Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương
Chương 12
Tháng Mười hai, mùa đông tiêu điều lạnh lẽo.
Bác sĩ tâm lý thứ ba mà Chu Duật mời đến một lần nữa bày tỏ rõ ràng rằng, người bệnh không chịu hợp tác, việc điều trị không thể tiến hành.
Tôi giật lấy điếu thuốc của Chu Duật: "Đừng hút nữa, sau này tập vài thói quen lành mạnh đi."
Rồi ném cho anh ấy một gói hạt hướng dương vị caramen.
Chu Duật không ăn mà dùng tay bóc hạt hướng dương, bỏ từng hạt nhân vào một chiếc bát nhỏ, đợi đầy bát rồi đưa cho tôi.
Tôi chớp chớp mắt: "Anh không ăn à?"
"Anh nhìn em ăn là được rồi."
"Ơ, anh tốt tính lạ lùng nha."
"Không tốt không được, có chuyện muốn cầu xin em đây."
Anh ấy lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, bỗng nhiên quỳ một gối xuống.
Nắp hộp mở ra, chiếc nhẫn kim cương lấp lánh rực rỡ.
"Liên hôn là chuyện của gia tộc, kết hôn là chuyện của hai chúng ta.”
"Chúc Tiêu, em có đồng ý lấy anh không?"
Tôi hét lên một tiếng rồi nhảy dựng từ trên sofa xuống, sau đó cúi người lao vào lòng anh.
"Em đồng ý!" Tôi gật đầu, "Chu Duật, em đồng ý!"
Sau khi đeo nhẫn vào, anh ấy hôn tôi. Tôi mới phát hiện ra, mặt anh ấy đã đầm đìa nước mắt từ lúc nào.
Đêm giao thừa Tháng hai, nhà họ Chu vốn bị bao phủ trong u ám suốt thời gian dài cuối cùng cũng đợi được tia sáng vạch mây đón mặt trời.
Hòm thư điện tử của Chu Hoài đã nhận được bức thư phản hồi đầu tiên đến từ phương xa.
Trong bức ảnh, dưới ngọn núi xanh mướt ngút ngàn là một vùng biển xanh ngắt trong vắt như pha lê. Phía dưới thư có đính kèm một dòng chữ: [Welcome to Tahiti. (Chào mừng đến với Tahiti)]
Trong nháy mắt, ánh nắng thuộc về hòn đảo ở phía Đông Nam Thái Bình Dương này đã xuyên thấu hoàn toàn đêm đen mùa đông giá rét của Giang Thành.
Khoảnh khắc nhìn thấy thư điện tử, mẹ Chu, người đã im lặng từ rất lâu, cuối cùng cũng òa lên khóc lớn, ôm chặt chiếc điện thoại vào lòng, liên tục gọi: "Con của mẹ..."
Tiếng gọi của bà bị nhấn chìm trong tiếng pháo hoa đón năm mới vào thời khắc mười hai giờ đêm.
Dưới bầu trời đầy pháo hoa, năm mới đã đến như hẹn ước, thời gian thúc đẩy mọi người cuồn cuộn tiến về phía trước.
Kể từ đó, chúng tôi lại lần lượt nhận được thêm vài bức thư điện tử.
Cậu ấy từng gặp những con tàu ra khơi vào ban đêm, ánh đèn dùng để dụ bắt mực chiếu rọi mặt biển thành một màu đỏ tươi.
Cậu ấy từng gặp một nhóm bạn trẻ đang mở tiệc trên du thuyền vào ngày nắng đẹp, họ nâng sâm panh và bánh kem, nhiệt tình chụp ảnh chung với chiếc lọ thế thân của cậu ấy.
Cậu ấy cũng từng bị sóng dữ đẩy lên boong tàu vào một đêm giông bão, những thuyền viên sống sót sau tai nạn đã ghi lại trải nghiệm kinh hoàng đó trong thư và nhắn lại rằng: [Xin hãy chuyển lời cảm ơn của chúng tôi tới Thượng đế].
…
Chiếc lọ đang trôi theo dòng hải lưu đi vòng quanh thế giới ấy đã xây dựng nên một mối liên kết tinh tế nhưng vô cùng mạnh mẽ giữa chúng tôi và thế giới này.
Chu Hoài đã dùng cách của riêng mình để dạy cho mọi người một bài học quan trọng về sự sống.
Tháng Tư, Tô Yểu đi cùng tôi đến thử váy cưới. Khoảnh khắc nhân viên cửa hàng kéo tấm rèm che ra, thế mà cô ấy lại xúc động đến mức suýt rơi nước mắt.
"Hâm thật." Cô ấy quay lưng đi tự giễu, "Có phải tớ kết hôn với cậu đâu chứ.”
"Tiêu Tiêu, chọn bộ này đi! Hãy làm cho Chu Duật khóc chết đi, khóc chết anh ta!"
Chúng tôi ngồi uống trà trong phòng nghỉ, cô ấy hỏi: "Bạn trai của Chu Hoài sau đó thế nào rồi?"
Tôi mở ứng dụng Tiểu Hồng Thư, bấm vào trang cá nhân của A Nam.
Cậu ta thực sự đã làm nhiếp ảnh gia tự do, mang theo máy ảnh đi khắp Nam Bắc, từ chỗ ban đầu không ai ngó ngàng đến cho tới nay đã có mấy nghìn người theo dõi, công việc dần dần có khởi sắc.
Mỗi nơi Chu Hoài đi qua đều sẽ trở thành điểm đến tiếp theo của A Nam.
Cậu ta dùng cách này để đuổi theo bước chân của người yêu nơi trần thế.
Tôi bấm vào phần bình luận, có người hâm mộ để lại lời nhắn phía dưới: [Chủ thớt đeo nhẫn kìa, là người đã kết hôn rồi sao?]
A Nam trả lời: [Đúng vậy, tôi kết hôn rồi.]
Tôi chỉ vào dòng này nói với Tô Yểu: "Cậu nói sai rồi nhé, cậu ta không phải bạn trai của Chu Hoài, mà là chồng."
Thấm thoát đã tháng Năm, mùa hè lại đến.
Nhà họ Chu đã hào phóng bao trọn một hòn đảo nhỏ ở vùng lân cận Giang Thành. Vào ngày cưới, các vị khách khứa đi phà đặt chân lên hòn đảo hoa nở rực rỡ như gấm.
Sau bữa trưa, tôi bị một nhóm người vây quanh, nào là chăm sóc da, trang điểm, làm tóc, trong lúc đó còn phải phối hợp với thợ quay phim chụp ảnh để quay chụp đủ loại tư liệu.
Tiếp đó, tôi được các phù dâu hộ tống đi xuống lầu, nhấc tà váy lên, một mình đi về phía bóng lưng đã đứng đợi từ lâu dưới bóng cây ngoài trời.
Khoảnh khắc Chu Duật quay người lại, lời tiên đoán của Tô Yểu đã trở thành sự thật. Vành mắt anh ấy đỏ hoe, lập tức ôm chặt lấy tôi.
Tiếng reo hò của bạn bè tiến lại gần, ống kính máy quay đã ghi lại tất cả.
Quản gia bước lên nhắc nhở: "Giờ lành sắp đến rồi, xin mời mọi người di chuyển đến khu vực cử hành hôn lễ."
"Khoan đã khoan đã, chúng ta dùng điện thoại chụp chung một tấm hình tự sướng đi!" Có người đề nghị.
"Dùng điện thoại của em đi, máy của em chụp người đẹp lắm!" Tôi nói.
Trong khung hình chật ních những gương mặt tươi cười, tôi gửi bức ảnh vào nhóm, đang định giao điện thoại cho phù dâu giữ giúp.
Thân máy bỗng nhiên rung lên, trên màn hình hiện ra thông báo: [Nhận được một thư điện tử mới.]
Tôi nhanh tay nhanh mắt bấm mở ra.
Bức ảnh gửi đến lần này có phong cảnh vô cùng quen thuộc.
Hòn đảo nhỏ ngập tràn bầu không khí vui tươi, trên bầu trời thả đầy những quả bóng bay đủ màu sắc.
Giữa sắc xanh tràn đầy sức sống của cây cỏ được điểm xuyết bởi những màu sắc rực rỡ, không rõ đó là những đóa hoa hồng đang nở rộ hay là váy áo của khách mời.
Bên những tảng đá ngầm bờ biển, một vòm cổng hoa tử đằng khổng lồ đứng sừng sững từ xa, lặng lẽ đợi cô dâu chú rể hoàn thành nghi lễ.
Phía dưới bức ảnh là một dòng nhắn gửi.
[Even when wondering, every path will take us home.]
(Dù cho có phiêu bạt, mỗi con đường rồi cũng sẽ dẫn chúng ta về nhà.)
"Sao thế Tiêu Tiêu? Đừng khóc chứ, lớp trang điểm sắp hỏng rồi kìa!"
Tô Yểu cuống cuồng rút khăn giấy, cẩn thận thấm đi những giọt nước mắt của tôi.
Chu Duật nhận lấy điện thoại, nghẹn ngào một lát rồi nắm lấy tay tôi, vui mừng nói với mọi người: "Không sao đâu, mọi người đã đông đủ rồi, chúng ta chuẩn bị bắt đầu thôi!"
Theo giai điệu mở màn du dương của cây vĩ cầm, tôi khoác tay bố từ từ tiến vào lễ đường. Trong tiếng vỗ tay và reo hò nồng nhiệt, ông trao tay tôi cho Chu Duật rồi quay người lại lén lau nước mắt.
Đón lấy những cánh hoa rơi rụng đầy trời, tôi và Chu Duật mang theo tất cả những lời chúc phúc, bước về phía đích đến của cuộc hành trình thiêng liêng này.
Năm giờ chiều, ánh hoàng hôn vàng rực từ từ trải rộng trên bầu trời. Dưới ánh nắng chiều tà rực rỡ, những đóa hoa tử đằng rủ xuống như thác nước đẹp đến mức không thể diễn tả bằng lời.
Hướng về phía quan khách, ánh mắt tôi lướt qua từng gương mặt tràn đầy niềm an ủi và vui sướng.
Bố mẹ cười đến mức không khép được miệng. Chúc Nam Đình cùng vợ vẫy tay với chúng tôi, đứa trẻ mặc chiếc váy xòe màu hồng được bế ngồi trên đùi anh ấy, giữa các đường nét trên khuôn mặt có thể dễ dàng tìm thấy hình bóng của người bố.
Dì Từ tựa vào chú Chu, vừa lau nước mắt vừa xúc động vỗ tay.
Còn có Tô Yểu, bạn bè, các trưởng bối...
Nước mắt một lần nữa làm nhòe đi tầm nhìn.
Trong lúc người chứng hôn phát biểu, tôi nghiêng đầu chỉnh lại chiếc khăn voan đội đầu bị gió thổi lệch, và thế là nhìn thấy ở nơi chân trời có một ngôi sao sáng ngời.
Nói đúng hơn đó dường như không phải là một ngôi sao, mà là một con hải âu đang bay lượn đón ánh mặt trời, toàn thân trắng muốt phát sáng.
Không, đó có lẽ vừa không phải là sao, cũng chẳng phải là hải âu.
Đó chỉ là một linh hồn tự do giữa đất trời.
Người dẫn chương trình tuyên bố, chú rể có thể hôn cô dâu rồi.
Chu Duật nâng khuôn mặt tôi lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi, sau đó, một nụ hôn đặt xuống.
Pháo hoa bay lên không trung, tiếng cười vang vọng xung quanh. Sóng biển vỗ vào ghềnh đá, tung lên một đóa sóng khổng lồ phía sau vòm cổng, dường như cũng muốn để lại một chút kỷ niệm trong đám cưới này.
Khi đêm xuống, hòn đảo đèn hoa rực rỡ, ca múa không ngừng.
Thủy triều bên bãi biển dần rút đi, lộ ra những tảng đá ngầm và bãi cát.
Hai cậu thiếu niên đang đi cào nghêu bắt ốc trên biển lúc triều rút, đứa nhỏ hơn xách chiếc xô, đứa lớn hơn cầm đèn pin.
"Anh ơi, ở đây có một chiếc lọ thủy tinh này!" Cậu bé hăng hái nhặt lên, đưa cho anh trai.
"Lọ thủy tinh có gì đâu mà nhặt, chẳng có gì lạ cả." Cậu thiếu niên chẳng thèm nhìn, trả lại cho em trai, "Bỏ lại chỗ cũ đi. Chúng ta cũng phải về rồi, không thôi sẽ bị mẹ phát hiện đấy."
"Tại sao mẹ không cho chúng ta đi biển lúc triều rút?"
"Vì đi biển lúc này có thể sẽ gặp nguy hiểm."
"Chúng ta chẳng phải vẫn đang bình an vô sự đó sao?"
"Vì có anh ở đây, anh sẽ không để em gặp nguy hiểm đâu."
"Anh trai giỏi thật đấy!"
"Anh ơi, chiếc lọ đó ngày mai có còn ở lại đây không?"
"Có thể còn, cũng có thể sẽ bị cuốn trôi đi khi thủy triều lên."
"Lần sau nó sẽ đi đâu vậy anh?"
"Đi theo những con sóng, đến bất cứ nơi nào cũng đều có khả năng..."
Mọi nguồn nước trên thế giới rồi sẽ trùng phùng.
Bắc Băng Dương và sông Nile sẽ hòa quyện vào nhau trong những đám mây ẩm ướt.
Phép ẩn dụ cổ xưa và tươi đẹp này đã khiến cho khoảnh khắc hiện tại trở nên thiêng liêng.
Dù cho có phiêu bạt, mỗi con đường rồi cũng sẽ dẫn chúng ta về nhà.
- Hermann Hesse, "Mùa hè cuối cùng của Klingsor"
— HẾT —