Chu Gia Lương cuối cùng vẫn đi theo, cậu bị Quý Gia Lạc kéo đi, người sau ôm cánh tay cậu lải nhải mãi “cậu coi như vì tôi đi”.
Chỗ để đồ ở góc tây nam sân vận động, bàn ghế và dụng cụ thể thao bày la liệt, Trịnh Thính Tư không biết lại gọi thêm từ đâu hai ba người, nói là phải chuyển hết đồ về nhà thi đấu.
Mấy người kia cũng không nói gì, bê đồ lên là đi. Cách đó vài bước, Trịnh Thính Tư ôm một cái bàn, vừa nói với Lâm Độ: “Cậu khỏi cần bê, nhiều con trai thế này, không cần đến cậu đâu.”
Giữa trưa nắng gắt, khắp sân vận động đều là đồng phục đỏ trắng, Trịnh Thính Tư và Lâm Độ mặc đồ chính thức một đen một trắng đặc biệt nổi bật.
“Chậc chậc.” Bên kia vừa dứt lời, bên này Quý Gia Lạc đã lắc đầu liên tục, ghé lại nói với Chu Gia Lương, “Thật luôn, nếu tôi không biết Trịnh Thính Tư là người thế nào, tôi còn tưởng hai người họ cũng khá hợp đấy.”
Nói xong, như thấy chưa đủ, lại nhìn qua bên kia một cái, Trịnh Thính Tư đang lấy chiếc ghế trong tay Lâm Độ, cong môi nói bảo cô tìm chỗ mát mà đứng chờ.
Quý Gia Lạc vừa khó chịu vừa vẫn phải nhìn, nghe xong lại lải nhải: “Mẹ nó còn biết cưng chiều nữa.”
Chu Gia Lương không để ý, người xung quanh đi gần hết, cách đó không xa, cô gái váy trắng, gót giày mảnh hơi lún xuống thảm cỏ nhân tạo, đứng thẳng người quay lưng lại. Có lẽ cũng lười để ý đến cậu, cô vẫn chưa quay đầu lại.
Quý Gia Lạc không biết từ lúc nào cũng bê chút đồ, vừa đi về phía cổng sân vận động vừa ngoái đầu nói với Chu Gia Lương: “Tịnh Tịnh ơi đã đến rồi thì làm màu chút đi.” Nói xong, cậu ta nhìn cậu hai cái lại lắc đầu, bổ sung, “Thật sự không muốn thì khỏi làm cũng được.”
Người chẳng biết từ lúc nào đã biến mất.
Đến khi hoàn hồn lại, cả một khoảng này chỉ còn lại hai người họ.
Cậu và Lâm Độ.
Cô vẫn quay lưng lại, xung quanh còn không ít đồ chưa chuyển. Chu Gia Lương thiếu kiên nhẫn hít một hơi, quay mặt đi, tiện tay bê luôn một chiếc bàn học xanh trắng bên cạnh.
Lúc ngẩng lên thì vừa hay thấy Lâm Độ hai tay ôm một cái bàn, cánh tay mảnh khảnh gắng sức ôm lấy mặt bàn, vì trọng lượng tăng lên, gót giày cao gót lún sâu hơn, mỗi bước đi đều trông lảo đảo.
Nắng gắt giữa trưa khiến người ta bực bội, Chu Gia Lương cũng không biết mình bực cái gì, kéo cổ áo T-shirt, tay phải nhấc cái bàn lên một chút, bực bội bước nhanh mấy bước, không nhìn người, giật luôn cái bàn trong tay Lâm Độ.
“Tôi tự làm được…”
Nghe thấy cô nói, Chu Gia Lương quay đầu lại, nhưng Lâm Độ chưa nói hết câu, chỉ tự mình lại định đi bê cái khác.
Chỉ chớp mắt một cái, được lắm, cô lại vất vả nhấc thêm một cái ghế. Chu Gia Lương bước theo một bước, tay mỗi bên xách một cái bàn nặng trịch, dùng cánh tay móc lại, rồi rảnh tay giật luôn cái ghế trong tay cô.
Lâm Độ dường như muốn nói gì đó.
Chu Gia Lương mặc kệ cô, không hiểu sao lại làm một việc tốn sức, đội nắng giữa trưa bê hai cái bàn ném vào nhà thi đấu, mồ hôi nhễ nhại khó chịu, lúc quay lại thì Lâm Độ vậy mà vẫn cố chấp kéo một tấm đệm.
Hoạt động buổi sáng của đại hội thể thao gần như kết thúc, phần lớn mọi người xong là rút ngay, trên sân chỉ còn lác đác vài học sinh đi muộn.
Cậu đứng dưới một cây hoè um tùm, tay đút túi, gió thổi rơi hai chiếc lá xuống vạt áo trống không, người uể oải cũng chẳng buồn phủi, mí mắt khẽ nâng nhìn cách đó vài bước, một nam sinh mặc đồng phục đi tới cạnh Lâm Độ, hình như định đưa tay giúp, lại bị cô tránh đi, hơi cúi đầu, nhìn khẩu hình là đang nói “cảm ơn, không cần”.
Đợi người kia đi rồi, cô lại tự mình kéo không nổi, cậu gạt mấy chiếc lá vướng trên người xuống, hơi nóng bao trùm khiến trong lòng có chút ngột ngạt.
Thu ánh mắt khỏi phía Lâm Độ, cậu không nghĩ gì mà quay đầu đi luôn.
Rảnh thật.
Người ta cần cậu giúp à?
Đi được hai bước, không biết chiếc lá nào lại rơi trúng người, Chu Gia Lương dừng lại, buồn bực thở ra một hơi, đột nhiên quay người, bước nhanh mấy bước tới trước mặt cô gái kia.
Tấm đệm kia khá nặng, chẳng trách cô kéo không nổi. Cậu giật lấy, nhưng đối phương lại không chịu buông, cố sức giằng lại.
Chu Gia Lương quay đầu.
Có chút bực bội, định nói gì đó, nhưng vừa cúi mắt lại nhìn thấy cô gái trước mặt đang đỏ mắt nhìn mình.
Gió thổi bay những sợi tóc con bên thái dương của cô, rối rắm dính lên má, mắt cũng đỏ, đầu mũi cũng đỏ.
Giọng nói có chút không tự nhiên.
Giống như bị cảm nặng nghẹt mũi, khàn khàn: “Chu Gia Lương, bây giờ cậu đang làm gì vậy?”
Bây giờ cậu đang làm gì vậy.
Người nghe câu này sững lại, lực trong tay vô thức buông lỏng, tấm đệm cao rung lắc, mắt thấy sắp rơi xuống, cậu hoàn hồn giữ lại, tim bỗng thắt một cái.
Giữa cậu và Lâm Độ cách khoảng một mét. Nói gần không gần, nói xa cũng không xa.
Cô đứng yên tại chỗ, cứ như vậy nhìn cậu.
Giọng nói về sau dường như nghẹn lại, giống như trước đây, lấy hết can đảm nhìn thẳng vào cậu.
Cô hỏi rốt cuộc cậu muốn để ý đến cô hay không, đến cuối giọng thấp xuống, nói cô thật sự không hiểu nữa…
Trong lòng không rõ là bức bối hay khó chịu, như có một hơi nghẹn lại, không lên không xuống.
Cậu mở miệng, định nói gì đó, âm còn chưa bật ra đã bị một giọng khác cắt ngang.
“Ủa sao còn mỗi hai người các cậu vậy?” Quý Gia Lạc mệt còn hơn lúc vừa chạy xong nghìn mét, vạt áo đồng phục bị kéo lên một nửa, vừa quạt gió vừa đi tới, đến khi thấy ánh mắt Lâm Độ rơi lên người mình mới vội vàng kéo áo xuống gãi đầu, che đi hành động kém lịch sự của mình.
Đến gần còn cố ý liếc Chu Gia Lương một cái, mở miệng không biết chửi ai: “Đám khốn này, sao lại để cậu tự bê, thôi thôi tôi làm cho.”
Lời vừa tới miệng chưa kịp nói, cơn bực còn chưa xuôi đã bị người này chen ngang, Chu Gia Lương liếc Lâm Độ một cái rồi thu lại ánh nhìn, không đợi Quý Gia Lạc nói tiếp với cô, rất “tốt bụng” giúp đặt luôn tấm đệm lên vai Quý Gia Lạc.
“Chu Gia Lương cậu bị bệnh à!” Quý Gia Lạc bị đè đến mặt đỏ như gan heo, túm vạt áo cậu kéo đi.
Chu Gia Lương bị kéo đi hai bước, lúc quay đầu lại thì Trịnh Thính Tư cũng đã quay về, hai người một trái một phải đi ra từ phía bên kia.
–
Chu Gia Lương có chút bực bội. Cái cảm giác này kéo dài mãi đến kỳ nghỉ Quốc Khánh sau đại hội thể thao.
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ ngắn, Chu Gia Lương đóng cửa không tiếp khách, ai cũng không gặp, nằm lì trên chiếc giường hai mét ở nhà, trùm chăn kín đầu ngủ suốt một ngày.
Quý Gia Lạc kiểu một giây cũng không chịu nổi ở nhà thì khó chịu muốn chết, sáng sớm ngày thứ hai đã chạy tới chặn cửa.
Phía sau còn có Đặng Trạch An, người này vừa vào cửa đã châm một điếu thuốc, cũng không tiến lên, tiện tay đặt bữa sáng mua sẵn, đậu hũ với bánh bao lên bàn trà tầng một, ngồi xuống búng tàn thuốc vào gạt tàn, dựa vào sofa chờ bên kia lục đục.
Lúc dì giúp việc mở cửa cho họ vào, Chu Gia Lương vừa từ phòng đi ra, đồ ngủ trên người sau một đêm lăn lộn đã nhăn nhúm.
Bộ đồ dài tay dài quần sọc đen này mặc lên bên trong trống rỗng, khiến người trông đặc biệt gầy gò. Điều Quý Gia Lạc ghen tị nhất chính là điểm này, vì lần trước ở lớp cậu ta nghe thấy lớp trưởng nói chuyện với mấy bạn nữ khác, bảo là thích nhất kiểu như cậu, nhìn rất có cảm giác thiếu niên.
“Hôm nay cuối cùng cũng ra ngoài chơi được rồi chứ?” Quý Gia Lạc ngẩng đầu liếc mái tóc rối như tổ gà của Chu Gia Lương, đẩy người vào phòng tắm trong phòng ngủ, “Dọn dẹp nhanh lên đi, tôi mang đồ ăn sáng cho cậu rồi.”
Chu Gia Lương trông vẫn chưa tỉnh ngủ, trên người có cảm giác oán khí do ngủ không điều độ, nhíu mày thuận miệng hỏi: “Gì vậy?”
“Chè đậu hũ ở quán trước cổng khu đấy.” Quý Gia Lạc trợn mắt, biết tên này kén ăn, còn cố ý giải thích một tràng, “Còn có bánh bao, nhân thì là.”
Đang định bảo cậu nhanh rửa mặt rồi cùng ăn, thiếu gia trực tiếp ném lại một câu “không muốn ăn”, rồi đi vào phòng tắm.
Quý Gia Lạc tức đến mức lải nhải mắng chửi với Đặng Trạch An cả buổi sáng, Đặng Trạch An không nghe mấy, đang bận nhắn WeChat với cô gái lễ tân mới tuyển ở phòng tự học, cô này vấn đề hơi lớn, mới đến hai tuần mà đã gây nhau với ba nhóm người rồi.
Câu cuối cùng cậu ta nhắn trên WeChat là [Chỗ bọn tôi không phải mở võ quán đâu], rồi úp điện thoại xuống bàn trà, không độngn đến nữa.
Thấy Quý Gia Lạc nói mệt rồi, Đặng Trạch An giơ bàn tay đeo đầy nhẫn lên mở túi bánh bao, nhét một cái cho cậu ta: “Được rồi, cậu lại chẳng biết cậu ta là cái kiểu gì à.”
Quý Gia Lạc được an ủi phần nào, nuốt luôn nỗi hận với Chu Gia Lương theo miếng bánh bao xuống bụng. Cắm ống hút uống một ngụm sữa đậu nành, cậu ta lại không nhịn được nói: “Cậu không thấy dạo này Tịnh Tịnh oán khí nặng lắm à?”
Nói xong, cậu ta cũng không đợi Đặng Trạch An trả lời, lại bẻ một cái bánh bao nhân thập cẩm, còn chưa kịp ăn đã thấy sau lưng lạnh toát, quả nhiên giây sau nửa cái bánh trong tay bị giật mất. Sofa bên cạnh lún xuống, ống hút trong cốc sữa đậu nành cũng bị rút ra ném sang một bên.
Cậu ta quay đầu, cười hề hề: “Xong chưa, xong rồi thì đi thôi, người ta đang chờ ngoài kia.”
Người vừa ngồi xuống tiện tay ném luôn nắp cốc, cầm cốc uống một ngụm, trông vẫn chẳng có hứng thú gì: “Ai vậy?”
Quý Gia Lạc không muốn nhắc tên Tôn Linh Nhiễm nên qua loa đáp: “Lớp A19.”
Lần này Chu Gia Lương không càm ràm nữa, chỉ là chậm rãi ăn xong nửa cái bánh bao rồi lại quay vào phòng không biết làm gì, lúc ra còn thay một bộ đồ chưa từng thấy.
Tối qua có mưa, một trận mưa thu kéo theo cái lạnh, ngay cả không khí cũng mang theo chút ẩm ướt, bao phủ lên người cảm giác dính dính. Chu Gia Lương cái kiểu khó chiều đó, nóng thì chê bí lạnh thì chê rét, đã ra ngoài rồi còn quay lại một chuyến, khoác thêm một chiếc sơ mi xanh làm áo ngoài.
Nhưng có vẻ oán khí đã nhẹ đi một chút.
“Tôi đã bảo ánh mắt nữ thần tôi đâu có tệ vậy.” Quý Gia Lạc vừa nhìn điện thoại vừa nói, “Tôi đặc biệt hỏi thăm rồi, cậu ấy với Trịnh Thính Tư không hẹn hò, bạn gái Trịnh Thính Tư là người trường khác.”
Không hẹn hò sao.
Chu Gia Lương nhét tay vào túi, vô thức mím môi.
Học sinh cấp ba thì yêu đương cái gì.
Bên cạnh, Đặng Trạch An không tán đồng: “Trịnh Thính Tư có bạn gái cũng chưa chắc không quen nữ thần của cậu, ai nói với cậu là cậu ta mỗi lần chỉ quen một người?”
Rốt cuộc là có quen hay không.
Chu Gia Lương nhíu mày, có chút cạn lời.
Có quen hay không thì liên quan gì đến cậu.
Ngẩng đầu lên liền thấy Tôn Linh Nhiễm đang đứng chờ ở cổng khu chung cư.
Chu Gia Lương khựng lại.
Không hiểu sao, chút bực bội kia vốn còn chưa tan, nhìn thấy người này liền nhớ tới hôm đó ở dưới lầu cô ta đẩy Lâm Độ một cái, trong lòng dâng lên một cảm giác khó chịu không nói rõ được.