Trời về đêm, cả bầu trời chìm vào một màu đen sâu thẳm vô tận, những lớp mây cuồn cuộn ép xuống. Lâm Độ đứng trước cửa sổ, thu vào tầm mắt mọi thứ, ngay cả tiếng sấm mùa đông rền vang cũng nghe thấy thật rõ ràng. Trong ống nghe điện thoại, giọng nói của người đàn ông mang theo ý vị dỗ dành rõ rệt.
Lớp mây cuối cùng cũng không chịu nổi sức nặng mà đạt đến giới hạn, trong phút chốc, mưa tuyết lẫn lộn đổ xuống, thế giới bỗng thu nhỏ lại, những tòa cao ốc như chao đảo trong mưa gió. Chẳng biết là vì trận mưa này hay vì thái độ của Chu Gia Lương mà cơn giận của Lâm Độ đột nhiên tan biến một nửa.
Cô khẽ thở ra một hơi, bàn tay vô thức siết lấy dây đeo thẻ nhân viên, giọng điệu cũng dịu lại: “Không có gì.”
“Hồi nãy anh ngủ quên, không nghe thấy điện thoại reo.” Giọng Chu Gia Lương nhẹ bẫng, còn vương chút giọng mũi đặc trưng khi vừa thức giấc, “Để anh xem em nhắn gì đây.”
Đầu dây bên kia vọng lại tiếng gõ cửa, hình như có người vào phòng, tiếng nói nghe không rõ lắm nhưng cảm giác rất gấp gáp, dường như có chuyện quan trọng nghìn cân treo sợi tóc đang chờ anh xử lý. Lâm Độ cầm điện thoại, lặng lẽ không nói gì. Đây là lần đầu tiên cô nhận ra, có lẽ anh bận rộn vô cùng, chẳng còn giống như ngày xưa làm việc gì cũng ung dung tự tại nữa. Anh của trước kia vốn là người ham ngủ, giờ đây trông anh cứ như bị công việc bộn bề đè nặng đến mức thiếu ngủ trầm trọng.
Cô muốn hỏi anh, muốn hỏi về những năm tháng qua anh sống thế nào, nhưng lại chẳng biết phải mở lời từ đâu. Mối quan hệ của hai người đang ở một vị trí thật ngượng ngùng, tưởng chừng như rất gần, thể xác vô cùng thân mật, nhưng thực tế lại thật xa xôi, đến cả cuộc sống của nhau cũng chẳng hề hay biết.
Cô nhận ra cảm xúc đột ngột của mình có lẽ lại khiến anh thêm phần gánh nặng, cảm giác áy náy cứ thế dâng lên. Tiếng động ở đầu dây bên kia chẳng biết đã kết thúc từ lúc nào, giọng nói chậm rãi của Chu Gia Lương lại truyền đến, hơi thở ấm áp như đang phả bên tai cô: “Có phải em đang không vui không?”
“Chừng nào em tan làm vậy. Anh đi đón em nhé?”
Đối diện với câu hỏi mang đầy vẻ thận trọng và lấy lòng của anh, lòng Lâm Độ không khỏi xót xa, chẳng biết phải nói sao cho phải. “Đừng đón tôi.” Cô nhớ đến dáng vẻ mệt mỏi của anh, đôi mắt rệu rã không còn ánh sáng như ngày trước, lòng cô thắt lại, “Anh nghỉ ngơi thêm chút nữa đi.”
“Anh không mệt mà.” Chu Gia Lương khẽ cười trầm thấp, “Ở bên em mới là nghỉ ngơi.”
Đầu dây bên kia cũng đang có sấm chớp, nghe qua điện thoại thôi cũng thấy dữ dội như muốn hủy trời diệt đất. Ngoài cửa sổ, một tia chớp rạch ngang trời, Lâm Độ theo bản năng lùi lại hai bước. Khi tiếng sấm vang lên, giọng Lâm Độ nghẹn lại: “A Lương, xin lỗi anh.”
Chu Gia Lương hỏi lại: “Gì vậy?”
“Tự dưng lại xin lỗi làm gì?”
Anh không thích từ này, càng không thích nghe cô nói với mình. Lâm Độ nhìn ra ngoài cửa kính sát đất, nhìn trận mưa tuyết trắng xóa đại ngàn, cảm thấy từng nhịp thở đều trở nên nặng nề. Chẳng biết vì sao, rõ ràng mọi chuyện dường như đều đang tốt đẹp lên. Cô sắp được lên sân khấu, anh đã trở về, hai người lại ở bên nhau. Mọi thứ đều đang đi theo chiều hướng tốt, vậy mà cô vẫn cảm thấy lòng mình đắng ngắt.
“Thì là xin lỗi đó.” Cô khẽ hít một hơi, rất nghiêm túc, “Em không nên cáu kỉnh vô cớ với anh.”
“Cáu kỉnh thì đã sao.” Chu Gia Lương dịu dàng nói, “Ai mà chẳng có lúc tâm trạng không tốt.”
“Nhưng em cũng không nên trút giận lên anh.”
Cô bị uất ức trong công việc nên mới mượn cớ không tìm thấy anh để trút giận, thật là không nên chút nào.
“Cũng coi như em có lương tâm đó.” Người bên kia đầu dây khẽ cười vì tức: “Chứ em trút giận lên anh còn ít sao?”
Chu Gia Lương tựa lưng vào ghế văn phòng, đưa tay kéo cổ chiếc áo hoodie, mắt vẫn nhắm nghiền, lười biếng trêu chọc cô: “Hồi đó cứ hễ không vui là lại chẳng thèm đếm xỉa gì đến anh.”
“Em dùng bạo lực lạnh với anh kìa.”
“Chắc cũng chỉ có mình anh chiều hư em thôi đó.”
Đã lâu lắm rồi mới nghe thấy giọng điệu này, Lâm Độ có một thoáng ngẩn ngơ, khi hoàn hồn lại thì lòng bỗng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Cô khẽ bật cười một tiếng.
Chu Gia Lương nói: “Em còn cười nữa hả.”
Đằng xa, tiếng chuông thang máy vang lên, từ vị trí của Lâm Độ có thể lờ mờ nhìn thấy cửa thang máy mở ra. Một nhóm người rầm rộ đi xuống, dù là đêm hôm khuya khoắt nhưng người đàn ông trẻ tuổi được vây quanh vẫn đeo một chiếc kính râm cỡ lớn, người bên cạnh mang vác đủ loại túi xách hộ tống anh ta ra khỏi thang máy. Chắc là nghệ sĩ của công ty nào đó, vì khoảng cách hơi xa nên Lâm Độ không nhận ra là ai.
“Em phải tiếp tục làm việc rồi.” Cô lấy tay che miệng, nói nhỏ vào điện thoại, “Không nói chuyện với anh nữa nha.”
“Ừm, đi đi.”
“Vậy anh phải nghỉ ngơi cho tốt đó.”
“Anh biết rồi.”
…
Mấy người kia đang đi về phía trường quay. Lâm Độ còn đang phân vân không biết nên vào trường quay trước hay là chào hỏi nghệ sĩ trước. Còn chưa kịp phản ứng thì người nghệ sĩ đeo kính râm đột nhiên dừng lại, mấy trợ lý xách đồ vẫn tiếp tục đi về phía trước.
Lâm Độ đứng nguyên tại chỗ, định bỏ điện thoại đang áp bên tai xuống. Trước khi cúp máy, cô nghe thấy anh nói.
“Lâm Giáng Vũ là em bé ngoan nhất trần đời.”
“Nhưng mà Giáng Vũ này.”
“Không ai bắt em lúc nào cũng phải hiểu chuyện mãi đâu.”
Trái tim cô dường như vô thức mềm đi trong tích tắc.
–
Mấy người trợ lý của nghệ sĩ kia vừa vặn đi tới, khẽ gật đầu chào Lâm Độ, sẵn tiện chỉ tay về phía cửa lớn của trường quay bên cạnh: “Chào cô, có phải đi lối này không ạ?”
“À, đúng rồi ạ.” Lâm Độ làm một động tác mời, “Nghệ sĩ đến tập dượt sao? Cứ đi vào trong là được ạ.”
Người trợ lý nói lời cảm ơn.
Lâm Độ nhìn theo bóng lưng họ đi vào trong, lòng thầm dấy lên chút nghi hoặc. Hiện tại danh sách tiết mục vừa mới được ấn định, còn vài ngày nữa mới tới buổi tổng duyệt đầu tiên, theo lý mà nói, phía ê-kíp nghệ sĩ sẽ có người đến trước, nhưng bản thân nghệ sĩ thì hầu như không bao giờ đến sớm như vậy. Lịch trình của họ vốn dày đặc, chẳng mấy ai dành thời gian đặc biệt để chạy đến hiện trường sớm thế này cả.
Đang định bước theo họ vào trong thì tiếng chuông thang máy lại vang lên lần nữa. Từ phía xa, Lâm Độ bắt gặp một bóng dáng quen thuộc đang đi lên lầu, người nọ dáo dác nhìn quanh hai lượt, không thấy cô đứng ở phía này liền lách mình đi theo vị nghệ sĩ kia biến mất ở cuối hành lang.
Đó là một cô gái rất đỗi quen thuộc, dù chỉ thoáng qua trong tích tắc, Lâm Độ đứng khựng tại chỗ để hồi tưởng lại. Thế nhưng hai nhân viên trong ê-kíp nghệ sĩ ban nãy lại tiến đến gần, kéo lấy cô rồi bảo rằng không biết phải đi thế nào.
Lâm Độ bị họ kéo vào trong trường quay, giữa không gian rộng lớn mênh mông, chỉ có trên sân khấu là thắp vài ngọn đèn. Đội ngũ đạo diễn có lẽ đã vào từ cửa sau, một nhóm chừng hơn hai mươi người đang tụ tập lại, chẳng rõ là đang họp bàn chuyện gì.
Quý Kha và Thiệu Tuấn Hào đang ngồi ở hàng ghế khán giả phía trước trò chuyện, phó đạo diễn thấy có vài người đi vào liền hỏi Lâm Độ xem đó là ai.
Cô trợ lý nữ lên tiếng: “Chào đạo diễn ạ, chúng tôi là trợ lý của Trần Lê, hôm nay tiện đường đi ngang qua đài truyền hình nên ghé qua tập dượt trước một chút ạ.”
Lâm Độ lúc này mới biết thì ra vị nghệ sĩ kia chính là Trần Lê. Cô chưa từng gặp tận mặt người này, nhưng mấy ngày nay thì đã được nghe cái tên này nhắc tới không biết bao nhiêu lần qua lời kể của Lý Tri Dã.
Lý Tri Dã… Phải rồi. Cô đột nhiên nhớ lại chuyện Lý Tri Dã từng thắc mắc liệu có phải Chu Kỳ đang hẹn hò với Trần Lê hay không. Cô gái vừa mới từ thang máy đi lên ban nãy, chẳng phải chính là Chu Kỳ đó sao?
Hèn gì trợ lý của Trần Lê lại cứ phải kéo cô đi để chỉ đường, chẳng qua là vì cô vô tình bắt gặp bí mật của người ta, nếu cô không nhanh chóng rời đi thì có lẽ trợ lý của Trần Lê cũng cảm thấy khó xử rồi.
Phía đội ngũ đạo diễn đã họp xong những nội dung chính, phó đạo diễn gọi Lâm Độ lại để khớp lời dẫn. Thật bất ngờ là lần này Thiệu Tuấn Hào và Quý Kha không còn gây khó dễ cho cô nữa, trái lại còn làm việc rất sảng khoái và nhanh chóng.
Chẳng bao lâu sau Trần Lê cũng bước vào. Anh ta là một ngôi sao trẻ có sức hút khá lớn, xuất thân từ một chương trình tuyển chọn nhóm nhạc nam, hình tượng bên ngoài vốn là một “bking” lạnh lùng, ngạo kiều, thế nhưng khi làm việc lại vô cùng lịch sự.
Một lát sau, Chu Kỳ còn mang cà phê vào cho mọi người. Cô vốn là thực tập sinh của đài truyền hình nên việc đi giao cà phê cũng không có gì là lạ, cũng chẳng ai thắc mắc là ai đã bảo cô mang đến.
Lâm Độ vì vô tình chứng kiến chuyện ban nãy nên giờ đây khi nhìn Chu Kỳ và Trần Lê, cô không tự chủ được mà chú ý đến những ánh mắt đầy ẩn ý giữa hai người họ. Trần Lê rất đẹp trai, cái kiểu đẹp trai mang chút cá tính và bướng bỉnh. Vừa thấy anh bước vào, toàn bộ sự chú ý của Quý Kha đã dồn hết lên người anh.
Cô ta năm lần bảy lượt mượn cớ công việc để bắt chuyện.
“Thầy Trần Lê, hôm nay anh có việc quanh đây ạ?” Giống như lúc này, Quý Kha gần như đã dính chặt vào người đối phương, “Tôi thấy mấy trang tin trên mạng nói lịch trình của anh dày đặc lắm, thật không ngờ anh lại có thể ghé qua đây, có phải hôm nay anh tới rồi thì buổi tổng duyệt lần tới anh sẽ không đến nữa đúng không?”
Ý tứ trong lời nói thật sự quá rõ ràng, Lâm Độ đứng bên cạnh, theo bản năng đưa mắt nhìn về phía hàng ghế khán giả dưới sân khấu. Chu Kỳ chẳng biết đã đi ra ngoài từ lúc nào, chỗ ngồi lúc nãy của cô ấy giờ đã trống trơn.
Con người ta lúc nào cũng vô thức muốn hóng hớt chút chuyện thị phi, Lâm Độ thu hồi tầm mắt rồi nhìn lại phía Trần Lê. Thấy anh ta không để lại dấu vết mà lùi lại một chút, giữ khoảng cách với Quý Kha, rồi lịch sự nhưng đầy xa cách mà nói: “Chỉ là tình cờ thôi.”
Quý Kha vẫn chưa bỏ cuộc: “Vậy lát nữa anh có kế hoạch gì chưa? Đã muộn thế này rồi, hay là lát nữa kết thúc chúng ta cùng đi ăn khuya nhé?”
“Sẵn tiện để tôi chiêu đãi, đội ngũ đạo diễn làm việc liên tục cũng vất vả lắm rồi, chúng ta cùng đi chung cho vui.”
Lâm Độ bị buộc phải đứng giữa “cánh đồng dưa” để làm người dưng hóng chuyện, ánh mắt cô chậm rãi đảo qua đảo lại giữa hai người. Có vẻ như Trần Lê chẳng mặn mà gì với lời đề nghị này, anh đáp lại một cách đầy lệ bộ: “Cứ làm việc trước đã.”
Chẳng hiểu sao, trong lòng Lâm Độ lại thầm thở phào nhẹ nhõm cho Chu Kỳ.
Nội dung công việc phía sau được sắp xếp vô cùng dày đặc, làm việc miết đến lúc người sắp kiệt sức thì tổng đạo diễn mới chịu cho nghỉ. Lâm Độ xuống sân khấu tìm túi xách của mình, màn hình điện thoại đã hiện thị gần 11 giờ đêm, trên thanh thông báo hiện lên mấy tin nhắn WeChat từ [B612].
Cô không kìm được mà mở ra xem ngay lập tức.
[B612]: Chừng nào em mới xong việc?
[B612]: Buổi tối có ăn uống tử tế không đó?
[B612]: Anh đợi em ở bãi đỗ xe hồi sáng nhé.
Lâm Độ làm việc quần quật từ sáng đến giờ, đầu óc mệt mỏi đến mức không còn quay nổi nữa, nhìn mấy dòng tin nhắn cuối cùng ấy mất mấy lần cô mới phản ứng kịp.
[Mưa Ôn Đới]: Anh đến rồi sao?
Khung chat gần như lập tức hiển thị đối phương đang nhập văn bản. Lâm Độ không còn tâm trí đâu mà đợi nữa, xách túi đi thẳng ra ngoài. Trận mưa tuyết kéo dài suốt cả buổi tối vẫn chưa dứt, trên mặt đất đã phủ một lớp tuyết trắng tinh khôi không dày không mỏng. Tuyết rất sáng, soi rọi cả đêm đen thành một màu xám trắng rạng ngời.
Cô cứ thế bước đi xào xạc trên tuyết rồi chạy vội về phía đó, từ đằng xa đã thấy chiếc xe kia đang đỗ đúng vị trí hồi sáng. Vòng qua phía đuôi xe, người ngồi ở ghế lái đang lười biếng tựa vào lưng ghế, cửa kính xe hạ xuống một nửa, giữa những ngón tay thon dài đang kẹp một điếu thuốc lá mảnh, khói thuốc lảng bảng trong làn tuyết lạnh.
Anh dường như đang gọi điện thoại cho ai đó nên không chú ý đến phía này. Lâm Độ chạy lại gần, đưa tay gõ nhẹ lên cửa kính, người đàn ông liền quay mặt lại, nhướng mày ra hiệu bảo cô lên xe.
Lâm Độ đứng im không nhúc nhích, anh đã đợi cô ở đây rất lâu rồi, trên xe đã phủ một lớp tuyết mỏng.
Cô mở cửa xe, đột nhiên lại rất muốn được ôm lấy anh. Chu Gia Lương vẫn áp điện thoại bên tai, nhìn cô gái nhỏ đang rúc vào lòng mình, bàn tay đang kẹp điếu thuốc đưa ra xa một chút, cẩn thận để không làm cô bị phỏng, rồi lười biếng mỉm cười ôm lấy người vào lòng.
“Sao vậy em?”
Chú thích:
Bking: từ lóng bên Trung, ý là ông hoàng làm màu hoặc chúa tể ngầu lòi