“Sao lúc nào cũng lén lút vậy.”
…
Cách nhau hai ba mét, phía sau lưng thiếu niên là siêu xe ven đường lao vun vút, luồng gió mang theo làm vạt áo rộng của cậu bay lên, ánh đèn xe lướt ngang từ bên cạnh trong khoảnh khắc, cậu hơi nheo mắt, mang theo chút không kiên nhẫn.
Ánh mắt Lâm Độ dừng trên người cậu, cô luôn nhớ kế hoạch của mình, bàn tay giấu bên vạt váy siết chặt mép váy, cố tỏ ra không hề sợ sệt.
“Tôi sợ cậu không muốn bạn cậu nhìn thấy.” Cô hít một hơi nói.
Chu Gia Lương nhướng mày, bước chân thong thả đi tới, rồi ngồi xuống bậc thềm bên cạnh cô.
Không mấy vui với việc bị đổ oan, cậu vặn nắp chai Fanta vị nho trong tay, uống một ngụm, lúc cất đi thì thản nhiên nói: “Tôi chưa từng nói vậy.”
Lâm Độ vuốt vạt váy ngắn cũng ngồi xuống. Ngồi cạnh Chu Gia Lương. Cách nhau chưa tới nửa nắm tay, lúc ngồi xuống, vạt váy của cô vô tình lướt qua chiếc quần dài sạch sẽ không tì vết của cậu.
Một cơn gió đêm thổi qua, nơi này cũng thoang thoảng mùi hoa hòe. Ánh mắt cô dừng lại nơi yết hầu rõ nét của cậu, khẽ cắn môi, đưa chai thủy tinh trong tay ra: “Uống cái này đi.”
Cô hơi ngẩng đầu, như dâng bảo vật nhưng không hề nịnh nọt: “Tôi làm xong đã múc ra nếm thử một chút, vị rất ngon.”
Ánh mắt Chu Gia Lương dừng trên chai thủy tinh trong tay cô một lúc: “Là gì?”
“Rượu nếp hoa hòe.” Lâm Độ nói, “Cậu thử đi.”
Trọng lượng trong tay nhẹ đi, chai thủy tinh được đối phương nhận lấy, dễ dàng mở nắp, nhấp một ngụm nhỏ. Không rõ khen hay chê: “Không có vị rượu mấy.”
Có lẽ bọn con trai họ thường tụ tập uống những loại nồng độ cao hơn, tửu lượng chắc cũng không tệ, nên uống cái này không có cảm giác. Lâm Độ giải thích: “Gần giống đồ uống có cồn hơn, độ cồn rất thấp, nhưng…”
Nhưng uống nhiều cũng sẽ say.
Chỉ là câu này cô còn chưa nói xong, người bên cạnh đã ngửa đầu uống một ngụm lớn.
“Ngon không?” Cô hỏi.
“Ừ.”
Lâm Độ trả lại đồng phục cho cậu. Không nói thêm gì nữa. Lại lấy xấp giấy ra, đặt trên đầu gối, khom lưng gần như nằm sấp xuống viết kiểm điểm.
Hai nghìn chữ… cô theo thói quen cắn đầu bút, vậy thì nên bắt đầu từ việc mình đã làm sai điều gì, kiểm điểm sâu sắc, rút kinh nghiệm.
Suy nghĩ hồi lâu cuối cùng cũng viết xuống dòng đầu tiên. Dường như chuyện gì cũng khó ở bước mở đầu, nhưng khi đã viết được dòng đầu, ý tứ liền tuôn ra như suối, nội dung phía sau đều thuận theo tự nhiên.
Giữa con phố đông người qua lại, trong góc nhỏ yên tĩnh giữa náo nhiệt, nam và nữ ngồi song song trên bậc đá, cả hai đều không nói chuyện.
Một người lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại uống rượu nếp như uống nước giải khát, người còn lại cúi đầu viết lia lịa, nhanh chóng viết xong ba trang giấy dài, đang lật về trang đầu bắt đầu đếm số chữ.
“Kính gửi thầy Lỗ, em vô cùng xin lỗi vì trong lễ chào cờ sáng thứ Hai tuần này do nguyên nhân cá nhân mà em không mặc đồng phục, gây ra ảnh hưởng không tốt, cũng làm tăng thêm phiền phức cho thầy, về việc này…”
Lâm Độ vừa đếm vừa thấy không đủ, vắt óc nghĩ xem nên trích dẫn tư liệu văn mẫu nào mới có thể viết đủ hai nghìn chữ. Bất chợt bên tai vang lên giọng nam chậm rãi đọc lại những gì cô vừa viết. Không hiểu sao, cô bỗng có cảm giác giống như xấu hổ, theo bản năng đưa tay che lại, c*n m** d*** nhìn người đang đọc.
“Ồ.” Chu Gia Lương liếc cô một cái, gật đầu như có như không, “Tôi là vì nguyên nhân cá nhân nên không mặc đồng phục.”
Khi nói, giọng cậu rất thản nhiên, nhưng lại nhấn mạnh mấy chữ “nguyên nhân cá nhân”.
Nghe vào khiến người ta chậm một nhịp mới nhận ra là đang trêu chọc.
“Xin lỗi, làm cậu bị phạt rồi.” Lâm Độ có chút áy náy, cúi đầu nhỏ giọng nói, “Nhưng tôi vẫn thật sự rất rất cảm ơn cậu đã giúp tôi.”
Không khí xung quanh lặng đi trong chốc lát, người bên cạnh giơ giơ chai thủy tinh rượu nếp ngọt đã uống hơn nửa trong tay: “Món quà cảm ơn này cũng được.”
Tốc độ nói của cậu dường như chậm hơn, trầm thấp kéo dài. Lâm Độ nhờ ánh đèn neon ven đường lờ mờ nhìn thấy vì da cậu quá trắng nên cổ và tai phủ một lớp đỏ nhạt như màu dâu tây.
Cô sững lại một chút… có phải say rồi không?
Tuy loại rượu này độ cồn rất rất thấp, có thể coi như nước ngọt, nhưng vẫn có khả năng say.
Lâm Độ gần như nằm sấp trên đầu gối, nghiêng đầu tiến lại gần hơn một chút để quan sát, hàng mi dài của cậu khẽ rung rồi rủ xuống, đồng tử hơi tản ra, trông còn lơ đãng hơn bình thường.
Cô đưa tay ra, rất nhẹ đẩy cánh tay cậu.
Ngón tay chạm vào nhiệt độ nóng rực của thiếu niên mùa hè, theo bản năng muốn rụt lại.
Chu Gia Lương chậm rãi nhướng mày: “Ừm?”
“Say rồi à?” Lâm Độ nhỏ giọng hỏi, chỉ đủ hai người nghe.
Cậu nói “không”, nhưng vẻ không mấy tỉnh táo đã bán đứng cậu.
“Cậu thích vị này không?” Lâm Độ dứt khoát nằm hẳn lên đầu gối, ngẩng đầu nhìn cậu. Giấy viết nửa cứng nửa mềm cấn vào cánh tay, cô cũng không để ý, chỉ nhớ là cậu thích đồ ngọt.
“Ừ.”
“Tôi có thể uống một chút không?”
Khi mở miệng, giọng của hai người chạm vào nhau.
Cậu “ừ” một tiếng, coi như đồng ý. Cô mở to mắt nhìn thẳng cậu, không chút ngại ngùng hỏi mình có thể uống một chút không.
Ánh mắt của thiếu niên vì câu hỏi của cô mà chuyển sang, mang theo chút men, như phủ một lớp sương, nhìn cô.
Lâm Độ như thể cũng đã uống rượu, lá gan lớn lên, lại hỏi: “Không được à?”
“Được.” Chu Gia Lương đưa chai thủy tinh lại, nhìn cô uống.
Lâm Độ từ nhỏ đã từng lén uống rượu nếp ông làm, nhận lấy không do dự uống một ngụm lớn.
Giữa ngày hè oi ả, rượu ngọt dù đã ướp lạnh cũng nhanh chóng trở về nhiệt độ thường, chai thủy tinh ấm ấm, cầm trong tay như vẫn còn lưu lại nhiệt độ lòng bàn tay của cậu.
Cô uống hai ngụm, Chu Gia Lương bên cạnh đột nhiên đứng dậy. Lâm Độ cũng ngồi thẳng lên, ngẩng cổ hỏi cậu đi đâu.
“Mua bao thuốc.” Cậu nói.
Hóa ra không chỉ hút thuốc điện tử.
Lâm Độ gật đầu, không nói gì, chỉ vội vàng nhét xấp giấy vào túi đựng đồng phục treo lên cổ tay, hai tay ôm chai rượu nếp ngọt chạy theo.
Khu này phồn hoa náo nhiệt, đi vài bước đến tòa nhà bên cạnh là có một siêu thị. Chu Gia Lương không vào, vòng qua mấy bước vào một cửa hàng thuốc lá rượu gần đó.
Trong tiệm bóng đèn huỳnh quang đã lâu không thay, ánh sáng u ám, chiếu đến mức khiến người ta choáng váng. Lâm Độ ngoan ngoãn đi sau lưng Chu Gia Lương, thân hình cao lớn của cậu che khuất phần lớn cô, cô nhìn cậu chọn một bao thuốc lá mảnh không nhìn rõ tên, ông chủ mở tủ kính hỏi có muốn loại có viên nổ không.
Cậu dường như gật đầu, cô đứng phía sau không nhìn rõ lắm, chỉ thấy cậu tiện tay lấy thêm một cái bật lửa trên quầy, rút điện thoại hỏi ông chủ bao nhiêu tiền.
Khi ra khỏi cửa hàng thuốc lá rượu, trời tối hơn một chút, cả bầu trời trên đầu đã biến thành màu đen không chút tạp chất, những vì sao lưa thưa chớp mắt, không biết đang nhìn ai.
Bên tai vang lên tiếng xé lớp nilon của bao thuốc, chừng một hai giây sau, bật lửa kêu tách một cái, làn khói theo chiều gió thổi đến trước mặt Lâm Độ, cô không để ý bị sặc một cái, cổ họng ngứa ngáy muốn ho.
Chu Gia Lương chính lúc đó bất ngờ hỏi cô đồng phục bị bẩn như thế nào.
Giọng cậu vẫn bình thản như thường, Lâm Độ bị hỏi đột ngột, tim không tự nhiên “thịch” một cái.
Dễ dàng bị câu hỏi này kéo trở lại buổi sáng hỗn loạn đó. Đồng phục của cô đương nhiên là bị Tôn Linh Nhiễm cố ý hắt nước làm bẩn.
Một cơn gió đêm thổi qua, vạt áo váy đều bị thổi xào xạc. Rõ ràng là thời tiết rất nóng, nhưng cảm giác quần áo ướt sũng lạnh buốt toàn thân lại bị một câu hỏi khơi dậy.
Lâm Độ rũ mắt, im lặng một lúc, chậm rãi nói dối: “Tôi lỡ làm đổ chậu nước của cô lao công.”
Dù trong lòng biết rõ chuyện thực sự là thế nào, trước mặt cậu cô vẫn phải nói dối như vậy. Một khi từ miệng cô nói ra cái tên Tôn Linh Nhiễm, nói ra có người đang bắt nạt cô, tâm tư của cô sẽ lộ rõ không che giấu được.
Lời vừa dứt. Người bên cạnh hồi lâu không đáp. Lâm Độ ngẩng lên, đối phương đang nhìn cô mơ hồ, như muốn nhìn thấu con người cô.
Cô có chút chột dạ.
Nhưng khi Chu Gia Lương hỏi “Thế à”, cô vẫn kiên trì với lời nói dối đó, gật đầu một cái.
Cũng không biết câu trả lời này rốt cuộc có khiến cậu tin hay không.
Lâm Độ lén nhìn sắc mặt Chu Gia Lương, trong màn đêm đen kịt cũng không nhìn rõ gì. Chỉ thấy giữa những ngón tay thon dài của thiếu niên có một đốm đỏ le lói, cháy lẻ loi trong đêm sáng đèn.
Hít sâu một hơi, Lâm Độ mượn men rượu khẽ hỏi: “Chu Gia Lương. Cậu có thể dạy tôi hút thuốc không?”
Cô cảm thấy rượu hoa hòe này hình như thật sự có chút men, nếu không sao bây giờ cô lại thấy lâng lâng thế này.
Không biết hứng thú từ đâu, cũng không biết can đảm từ đâu… dù sao thì cứ hỏi như vậy.
Không ngờ Chu Gia Lương thật sự đưa cho cô một điếu thuốc.
Rút từ trong bao ra, một điếu mảnh và dài, cậu dùng đốt đầu ngón tay kẹp lấy, đưa đầu lọc về phía cô. Lâm Độ ngẩng mắt, dưới ánh nhìn của cậu qua hàng mi phủ bóng, nhận lấy điếu thuốc, vụng về bắt chước cậu, dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy.
Cô mơ màng ngẩng lên nhìn cậu, chờ cậu dạy mình phải làm thế nào.
Ánh mắt Chu Gia Lương dừng lại trên mắt cô một thoáng, không vội nói gì, ngược lại ngồi xuống ngay tại bậc thềm. Lâm Độ một tay kẹp thuốc, tay kia giữ vạt váy, cũng ngồi xuống theo. Khi quay người lại, cậu đưa bật lửa cho cô. Lâm Độ giơ tay định nhận, bị cậu khéo léo tránh đi.
“Ngậm đi.” Cậu dạy cô.
Cô ngoan ngoãn ngậm đầu lọc, “tách” một tiếng, bật lửa lóe lên, qua ngọn lửa xanh vàng, cậu châm thuốc cho cô.
Lâm Độ nghe lời hút một hơi, thuốc vừa cháy, cô không kịp phòng bị hít thẳng vào cổ họng một ngụm, vốn là đứa ngoan chưa từng đụng đến thuốc lá, lập tức bị sặc, ho đến mức nước mắt cũng muốn trào ra.
Ho liên tục gần nửa phút, mặt đỏ bừng lên, cuối cùng dừng lại, lại nghe thấy bên cạnh vang lên tiếng cười nghịch ngợm của thiếu niên. Chỉ hai tiếng, rất nhanh sau đó cậu lại tự hút một hơi, trở về vẻ lạnh nhạt thường ngày.
“Giống như thở vậy.”
Điếu thuốc của Lâm Độ bị gió đốt cháy mất nửa đoạn, cậu cuối cùng cũng tốt bụng mở miệng.
“Là sao?” Cô nhỏ giọng hỏi.
“Hít vào thì hút vào.” Chu Gia Lương nói, “Thở ra thì nhả ra.”
Lâm Độ làm theo, quả nhiên lại bị sặc.
“Cậu cũng có thể không hút sâu.”
Cái tính bướng bỉnh của Lâm Độ nổi lên, không nghe lời cậu, cúi đầu lại hít sâu một hơi, quả nhiên vẫn không thành công. Một ngụm khói cay xộc kẹt lại nơi cổ họng, cô phát hiện mình đúng là không hợp với thứ này.
Nhưng cảm giác bị sặc đến khó chịu dữ dội ấy, lại khiến cô có một loại cảm giác đau mà buông thả. Trong đầu đủ loại ký ức hỗn loạn, cảm xúc rối ren trộn lẫn vào nhau. Rõ ràng hồi cấp hai Tôn Linh Nhiễm đối xử với cô còn quá đáng hơn. Thế mà vì sao lần này, Tôn Linh Nhiễm chỉ mới đến chưa được mấy ngày, cô đã đau khổ đến mức gần như phát điên rồi?
Khói thuốc tản loạn, Chu Gia Lương không biết từ lúc nào đã dập thuốc, đưa tay tới giật lấy điếu thuốc của cô.
Ngón tay Lâm Độ trống không, theo bản năng hơi đứng dậy muốn lấy lại, nhưng cơ thể mềm nhũn ngã xuống, đầu gối va mạnh vào bậc đá cứng, đỏ cả một mảng lớn. Lâm Độ đau đến hít mạnh một hơi, không biết có phải vì quá đau không, mắt cũng cay lên. Cô c*n m** d***, bất ngờ lao vào lòng cậu, tay bám lấy bờ vai rõ xương của thiếu niên, mềm nhũn vùi vào.
Chu Gia Lương khựng lại một chút, hơi thở ấm nóng của thiếu nữ rơi bên tai, bàn tay thon dài của cậu đỡ lấy eo cô, không hề từ chối.