Ngày hôm đó, họ ở bên nhau cho đến tận khi trời tối mịt, thành phố Bắc Kinh bắt đầu lên đèn, gió đêm thổi qua những lá quốc kỳ đỏ thắm rợp phố, cả hai mới rốt cuộc trở về nhà.
Lúc Lâm Độ về đến nơi, thầy Lâm đã dẫn ông nội đi dạo rồi, trong nhà chỉ để lại một ngọn đèn cũ kỹ tỏa ánh vàng hiu hắt phía phòng ăn. Cô mò mẫm trong bóng tối để tắm rửa, thay váy ngủ rồi ngồi vào bàn học nhỏ của mình.
Hiệu suất làm việc của ngày hôm nay dường như cao đến lạ kỳ. Hình như khi có cậu ở bên cạnh, những tâm tư vẩn vơ không dứt thường ngày của cô bỗng nhiên dừng lại, chỉ một buổi sáng mà bài tập tiếng Anh đã làm xong hết cả.
Còn có cả môn Toán thường ngày khó nhằn nhất, bàn tay trắng trẻo lộ rõ xương của cô lôi từ trong cặp sách ra tờ đề Toán, mấy câu tự luận lớn cuối cùng vốn luôn không làm kịp, nay đã được viết lời giải một cách gọn gàng, dứt khoát. Tờ giấy nháp kẹp trong đề rơi ra, giữa những quá trình tính toán dày đặc của cô có xen lẫn vài nét chữ viết tay thưa thớt, cẩu thả nhưng đầy phóng khoáng.
Lâm Độ kéo cần đèn bàn ánh sáng ấm lại gần, mượn độ sáng của đèn nhìn qua, bất giác nhớ tới trong hiệu sách yên tĩnh thanh bình, chàng trai ngồi đối diện cô, chỉ ra lỗi sai trong cách giải đề của cô một cách sâu sắc.
Cửa sổ không đóng, một làn gió mát lạnh lùa vào. Rõ ràng là đang rất tỉnh táo, chẳng hề chạm qua chút cồn nào, vậy mà cô lại cảm thấy đầu óc choáng váng, mọi thứ cứ như không chân thực.
Đang xuất thần, chiếc điện thoại đặt bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng. Lâm Độ khựng lại một chút, thấy tin nhắn từ B612. Cô chậm chạp mở khóa màn hình, một tiếng tách giòn giã vang lên, vừa mở ra đã là giao diện trò chuyện WeChat.
[B612: Đến nơi rồi.]
Mười phần ngắn gọn súc tích.
Lâm Độ ôm điện thoại trả lời một chữ [Ừm], nhớ tới lúc cậu nghe điện thoại ban ngày, bạn cậu có nói bình thường cậu luôn bận dạy thêm, hôm nay cô rủ cậu ra ngoài, không biết có làm lỡ buổi học nào không.
Cô suy nghĩ một chút, rồi gõ chữ hỏi cậu.
[Mưa Ôn Đới: Kỳ nghỉ này cậu không cần đi dạy thêm sao?]
Gửi xong tin nhắn này, cô liền đặt điện thoại sang một bên, không hy vọng đối phương có thể trả lời nhanh đến mức nào.
Cô lại từ trên bàn học lật ra bài tập chép trích dẫn môn Ngữ văn, chép được ba dòng bài văn trên tờ “Độc giả”, điện thoại lại vang lên một tiếng.
Cô mở ra.
Là tin nhắn trong nhóm lớp, bọn Trịnh Thính Tư lại đang hẹn nhau ngày mai đi Thiên Tân chơi, tin nhắn mới nảy ra rất nhanh, điện thoại kêu “tinh tinh” không ngừng.
Lâm Độ bị làm ồn đến mức gạt nút im lặng, cúi đầu viết thêm hai dòng, nghĩ đi nghĩ lại vẫn mở lại âm thanh.
Điện thoại lập tức tiếp tục vang lên, giữa những thông báo tin nhắn không ngừng nhảy ra trên thanh trạng thái, cô nhạy bén phát hiện ra tin nhắn của Chu Gia Lương.
[B612: Mẹ tôi dạo này đi vắng, lớp học tôi hoãn rồi.]
Hóa ra là vậy. Lâm Độ nhớ lại cuộc điện thoại đó, giọng nói tràn đầy yêu chiều của mẹ cậu dành cho cậu. Chắc chắn là một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình tràn ngập tình yêu thương, cho nên mới tốt đẹp về mọi mặt như vậy.
Cô muốn nói thêm gì đó, nhưng còn chưa nghĩ ra thì đã nhận được tin nhắn tiếp theo.
[B612: Còn có hai buổi học quần vợt, cậu có muốn đi không?]
[B612: Nếu muốn đi thì tôi sẽ không hoãn nữa.]
…
Chu Gia Lương gửi xong tin nhắn này liền tiện tay ném điện thoại lên quầy bar mini, chui vào phòng thay đồ lấy một bộ đồ ngủ sạch sẽ rồi vào phòng tắm dội nước.
Lúc đi ra, cửa phòng ngủ của căn hộ bị ai đó từ bên ngoài gõ hai tiếng, tầm này dì giúp việc đã tan làm về nhà rồi, Chu Gia Lương nhướng mày, vừa mở cửa quả nhiên nhìn thấy bà Cao vừa mới xuất phát ngày hôm qua nói là đi Singapore nghỉ dưỡng một tháng đang đứng ở cửa với dáng vẻ tinh tế.
Cậu mở rộng cửa, vừa lau tóc vừa lười biếng hỏi: “Sao mẹ lại về rồi, chẳng phải bảo là ở lại một tháng sao?”
Cao Mạn Châu nhìn đứa con trai cao hơn mình một cái đầu, đưa chiếc túi Birkin da cá sấu Himalaya đính kim cương nặng trĩu của Hermes trên khuỷu tay cho cô trợ lý sinh hoạt đi theo phía sau.
“Bé cưng à, giờ con thật sự lớn rồi đấy.” Bà lắc đầu, giả vờ ra vẻ đau lòng, “Chẳng còn nhiệt tình với mẹ như hồi nhỏ nữa.”
Chu Gia Lương cài mấy cái cúc áo ngủ vẫn còn lỏng lẻo, liếc nhìn ra ngoài cửa một cái: “Lại uống rượu à?”
Cậu cúi đầu chỉnh lại cúc áo cho tử tế, thản nhiên nói: “Mấy giờ rồi, mau cho cô Chử tan làm đi thôi.”
Chử Ninh là trợ lý sinh hoạt cá nhân của Cao Mạn Châu, bằng tuổi bà và cũng là đồng hương người Đài Loan. Cao Mạn Châu vừa nghe con trai nói thế thì nhịn không được cười, quay sang bảo nữ trợ lý: “Được rồi A Ninh, mau tan làm đi thôi, xem bé Mười Hai của chúng ta biết thương người chưa kìa.”
“Bé Mười Hai đối xử với tôi thật sự rất tốt.” Chử Ninh còn chưa lên lầu, quay đầu lại nói: “Nhưng baby à, hôm nay mẹ con trả cho dì gấp 10 lần lương tăng ca đấy, tính theo phút luôn.”
…
Chu Gia Lương không để tâm thêm nữa, cậu lấy khăn xuống, đang chuẩn bị đi sấy tóc thì điện thoại đặt trên quầy bar vang lên hai tiếng.
Cao Mạn Châu đứng bên cửa nhìn cậu với vẻ mặt đầy hóng hớt, Chu Gia Lương giả vờ không thấy ánh mắt ấy, chậm rãi đi tới cầm lấy điện thoại.
Bà Cao liền thúc giục: “Nhanh lên, vừa nãy đã kêu rồi, người ta tìm con có việc đấy.”
Trên điện thoại, Lâm Độ gửi tới ba tin nhắn.
22:01
[Mưa Ôn Đới: Cậu đi chơi đi]
[Mưa Ôn Đới: Mình không biết chơi quần vợt]
22:17
[Mưa Ôn Đới: Chu Gia Lương, mình thấy cứ không chân thực thế nào ấy]
Cậu hơi cúi đầu, tầm mắt dừng lại trên giao diện trò chuyện. Cách đó vài bước chân, Cao Mạn Châu liếc nhìn cậu một cái: “Đang hẹn hò thật đấy à?”
Chu Gia Lương bị mẹ mình làm cho đau hết cả đầu, bèn lấy lệ đuổi khéo người đi: “Là Quý Gia Lạc.”
“Con đang hẹn hò với Quý Gia Lạc đấy.”
Cao Mạn Châu nhún vai: “Mẹ không có ý kiến gì đâu nha.”
Bà giẫm trên đôi giày cao gót bước đi, trước khi đóng cửa phòng giúp cậu còn không quên nhắc nhở: “Nhớ dùng bao đấy. Phải chú ý an toàn.”
“…”
Chu Gia Lương bị một câu nói này làm cho cạn lời, có chút muốn nôn. Đợi mẹ đi rồi cậu mới nhấn vào khung nhập liệu để gõ chữ, hai chữ còn chưa gõ xong, cửa phòng lại bị đẩy ra.
Cậu nhướng mi nhìn sang.
Nghe Cao Mạn Châu thông báo: “Nhớ thu dọn đồ đạc một chút, máy bay sáng mai, về nhà ở Hồng Kông của chúng ta thăm ông bà nội ngoại hai ngày nhé.”
Chu Gia Lương khựng lại: “Con không đi có được không?”
“Bé Mười Hai ơi.” Cao Mạn Châu không cho cậu cơ hội từ chối, “Ông bà ngoại đều đang rất rất nhớ con đó.”
Được rồi.
Cậu đáp lại một tiếng.
Sau khi bà Cao thật sự đóng cửa rời đi, Chu Gia Lương ngồi xuống ghế sofa đơn, dùng một tay gõ chữ.
[B612: Sao lại không chân thực?]
Gửi xong, cậu với tay lấy máy sấy từ trong tủ ra, tiếng gió vù vù lấp đầy hai tai, chặn đứng những âm thanh khác.
Trên tay vịn sofa, điện thoại lại vang lên một tiếng.
Cậu một tay sấy tóc, tay kia tiện thể vuốt mở màn hình.
[Mưa Ôn Đới: Thì là thấy, chúng ta…]
[Mưa Ôn Đới: Là điều mình có nằm mơ cũng không nghĩ tới]
Dường như có thể tưởng tượng được, lúc nói lời này lông mi cô sẽ khẽ run, mắt nhìn thẳng vào người ta, dáng vẻ ngốc nghếch vô cùng.
Chu Gia Lương bất giác cong môi.
[B612: Phải làm sao thì mới thấy chân thực?]
Cậu tắt máy sấy. Ngón tay thon dài trắng lạnh nhấn hai cái, giây tiếp theo, một cuộc gọi thoại được gọi đi.
“Thế này thì sao?” Cuộc gọi vừa mới kết nối, Chu Gia Lương đã hỏi.
“Ừm…” Trong ống nghe điện thoại, giọng nói thiếu nữ trầm thấp mềm mại, “Sao đột nhiên lại gọi tới vậy?”
Nghe thấy giọng nói thật sự khác hẳn với những tin nhắn văn bản khô khan trên điện thoại. Chu Gia Lương tắt đèn trần rồi nằm xuống giường, chỉ để lại một ngọn đèn ngủ nhỏ ánh cam ấm áp nơi đầu giường, cậu tựa lưng vào phần đệm da mềm mại, giọng nói trầm xuống theo màn đêm: “Chẳng phải nói thấy không chân thực sao. Bây giờ thấy chân thực chưa?”
“Hình như là… mình cũng không nói rõ được!” Cô dường như đang vùi mình trong chăn, giọng nói nghe qua bị nghẹt đi một lớp.
“Vậy có muốn gọi video không?” Cậu lười nhác hỏi.
“Chắc không đâu.” Lâm Độ nói, “Mình đã nằm lên giường rồi.”
“Ngủ sớm thế à.”
“Chỉ là hôm nay bài tập hoàn thành vượt mức rồi, nên mới sớm một chút.”
“Vậy sao.”
“Ừm… Còn cậu thì sao? Hôm nay làm được bao nhiêu rồi.”
Chu Gia Lương kéo một chiếc gối qua rồi nằm xuống: “Cũng khá nhiều, không đếm.”
Ống nghe điện thoại áp sát bên tai, âm thanh truyền đến giống như đang kề sát vành tai nói cho cậu nghe vậy.
Lâm Độ: “Vậy, thì là, cậu có cảm thấy đi chơi với mình hơi nhàm chán không?”
“Cậu thấy nhàm chán à?” Cậu thản nhiên hỏi ngược lại.
“Không có. Mình thấy rất vui.” Giọng nói cô gái mềm mại, “Những nơi cậu đưa mình đi đều rất vui.”
Chưa đợi cậu nói gì.
Cô lại hỏi: “Vậy cậu có thấy chỉ có hai người chúng ta thì hơi tẻ nhạt không?”
“Mình nghe Quý Gia Lạc nói, cậu thích đông người náo nhiệt.”
Một chuỗi câu hỏi vẫn chưa vào trọng tâm, bàn tay còn trống của Chu Gia Lương gối dưới đầu, cậu nhướng mày: “Cho nên, Lâm Giáng Vũ, rốt cuộc cậu muốn nói gì đây.”
“…”
Cửa sổ mở một nửa, một đợt gió mát rượi thổi vào, rèm cửa cũng bị thổi phồng lên.
Đột nhiên bị chọc thủng tâm tư, cô gái im lặng một lát, trong ống nghe chỉ còn lại tiếng gió vù vù và tiếng thở khẽ khàng.
“Mình muốn nói.” Trong ống nghe, thiếu nữ khẽ nói một cách dịu dàng, “Mình muốn nói là… A Lương, mình nhớ cậu rồi.”
Câu nói này so với những câu phía trước còn ngọt ngào hơn, cô nói xong dường như thấy thẹn thùng, im lặng chờ đợi không nói thêm lời nào nữa.
Khóe môi Chu Gia Lương khẽ cong lên, bất giác cười khẽ một tiếng, “Ừm.”
“Tôi cũng nhớ cậu.”
Tác giả có lời muốn nói:
Ông anh đang sướng thầm rồi