Đêm hôm đó về sau có một trận mưa, không lớn không nhỏ, rả rích suốt hơn nửa đêm. Nước mưa không ngừng nghỉ thấm ướt bệ cửa sổ vôi đã phai màu của khu nhà tập thể cũ, không khí ẩm len qua khe cửa hợp kim tràn vào, trong phòng dính dính nhớp nhớp.
Trong không gian tối om, Lâm Độ mặc chiếc váy ngủ cotton đã giặt đến cũ, ôm chăn mỏng mùa hè, ngẩng đầu nhìn màn hình điện thoại chói mắt trong tay, khung trò chuyện với B612.
Cô không đặt ghi chú cho Chu Gia Lương, chàng trai dùng ảnh đại diện chó Maltese vẫn giữ nguyên như ban đầu trong tài khoản của cô.
Tin nhắn đã gửi đi rất lâu vẫn chưa nhận được hồi âm, ngủ cũng không ngủ được. Lâm Độ dứt khoát trở mình, chống hai khuỷu tay trên giường, lại từ dưới gối rút ra chiếc tai nghe dây màu trắng, chậm rãi nhét vào tai.
Lướt danh sách nhạc hai lượt, có lẽ vì tâm trí không ở đây, mất một lúc lâu mới tùy tiện chọn một bài, “Xe đạp” của Eason.
Giai điệu quen thuộc lấp đầy tai, thanh thông báo phía trên hiện có tin nhắn WeChat mới, Lâm Độ chuyển lại giao diện, quả nhiên thấy B612 trả lời.
23:38
[Mưa Ôn Đới: Ngủ chưa]
23:49
[B612: Chưa]
Chỉ một chữ, ngắn gọn như ngoài đời, dường như nhiều hơn nửa chữ cũng lười gõ. Lâm Độ tăng âm lượng tai nghe lên một chút, trong đêm khuya tĩnh lặng, tai như mất đi khả năng thu nhận thế giới thật, đầu óc cũng trở nên lâng lâng. Giống như chìm vào thế giới nhỏ của riêng mình. Trong thế giới ấy, cô phải táo bạo hơn một chút, nên chống hai tay gõ tin nhắn gửi đi.
[Mưa Ôn Đới: Hôm nay cảm ơn cậu]
Cảm ơn cái gì, cô không nói. Trong phòng có chút ẩm, khiến cô nhớ lại lúc tối trước khi về nhà, cô đã áp sát vào làn da nóng và khô của cậu. Xương vai cậu nhô lên cấn người, lòng bàn tay thon dài đặc trưng của thiếu niên nóng rực, được gió đêm bao bọc, xuyên qua lớp áo in nhiệt lên hõm eo cô.
Đến tận bây giờ, cô vẫn còn chút mơ hồ, cảm thấy vùng eo có một thứ gì đó khó nói, nóng nóng. Tin nhắn cảm ơn vừa gửi đi, không đợi đối phương trả lời, Lâm Độ lại gửi tiếp một tin khác.
[Mưa Ôn Đới: Bản kiểm điểm vẫn còn thiếu một chút, ngày mai tôi viết xong đưa cậu được không?]
Ngày mai là thứ Bảy, đây là một lời hẹn trá hình.
Gửi xong, cô cầm điện thoại, một lúc sau thấy chỗ tên đối phương biến thành “đối phương đang nhập…”
Hai giây sau.
[B612: Không gấp]
[Mưa Ôn Đới: Nhưng tôi gấp]
Lâm Độ hít sâu một hơi, trong đầu lại hiện lên gương mặt đắc ý của Tôn Linh Nhiễm.
[Mưa Ôn Đới: Chu Gia Lương]
[Mưa Ôn Đới: Ngày mai, tôi vẫn muốn gặp cậu]
Nói ra lời thẳng thắn táo bạo như vậy, đến chính cô khi nhìn lại nội dung trò chuyện cũng giật mình.
Cô vẫn chống người bằng khuỷu tay, gửi xong mấy tin này, cả cẳng tay đều hơi mỏi. Dứt khoát lăn một cái nằm xuống gối, màn hình điện thoại cũng bị tắt, tiện tay nhét xuống dưới gối.
Nhắm mắt nằm một lúc lâu, cô mới lấy điện thoại ra lại, phát hiện tin nhắn vừa rồi đã được trả lời rất nhanh.
[B612: Ngày mai bạn tôi đến nhà]
[B612: Cậu qua không?]
Có vẻ như là đồng ý rồi.
Chút buồn ngủ vừa nhen lên của Lâm Độ cũng tan biến.
[Mưa Ôn Đới: Được]
[Mưa Ôn Đới: Vậy tôi… sáng mai nhé?]
Nửa phút sau.
[B612: Ừ]
Ngay sau đó gửi đến một định vị của Thư Viện Vạn Liễu.
[Mưa Ôn Đới: Được]
[Mưa Ôn Đới: Ngày mai gặp]
Trước khi ngủ mơ màng, hình như cô thấy cậu gửi lại.
[B612: Ngày mai gặp]
Sáng thứ Bảy, chín giờ. Trong một căn hộ ở khu vườn âm tầng một, không khí náo nhiệt, phòng khách rộng lớn không thấy phụ huynh đâu, mấy cậu trai mười bảy mười tám tuổi ngồi rải rác mỗi người một chỗ.
Quý Gia Lạc ngồi xếp bằng trên tấm thảm dưới ghế sofa, tu một ngụm nước giải khát thật lớn, thở phào một hơi: “Dì Cao cuối cùng cũng đi chơi rồi, có dì ở đây tôi căng thẳng chết được.”
Lúc này Chu Gia Lương đang ngồi trước bàn dài, cậu dựa lưng ghế lười biếng như không xương, chẳng quan tâm áo sơ mi đen trên người có bị nhăn hay không, dây quần đen ở eo lỏng lẻo rủ xuống, hết lần này đến lần khác đập vào chân ghế, vang lên từng tiếng như gõ chuông.
Hôm nay cậu mặc nguyên một cây All Black, trên dưới đều rộng rãi, đi đứng đều lắc lư phóng khoáng. Lúc Quý Gia Lạc vừa vào đã không nhịn được nhìn mấy lần, suýt nữa phát bệnh đỏ mắt, nhưng vì mẹ Chu Gia Lương vừa ở đây trông bọn họ làm bài nên không dám nói. Giờ Cao Mạn Châu đi rồi, cậu ta không nhịn được mắng: “Chu Gia Lương cậu bị bệnh à? Anh em tụ tập mà cậu ăn diện lòe loẹt cho ai xem vậy?”
Ngày nào cũng ăn mặc hoa hòe hoa sói. Bọn họ bây giờ là học sinh. Hiểu học sinh không? Nhiệm vụ chính của học sinh là học hành cho tốt, được không hả?
Chu Gia Lương hút một ngụm Frappuccino matcha, tiện tay đặt cốc lên bàn. Tay còn lại bận gõ chữ trả lời người kia [Vào cửa rẽ phải], không rảnh để ý Quý Gia Lạc, cậu qua loa đáp một câu: “Đừng ghen tị quá.”
Trước TV, Đặng Trạch An đang liên mạng chơi “Overcooked” với Vạn Vi Hàng, nghe vậy nheo mắt cười hai tiếng: “Đồ vô dụng. Cậu không nhìn ra thằng đểu này có chuyện gì đó à?”
Một câu chửi luôn cả hai người, xong còn liếc Vạn Vi Hàng, người chẳng hề có chút ăn ý nào với mình: “Cậu làm được không đấy.”
Quý Gia Lạc chậm nửa nhịp mới phản ứng, vừa nghe vậy liền hưng phấn: “Cậu không nói tôi còn chưa nghĩ ra.”
“Này Tịnh Tịnh, hôm qua cái người đó, chị Tôn nhắn tin cho tôi nói hôm nay sẽ tới, cậu cũng không từ chối.” Quý Gia Lạc vừa lắc đầu vừa nói, “Không phải cậu thật sự có gì với cậu ta đấy chứ?”
“Tuy nói chị Tôn trông cũng khá xinh, bố cậu ta lại làm ăn với công ty nhà cậu, người ta còn một lòng một dạ với cậu, nhất quyết là cậu… nhưng tính khí cô nàng này thật sự có hơi… kiểu đó. Lần trước tôi có nói gì đâu, tự nhiên cậu ta hỏi tôi trong bức ảnh đó ai đẹp nhất, vậy tôi chắc chắn nói người tôi thấy đẹp nhất chứ. Kết quả thì hay rồi, tự nhiên quay sang mắng tôi một trận.”
Quý Gia Lạc vẫn còn canh cánh chuyện lần trước bị Tôn Linh Nhiễm mắng vô cớ, nghĩ đến nếu Chu Gia Lương thật sự qua lại với cô ta thì sau này cậu ta phải đối mặt thế nào.
Trong tấm ảnh tốt nghiệp mà Tôn Linh Nhiễm gửi có cô. Vì cậu ta khen cô mà cô ta nổi giận. Cô đi theo cậu, nghe được những lời Tôn Linh Nhiễm nói với cậu tối hôm đó…
Rất nhiều chuyện xâu chuỗi lại với nhau, đáp án trở nên vô cùng đơn giản.
Có người từng nói, loại bỏ hết mọi đáp án sai, vậy đáp án còn lại dù có khó tin đến đâu thì cũng là đáp án đúng.
Chu Gia Lương không khẳng định cũng không phủ nhận lời Quý Gia Lạc. Cậu dùng một đề tài khác để trả lời câu hỏi này: “Lát nữa có người đến tìm tôi.”
“Ai vậy? Nam hay nữ?” Quý Gia Lạc hỏi như tra hộ khẩu, hỏi được nửa chừng thì thấy không đúng lắm , chưa thấy tên này đặc biệt nhắc đến chuyện ai sẽ đến bao giờ, “Là cô gái lần trước ở lớp xã hội à?”
“Ừ.” Chu Gia Lương đáp một tiếng.
Dù nhớ ra Tôn Linh Nhiễm cũng là lớp xã hội, nhưng hiếm khi nhạy bén, Quý Gia Lạc lại cảm thấy không phải cô ta.
Cậu ta lại hỏi Chu Gia Lương: “Xem ra cậu có hứng thú với cô gái này à?”
Ngoài trời nắng chói chang hắt vào. Cậu cả Chu vớ lấy quyển Toán bắt buộc 3 trên bàn che lên mặt, vô tâm lắc đầu: “Không có.”
“Không phải chứ.” Quý Gia Lạc bị câu này làm cạn lời, ngây ra một lúc mới nói, “Cậu không có ý gì với người ta thì gọi người ta đến làm gì?”
Chu Gia Lương trả lời xong tin nhắn cuối cùng, rồi úp điện thoại xuống bàn: “Tôi xem thử cậu ta muốn làm gì.”
Tác giả có lời muốn nói:
Ngược vợ nhất thời…