Nhìn thấy người mà mình không mấy muốn gặp, Chu Gia Lương gần như muốn quay đầu bỏ đi ngay lập tức.
Sau một trận mưa, vùng ôn đới phía Bắc vào tháng Mười cuối cùng cũng có không khí của những ngày thu. Cho dù ánh nắng ban mai vẫn tỏa ra ánh vàng rực rỡ như cũ, nhưng cơn gió mang theo chút cảm giác se lạnh run rẩy không lừa được người, bầu trời cao vời vợi cùng mây giăng thoáng đãng cũng không lừa được người.
Cũng giống như tâm trạng của Chu Gia Lương lúc này, cũng chẳng thể nào che giấu nổi.
Thật ra cậu xưa nay luôn khá dễ tính. Đi chơi đâu hay đến nhà cậu chơi đều được, có những ai cậu cũng không quá quan trọng. Dù sao thì khi cùng một đám người ngồi trong góc quán bar, cậu cũng chỉ ngồi một mình bên cạnh, họ có chơi đùa đến lật trời lộn đất thì cậu cũng tùy ý, muốn tham gia hay không đều được, rất hiếm khi cậu tỏ thái độ không chào đón ai đó.
Chỉ là hễ nhìn thấy cô gái này, cậu lại mẹ kiếp nhớ đến cảnh Lâm Độ cúi gầm mặt bị đẩy loạng choạng hai bước, lúc rời đi trông héo rũ như một chiếc túi trút giận. Chu Gia Lương không quan tâm đến những người khác, vừa ra khỏi cổng khu chung cư là càng bước càng nhanh. Cậu móc thuốc lá điện tử từ trong túi ra, cầm trong tay rít liên tục mấy hơi.
Cơn bực bội lại trào lên.
Cậu ấy cứ việc đánh trả lại đi chứ.
Quý Gia Lạc chính vào lúc này đã đuổi kịp tới. Cậu ta kéo lấy cánh tay Chu Gia Lương không buông, cứ thế nói: “Ấy Tịnh Tịnh cậu đừng đi mà.”
“Cậu nghe tôi nói đi, thật sự không phải tôi cố ý để cậu ta đến đâu.” Quý Gia Lạc vừa chạy bước nhỏ đi theo Chu Gia Lương, không chỉ tốc độ hành động mà ngay cả tốc độ nói cũng như mở nhanh gấp đôi: “Tôi biết cậu ta khá quấn cậu, lần trước cậu lại chẳng mấy muốn để ý tới cậu ta, thế thì tôi chắc chắn hiểu là cậu không có ý gì với cậu ta rồi.”
Chu Gia Lương không thèm đáp lời, đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, cậu vào trong mua một bao Esse hai viên bấm, lúc trở ra Quý Gia Lạc vẫn đang thao thao bất tuyệt: “Cũng trách thằng bạn này ngốc quá, cứ nghĩ đăng một cái tin lên Moments gọi mấy người ra chơi, ai dè quên không chặn chị gái này.”
“Cậu ta chẳng nói với tôi một tiếng nào cả.” Quý Gia Lạc còn lật điện thoại ra, tìm đến giao diện trò chuyện với Tôn Linh Nhiễm: “Tôi cũng không ngờ bà chị này lại trực tiếp đến cổng nhà cậu đợi luôn, không tin cậu xem lịch sử trò chuyện của tôi với cậu ta đi, vẫn còn dừng lại ở lần trước cậu ta mắng tôi đây này.”
Chu Gia Lương liếc nhìn giao diện trò chuyện trên điện thoại Quý Gia Lạc, không cắn vỡ viên tinh dầu, cậu nhướng mí mắt nhìn thẳng vào mặt đối phương, chỉ thẳng vào trọng tâm: “Lớp A19?”
Cái lớp đó còn có ai nữa.
“Thì chẳng phải bọn Trịnh Thính Tư đó sao.” Quý Gia Lạc rút bao Esse từ tay cậu, lấy một điếu ra ngậm lên miệng: “Còn có Trần Lục Hằng, Quan Tử Mặc trong nhóm bọn họ, còn có một người tên gì ấy nhỉ… ồ đúng rồi, Lý An Nhiên.”
Chu Gia Lương không có hứng thú nghe xem những người không thân thiết này là ai, Quý Gia Lạc thật sự rất biết cách gọi người đi chơi, hai người mà cậu phiền nhất dạo gần đây thì cậu ta gọi đến bằng sạch.
Tốt lắm.
“Tôi cũng chẳng thích chơi với đám đó đâu, nếu không phải bọn họ muốn dẫn theo nữ thần của tôi thì tôi đã không đồng ý rồi.”
Chu Gia Lương cắn vỡ viên bấm đầu tiên, vị cam ngọt lịm lan tỏa trong khoang miệng, cậu khựng lại một chút: “Ai?”
“Nữ thần của tôi, Lâm Độ ấy.” Quý Gia Lạc chỉ tưởng là cậu không nhớ nổi nữ thần của mình là nhân vật nào nên nhiệt tình giải thích: “Chính là em gái cực kỳ xinh đẹp ở lớp A19, người dẫn chương trình đại hội thể thao hôm kia, mà Trịnh Thính Tư còn bảo cậu giúp khiêng đồ ấy.”
“Tôi nói cho cậu biết, anh em của Trịnh Thính Tư, người tên Quan Tử Mặc ấy, bạn gái của cậu ta là bạn thân của Lâm Độ, tốn bao nhiêu công sức mới gọi được người ta ra đấy.”
Cậu ấy cũng ra ngoài sao?
Chu Gia Lương nhét cả bao thuốc trả lại cho Quý Gia Lạc, trong lòng có một loại mùi vị kỳ lạ không nói nên lời.
Lâm Độ ra ngoài.
Với thân phận gì.
Bạn của ai, bạn thân của ai, hay là bạn gái của ai chứ?
Cậu bực bội dụi tắt điếu thuốc, giống như đang tự giận chính mình, liên quan gì đến cậu cơ chứ?
Quý Gia Lạc ở bên kia vẫn không ngừng bấm ngón tay đếm: “Đúng rồi, còn có hai bạn nữ lớp mình nữa, lớp trưởng với bạn của cậu ấy.”
“Thế còn bọn họ?” Chu Gia Lương mất kiên nhẫn nghe tiếp, dừng bước hỏi: “Định đi đâu.”
“Nói là tập hợp ở tiệm trà sữa phía bên kia đường, tầm này chắc cũng đến đủ cả rồi.” Quý Gia Lạc phàn nàn, “Vẫn chưa nghĩ ra đi đâu chơi nữa, cậu đã ru rú ở nhà cả ngày lẫn đêm rồi, hay là hôm nay mình vận động ngoài trời chút đi? Cứ bí bách thế này mãi chắc tôi chết mất.”
Thấy Chu Gia Lương dường như không có ý định bỏ đi nữa, Quý Gia Lạc hận không thể quỳ xuống cầu xin cậu: “Tịnh Tịnh, anh, anh là anh ruột của em, em xin anh đúng lần này thôi, khó khăn lắm mới gọi được người ta ra chơi, cậu đi cùng đi mà?”
Chu Gia Lương kéo nhẹ vạt áo sơ mi khoác trên người, trận mưa đêm qua khiến vũng nước bên cạnh vẫn chưa khô, phản chiếu lấp lánh dáng vẻ lười nhác mà vẫn đầy chỉn chu của cậu.
Sau một hồi bị Quý Gia Lạc dùng lời ngon tiếng ngọt đeo bám, cuối cùng cậu cũng đồng ý cùng đi tập hợp với nhóm Trịnh Thính Tư, lúc này hai người đi tụt lại phía sau là Đặng Trạch An và Tôn Linh Nhiễm cũng đã đuổi kịp.
Chu Gia Lương không quan tâm. Cậu cùng Quý Gia Lạc đi phía trước, đợi đèn xanh đèn đỏ bốn mươi giây để sang đường. Mấy người lững thững đi qua dải phân cách xanh thì nhìn thấy Lâm Độ.
Quý Gia Lạc phấn khích vẫy tay liên hồi.
Cô đang đứng cùng một người bạn nữ, dường như đã nhìn thấy bọn họ từ trước.
Quý Gia Lạc bước nhanh tới vài bước, lớn tiếng chào hỏi nói các cậu đến rồi sao không vào trong đi.
Bạn của cô ghé tai cô nói thầm điều gì đó.
Khoảnh khắc tầm mắt chạm nhau, tim Chu Gia Lương thắt lại một nhịp, cậu ấy dường như… đôi mắt đỏ hoe sắp khóc đến nơi rồi.
Quý Gia Lạc cứ gặng hỏi mãi xem hai người vừa nói thầm cái gì thế. Lâm Độ ngay cả sức để lắc đầu cũng không có, cô cẩn thận tránh né ánh mắt của Tôn Linh Nhiễm, nhìn sang nam chính của câu nói thầm kia. Cậu ấy vẫn đút tay vào túi đứng một bên, vẻ mặt như chẳng quan tâm điều gì, khi nghe Quý Gia Lạc hỏi cậu xem hai cậu ấy vừa nói bí mật gì, cậu cũng chỉ lạnh lùng lắc đầu, bảo không biết.
Lâm Độ biết câu nói đó là gì.
Họ đã sớm phát hiện ra mấy người đang đi tới từ bên kia đường, mỗi người trong số đó khi tách riêng ra đều khiến người khác phải ngoái nhìn: Quý Gia Lạc, Đặng Trạch An, Tôn Linh Nhiễm… và cả Chu Gia Lương.
Bọn họ hiện giờ đã tiến thêm bước nữa rồi sao?
Tại sao trông lại xứng đôi đến không ngờ như vậy.
Tống Tiểu Nghiêu lúc đó chỉ tay về hướng nhóm Chu Gia Lương và Tôn Linh Nhiễm đi tới, áp sát tai cô che miệng hỏi: “Độ Độ, cậu nói xem có phải bọn họ đang yêu nhau không?”
Có lẽ sợ cô không hiểu là ai, bạn cô còn đặc biệt nhấn mạnh.
“Chu Gia Lương và Tôn Linh Nhiễm.”
Chu Gia Lương và Tôn Linh Nhiễm sao.
Lâm Độ luôn cho rằng, cái tên Tôn Linh Nhiễm chính là cơn ác mộng lớn nhất của mình. Nhưng tại sao cô lại không nghĩ tới chứ. Hóa ra khi tên của Tôn Linh Nhiễm đặt cạnh tên của cậu ấy, nó còn đáng sợ hơn gấp triệu lần.
Chu Gia Lương ở phía sau cắt ngang sự truy hỏi của Quý Gia Lạc, hỏi cậu ta có định vào nữa không.
Mấy người mới cuối cùng cũng thống nhất quyết định vào tiệm trà sữa trang trí sáng sủa cách đó mười mấy mét. Bốn người bọn họ đi trước, Lâm Độ cùng Tống Tiểu Nghiêu đi theo sau.
Mới đi được hai bước Quý Gia Lạc đã quay đầu lại nhìn hai cô: “Tôi phải trông chừng chút, hai cậu đừng có mà lén chạy mất ở đằng sau đấy.”
Đúng là giữa họ có một khoảng cách vài mét, nhìn qua thì hai cô dường như thực sự có động cơ đó.
Lâm Độ há miệng, đang định nói sẽ không đâu. Đặng Trạch An cũng lên tiếng bằng giọng đầy ẩn ý: “Hai cậu theo sát vào, thực sự bỏ đi là có người cuống lên đấy.”
Không nói là ai cuống.
Nhưng nghe qua có chút kỳ lạ.
Lâm Độ gật đầu, được Tống Tiểu Nghiêu kéo đi sát theo bọn họ. Khi lần lượt mở cửa bước vào tiệm trà sữa, Lâm Độ nhận ra Tôn Linh Nhiễm đang lườm mình một cái cháy mặt.
…
Có lẽ nhận thấy sự căng thẳng của cô, Tống Tiểu Nghiêu trêu chọc bóp nhẹ vào cánh tay cô, nhỏ giọng nói: “Sao hả Độ Độ! Đi chơi cùng ‘siêu cấp đẹp trai’ có phải đặc biệt căng thẳng không, mình cũng thấy cực kỳ cực kỳ cực kỳ căng thẳng đây này!”
“Nhưng mà đừng lo, có mấy người lớp mình cơ mà! Cũng không phải hoàn toàn không quen ai, hai đứa mình cứ im lặng không nói gì là được.”
Biết Tống Tiểu Nghiêu đang an ủi mình, Lâm Độ khó khăn lắm mới nặn ra một nụ cười với bạn. Thật ra hôm nay cô hẹn với Tiểu Nghiêu cùng đi trả bộ váy lễ phục thuê để dẫn chương trình đại hội thể thao, đang đi giữa đường thì Tiểu Nghiêu nhận được điện thoại của Quan Tử Mặc, nhất quyết đòi gọi hai cô ra chơi.
Nói là đi cùng nhóm Trịnh Thính Tư.
Cô không ngờ lại có cậu.
Lại còn đi cùng Tôn Linh Nhiễm.
Nếu cô biết trước thì dù có thịnh tình khó từ đến mức nào, cô cũng nhất định sẽ không tới. Chỉ là bây giờ, tạm thời không đi được nữa rồi.
Lâm Độ theo chân mọi người vào cửa. Tiệm trà sữa này khá lớn nhưng cũng không có quá nhiều bàn, đoàn người bọn họ có chín mười người, chia ra ngồi ba bàn. Nhóm nam sinh đến trước như Trịnh Thính Tư ngồi một bàn.
Chu Gia Lương, Quý Gia Lạc, Đặng Trạch An cùng Tôn Linh Nhiễm và hai nữ sinh không quen biết khác ngồi ở chiếc bàn lớn nhất.
Lâm Độ và Tống Tiểu Nghiêu ngồi ở một góc khác thuộc dãy bàn bên cạnh. Giống như những người qua đường kỳ lạ và dư thừa.
Phía bên kia rôm rả gọi một đống đồ, lúc hỏi đến hai cô, Tống Tiểu Nghiêu nói muốn trà sữa Oreo, Lâm Độ có chút ngại ngùng, thuận miệng nói lấy giống bạn là được.
Chu Gia Lương là người thanh toán, đồ uống và thức ăn nhẹ họ gọi lần lượt được mang lên, Lâm Độ và Tống Tiểu Nghiêu ngồi ở bàn đôi nhỏ trong góc, chỉ có bàn của họ là vẫn chưa có gì.
Các nam sinh không biết đang tán chuyện gì mà có vẻ rất nhập tâm, rõ ràng khoảng cách không xa, hoàn toàn có thể nghe rõ mồn một, nhưng Lâm Độ không để lọt tai được chữ nào.
Tống Tiểu Nghiêu ngồi bên cạnh sau khi cố gắng nói chen vào vài câu từ xa cũng thấy mệt nên không mở miệng nữa, cô ấy rướn người sát lại nói thầm với Lâm Độ: “Cậu bảo đều là nam sinh mười bảy mười tám tuổi cả, sao ‘siêu cấp đẹp trai’ nhà người ta lại trầm tĩnh, nam tính như thế, còn bọn Quan Tử Mặc lại ồn ào vậy nhỉ?”
Dù nói thế nhưng ánh mắt cô ấy vẫn luôn dừng lại trên người Quan Tử Mặc, đối phương nói gì, cô ấy đều tự mình đáp lại ở bên này. Lâm Độ không biết phải nói gì, cô thu hồi tầm mắt rồi hạ mắt xuống, không để ánh nhìn của mình cố ý dừng lại trên người bất kỳ ai.
Chợt nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ của Tôn Linh Nhiễm ở phía bên kia: “Tiểu Chu, lúc nãy gọi món mình quên mất, mình muốn ăn cái bánh kem dâu tây kia, cậu mua giúp mình được không?”
“Chậc chậc, cậu nhìn người ta kìa, chẳng trách người ta yêu được ‘siêu cấp đẹp trai’.” Tống Tiểu Nghiêu vừa nghe thấy có tin đồn là đến Quan Tử Mặc cũng chẳng thèm nhìn, hào hứng quan sát động tĩnh phía Tôn Linh Nhiễm và Chu Gia Lương, không quên càm ràm với Lâm Độ, “Rõ ràng bản thân rất có điều kiện, ăn mặc toàn đồ hiệu, thế mà ăn cái bánh dâu cũng phải để bạn trai mua, đúng là người ta biết cách yêu đương thật.”
Lâm Độ nhìn chàng trai luôn mang vẻ cực ngầu đang ở cách mình chưa đầy hai mét. Rõ ràng chỉ cách nhau chưa đầy hai trăm centimet, vậy mà lại cảm thấy dường như xa tận chân trời.
Đã là bạn trai rồi sao?
Vậy còn cô thì sao.
Một người từng chạm vào làn da tr*n tr** của cậu khi mặc chiếc áo ấy như cô thì sao? Một người từng được cậu ôm đáp lại dưới chân tòa nhà Lý Tưởng trong đêm ấy như cô thì sao?
Hay là, Chu Gia Lương, cậu cũng sẽ ôm những cô gái khác sao?
Editor có lời muốn nói:
Chu Gia Lương: Huhu, tôi oan còn hơn cả oan Thị Kính đây nàyyyyy