Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương

Chương 11

Mùa hè ở Hà Lan, ban ngày dài vô tận.

Mãi đến 10 giờ đêm thì mặt trời mới chịu từ từ lặn xuống.

Tôi và Chu Duật đứng bên bờ kênh, nhìn bóng rực rỡ của hoàng hôn phản chiếu trên mặt nước, cùng với những ánh đèn lấp lánh như ngàn vì sao bên bờ, cả tâm trí lẫn cơ thể đều chìm vào sự bình yên sau những biến động cảm xúc dữ dội.

"Nó yêu cầu giữ bí mật là đúng." Chu Duật lên tiếng, "Cha mẹ không thể trơ mắt nhìn con cái ra đi được."

Tôi khoác tay anh ấy, để mặc cho những suy nghĩ bị gió đêm kéo đi, bỗng cảm thấy nên nói điều gì đó để đánh lạc hướng chú ý.

"Này, Chu Duật?" Tôi kéo kéo tay áo anh ấy, "Thực ra ban đầu, con mèo của em tên là Cầu Cầu. Anh có biết tại sao sau đó lại đổi tên không?"

"Tại sao?"

"Vì nó luôn bày bừa căn phòng thành một đống hỗn độn, nên em đổi tên nó thành Scarlett, Tư Gia Lệ, nghĩa là loạn 'thất' giai nhân.” (người đẹp bày bừa trong phòng, chơi chữ theo phim Cuốn theo chiều gió - Loạn thế giai nhân)

Chúng tôi cùng bật cười rồi không hẹn mà gặp ôm chặt lấy nhau.

"Cảm ơn em." Anh ấy vùi mặt vào mái tóc dài của tôi.

Tiếng gió ù ù như tiếng khóc. Màn đêm buông xuống trong nháy mắt, giữa ánh đèn của muôn vàn mái nhà, ánh hoàng hôn đã đi xa, chờ đợi lần sau lại rạng rỡ hiện lên.

Từ trước đến nay Chu Hoài luôn là một người rất coi trọng các nghi thức.

Cậu ấy chọn nghi thức tạm biệt cuối cùng của cuộc đời tại một ngôi nhà nhỏ biệt lập có phong cảnh tuyệt đẹp, nằm trên một ốc đảo ven biển.

Trên đường đến đây, tôi hái mỗi loại hoa dại nhìn thấy một bông, cuối cùng bó thành một bó, trao vào tay Chu Hoài.

Cậu ấy vui vẻ nhận lấy, vẫn cười cợt nhả như mọi khi: "Cảm ơn nhé, vợ chưa cưới cũ."

Hà Sĩ Nam trong bộ vest chỉnh tề, sửa lại caravat cho Chu Hoài cũng đang mặc lễ phục rồi điều chỉnh tư thế ngồi, để đầu cậu ấy tựa vào vai mình.

Tay của họ nắm chặt lấy nhau, hai chiếc nhẫn đôi lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Nhân viên y tế địa phương bước lên hỏi vài câu, Chu Hoài gật đầu, ra hiệu bản thân đã sẵn sàng.

Tiếp đó, nhân viên y tế đưa cho cậu ấy một ly thuốc nhỏ.

Chu Hoài hít một hơi thật sâu, nhìn quanh từng người có mặt tại đó.

"Xin lỗi anh trai, lại bắt anh phải gánh vác nhiều thứ rồi, sau này bố mẹ chỉ có thể dựa vào anh thôi.”

"Tiêu Tiêu, phải luôn vui vẻ nhé.”

"A Nam, thế giới này rất đẹp, anh hãy thay em ngắm nhìn thật kỹ nhé."

Cậu ấy giơ ly thuốc lên, giống như nâng một ly rượu ngon.

"Vậy thì mọi người ơi, tôi bắt đầu lên đường đi xa đây!"

Nói xong, cậu ấy ngửa đầu uống cạn rồi ném chiếc ly không sang một bên.

"Đắng quá."

Hà Sĩ Nam ôm lấy cậu ấy, đặt một nụ hôn lên trán cậu ấy.

"Ngoan nào, sẽ không còn đắng nữa đâu."

Chu Hoài mỉm cười nhắm mắt lại, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Khi nhân viên y tế bước lên xác nhận lần nữa, tôi từng bước một đi ra khỏi ngôi nhà nhỏ.

Hôm nay là một ngày đẹp trời, trời trong xanh không một gợn mây, ốc đảo giống như một vùng đào nguyên cách biệt với thế gian.

Nước biển xanh trong vắt như một viên bảo thạch khổng lồ không biên giới. Hải âu trắng chao liệng, tiếng chim hót vang vọng đi rất xa, rất xa.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy bầu trời xanh lấp ló sau bóng cây, một vầng mặt trời rực rỡ tỏa ánh hào quang, bao bọc lấy vạn vật trên thế gian một cách dịu dàng và bình đẳng.

Trong thế giới của Chu Hoài, vầng mặt trời ấy sẽ vĩnh viễn không bao giờ lặn nữa.

A Nam thuê trọn một chiếc du thuyền, đưa tôi và Chu Duật rời khỏi cảng biển.

Cậu ta nói, Chu Hoài vẫn còn một tâm nguyện cuối cùng.

Tiếng gió thổi lồng lộng bên tai, sau khi hình dáng thành phố biến mất phía sau, biển cả chính là một tòa mê cung không có những bức tường thực thể.

Khi tốc độ của du thuyền chậm lại, A Nam rút từ trong túi ra một chiếc thẻ ngân hàng.

"Đây là toàn bộ tiền tiết kiệm của Chu Hoài sau khi bán nhà và xe, hai người cầm về đi."

Chu Duật nói: "Cậu là người yêu của nó, nên do cậu giữ thì hơn. Tiếp theo cậu có dự định gì?"

"Đi du lịch, làm một nhiếp ảnh gia tự do."

"Có chỗ nào cần giúp đỡ thì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào."

"Cảm ơn, tôi có thể tự chăm sóc bản thân."

Con thuyền dừng lại, dập dềnh theo những con sóng.

A Nam lấy từ trong ba lô ra một chiếc lọ thủy tinh, thân lọ trong suốt, bên trong nhét một tờ giấy chống nước đã qua xử lý đặc biệt, trên đó viết một đoạn ngắn bằng cả tiếng Trung và tiếng Anh: [Xin chào, tôi tên là Chu Hoài, hưởng dương 24 tuổi, đang đi du lịch. Nếu bạn tình cờ nhặt được tôi thì làm ơn chụp một bức ảnh gửi vào hòm thư điện tử dưới đây, nói cho gia đình tôi biết tôi đã từng đi qua những đâu.]

"Cũng thật là có ý tưởng." Chu Duật nhận xét.

A Nam nhảy lên boong tàu, giơ chiếc lọ lên hôn một cái rồi dồn hết sức lực, cố gắng ném thật mạnh ra xa.

Chiếc lọ thủy tinh vẽ nên một đường parabol sáng lóa trên không trung, cuối cùng vọng lại một tiếng "tùm" rơi xuống nước.

Hướng về phía đó, A Nam hét lớn: "Chu Hoài, lên đường thuận lợi nhé!"

"Tạm biệt!"

"Tạm biệt!"

Trời đất bao la, tạm biệt nhé.

Sau khi về nước, cơn giông bão thực sự mới bắt đầu.

Tin tức đứa con trai thứ hai qua đời đã hoàn toàn đánh gục bố mẹ nhà họ Chu.

Mẹ Chu suy sụp tinh thần, ra sức đấm đá Chu Duật đang quỳ dưới đất, cho đến khi đau lòng đến kiệt sức mà ngất đi, lúc tỉnh lại thì mất tiếng, không bao giờ nói thêm một lời nào nữa.

Bố Chu tự nhốt mình trong phòng làm việc, đối diện với di thư của Chu Hoài mà hút thuốc suốt một đêm, ngày hôm sau khi người giúp việc mở cửa phòng thì phát hiện ông ấy còng rạp người xuống, tóc đã bạc trắng sau một đêm.

Dẫu sao cũng là đứa trẻ mình nhìn từ nhỏ đến lớn, ngay cả bố mẹ tôi cũng rơi nước mắt vì Chu Hoài suốt mấy đêm liền. Mẹ tôi tuyên bố, từ ngày hôm đó, bà sẽ ăn chay niệm Phật một năm để cầu siêu cho Chu Hoài đã khuất.

Có người ngã xuống thì luôn phải có người tiếp tục bước đi.

Chu Duật chính thức tiếp quản vị trí của bố giữa một đống hỗn loạn, trở thành người đứng đầu mới của tập đoàn Chu thị. Nỗi đau buồn còn chưa kịp vơi bớt thì áp lực đã ập đến từ khắp mọi phía.

Anh ấy không có đường lui.

Tôi vùi đầu vào công việc, nỗ lực làm cho bản thân trở nên mạnh mẽ, chỉ hy vọng nếu như một ngày nào đó bất hạnh thực sự ập đến, tôi có thể trở thành một bức tường che gió chắn mưa cho gia đình.

Tôi bắt đầu hiểu được ý nghĩa của từ "đồng đội" mà bố tôi hay nói.

Khi ở bên nhau, tôi và Chu Duật cùng chữa lành cho nhau trong bến đỗ chỉ thuộc về hai người. Đến khi trời sáng, chúng tôi lại vội vã lao vào chiến trường của riêng mình.

Ngày qua ngày, đồng hành cùng nhau qua giông bão.

Vào ngày cái nóng mùa hè tan biến, cảnh đường phố của Giang Thành đã nhuốm màu sắc mùa thu.

Trong phòng giải lao, nghe đồng nghiệp cảm thán "cuối cùng mùa hè cũng qua rồi", tôi mới chợt nhận ra, mùa hè khó khăn này thực sự đã kết thúc.

Tháng Mười một, một tờ quyết định bổ nhiệm tuyên bố tôi đã hoàn thành hơn hai năm rèn luyện, chính thức bước vào tầng lớp quản lý của công ty.

Tại văn phòng Chủ tịch, bố tôi đẩy văn bản bổ nhiệm đến trước mặt tôi, nói: "Tiêu Tiêu, chúc mừng con."

"Cảm ơn bố."

"Đừng cảm ơn bố, đây là quyết định của hội đồng quản trị."

Dạo này hễ tâm trạng tốt lên là ông lại cầm chiếc khung ảnh mới trên bàn ra lau chùi.

Trong khung ảnh là ảnh của cháu gái ông, vợ chồng Chúc Nam Đình vừa sinh được con gái rượu vào tháng trước, ông già vui mừng đến mức ngày nào cũng phải lau khung ảnh đến vài trăm lần.

Vừa lau ông vừa hỏi: "Chu Duật dạo này thế nào rồi? Bố mẹ nó đã đỡ hơn chút nào chưa?"

"Vẫn như thế ạ." Tôi nói, "Chú Chu chỉ gượng dậy đi lại được chút ít, còn dì Từ vẫn không thể nói chuyện."

"Haizz!" Bố tôi thở dài, "Bây giờ đối với các con, ngoài việc cơ thể khỏe mạnh ra thì bố không còn yêu cầu nào khác nữa. Được rồi, hôm nay con cũng tan làm sớm đi, chúng ta về nhà ăn cơm.”

"Bố đã mời một người thợ chuyên nấu đồ chay cho mẹ con rồi, dù có ăn chay thì cũng phải ăn sao cho có hương có vị mới được chứ, đúng không nào..."