Khoa ngồi trên ghế đá trong công viên, ánh nắng chiều chiếu rọi qua tán cây, tạo thành những mảng sáng tối lung linh. Anh ngắm nhìn những đứa trẻ chơi đùa, tiếng cười vang vọng khắp nơi, nhưng trong lòng lại không thể nào vui vẻ. Áp lực từ cha mẹ như một tảng đá nặng trĩu đè nén lên tâm trí anh.
“Con phải trở thành kỹ sư,” câu nói của cha vẫn vang vọng trong đầu Khoa. Hình ảnh cha đứng bên bàn làm việc, ánh mắt kiên định và đôi môi mím chặt khi nhắc đến tương lai của anh. “Đó là con đường duy nhất để thành công.”
Khoa thở dài, cảm giác như mọi thứ đang chật chội, không còn chỗ cho ước mơ của mình. Anh yêu công nghệ, nhưng tình yêu đó không đủ mạnh mẽ để vượt qua những kỳ vọng từ gia đình. Hình ảnh một kỹ sư thành đạt là một chiếc áo quá chật cho anh.
“Bạn sao vậy?” Linh ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt tò mò nhìn anh. Cô đã nhận ra sự trầm lắng của Khoa từ những ngày đầu gặp gỡ.
“Mình chỉ đang suy nghĩ một chút,” Khoa đáp, cố gắng tạo ra nụ cười nhưng không thành công.
“Về việc học à?” Linh hỏi, nhẹ nhàng chạm tay vào cánh tay anh. “Có phải bạn đang cảm thấy áp lực từ gia đình không?”
Khoa gật đầu, không giấu giếm. “Mình không muốn làm họ thất vọng, nhưng cũng không biết liệu mình có thực sự muốn trở thành kỹ sư hay không.”
“Vậy bạn thích gì?” Linh hỏi, ánh mắt đầy khích lệ. “Điều gì khiến bạn cảm thấy vui vẻ?”
“Mình thích lập trình, nhưng... mình cũng thích âm nhạc,” Khoa lúng túng. “Nhưng có lẽ đó chỉ là những sở thích, không phải nghề nghiệp.”
“Những sở thích cũng có thể trở thành nghề nghiệp,” Linh nhấn mạnh. “Bạn có thể kết hợp cả hai. Tại sao không thử?”
Khoa nhìn Linh, cảm thấy ấm lòng trước sự quan tâm của cô. “Mình không biết. Mình sợ.”
“Sợ gì?” Linh hỏi, giọng cô nhẹ nhàng như gió.
“Sợ không đạt được kỳ vọng, sợ không làm cha mẹ vui,” Khoa thành thật. “Họ đã hy sinh rất nhiều cho mình.”
“Nhưng bạn cũng cần phải sống cho chính mình. Nếu không làm những gì bạn yêu thích, bạn sẽ không bao giờ hạnh phúc,” Linh nói. Cô nắm tay Khoa, truyền cảm hứng cho anh. “Hãy tìm ra đam mê của mình. Mùa hè này là cơ hội của bạn.”
Khoa nhìn Linh, đôi mắt anh dần sáng lên. “Có lẽ bạn nói đúng. Mình cần thử sức.”
“Chúng ta có thể cùng nhau khám phá,” Linh nở nụ cười tươi tắn. “Mình sẽ giúp bạn.”
Cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng Khoa. Một phần anh cảm thấy tự do, nhưng một phần khác lại lo lắng về phản ứng của cha mẹ nếu họ biết anh đang từ bỏ con đường mà họ đã định sẵn cho mình.
“Cảm ơn Linh,” Khoa nói, giọng anh đầy chân thành. “Mình sẽ cố gắng.”
Những ngày sau đó, Khoa và Linh bắt đầu cùng nhau thực hiện những cuộc phiêu lưu nhỏ, từ việc tham gia các buổi học vẽ đến việc khám phá những quán cà phê âm nhạc. Linh dạy Khoa cách vẽ, trong khi Khoa hướng dẫn Linh về lập trình cơ bản. Họ không chỉ học hỏi lẫn nhau mà còn tạo ra những kỷ niệm đẹp đẽ.Nhưng áp lực từ gia đình vẫn luôn là một bóng ma ám ảnh Khoa. Mỗi lần anh quay về nhà, ánh mắt kỳ vọng của cha mẹ lại khiến anh cảm thấy nặng nề. Cảm giác rằng họ đang chờ đợi một điều gì đó từ anh, một điều mà anh chưa chắc mình có thể đạt được.
Một buổi tối, khi Khoa trở về từ buổi học vẽ, anh thấy cha ngồi ở bàn ăn, vẻ mặt nghiêm túc. “Khoa, con đã nghĩ về chuyện chọn ngành học chưa?” giọng cha lạnh lùng.
Khoa nuốt khan, không biết trả lời thế nào. “Con... con vẫn đang suy nghĩ.”
“Con không thể mãi mãi suy nghĩ. Đây là tương lai của con, không phải trò đùa!” Cha anh quát lên, khiến Khoa cảm thấy như một đứa trẻ bị chỉ trích.
“Mình không muốn trở thành một kỹ sư,” Khoa thốt lên, không thể kìm nén nữa. “Con muốn tìm kiếm điều mình thực sự yêu thích!”
Sự im lặng bao trùm không gian, cha anh nhìn thẳng vào mắt Khoa, đôi mắt ấy hiện lên sự thất vọng. “Con đang lãng phí thời gian của mình. Con cần phải suy nghĩ kỹ về điều này.”
Khoa rời khỏi bàn ăn, lòng đầy nặng nề. Anh không biết phải làm gì với những mong mỏi của cha mẹ và những ước mơ của chính mình. Linh đã nói đúng, anh cần tìm ra đam mê của mình, nhưng làm sao để thực hiện điều đó khi mà cha mẹ đang chờ đợi một hướng đi hoàn toàn khác?
Tối hôm đó, Khoa nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được. Cô đơn và bối rối, anh nhớ lại những giây phút bên Linh, những cuộc trò chuyện đầy hy vọng. Linh đã giúp anh cảm nhận được sự tự do trong tâm hồn, nhưng giờ đây, áp lực lại ập đến.
Ngày hôm sau, Khoa quyết định gặp Linh, anh cần một lời khuyên, một sự ủng hộ từ cô. Họ hẹn nhau ở công viên, nơi mà những kỷ niệm đẹp đẽ của họ bắt đầu.
Khi Linh xuất hiện, nụ cười rạng rỡ của cô khiến lòng Khoa ấm áp hơn. “Chào Khoa! Hôm nay bạn có vẻ căng thẳng?” Linh hỏi, nhận ra sự khác biệt trong ánh mắt anh.
“Mình cần nói chuyện với bạn,” Khoa nói, giọng anh trầm xuống. “Mình cảm thấy áp lực quá lớn từ gia đình.”
“Cứ nói ra đi,” Linh khích lệ, ngồi xuống cạnh anh.
“Mình không biết liệu mình có nên từ bỏ những gì cha mẹ mong đợi hay không. Nhưng mình cũng không muốn sống một cuộc đời mà mình không hạnh phúc,” Khoa thở dài.
“Chúng ta đều có những áp lực từ gia đình, nhưng điều quan trọng là bạn phải sống cho chính mình. Hãy thử viết ra những điều bạn muốn làm và những điều cha mẹ mong đợi. Sau đó, hãy xem điều gì thực sự quan trọng với bạn,” Linh đề xuất.
Khoa gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn. “Có lẽ mình sẽ thử làm như vậy.”
Họ tiếp tục trò chuyện, Linh luôn ở bên Khoa, ủng hộ và khích lệ. Thời gian trôi qua, nhưng trong lòng Khoa vẫn còn nhiều băn khoăn. Anh không biết liệu mình có đủ sức mạnh để theo đuổi ước mơ của mình hay không.
Khi hoàng hôn buông xuống, ánh sáng nhạt dần, Khoa và Linh cùng nhau ngồi im lặng, suy tư về tương lai. Trong khoảnh khắc đó, Khoa hiểu rằng dù có khó khăn đến đâu, anh sẽ không một mình. Có Linh bên cạnh, anh cảm thấy có sức mạnh để bước tiếp.
Nhưng những khó khăn vẫn đang chờ đợi họ ở phía trước. Khoa biết rằng áp lực từ gia đình sẽ không dễ dàng biến mất, và những thử thách mới sẽ xuất hiện. Liệu anh có đủ can đảm để theo đuổi đam mê của mình, hay sẽ tiếp tục sống trong cái bóng của những kỳ vọng?
Câu hỏi đó vẫn lơ lửng trong không gian, như một lời hứa cho những cuộc phiêu lưu tiếp theo. Mùa hè này, mọi thứ vẫn đang chờ đợi Khoa khám phá.