Mùa Hè Của Chúng Ta

Chương 1: Khởi đầu kỳ diệu

Sau

Nguyễn Thị Mai Linh từ từ mở mắt, ánh sáng chói chang khiến cô chớp chớp vài lần để thích nghi. Khi nhận ra mình đang nằm trên một bãi cỏ xanh rì, cô cảm thấy hơi lạ. Không khí trong lành và thơm mát, khác hẳn với sự ngột ngạt trong căn phòng học tập của mình. Linh ngồi dậy, nhìn quanh và nhận ra mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

"Đây là đâu?" Cô tự hỏi, đôi mắt to tròn chứa đầy sự ngạc nhiên. Mọi thứ xung quanh đều sống động, như một bức tranh vẽ. Những tiếng cười nói râm ran của các bạn học sinh vang vọng từ xa, khiến lòng cô chợt dâng trào cảm xúc. Linh đứng dậy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mới của buổi sáng. Cô nhớ lại cuốn tiểu thuyết mình vừa đọc, "Mùa Hè Rực Rỡ", và không thể tin rằng mình đã xuyên vào thế giới ấy.

Cô đi dạo một vòng, cảm nhận những gì xung quanh. Mọi người đều vui vẻ, họ chạy nhảy, đùa giỡn, tạo nên bầu không khí sôi nổi của một mùa hè. Linh không thể kìm lòng, cô mỉm cười, cảm giác như mình cũng đang được hòa mình vào niềm vui ấy. Nhưng trong lòng cô có một điều gì đó khiến cô cảm thấy hồi hộp. Liệu cô có thể thay đổi số phận của những nhân vật trong cuốn sách này không?

Khi đi qua một nhóm bạn đang chơi bóng, Linh tình cờ nhìn thấy một chàng trai cao ráo, với làn da ngăm đen và đôi mắt sáng. Trần Minh Khoa. Cô đã ngưỡng mộ anh từ lâu, không chỉ vì vẻ ngoài cuốn hút mà còn vì sự thông minh và sâu sắc mà anh thể hiện trong mỗi lần phát biểu trên lớp. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn khi nhìn thấy anh. Cảm giác như có một sức hút kỳ lạ kéo cô đến gần hơn.

“Chào bạn, mình là Linh!” Cô quyết định bước tới, không thể bỏ lỡ cơ hội này.

Khoa ngẩng lên, đôi mắt anh ánh lên sự ngạc nhiên và thích thú. “Chào Linh, mình là Khoa. Bạn mới ở đây à?”

“Ừ, mình vừa đến. Mọi thứ thật tuyệt vời!” Linh không giấu nổi sự phấn khích. “Bạn có muốn chơi bóng không?”

Khoa cười, nụ cười khiến lòng cô ấm áp. “Mình không giỏi lắm, nhưng có thể thử.”

Họ cùng nhau tham gia vào trò chơi, Linh cảm nhận được sự hòa hợp giữa họ. Khoa chơi không quá xuất sắc, nhưng sự chân thành và nỗ lực của anh khiến cô càng thêm yêu mến. Sau khi chơi, họ ngồi xuống bãi cỏ, th* d*c nhưng không ngừng cười nói.

“Bạn có thích vẽ không?” Khoa hỏi, nhìn Linh với ánh mắt tò mò.

“Có chứ! Vẽ giúp mình thể hiện cảm xúc. Mình luôn tìm thấy niềm vui trong đó.” Linh trả lời, ánh mắt sáng lên khi nói về đam mê của mình.

“Thật tuyệt! Mình cũng thích âm nhạc, nhưng chưa bao giờ thử vẽ.” Khoa nói. “Có lẽ mình nên thử xem sao.”“Chắc chắn rồi! Mình có thể chỉ cho bạn.” Linh không thể không cảm thấy hào hứng trước ý tưởng này.

Khi trò chuyện, Linh dần nhận ra rằng Khoa không chỉ là một chàng trai đẹp trai, mà còn có một tâm hồn nhạy cảm. Họ bàn về ước mơ và hoài bão, những điều mà cả hai đều đang tìm kiếm. Linh cảm thấy như mình đang dần tìm thấy một phần của chính mình trong cuộc trò chuyện này.

Nhưng rồi, những tiếng cười giòn giã xung quanh lại bị một giọng nói châm chọc xen vào. Đặng Minh Quân, chàng trai bảnh bao với vẻ ngoài kiêu ngạo, đang đứng đó, đôi môi mỉm cười nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự thách thức.

“Cậu đang cố gắng dạy Khoa vẽ à? Chắc chắn cậu không biết rằng Khoa sẽ trở thành một kỹ sư giỏi, không phải một họa sĩ.” Quân nhếch môi, khiến không khí trở nên nặng nề.

Linh cảm thấy bất an, nhưng Khoa vẫn giữ vẻ bình tĩnh. “Mình có thể theo đuổi cả hai đam mê, Quân. Đó là quyền của mình.”

“Quyền của cậu? Đừng mơ!” Quân cười lạnh lùng, rồi quay đi cùng những người bạn của mình.

Linh nhìn Khoa, thấy sự kiên cường trong ánh mắt anh. “Bạn không cần phải để ý đến họ. Họ không hiểu gì về đam mê của chúng ta.”

“Cảm ơn Linh.” Khoa mỉm cười, nhưng sự lo lắng trong ánh mắt anh không thể giấu được. “Mình chỉ không muốn làm cha mẹ thất vọng.”

“Nhưng bạn cũng cần sống cho chính mình.” Linh khẽ nói, cảm giác muốn giúp đỡ anh trỗi dậy mạnh mẽ.

Thời gian trôi qua, họ tiếp tục trò chuyện, nhưng Linh không thể xóa đi cảm giác nặng nề từ cuộc gặp gỡ với Minh Quân. Cô tự hỏi liệu mình có thể giúp Khoa vượt qua những áp lực này hay không. Có lẽ, đây là khởi đầu cho một mùa hè đầy thử thách và kỳ diệu.

Khi hoàng hôn buông xuống, ánh sáng nhuốm màu vàng cam trải dài trên bãi cỏ, Linh biết rằng cuộc hành trình của cô trong thế giới này mới chỉ bắt đầu. Cô cần phải tìm hiểu thêm về những nhân vật xung quanh, về những áp lực và ước mơ mà họ đang phải đối mặt. Và hơn hết, cô muốn giúp Khoa tìm thấy con đường của riêng mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau