Hơi thở của Lâm Độ có chút dồn dập, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở, mấy chiếc cúc áo sơ mi chẳng biết đã bung ra từ lúc nào, vùng da ở cổ và dưới xương quai xanh lộ ra ngoài, cảm nhận được cái lành lạnh của không khí.
Dù nhịp thở chưa ổn định nhưng ý thức của cô đã dần tỉnh táo lại. Khung cảnh xung quanh trở nên rõ nét hơn, đôi mắt cô vẫn còn hơi mơ màng, bị một khuôn mặt xinh đẹp phóng đại trước mắt che khuất tầm nhìn.
Trang phục của anh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, áo khoác đã bị vứt ở xó xỉnh nào không rõ, cổ áo thun cũng bị kéo đến xộc xệch. Trên cổ anh hằn lên vài vết đỏ mảnh, hình như là bị móng tay cô cào phải, mái tóc cũng hơi rối bời, trông anh lúc này có vẻ rất dễ bị bắt nạt.
Lâm Độ có thể nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt anh, nhưng lại chẳng thể nhìn rõ ánh mắt mình đang mê ly đến nhường nào. Người đàn ông trước mặt đang chống tay lên lưng ghế sofa, khoảng cách giữa hai người thật gần, thật gần, anh như thể đang dẫn dụ cô, sợ cô nghe không rõ nên đã lặp lại câu hỏi vừa rồi một lần nữa.
“Muốn làm gì đây?”
Chất giọng anh trầm thấp, ngữ khí mang theo vẻ mê hoặc lòng người. Ánh mắt Lâm Độ nhìn thẳng vào đôi môi có vẻ như bị m*t đến sưng đỏ của người đàn ông, thật ra môi anh mỏng, rất tinh tế và đẹp đẽ. Nhưng khi cắn vào lại thấy rất mềm mại.
Cô vẫn còn đang chìm đắm trong cảm giác tê dại ở đầu lưỡi khi nãy, chưa kịp hoàn hồn. Nghe anh hỏi lần nữa, cô ngoan ngoãn gật gật đầu.
Vừa mới gật đầu xong đã lại bị người kia dùng sức ấn xuống mà hôn ngấu nghiến. Cuối cùng cô cũng biết cúc áo sơ mi của mình đã mở ra như thế nào rồi, đôi bàn tay người này linh hoạt đến mất mạng, hai ngón tay dài cứ thế mà mở chuẩn xác từng chiếc một. Bầu không khí nóng bỏng trong phòng khiến đầu óc cô có chút mụ mẫm.
Sau lưng truyền đến cảm giác ngứa ngáy, còn chưa kịp phản ứng đã thấy có thứ gì đó nới lỏng ra, ngay cả món đồ trong cùng nhất cũng bị người nọ nhẹ nhàng tháo bỏ. Vùng bụng dưới nóng ran, trướng lên đến mức gần như co thắt.
Hà Hân từng bảo cô rằng nếu quá lâu không chạm vào đàn ông thì sẽ bị lãnh cảm, nhưng mà sao… hình như kết quả lại hoàn toàn ngược lại. Cô có chút kích động, mặc dù cô vẫn luôn cố gắng kiềm chế, nhưng cơ thể lại chẳng biết nói dối. Mỗi một tấc chạm vào đều khiến sự kích động này nóng lên thêm một bậc, nội y bị kéo ra, những nơi cảm thấy mát lạnh trên cơ thể ngày càng nhiều hơn.
Một dòng nhiệt nóng hổi tuôn ra. Cô vùi đầu vào hõm cổ anh, không dám ngẩng lên nữa. Qua khóe mắt, cô thoáng thấy anh một tay đưa vào trong, một tay kia lại đang dùng điện thoại để đặt mua thứ gì đó.
Lâm Độ có chút mong chờ. Chỉ là giây tiếp theo, ngón tay của người nọ quơ quơ trước mặt cô, bên trên dường như có dính chút gì đó. Trong giọng nói của Chu Gia Lương tràn đầy vẻ khó kìm nén.
“Bé cưng, em chảy máu rồi.”
–
Sáng sớm ngày hôm sau. Tại bãi đỗ xe lộ thiên ngoài đài truyền hình, chiếc G-Class màu đen dừng lại, người ngồi ở ghế lái liên tục nhét đồ vào tay cô.
“Thuốc giảm đau nè.”
“Kẹo trái cây nữa.”
“Bữa sáng đây.”
“Còn cái này nữa.”
Anh nhét vào túi xách của cô hai gói băng vệ sinh loại dùng ban ngày. Lâm Độ ngay lập tức nhớ lại chuyện đêm qua, nhớ về những ngón tay đã luồn lách qua lớp bông mềm mại ấy mà khẽ khàng m*n tr*n… Gương mặt cô thoáng chốc đỏ bừng như sắp nổ tung.
“Đủ rồi, đủ rồi mà.” Cô giật lấy túi xách từ tay anh, “Em sắp muộn giờ làm rồi.”
Gần như là chạy trốn khỏi đó. Lúc xuống xe đóng cửa lại, cô vẫn còn nghe thấy tiếng cười khẩy đầy ẩn ý của người đàn ông kia. Xấu xa hết biết. Trời bên ngoài rất lạnh, gió thổi tạt vào mặt, khiến đôi gò má đang nóng hổi của cô nhất thời cảm nhận được hai tầng nóng lạnh đan xen.
Hôm nay Lâm Độ không quay lại bàn làm việc ở tầng 17 mà vừa đến đã đi thẳng tới trường quay. Tuy rằng còn một khoảng thời gian nữa mới tới đại nhạc hội chào năm mới, nhưng các chương trình đón năm mới, Tết Nguyên Đán, Tết Nguyên Tiêu sắp tới đều sẽ được ghi hình trên sân khấu lớn trong phim trường này, chắc chắn là bắt đầu chuẩn bị càng sớm càng tốt.
Các thầy cô bên thiết kế sân khấu và đạo cụ đã có mặt từ hai ngày trước, hôm nay những người dẫn chương trình, tổ đạo diễn và một vài đội ngũ của khách mời cũng đã tới, nghe đồng nghiệp nói là bận đến mức tối tăm mặt mày. Lâm Độ đeo thẻ nhân viên, rảo bước đi tới, còn chưa vào trong đã nghe thấy những âm thanh hỗn loạn bên trong, tiếng vận chuyển, tiếng sửa chữa, tiếng micro và loa lớn hòa lẫn vào nhau, suýt chút nữa làm rung chuyển màng nhĩ người ta.
Thời điểm này đến đây đa số đều là nhân viên hậu trường, nghe nói lát nữa sẽ có đội ngũ của khách mời tới để tổng duyệt sơ bộ, nhưng cơ bản cũng chỉ có mấy người trợ lý tới, khả năng khách mời đích thân tới là rất thấp. Tổng đạo diễn đang cầm micro chỉ huy tình hình bố trí sân khấu, thỉnh thoảng lại lớn tiếng với tổ trưởng tổ đạo cụ, cả phim trường rộng lớn cứ như thể sắp xảy ra một trận chiến tới nơi.
Lâm Độ nhìn thấy Hà Hân và Lý Tri Dã đang giúp khiêng đồ trong đám đông. Thực tập sinh chính là như vậy, nơi nào cần thì tới đó, chẳng cần biết công việc chuyên môn lúc vào làm là gì, hễ bận quá không xuể là phải đi làm việc chân tay ngay. Hai cô gái khiêng một chậu cây cảnh lớn, trông có vẻ rất vất vả, Lâm Độ nén lại sự khó chịu trên cơ thể, tăng tốc chạy lại gần, trước khi hai người họ kiệt sức thì đã kịp thời giúp nâng một bên lên.
“Lâm Độ hả?” Lý Tri Dã nhìn thấy cô thì thở phào nhẹ nhõm, suýt chút nữa là vứt luôn chậu cây xuống đất, “Trời đất ơi, mình nói thật, nặng chết đi được.”
“Cậu không phải làm người dẫn chương trình sao? Đi mà khớp lời dẫn đi chứ, sao lại chạy qua đây làm cử vạn với tụi mình thế này?” Lý Tri Dã xốc lại món đồ cho vững rồi mới tranh thủ hỏi Lâm Độ.
Chưa đợi Lâm Độ kịp lên tiếng, Hà Hân ở phía bên kia đang mệt đến mức đỏ cả mặt đã giành nói trước: “Thì người ta vẫn chưa tới mà? Cậu ấy tự khớp lời một mình chắc.”
“Nhưng mà cũng coi như khổ tận cam lai rồi.” Hà Hân nhìn về phía Lâm Độ, ba người cùng hợp sức đặt chậu cây vào khu vực đạo cụ, “Đợt này cậu làm tốt thì việc được nhận chính thức chắc là có hy vọng đó.”
Lý Tri Dã: “Tụi mình thì khó rồi, giờ này vẫn còn đang làm công nhân bốc vác ở đây nè.”
Hà Hân: “Thì cứ nghĩ theo hướng tích cực đi, dù sao lúc trước cũng không bắt cậu đi nghe quản lý Xuân Oánh mắng mỏ.”
“Cái đó thì đúng thiệt, ha ha ha.” Lý Tri Dã hỏi Lâm Độ, “Bên phía Xuân Oánh đã giải quyết xong chưa cậu?”
Lâm Độ phủi bụi dính trên tay, không nhanh không chậm nói: “Vẫn chưa đâu.”
“Chưa có mà giờ cậu không lo hả?” Lý Tri Dã trợn tròn mắt, “Cậu thật sự nghe lọt tai mấy lời đó của Lão Tiêu rồi sao?”
Sáng hôm qua trong buổi họp giao ban, Lão Tiêu đã tuyên bố thẳng thừng rằng đám người Xuân Oánh đó quá quắt lắm rồi, bảo bọn họ khi trao đổi cứ việc nói rõ, được thì làm, không được thì dẹp sớm để còn kịp đổi người. Lãnh đạo nói thì nói vậy, nhưng Lý Tri Dã vẫn cảm thấy nên cố gắng tranh thủ được chừng nào hay chừng nấy. Cậu thấy bình thường Lâm Độ trông thông minh lắm mà, sao đến lúc mấu chốt lại cứ lơ mơ thế này?
Cấp trên chính là như vậy, đôi khi trong cuộc họp họ nói thế để tạo ấn tượng tốt, nhưng nếu cậu thật sự làm theo y như lời họ nói, thì sau này có xảy ra hậu quả gì cũng là một mình cậu gánh chịu, kẻ đó mới thật sự là đồ ngốc. Vụ của Xuân Oánh vốn dĩ là một việc tốn công mà chẳng nhận được lời khen nào. Trước đây Lâm Độ ở đài truyền hình vốn không có bệ đỡ, cũng chẳng có mối quan hệ, bao nhiêu việc dơ việc nặng đều đẩy hết cho cô, thế nên việc này mới rơi xuống đầu cô.
Lý Tri Dã cũng là thực tập sinh, nhưng nhà cậu ấy có chút quan hệ nên cũng không bị gây khó dễ mấy, cùng lắm là làm mấy việc lặt vặt. Cậu ấy vào đài cùng lúc với Lâm Độ, đoạn đường này khó khăn thế nào, cậu ấy đều nhìn thấu cả. Bây giờ cậu ấy cũng không muốn Lâm Độ chịu thiệt thòi vì mấy chuyện tào lao này. Vốn dĩ Xuân Oánh mà có tới thì lợi lộc cũng thuộc về lãnh đạo đài, đám thực tập sinh như họ thì được hưởng sái cái gì chứ? Nhưng nếu làm không xong, chuyện hỏng bét thì lại tính hết lên đầu họ.
“Cậu đừng có coi Lão Tiêu là người tốt, thật sự đến lúc không đạt yêu cầu, lão là người đầu tiên tìm cậu tính sổ đó.” Lý Tri Dã đem những lời người nhà nhắc nhở mình nói lại cho Lâm Độ nghe. “Cậu đừng có quên lần trước, cái vụ Tổng giám đốc Khúc cứ bám riết lấy cậu không buông đó. Chẳng phải lão là người đầu tiên trong cuộc họp nói bóng nói gió gây khó dễ cho cậu sao, đó không phải là đang ép cậu phải đi gặp nhà đầu tư hay sao?”
Hà Hân đứng bên cạnh nghe chủ đề chuyển sang Khúc Dịch Minh thì không kìm được mà lên tiếng. Cô ấy luôn cảm thấy giám đốc Khúc là một người đầy tiềm năng, vả lại người ta thích Lâm Độ cũng là thật lòng bày tỏ, hôm đó phô trương lớn như vậy, các cô đều thấy cả rồi. Chẳng hiểu sao những người khác cứ nhắm vào anh ta. Bây giờ nghe nhắc lại, cô nhịn không được nói: “Sao mọi người cứ thấy anh ta có vấn đề vậy? Thật ra mình thấy người ta chịu bỏ tâm tư vì Lâm Độ như vậy là điều không hề dễ dàng đâu. Dạo trước ngày nào người ta cũng đứng đợi dưới lầu đó thôi.”
Thấy lời mình bị ngắt quãng, Lý Tri Dã đảo mắt khinh bỉ: “Hà Hân, có phải cậu đặc biệt ưng tên Tổng giám đốc Khúc đó không? Cứ nghe cậu khen anh ta tốt suốt, còn bảo Lâm Độ thuận theo người ta đi, nếu là cậu thì cậu có lấy không?” Bị mắng một trận như vậy, mặt Hà Hân hơi sượng lại, cô ấy lý nhí đáp: “Thì người ta đâu có thích mình.”
“Không, mình đang giả sử thôi. Giả sử anh ta thích cậu kìa.”
“Thế thì chắc chắn mình sẽ đồng ý rồi.” Hà Hân xốc món đồ trên tay lên một chút, “Người ta điều kiện tốt, đẹp trai, lại còn ra tay hào phóng, mình có lý do gì mà không đồng ý chứ?”
“Cậu xem kìa, cậu xem cậu kìa.” Lý Tri Dã lắc đầu ngán ngẩm. “Ngày thường cứ bảo mình thích anh chàng đẹp trai này, anh đẹp trai kia, đến lúc thực tế thì cái loại đầu heo nào cậu cũng chọn được.”
“Này, sao lại là đầu heo chứ?”
“Được rồi được rồi, mình xin lỗi, cho dù không phải đầu heo đi.” Lý Tri Dã nhớ lại bộ dạng không mấy tử tế của Khúc Dịch Minh, “Cái hạng người đó nhìn một cái là biết hạng ăn chơi cỡ nào rồi, cậu không tưởng tượng nổi đâu.”
Hồi còn học đại học, cô có mấy người bạn rất xinh đẹp nên đã gặp qua không ít hạng đàn ông kiểu này, tất cả đều y hệt nhau, lúc chưa tán được thì thề non hẹn biển rằng thích mình nhường nào, nói hươu nói vượn đủ điều, đến lúc có được rồi thì lại kiêu căng ngạo mạn lên tận trời. Cô quay sang nhìn Lâm Độ lần nữa: “Cậu nghe mình đi, tuyệt đối đừng để bị Hà Hân làm lung lạc. Rau xanh mơn mởn thế này không thể để cho con heo đó ủi được.”
Hai người bọn họ không hiểu sao lại vì chuyện này mà tranh luận một hồi. Lâm Độ không nhịn được khẽ ho một tiếng, kéo chủ đề quay trở lại.
“Không sao đâu, chủ nhiệm Tiêu đã gợi ý cho mình chút cảm hứng rồi.” Lâm Độ nói, “Có lẽ chúng mình đã quá vội vàng, khiến họ cảm thấy có thể nắm thóp được mình. Mình sẽ cứ để lửng họ một thời gian xem sao.”
Lý Tri Dã: “Thôi được rồi, cậu cứ tự xem xét là được.”
Đang nói chuyện thì đằng kia lại giao thêm việc. Lần này bắt họ khiêng một chiếc xích đu đôi, nặng thật sự, ba cô gái nhỏ khiêng không mấy nổi. Tổng đạo diễn ngồi ở khu vực khán giả cầm micro điều phối nhân sự: “Ai ở cửa đó? Cứ lững thững thong dong thế, đi mau vào đây, xem mấy giờ rồi?”
Vài câu quát tháo đã gọi được cô gái vừa mới bước vào cửa tới, cùng gia nhập vào hội khổ sai với ba người bọn họ để khiêng cái khung xích đu. Đợi đến lúc cô gái đeo tai nghe Bluetooth, vừa bị mắng xong mà mặt vẫn đầy nét cười tiến lại gần, ba người mới cùng nhận ra cô ấy.
“Kỳ Kỳ hả?” Hà Hân nói, “Bên Trung tâm Quảng cáo của các cậu cũng bị điều đi làm c* li hả?”
“Ừm…” Chu Kỳ nghe vậy định mở miệng nói gì đó, nhưng lời vừa ra đến môi lại nuốt ngược vào trong, đổi thành một câu khác: “Dạo này tụi mình cũng không bận lắm, nghe nói bên trường quay bận muốn điên lên nên lãnh đạo bảo mình qua giúp một tay.”
Trung tâm Quảng cáo lúc này mà không bận sao? Hà Hân và Lý Tri Dã nhìn nhau một cái. Sao có thể chứ? Hôm qua lúc cô đi hỏi thăm chuyện về lão bản họ Khúc kia, mấy đồng nghiệp bên Trung tâm Quảng cáo đều bảo là bận đến phát điên rồi. Nhân viên chính thức còn bận túi bụi, Chu Kỳ cũng giống họ đều là thực tập sinh, chắc chắn phải bị sai bảo như trâu như ngựa mới đúng chứ. Sao có thể không bận cho được?
Lý Tri Dã đứng đối diện nháy mắt ra hiệu với cô, Hà Hân nhìn nửa ngày cũng không hiểu. Lý Tri Dã tức đến mức xụ mặt xuống, dứt khoát hỏi thẳng Chu Kỳ: “Cậu có gì đó sai sai nha.”
Tay cô ấy đang gắng sức nâng một góc xích đu lên, mắt nhìn chằm chằm Chu Kỳ, ra chiều suy nghĩ đánh giá. Cái nhìn đó khiến Chu Kỳ cảm thấy sởn gai ốc: “Có… có gì sai chứ?”
“Trạng thái không đúng.” Lý Tri Dã nhìn một hồi, cuối cùng đưa ra kết luận như vậy, “Có phải cậu đang có ‘tình hình’ gì đúng không? Bình thường đâu có thấy cậu hồn siêu phách lạc như thế này đâu.”
“Mình làm gì có chứ?” Chu Kỳ nghe thấy thế thì cuống lên, theo bản năng buông thứ trên tay xuống rồi huơ tay múa chân muốn chứng minh điều gì đó, “Hồn siêu phách lạc chỗ nào cơ?”
Lý Tri Dã: “Cậu khiêng đồ trước rồi hãy nói.”
“Không, cậu phải nói cho rõ đã. Mình không bình thường chỗ nào.”
“Ban đầu mình cũng không thấy vậy đâu.” Hà Hân xen vào, “Nhưng hôm nay sao trông cậu hoảng hốt thế?”
Chu Kỳ liếc nhìn về phía sân khấu một cái rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt, ánh mắt có chút né tránh: “Hoảng cái gì chứ? Hai cậu mới là kỳ kỳ quái quái đó.”
Lý Tri Dã tiếp lời: “Cậu nhìn cậu hôm nay đi, khác hẳn mọi ngày luôn. Đã vậy còn cứ đeo tai nghe suốt, hồi trước mình đâu có thấy cậu thích nghe nhạc dữ vậy đâu. Có phải là đang yêu qua mạng rồi không đó?”
“Cái đồ Tri Tri này, sao mà cậu nhiều chuyện quá vậy?” Chu Kỳ không muốn nói thêm nữa, “Mau khiêng đồ đi thôi.”
Lâm Độ đứng đối diện với Chu Kỳ, từ góc độ của cô nhìn qua, gương mặt đối phương có chút ửng đỏ, dường như không muốn tiếp tục chủ đề này nữa. Lý Tri Dã có vẻ vẫn muốn nói gì đó, Lâm Độ liền kịp thời ngắt lời: “Lúc nãy tổng đạo diễn bảo 10 giờ chúng mình phải làm gì ấy nhỉ?”
“Tổng đạo diễn hả?” Lý Tri Dã quả nhiên bị chủ đề này thu hút, “Mình không nghe ông ấy nói gì hết trơn.”
Lâm Độ đáp: “Hình như có nói gì đó, mình nghe không rõ lắm.”
Lý Tri Dã tặc lưỡi: “Không sao đâu, cứ để cái này ở đây đi, lát nữa mình đi hỏi lại cho.”
“Được.”
Cô cứ ngỡ chủ đề này thế là xong xuôi. Nào ngờ một lát sau Chu Kỳ có việc đi ra ngoài, Hà Hân và Lý Tri Dã lại khơi lại chuyện cũ. Sau khi khiêng được vài món đạo cụ, cả ba người đều bắt đầu thấm mệt, nhân lúc tổng đạo diễn đang họp nhóm nhỏ với bên đạo cụ, ba cô gái tìm một góc tối, trực tiếp ngồi bệt xuống đất nghỉ xả hơi.
Tuy rằng lúc sáng khi còn đang mơ màng, Lâm Độ đã uống thuốc giảm đau mà Chu Gia Lương đưa cho, nhưng khi cơn đau bụng kinh thật sự ập tới thì vẫn có chút khó chịu khôn nguôi. Cô xếp chiếc áo khoác của mình lại rồi lót xuống đất để ngồi, mở điện thoại xem lời dẫn chương trình. Tuy rằng trước đó cô đã đọc đi đọc lại đến thuộc làu nhưng vẫn muốn củng cố thêm chút nữa cho chắc chắn, phòng trường hợp lát nữa các thầy cô dẫn chương trình khác đến khớp lời.
Lý Tri Dã thì thầm: “Các cậu thật sự không thấy dạo này Chu Kỳ hơi lạ lùng sao?”
“Lúc nãy mình cũng chưa thấy gì.” Hà Hân nói, “Nhưng giờ nghe cậu ấy nói chuyện, cảm giác như đang giấu giếm chuyện gì đó.”
“Đúng đúng đúng. Chính là kiểu như đang che giấu bí mật gì đó.” Lý Tri Dã ngồi hẳn xuống đất, “Mình vừa nhìn cậu ấy là thấy ngay có tình hình rồi. Chắc chắn là đang yêu đương. Nhưng mà theo lý mà nói, yêu qua mạng cũng đâu có gì là xấu hổ không dám cho ai biết đâu, sao cậu ấy cứ phải lấm la lấm lét như vậy?”
Hà Hân gật đầu: “Đúng đó, nhất là hễ nhắc tới là cậu ấy lại cuống cuồng lên ngay.”
Lý Tri Dã nghĩ mãi không ra, quay sang hỏi người bên cạnh: “Độ Độ, cậu thấy sao?”
“Hả?” Bất ngờ bị gọi tên, tâm trí Lâm Độ vẫn còn đang đặt vào tờ kịch bản, cô ngẩn ra một lát rồi mới đáp, “Mình không để ý lắm. Có lẽ là chuyện riêng của Chu Kỳ thôi, cậu ấy không muốn nói thì thôi vậy.”
“Đừng đoán mò nữa, khi nào cậu ấy muốn nói thì tự nhiên sẽ kể cho tụi mình nghe thôi.”
Không biết có phải do giọng cô nhỏ quá không mà hai người kia dường như chẳng hề để tâm đến lời cô nói. Hà Hân suy đoán: “Hay là người cậu ấy đang quen không thể công khai được?”
“Bình thường mà nói, nếu người mình quen mà không môn đăng hộ đối, hoặc là mình đang bị ‘lụy’ quá mức thì chắc mình cũng sẽ cư xử như vậy.”
Lý Tri Dã lẩm bẩm nhắc lại: “Người quen mà không thể nói ra… Á!”
Cô ấy đột nhiên thốt lên một tiếng, “Không lẽ cậu ấy đang âm thầm hẹn hò với Trần Lê đó chứ?”
“Hả?” Hà Hân có chút cạn lời, “Cậu nói cái anh nghệ sĩ Trần Lê đó hả?”
“Đúng vậy. Chu Kỳ đối với anh ta là kiểu yêu quá hóa hận, hận đến thấu xương, giờ mà có yêu đương với anh ta thật thì chắc chắn là không thể nói ra ngoài rồi, chẳng lẽ lại không có khả năng đó sao?”
“Thôi dẹp đi. Cậu nói chuyện nghe ảo quá.”
“Chứ nếu không thì sao? Nhìn cái mặt cậu ấy kìa, hoa đào nở rộ, dáng vẻ say đắm như điếu đổ, rõ mồn một luôn đó biết không?”
Lâm Độ vốn không thích bàn luận quá sâu vào chuyện riêng tư của người khác, nhất là khi người đó còn là bạn của mình. Cô cảm thấy có chút không thoải mái, chỉ đành tự mình tập trung vào việc thuộc lời dẫn. Thế nhưng tai thì chẳng thể đóng lại được, câu nói cuối cùng cứ thế lọt vào tai cô. Cô theo bản năng đưa tay chạm nhẹ lên gò má mình. Cảm giác khi đang yêu thật sự lộ rõ đến vậy sao?
Làm việc vặt ròng rã suốt cả buổi, mãi đến gần tối bên tổ đạo diễn mới thông báo các thầy cô dẫn chương trình đã tới, bảo Lâm Độ ở lại để cùng các vị tiền bối khớp kịch bản. Những người dẫn chương trình khác không giống Lâm Độ, họ đều là những người đã có chút danh tiếng, tuy ký hợp đồng với đài nhưng bên ngoài vẫn có nhiều hoạt động riêng, không phải ngày nào cũng đến chấm công đi làm như cô. Xem ra tối nay chẳng biết phải tăng ca đến mấy giờ rồi.
Tranh thủ lúc rảnh rỗi, Lâm Độ gửi tin nhắn cho Chu Gia Lương.
[Mưa Ôn Đới]: Hôm nay em phải tăng ca, không biết bận đến mấy giờ nữa.
Viết xong dòng này, cô định bảo anh đừng đợi mình nữa, nhưng khựng lại một chút, cô lại thấy lời này thật khó nói ra. Hiện tại quan hệ của hai người dường như đã tốt lên, nhưng dường như vẫn chưa hoàn toàn ổn thỏa. Cảm giác cứ như có một rào cản gì đó khó gọi thành tên. Có lẽ là do thời gian quay lại vẫn còn quá ngắn chăng? Sự xa lạ sau ngần ấy năm không gặp có lẽ chẳng dễ dàng gì mà xóa nhòa được.
Tin nhắn gửi đi lần này không nhận được hồi âm ngay lập tức, cô đành cất điện thoại vào túi, chuẩn bị làm theo sự sắp xếp của tổ đạo diễn. Kế hoạch cho đêm nhạc hội chào năm mới đã được quyết định từ trước, đài truyền hình sắp xếp cho Lâm Độ dẫn dắt các hoạt động tại hiện trường. Hồi đại học Lâm Độ cũng từng làm MC cho không ít hoạt động của trường, kinh nghiệm không hề thiếu, nhưng đại nhạc hội của đài truyền hình so với ở trường thì trang trọng hơn nhiều, quy trình cũng phức tạp hơn hẳn.
Lúc giao nhiệm vụ, trưởng nhóm đặc biệt vỗ vỗ vai cô: “Tiểu Lâm, đừng căng thẳng quá, đến lúc đó chị sẽ bảo Thiệu Tuấn Hào dẫn dắt em và Quý Kha.”
Thiệu Tuấn Hào là gương mặt gạo cội trong làng dẫn chương trình của đài, đại nhạc hội năm nào cũng do anh ấy cầm trịch. Quý Kha thì vào đài sớm hơn Lâm Độ một năm, đây cũng là lần đầu tiên cô ấy dẫn dắt một chương trình lớn như vậy. Lâm Độ gật đầu: “Em cảm ơn chị.”
“Vậy chốt thế nhé, tối nay tập trung ở trường quay để tập dượt nha.”
Sau khi thông báo xong, trưởng nhóm lại bước đi trên đôi giày cao gót một cách đầy quyết đoán và nhanh nhẹn.
Thời tiết buổi chiều có chút âm u, trông như sắp đổ mưa. Vì buổi tối phải tham gia buổi tập dượt nên Lâm Độ dành hết mười hai phần tinh thần cho công việc buổi chiều, dù sao đây cũng là lần đầu tiên tham gia tập dượt, cô không muốn để các tiền bối phải đứng đợi mình. Vừa đúng sáu giờ tối, Lâm Độ hoàn tất những công việc cuối cùng, cô lấy đại một miếng bánh mì trong ngăn kéo ra ăn lót dạ rồi vội vã chạy về phía trường quay.
Giờ cao điểm tan tầm trong tòa nhà rất đông người, Lâm Độ đợi thang máy mất ba phút, cuối cùng cũng đến được trường quay vào lúc 6 giờ 05 phút.
Bên trong trường quay vốn để tập dượt tối om như mực, Lâm Độ bật đèn lên, chỉ nghĩ là các tiền bối vẫn còn bận việc nên cầm kịch bản ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh chờ đợi. Thời gian từng phút từng giây trôi qua, mãi đến khi Lâm Độ lật kịch bản sang trang thứ ba, ngoài cửa mới vang lên mấy tiếng bước chân lộn xộn.
Là Thiệu Tuấn Hào và Quý Kha đến muộn.
Lâm Độ đứng dậy chào hỏi: “Em chào các thầy cô ạ.”
Thiệu Tuấn Hào chỉ lạnh nhạt gật đầu rồi đi thẳng về phía sân khấu, trái lại Quý Kha thì dừng bước, không mấy lịch sự mà đánh giá Lâm Độ một lượt từ đầu đến chân. Ánh nhìn dính dấp ấy khiến Lâm Độ cảm thấy có chút không thoải mái, nhưng đại nhạc hội chào năm mới chẳng còn mấy ngày nữa, bọn họ cần phải khớp lại toàn bộ kịch bản và quy trình trong hôm nay, khối lượng công việc rất lớn.
Đêm nay trời đổ mưa, lịch trình buổi tối vẫn chưa chắc chắn, nhưng dù có đi đâu thì cô vẫn muốn được nghỉ ngơi sớm một chút. Lâm Độ nén lại cảm giác khó chịu trong lòng, chủ động lên tiếng: “Thưa cô, em đã xem qua kịch bản một lượt rồi, nhưng vẫn còn vài chỗ chưa chắc chắn, chúng ta có thể cùng khớp lại một chút không ạ?”
Quý Kha “chậc” một tiếng, chẳng mấy để tâm mà nói: “Này em gái, không thấy tôi và thầy Thiệu vừa mới đến sao? Kịch bản còn chưa kịp nhìn nữa là. Nếu em xem qua một lượt rồi mà không có việc gì làm thì ra đằng kia dọn dẹp mấy cái bàn đi, lát nữa thầy Trần Lê cũng qua đây tập dượt đó.”
Hành lang trường quay nối liền với phòng trang điểm, thông thường nghệ sĩ đến nơi, làm tóc và trang điểm xong là có thể vào quay ngay. Lâm Độ dời bước đi về phía dãy ghế sau. Cô kéo từng chiếc ghế đang để trên bàn xuống xếp ngay ngắn, sau đó đặt nước khoáng, trái cây và khăn giấy lên từng bàn để các nghệ sĩ có chỗ nghỉ ngơi.
Làm xong những việc này, Lâm Độ nhìn về phía sân khấu. Quý Kha đang dựa vào mép sân khấu trò chuyện với Thiệu Tuấn Hào, hai cái đầu chụm lại cùng xem kịch bản, Thiệu Tuấn Hào thì mồm năm miệng mười, thỉnh thoảng lại tung ra vài câu đùa nhạt nhẽo khiến Quý Kha cười đến hoa chi loạn chấn.
Mím môi một cái, Lâm Độ lại tiến về phía đó lần nữa.
“Làm phiền thầy Thiệu một chút, em vẫn còn một chỗ này cần khớp lại với thầy.”
Cuộc trò chuyện vui vẻ bị ngắt quãng, Thiệu Tuấn Hào thoáng ngẩn ra nhưng không hề có ý định nhúc nhích.
Quý Kha liếc nhìn anh ta một cái rồi hỏi: “Việc em xong hết chưa?”
“Dọn xong cả rồi ạ.” Lâm Độ bình thản đáp.
Quý Kha cố tình nói: “Thầy Thiệu đang khớp quy trình với tôi, tôi cũng có nhiều chỗ không hiểu cần phải hỏi thầy.” Ánh mắt Quý Kha đảo quanh trường quay một lượt, cuối cùng dừng lại ở một góc khuất: “Micro hình như bị hỏng rồi, nhưng tôi nhớ trong cái tủ đằng kia có hai cái, em đi tìm giúp tôi đi.”
Tập dượt không chỉ là khớp kịch bản mà còn cần kiểm tra trước các thiết bị tại hiện trường để tránh sai sót khi diễn ra hoạt động chính thức. Lâm Độ đi tìm theo hướng Quý Kha chỉ, cuối cùng cũng tìm thấy hai chiếc micro bám đầy bụi trong đống đồ lặt vặt nằm sâu trong tủ.
Cẩn thận dùng khăn giấy ướt lau sạch bụi bẩn trên micro, Lâm Độ điều chỉnh thiết bị một chút, thấy dùng được mới cầm micro quay lại bên cạnh Thiệu Tuấn Hào.
“Tìm thấy micro rồi ạ.” Lâm Độ nói.
“À, em cứ để đó đi.” Quý Kha hờ hững nói xong lại tiếp tục hăng hái trò chuyện với Thiệu Tuấn Hào. Hai người bọn họ tám chuyện từ việc khu nhà nào ở Bắc Kinh có giá thuê rẻ nhất, đến việc con trai Thiệu Tuấn Hào học hành quá kém nên ngày nào cũng bị giáo viên mời phụ huynh, căn bản chẳng hề đụng gì đến kịch bản.
Dù là người chậm chạp đến đâu cũng có thể nhận ra bọn họ đang cố tình làm khó cô.
Lâm Độ hít sâu một hơi, đặt mạnh hai chiếc micro xuống mép sân khấu tạo ra tiếng “cạch” chói tai, micro chưa tắt nên khi va chạm với mặt đất lập tức phát ra hai luồng âm thanh điện rè rè nhức óc. Thiệu Tuấn Hào và Quý Kha đều giật bắn cả mình.
“Cái đồ thần kinh này! Làm cái gì mà khiến tụi tôi hú hồn vậy hả!” Quý Kha ôm ngực, bộ dạng như vẫn còn chưa hoàn hồn.
“Thưa cô Quý, chẳng phải thầy bảo em để ở đây sao?” Lâm Độ bình thản hỏi vặn lại.
“Em!” Nhìn biểu cảm bình thản không chút gợn sóng của Lâm Độ, Quý Kha tức đến đỏ cả mắt, lập tức phản ứng lại: “Em cố ý!”
“Chẳng lẽ cô Quý không phải cũng đang cố ý sao?” Lâm Độ nhìn bọn họ, vẫn dùng kính ngữ nhưng ý tứ trong lời nói lại chẳng hề khách khí.
Quý Kha không ngờ tâm địa hẹp hòi của mình lại bị một lính mới vạch trần ngay giữa thanh thiên bạch nhật, cảm thấy mất mặt vô cùng, nói gì cũng phải gỡ lại thể diện. “Dẫn chương trình đại nhạc hội chào năm mới không giống như ở trường đâu, không phải chỉ cần dựa vào quan hệ hay đi cửa sau là thành công. Em là lính mới, được dẫn một chương trình lớn như thế này thì đừng có tự cao tự đại quá, thầy cô đây là đang bảo em làm việc thực tế, là tốt cho em thôi.”
Cô ta ra vẻ tiền bối thấu tình đạt lý, nhưng ai mà chẳng nghe ra được ý tứ mỉa mai Lâm Độ có được cơ hội này là nhờ đi cửa sau. Thiệu Tuấn Hào nghe vậy cũng cười một tiếng, đầy vẻ khinh miệt: “Tiểu Lâm à, cô Quý của em nói đúng đó, người trẻ tuổi đừng có nghĩ đến chuyện một bước lên mây, vẫn nên rèn luyện nhiều vào.”
Ngón tay siết chặt lấy tập kịch bản, Lâm Độ ngước mắt nhìn thẳng vào bọn họ.
“Nhiệm vụ lần này là do lãnh đạo sắp xếp, nếu hai vị thầy cô đây có gì không hài lòng với quyết định của cấp trên thì có thể đi góp ý ạ. Hoặc là, chúng ta có thể cùng đi hỏi lãnh đạo xem tại sao lại đưa ra quyết định như vậy.”
Cô trần thuật từng câu từng chữ, tốc độ nói không nhanh, thậm chí có thể gọi là bình tĩnh. Hết lôi “lãnh đạo” ra lại đến “không hài lòng với quyết định”, hai cái nồi lớn này cứ thế úp lên đầu Quý Kha và Thiệu Tuấn Hào, chẳng ai dám thừa nhận cả.
Quý Kha đuối lý, trực tiếp lớn tiếng chất vấn: “Em dám ăn nói với tiền bối như vậy hả?”
“Em không hề cãi lại.” Giọng điệu Lâm Độ vẫn nhàn nhạt, “Chỉ là thuận miệng nói ra thôi, không lẽ em nói trúng tim đen của cô Quý rồi sao?”
–
Lâm Độ bước ra khỏi trường quay.
Khác hẳn với không gian tối mịt bên trong, ngoài hành lang này, ánh đèn neon rực rỡ từ cửa kính sát đất hắt vào, nơi này lúc nào cũng lộng lẫy như thế. Nhưng lòng cô lại nặng trĩu, tối tăm y hệt cái trường quay vừa rồi, cảm giác bực bội vì chuyện ban nãy khiến cô chẳng thể thở thông.
Bụng dưới lại đau lên không đúng lúc chút nào, cô lấy điện thoại ra, tin nhắn gửi đi trước khi bắt đầu công việc đến tận bây giờ vẫn chưa nhận được hồi âm.
Anh đi đâu rồi? Lại định im hơi lặng tiếng không thèm đếm xỉa đến cô nữa sao?
Tâm trạng cô gần như rơi xuống đáy vực. Cô dứt khoát gọi một cuộc điện thoại đi, tiếng nhạc chờ vang lên vài giây, cuối cùng cũng có người bắt máy. Giọng anh vẫn còn vương chút mơ màng của người vừa mới tỉnh giấc: “Giáng Vũ.”
Lâm Độ có chút không nén nổi cảm xúc: “Anh đi đâu vậy? Sao em gửi tin nhắn anh không trả lời.”
Đầu dây bên kia im lặng một giây, Chu Gia Lương tỏ ra vô cùng kiên nhẫn: “Sao vậy bé ngoan?”