Mục Tiêu Cuối Cùng

Chương 4: Nhiệm vụ đầu tiên

Khoa, Huyền My, Gia Bảo và Thiên An đứng trước bảng thông tin lớn, nơi hiển thị những nhiệm vụ mà họ phải hoàn thành. Những dòng chữ sáng rực với những quy tắc khắc nghiệt, nhưng trong đó cũng ẩn chứa những cơ hội để họ có thể sống sót.

“Nhìn kìa,” Huyền My chỉ tay vào một nhiệm vụ. “Đây là thử thách đầu tiên của chúng ta. Chúng ta phải vượt qua một khu rừng đầy cạm bẫy và tìm kiếm một viên đá quý trong đó.”

“Nghe có vẻ dễ dàng,” Gia Bảo nói, nhưng giọng anh có phần nghi ngờ. “Chỉ là một viên đá quý thôi mà.”

“Không chỉ đơn giản như vậy đâu,” Thiên An nhấn mạnh. “Khu rừng này có những sinh vật nguy hiểm, và theo như thông tin, chúng có thể tấn công bất cứ lúc nào.”

“Vậy thì chúng ta cần lên kế hoạch,” Khoa nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải làm việc cùng nhau, sử dụng những điểm mạnh của mỗi người.”

Huyền My gật đầu. “Mình có thể dẫn đường. Mình khá quen với những trò chơi tương tự. Còn Khoa, anh có thể phân tích tình hình và đưa ra quyết định nhanh chóng.”

“Gia Bảo, anh sẽ là người bảo vệ, còn Thiên An, anh hãy lo về công nghệ và thông tin,” Khoa phân công. “Chúng ta sẽ không thể làm điều này nếu không có sự phối hợp.”

Mọi người đều đồng ý và bắt đầu lên đường. Họ đi vào khu rừng, không khí trở nên ngột ngạt, tiếng lá rơi và tiếng động lạ khiến họ cảm thấy không yên. Huyền My đi đầu, ánh mắt sắc bén dò tìm mọi dấu hiệu của nguy hiểm.

“Có tiếng gì đó,” cô thì thầm, dừng lại. “Hình như có thứ gì đang theo dõi chúng ta.”

“Cẩn thận,” Khoa cảnh báo. “Chúng ta cần phải đi nhanh hơn.”

Họ tiếp tục di chuyển, nhưng cảm giác lo lắng không buông tha. Đột nhiên, từ trong bóng tối, một sinh vật khổng lồ xuất hiện, lông lá rậm rạp và đôi mắt sáng như lửa.

“Chạy!” Gia Bảo hét lên, lao về phía trước. Khoa cảm thấy adrenaline dâng trào, anh chạy theo mọi người, cảm giác như tim mình sắp vỡ ra.

“Mau tìm chỗ ẩn nấp!” Thiên An kêu lên. Họ nấp sau một thân cây lớn, thở hổn hển.

“Làm sao bây giờ?” Huyền My hỏi, ánh mắt hoảng loạn.

“Chúng ta cần phải đánh lạc hướng nó,” Khoa nói. “Huyền My, em hãy tạo tiếng động ở hướng khác để thu hút sự chú ý.”

“Được!” Huyền My gật đầu, nhanh chóng tìm một viên đá và ném về phía xa.

Âm thanh va chạm vang lên, sinh vật đó lập tức quay đầu, lao về phía phát ra tiếng động. “Đi thôi!” Khoa ra hiệu, họ nhanh chóng chạy theo hướng ngược lại.

Khi đã rời xa con quái vật, nhóm dừng lại, th* d*c. Khoa cảm thấy tim mình vẫn đập nhanh, nhưng anh không thể lơi lỏng. “Chúng ta phải tìm viên đá đó trước khi nó quay lại.”

“Phía trước có một cái hang,” Gia Bảo chỉ tay. “Có thể viên đá ở trong đó.”

“Cẩn thận,” Thiên An cảnh báo. “Có thể có nhiều cạm bẫy hơn.”Họ tiếp cận cái hang, ánh sáng le lói từ bên trong. Khoa bước vào trước, ánh mắt quét xung quanh. Những bức tường ẩm ướt và những vết nứt tạo nên một không gian u ám. Một viên đá quý phát ra ánh sáng lấp lánh nằm ở giữa hang.

“Đó rồi!” Huyền My nói, nhưng Khoa cảm thấy có điều gì đó không ổn. Anh nhìn quanh, cảm giác như có ai đó đang quan sát họ.

“Chúng ta phải nhanh lên,” Khoa thúc giục. Huyền My lao tới viên đá, nhưng ngay khi cô chạm vào nó, một cánh cửa lớn đóng sập lại phía sau họ.

“Không!” Thiên An kêu lên. “Chúng ta bị mắc kẹt!”

“Giờ thì sao?” Gia Bảo hỏi, vẻ mặt lo lắng.

“Chúng ta cần phải tìm cách mở cánh cửa này,” Khoa nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Có thể viên đá này sẽ giúp chúng ta.”

Khi Huyền My cầm viên đá, một luồng sáng chói lòa phát ra, khiến mọi người phải che mắt. Một giọng nói vang lên từ đâu đó: “Để vượt qua thử thách này, các ngươi phải trả giá.”

“Giá gì?” Khoa hỏi, sự hồi hộp dâng lên.

“Hy sinh một trong số các ngươi,” giọng nói lạnh lùng trả lời. “Chỉ có một người có thể ra ngoài.”

Mọi người nhìn nhau, sự sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt. “Không, chúng ta không thể làm như vậy!” Huyền My la lên.

“Chúng ta sẽ tìm cách khác,” Khoa khẳng định, nhưng trong lòng anh đã có sự lo lắng. Họ không thể để một người phải hy sinh.

“Có thể có cách khác,” Thiên An nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Nếu chúng ta sử dụng viên đá này để mở cánh cửa, có thể sẽ có một lối thoát khác.”

Khoa gật đầu, “Đúng, hãy thử đi.”

Huyền My đặt viên đá vào một khe hở trên cánh cửa. Ánh sáng lại bùng lên, và cánh cửa từ từ mở ra. Nhưng ngay khi họ định lao ra, một tiếng gầm rú vang lên. Con quái vật đã quay trở lại, và lần này, nó tràn đầy giận dữ.

“Chạy!” Khoa hét lên, nhưng không chỉ có con quái vật, mà còn rất nhiều sinh vật khác đang kéo đến.

“Chúng ta không còn thời gian!” Gia Bảo kêu lên, và tất cả lao ra ngoài, chạy trốn khỏi sự truy đuổi của những sinh vật đáng sợ.

“Mau lên, nhanh hơn!” Khoa thúc giục, cảm giác sợ hãi tràn ngập. Họ chạy thục mạng, không biết điều gì đang chờ đợi phía trước.

Khoa cảm thấy sự hiện diện của Huyền My bên cạnh, cô là nguồn động viên lớn nhất trong lúc này. “Cùng nhau, chúng ta sẽ vượt qua!” cô hét lên, sự kiên cường ánh lên trong đôi mắt.

Nhưng khi họ rẽ qua một khúc quanh, một cánh cửa khác hiện ra, và Khoa biết rằng thử thách này mới chỉ là bắt đầu. Họ sẽ phải đối mặt với nhiều nguy hiểm hơn, và có thể, một trong số họ sẽ phải hy sinh. Cuộc chiến sinh tử vẫn còn tiếp diễn.

truyenfull,truyenfull vn