Khoa tỉnh dậy trong một không gian xa lạ. Không khí lạnh lẽo, một bầu trời xám xịt như đang đổ nát. Anh đứng dậy, cảm giác đầu óc vẫn còn choáng váng. Xung quanh không có ai, chỉ có tiếng gió rít qua những kẽ hở. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng một điều chắc chắn: anh không thể ở đây một mình.
“Lê Minh Khoa!” Một giọng nói quen thuộc vang lên. Khoa quay lại, thấy Huyền My, người bạn đồng hành mà anh tưởng đã mất. Cô đứng đó, với vẻ mặt đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần quyết tâm.
“Cậu ở đây rồi!” Khoa chạy đến, ôm chầm lấy cô. “Cậu không sao chứ?”
“Không sao,” Huyền My đáp, dù ánh mắt cô vẫn còn ngập tràn lo âu. “Nhưng chúng ta cần phải tìm Gia Bảo và Thiên An.”
Khoa gật đầu, nắm chặt tay Huyền My. Họ không có thời gian để lãng phí. Cả hai bắt đầu di chuyển, cảm giác như có đôi mắt vô hình đang theo dõi từng bước chân của họ. Huyền My chợt dừng lại, chỉ tay về phía trước. “Có gì đó.”
Một bóng người xuất hiện, lướt qua trong ánh sáng mờ ảo. “Gia Bảo!” Huyền My gọi lớn.
“Đừng!” Khoa kéo cô lại. “Có thể đó không phải là bạn.”
Nhưng đã quá muộn, Gia Bảo xuất hiện từ bóng tối, với vẻ mặt hớn hở. “Tôi tưởng tôi sẽ không tìm thấy các bạn!” Anh thở phào, vẻ mặt rạng rỡ. “Chúng ta cần phải tìm Thiên An.”
“Thiên An đâu?” Khoa hỏi, lòng bất an.
“Cậu ấy ở gần đây, nhưng có một thứ gì đó… kỳ lạ,” Gia Bảo nhíu mày. “Tôi cảm giác như có một cái gì đó đang theo dõi chúng ta.”
“Chúng ta phải nhanh lên,” Huyền My nói, giọng không giấu nổi sự lo lắng. “Nếu không, chúng ta sẽ không còn thời gian.”
Cả nhóm bắt đầu di chuyển nhanh hơn, nhưng không khí trở nên nặng nề hơn. Khoa cảm thấy sự hiện diện của một điều gì đó đáng sợ, như một bóng ma lởn vởn phía sau họ. Họ tìm kiếm Thiên An, nhưng không thấy dấu hiệu gì.
“Ở đây!” Giọng Thiên An vang lên từ một góc tối. Anh bước ra, vẻ mặt lo lắng. “Tôi vừa thấy một thứ… không giống con người.”
“Gì cơ?” Gia Bảo hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Một sinh vật. Nó không thuộc về thế giới này,” Thiên An nói, giọng khẽ run. “Có thể nó đang theo dõi chúng ta.”
“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay,” Khoa quyết định, cảm giác mồ hôi lạnh toát ra sau gáy. “Mỗi phút đều quý giá.”Nhưng khi họ bắt đầu đi, một tiếng gầm rú vang lên, làm rung chuyển không gian xung quanh. Một hình bóng khổng lồ xuất hiện, đôi mắt đỏ rực như lửa. “Chào mừng các bạn đến với thế giới mới,” nó cất giọng, trầm và đầy đe dọa.
“Chạy!” Khoa hét lên, cảm giác sợ hãi tràn ngập. Họ lao về phía trước, nhưng cái bóng kia dường như luôn theo sát. Khoa cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh, như muốn thoát khỏi lồng ngực.
“Chúng ta không thể dừng lại!” Huyền My la lên, nhưng Khoa biết, nếu không tìm được một nơi an toàn, họ sẽ không sống sót.
Họ chạy qua những hành lang tối tăm, những cánh cửa khép kín như muốn nuốt chửng họ. “Nó đang đến gần!” Gia Bảo kêu lên, mồ hôi đổ xuống mặt.
“Phải có cách nào đó để thoát khỏi đây!” Thiên An nói, mắt sáng lên khi nhìn thấy một cánh cửa nhỏ. “Qua đó!”
Khoa không chần chừ, lao vào cánh cửa, kéo theo Huyền My và Gia Bảo. Thiên An theo sau, nhưng khi vừa ra ngoài, cánh cửa đóng sầm lại. Họ đứng th* d*c, nhưng không có thời gian để nghỉ ngơi.
“Chúng ta đã thoát khỏi nó,” Huyền My thở phào. “Nhưng còn những thử thách khác nữa.”
“Đúng vậy,” Khoa gật đầu, cảm giác hồi hộp chưa hề nguôi. “Chúng ta cần phải tìm hiểu quy tắc ở đây. Mỗi hành động đều có giá trị, đúng không?”
“Đúng,” Thiên An nói, ánh mắt anh trở nên sắc bén. “Chúng ta phải học cách sống sót trong thế giới này.”
“Nhưng làm thế nào?” Gia Bảo hỏi, vẻ mặt bối rối. “Chúng ta có biết gì về thế giới này đâu.”
“Để vượt qua, chúng ta phải làm việc cùng nhau,” Khoa nói, giọng quyết tâm. “Nếu không, chúng ta sẽ chỉ là những con mồi.”
Nhóm họ bắt đầu tìm kiếm thông tin, lắng nghe những tiếng thì thầm xung quanh. Một bảng thông tin xuất hiện, hiện lên những quy tắc nghiêm ngặt và những nhiệm vụ sinh tử mà họ phải hoàn thành. Mỗi nhiệm vụ đều có giá trị, nhưng cái giá phải trả có thể không hề nhỏ.
Khoa cảm thấy sự căng thẳng dâng cao. Họ không chỉ phải đối mặt với những kẻ thù bên ngoài mà còn phải chiến đấu với chính nỗi sợ hãi bên trong. Những ký ức đau thương, những mất mát, tất cả đều đang chờ đợi họ phía trước.
“Cùng nhau, chúng ta sẽ vượt qua,” Khoa nói, quyết tâm ánh lên trong đôi mắt. Anh biết rằng, cuộc hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng họ sẽ không từ bỏ. Họ sẽ chiến đấu vì những gì mình tin tưởng.
Và rồi, một tiếng động từ phía sau khiến họ quay lại. Một bóng đen lại xuất hiện, lần này lớn hơn, mạnh mẽ hơn. Sự sợ hãi tràn ngập, nhưng Khoa biết rằng, họ sẽ phải đối diện với nó. Không còn đường lui, cuộc chiến sinh tử đã bắt đầu.