Mùa Hạ Này Xin Hãy Yêu Em

Chương 9

Tôi bật cười.

“Làm ơn đi. Cô có cần tự tin quá mức vậy không?”

“Đừng nói là cô nghĩ Thành Tố làm vậy vì cô nhé?”

Cô ta không trả lời.

Chỉ tự mình chìm vào hồi ức.

“Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy, anh ấy vẫn chưa nổi tiếng.”

“Tôi là người bạn đầu tiên của anh ấy trong lớp.”

“Chúng tôi đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện mà cô không biết.”

“Tình cảm giữa chúng tôi sâu đậm hơn cô tưởng nhiều.”

“Rồi sao? Rốt cuộc cô muốn nói gì?”

“Hai người không hợp.”

Tôi nhướng mày.

“Chúng tôi không hợp.”

“Vậy cô và cậu ấy hợp à?”

Cô ta hơi ngẩng cằm, mỉm cười.

“Chúng tôi cùng một giới, có nhiều chủ đề chung hơn.”

“Tôi cũng hiểu anh ấy hơn.”

“Hơn nữa, cô còn lớn hơn anh ấy ba tuổi.”

“Cô thật sự bằng lòng dành thời gian để chờ một chàng trai trưởng thành sao?”

“Hay nói đúng hơn...Cô có yêu anh ấy đến thế không?”

Yêu đến mức...

Có thể bất chấp mọi hậu quả, không màng tất cả mà lao vào.

Tôi vốn định phản bác.

Nhưng những lời phía sau của Trình Giai Duyệt lại đ.á.n.h trúng điểm yếu và nỗi lo trong lòng tôi.

Đặc biệt là sau khi chứng kiến chuyện của Lâm Nhã và Liêu Kiệt.

Trong phút chốc...

Chỉ còn lại sự im lặng.

Đột nhiên Trình Giai Duyệt nhìn về phía sau lưng tôi.

Không biết từ lúc nào Thành Tố đã đi tới.

Cậu ấy nhìn tôi.

Trên gương mặt không có quá nhiều biểu cảm.

Chỉ nhàn nhạt nói:

“Đồ nướng xong rồi.”

Nói xong, cậu ấy xoay người rời đi.

Tôi biết...

Chính vì sự im lặng của tôi mà cậu ấy đã giận.

Sau khi được tổ chương trình hòa giải, quan hệ giữa Lâm Nhã và Liêu Kiệt cũng dịu đi không ít.

Chỉ là tâm trạng của Lâm Nhã vẫn không mấy tốt.

Liêu Kiệt chủ động nướng đôi cánh gà mà cô ấy thích nhất rồi mang qua.

Cảm xúc của cô ấy tuy không có nhiều thay đổi, nhưng ít ra vẫn nhận lấy.

Trong thế giới của người trưởng thành...

Lý trí và thể diện giống như xiềng xích.

Có thể thoát ra nhất thời, nhưng không thể thoát cả đời.

Tôi nhìn Thành Tố.

Cậu ấy cũng trở nên ít nói hơn.

Bắt đầu tránh ánh mắt của tôi.

Còn tôi...

Lại không biết phải mở lời giải thích với cậu ấy như thế nào.

May mà rất nhanh sau đó, Nghiêm Văn Vũ chủ động dẫn dắt sang hoạt động tiếp theo, phá vỡ bầu không khí gượng gạo.

Anh ta đề nghị mọi người cùng chơi trò thật lòng hay thử thách.

Chai bia sẽ được xoay.

Miệng chai chỉ vào ai thì người ngồi đối diện sẽ đưa ra một câu hỏi hoặc một yêu cầu.

Người đầu tiên bị chỉ trúng chính là tôi.

Người ngồi đối diện tôi là Liêu Kiệt.

Tôi chọn thật lòng.

Anh ấy hỏi một câu không đau không ngứa:

“Em từng có mấy người bạn trai?”

“Hai người.”

Dù Thành Tố chưa phải bạn trai thật của tôi.

Nhưng trong tình huống hiện tại...

Cậu ấy bắt buộc phải được tính.

10

Người bị chai bia chỉ trúng lần thứ hai là Thành Tố.

Người ngồi đối diện cậu ấy là Nghiêm Văn Vũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thành Tố vẫn chọn thật lòng.

Nghiêm Văn Vũ nói:

“Tôi cũng không làm khó cậu đâu. Hai người quen nhau lâu như vậy, vậy từ khi nào cậu xác định mình thích Ôn Nghi?”

“Cấp hai.”

Mọi người có mặt ở đó, bao gồm cả tôi, đều vô cùng kinh ngạc.

Lúc Thành Tố học cấp hai, tôi đã lên cấp ba.

Vì học cùng một trường, hơn nữa khi ấy bố mẹ cho tiền tiêu vặt khá nhiều, nhiều đến mức tiêu không hết, nên mỗi lần gặp cậu ấy ở cửa hàng tiện lợi trong trường, tôi đều mời cậu ấy và bạn bè ăn vặt.

Thành ra...

Có lẽ bạn học của cậu ấy không quen Thành Khê.

Nhưng nhất định đều biết tôi.

Nghiêm Văn Vũ cười trêu:

“Hóa ra là chị gái hay mời ăn vặt à.”

Thành Tố khẽ phản bác:

“Không phải vì chuyện đó.”

Nhưng mặc cho Nghiêm Văn Vũ hỏi tiếp, cậu ấy cũng không chịu nói thêm.

Lần thứ ba...

Người bị chỉ trúng vẫn là Thành Tố.

Nghiêm Văn Vũ bật cười:

“Hai người mua gói thuê bao chai bia à? Lần trước là thật lòng, lần này thử thách đi.”

Thành Tố không có ý kiến.

“Vậy thì... hôn Ôn Nghi hai phút.”

Nghiêm Văn Vũ bày ra vẻ mặt như đang nói: “Lợi cho cậu đấy nhé.”

Tôi nghi ngờ anh ta là gián điệp do tổ chương trình cài vào.

Trình Giai Duyệt sa sầm mặt, khẽ kéo tay áo Nghiêm Văn Vũ, muốn nói lại thôi.

Thế nhưng anh ta dường như chẳng hề nhận ra.

Thấy hai chúng tôi mãi không có động tĩnh, anh ta tiếp tục cổ vũ:

“Này, đừng nói là hai người chơi không nổi nhé?”

“Video lên hot search hôm trước tôi xem rồi.”

“Ít nhất cũng hôn 5-6 phút ấy chứ.”

“Giờ mới có hai phút mà không được à?”

“Đừng ngại, đều là người một nhà cả.”

Ai là người một nhà với anh chứ...

Tôi nhìn sang Thành Tố.

Cậu ấy cũng nghiêng người nhìn tôi.

Giờ phút này...

Bên tai chỉ còn lại tiếng sóng biển vỗ bờ và nhịp hô hấp của cả hai.

Lần này...

Tôi chủ động nhắm mắt trước.

Một lát sau...

Cậu ấy cúi người về phía tôi, nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn.

Rùa

Rất nhanh.

Chỉ khẽ chạm rồi rời đi.

Nghiêm Văn Vũ cạn lời.

“Làm gì vậy? Có đúng một giây.”

“Thành Tố, cậu không được à?”

“Hả?”

“Cậu không được thật đấy à?”

Thành Tố trầm giọng đáp:

“Xem chương trình còn có trẻ con.”

Một câu nói khiến Nghiêm Văn Vũ hoàn toàn không biết phản bác thế nào.

Suốt phần còn lại của trò chơi, tâm trí tôi chẳng còn đặt vào đó nữa.

Trong đầu chỉ toàn là nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước vừa rồi...

Và cả vẻ buồn bã trong đáy mắt Thành Tố khi tôi mở mắt.

Lần này...

Cậu ấy thật sự tổn thương rồi.

11

Lòng tôi rối như tơ vò.

Sau khi kết thúc buổi ghi hình buổi tối, tôi nói với mọi người rằng mình muốn đi dạo một mình, rồi men theo bờ biển để hít thở.

Từ đây về homestay rất gần.

Đi bộ cũng chỉ hơn mười phút.

Lát nữa tôi có thể tự quay về.

Thành Tố không nói gì.

Chỉ lặng lẽ đi theo cả đoàn rời đi.