dây thừng vẫn im lìm không chút sứt mẻ.

Lòng bỗng bình tĩnh lại một cách kỳ lạ.

Ta ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào hắn: "Thái tử điện hạ tốn bao công sức lừa ta đến nơi này, chẳng phải là muốn dẫn Thẩm Chi Ngạn và Thẩm Thanh Yến đến cứu ta sao? Sao vậy, chỉ bắt được một mình ta nên thất vọng lắm à?"

Thái tử sững lại một chút, ngay sau đó cười lớn ha hả, tiếng cười vang vọng trong sân viện trống trải, nghe vô cùng ghê rợn.

Hắn chậm rãi rảo bước lại gần, ánh mắt như rắn độc l**m qua mặt ta, mang theo sự ác ý không hề che giấu.

"Thẩm Chi Ngạn xem trọng ngươi hơn cả mạng sống. Chỉ cần ngươi ở trong tay bản cung thì hắn sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ. Còn về cái loại tạp chủng Thẩm Thanh Yến đó..."

Hắn cười lạnh một tiếng, "Bản cung đã sớm phái người đi giết hắn rồi. Hiện giờ chắc hắn đã là một cái xác không hồn rồi."

Lòng ta thắt lại nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên.

"Bệ hạ bệnh nặng, hôn mê bất tỉnh. Đợi đến khi ông ấy tỉnh lại thì bản cung đã là Hoàng đế rồi. Đến lúc đó, bản cung sẽ nói là nhà họ Thẩm có ý đồ mưu phản. Bản cung dẹp loạn, lên ngôi một cách danh chính ngôn thuận."

Hắn đột nhiên nắm chặt lấy cổ tay ta, lực lớn đến mức gần như muốn bóp nát xương ta, kéo mạnh ta vào trong phòng.

"Mà ngươi, mang trong mình dòng máu hoàng thất, ta sẽ không để ngươi sống sót rời khỏi đây đâu."

Ta liều mạng giãy giụa, dùng đầu húc hắn, dùng răng cắn vào tay hắn.

"Buông ta ra! Tên điên này!"

"Điên sao?" Thái tử cười lớn ha hả, trạng thái như phát cuồng.

"Là các ngươi ép bản cung! Bản cung vốn dĩ có thể yên ổn làm Thái tử, yên ổn làm Hoàng đế! Là các ngươi cứ phải lật lại những món nợ cũ rích từ đời nào, cứ phải hủy hoại tất cả của bản cung!"

"Mười lăm năm trước, bản cung có thể hại chết con tiện nhân Lục Quý phi đó! Hại chết đứa nghiệt chủng kia! Nhưng vẫn để ngươi chạy thoát! Bây giờ mười lăm năm sau, bản cung vẫn có thể hại chết các ngươi như cũ!"

Ta bị quăng mạnh xuống đất, sau gáy đập vào cạnh bàn, trước mắt tối sầm lại.

Thái tử xoay người cài then cửa, từng bước một ép sát lại phía ta, đưa tay cởi đai lưng của mình.

"Ngươi điên rồi! Bệ hạ và bách quan đang ở tiền điện! Ngươi dám!"

Ta dùng cả tay lẫn chân lùi về phía sau, giọng điệu thay đổi vì sợ hãi.

"Nếu ta hủy hoại ngươi... rồi lại giết ngươi, ngươi nói xem Thẩm Chi Ngạn có phát điên không?"

Thái tử cười nhạo một tiếng, "Người ở tiền điện từ sớm đã bị người của bản cung khống chế rồi. Hôm nay, không ai có thể cứu được ngươi đâu."

"Cút đi! Đồ súc sinh!" Ta gào lên mắng nhiếc, dốc hết toàn lực giãy giụa.

Chiếc trâm vàng trong tay áo không biết từ lúc nào đã trượt vào lòng bàn tay, ta nắm chặt lấy nó, tìm chuẩn cơ hội, đâm thật mạnh về phía mắt hắn!

Thái tử nghiêng đầu né được, chiếc trâm vàng lướt qua gò má hắn, để lại một vệt máu đỏ tươi.

Thái tử đau đớn, cơn thịnh nộ càng thêm dữ dội, hắn giáng một cái tát thật mạnh vào mặt ta.

Sau tiếng động chát chúa, tai ta ù đi, trong miệng dâng lên vị tanh nồng của máu.

Sức lực đang tan biến từng chút một, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi.

Chi Ngạn...

Thanh Yến...

Các huynh nhất định phải thành công nhé.

Rầm!!!

Cánh cửa cùng với khung cửa bị tông nát hoàn toàn từ bên ngoài.

Trong làn gỗ vụn bay tứ tung, một bóng dáng màu đen lao vào.

Là Thẩm Chi Ngạn.

Quan phục của huynh ấy dính đầy bụi bẩn, trên vai vương vài vết máu, mũ quan lệch đi, vài sợi tóc rối rủ xuống trước trán.

Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng bình thản ngày thường lúc này đỏ rực như máu, bên trong cuộn trào sự hung tàn có thể hủy diệt cả thế giới và... một sự hoảng loạn gần như ngưng tụ thành thực thể.

Huynh ấy vừa nhìn là thấy ngay ta đang bị thương.

Thời gian dường như ngưng đọng trong khoảnh khắc đó.

Thái tử kinh ngạc quay đầu lại.

Còn ta, trong khoảnh khắc chạm vào ánh mắt của Thẩm Chi Ngạn, tất cả sự kiên cường mà ta cố gắng chống đỡ bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn.

Những giọt lệ nóng hổi trào ra mãnh liệt, làm tầm mắt mờ đi.

Yết hầu của Thẩm Chi Ngạn chuyển động lên xuống dữ dội, giống như một con dã thú đang kìm nén tiếng gào thét.

Huynh ấy không nói lời nào, thậm chí không thèm nhìn Thái tử lấy một cái.

Chỉ là đột ngột rút thanh kiếm đeo bên hông ra.

Kiếm quang như chớp, đâm thẳng vào yết hầu Thái tử.

Thái tử sợ đến hồn xiêu phách tán, chật vật lăn lộn ngay tại chỗ, khó khăn lắm mới tránh được đòn chí mạng này.

Mũi kiếm lướt qua cánh tay hắn, mang theo một làn máu tươi.

"Thẩm Chi Ngạn! Ngươi điên rồi! Ta là Thái tử! Ngươi dám giết vua sao!"

Thái tử bịt vết thương trên cánh tay, gào thét một cách vô dụng, bò lăn bò càng lùi về phía sau.

Thẩm Chi Ngạn không nói một lời, từng bước ép sát.

Mũi kiếm rà xuống đất, vạch ra những âm thanh chói tai trên nền gạch xanh, để lại một vệt máu đậm.

Cái gì mà cương thường quân thần, cái gì mà luật lệ phép tắc, cái gì mà thái bình thịnh thế.

Vào khoảnh khắc huynh ấy nhìn thấy ta, tất cả đều đã tan thành mây khói.

Trong thế giới của huynh ấy chỉ còn lại mình ta.

"Thẩm Chi Ngạn! Hắn tự có luật pháp trừng trị! Nhưng nếu huynh giết hắn, thì huynh sẽ trở thành nghịch thần mất!"

Ta dùng hết sức lực hét lên, giọng nói khàn đặc vỡ vụn.

Mũi kiếm của huynh ấy dừng lại cách yết hầu Thái tử đúng một phân.

Cơ bắp cánh tay gồng lên, khẽ run rẩy. Đôi mắt đỏ rực quay sang nhìn ta, sát ý bên trong vẫn chưa tan hết, xen lẫn với nỗi đau đớn và sự sợ hãi sâu sắc.

"Nghi Nhi..." Giọng huynh ấy khàn đặc đến mức không ra hình dạng.

Ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc đó, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, tiếng giáp trụ va chạm cùng tiếng thông báo sắc lẹm, vội vã của thái giám.

"Thánh-giá-đến-!"

Sắc mặt Thái tử trắng bệch như tờ giấy trong nháy mắt.

Hắn nằm mơ cũng không thể ngờ được rằng, vị Hoàng đế đang lâm trọng bệnh hôn mê vậy mà lại đích thân đến Đông Cung.