Trước đó, dù là trên màn ảnh hay qua mấy ngày ngắn ngủi tiếp xúc, ấn tượng của tôi về Lâm Nhã luôn là một người dịu dàng, ôn hòa, rất ít khi nổi nóng.
Đột nhiên thấy cô ấy bùng nổ như vậy, tôi thật sự rất bất ngờ.
Chắc hẳn cô ấy đã tủi thân đến cực điểm.
Thế nhưng Liêu Kiệt vẫn đứng đó với vẻ mặt như muốn nói: “Em thật vô lý.”
Anh ta im lặng không nói một lời.
Điều đó càng khiến Lâm Nhã tức giận hơn.
“Anh nói đi chứ? Anh chỉ biết giả câm thôi phải không?”
Lúc này Liêu Kiệt mới như không nhịn nổi nữa mà đáp lại:
“Anh không trả lời em lúc nào? Chẳng phải anh đã nói cái nào cũng được rồi sao? Em còn muốn anh nói gì nữa? Hả? Em có thể đừng vô lý gây chuyện nữa được không? Em không thấy mất mặt, nhưng anh thì thấy.”
Tôi vội bước tới ôm lấy Lâm Nhã, nhẹ nhàng vuốt lưng giúp cô ấy bình tĩnh.
“Chị Nhã, bình tĩnh nào. Có gì chúng ta về rồi hãy nói.”
Dù sao đây cũng là chợ, người qua lại rất đông.
Chỉ trong chốc lát đã có không ít người tụ tập xem náo nhiệt.
Họ đều là người của công chúng, máy quay vẫn đang ghi hình.
Nếu làm lớn chuyện quá thì chẳng có lợi gì cho bất kỳ ai.
Thấy cả những người bán hàng cũng kéo tới xem, Liêu Kiệt cảm thấy mất mặt, bực bội bỏ đi trước.
Tôi cũng nhanh ch.óng ôm Lâm Nhã rời khỏi đó.
Lâm Nhã không muốn tiếp tục ngồi chung xe với Liêu Kiệt.
Cuối cùng Thành Tố đành đổi chỗ với cô ấy.
Thành Tố cất đồ vừa mua vào cốp xe điện, ôm chiếc mũ bảo hiểm màu hồng của mình, miễn cưỡng bước đi vài bước rồi vẫn không yên tâm dặn:
“Lát đến nơi nhớ đợi bọn em nhé. Đồ nặng lắm, hai chị đừng xách.”
Lời này cậu ấy vừa nói xong cách đây không lâu.
Nghe thêm lần nữa, tôi bắt đầu thấy phiền.
Tôi phẩy tay với cậu ấy.
“Biết rồi, biết rồi. Cậu lắm lời quá.”
Vừa quay người lại, tôi phát hiện Lâm Nhã đang nhìn mình.
Trong mắt cô ấy thấp thoáng sự ngưỡng mộ, nhưng nhiều hơn là nỗi buồn.
Cô ấy khẽ nói:
“Trước đây... Liêu Kiệt cũng như vậy.”
Không biết từ khi nào...
Anh ấy đã thay đổi.
Trở nên lạnh nhạt với cô ấy.
Bất kể cô ấy nói gì, anh ấy cũng chỉ trả lời qua loa lấy lệ.
Từ chỗ mỗi ngày có vô vàn chuyện để nói, hận không thể dính lấy nhau mọi lúc mọi nơi...
Đến bây giờ, dù ở chung một không gian, phần lớn thời gian đều ai làm việc nấy, nhìn nhau mà chẳng biết nói gì.
Lâm Nhã tựa mặt vào lưng tôi.
Nước mắt thấm ướt cả áo tôi.
Cô ấy nghẹn ngào:
Rùa
“Bọn chị hình như... đã trở thành những người xa lạ quen thuộc nhất.”
“Ôn Nghi... 7 năm ngứa ngáy đau quá...”
“Ban đầu chị còn nghĩ thông qua chương trình này có thể cải thiện mối quan hệ của bọn chị. Trước máy quay, ít nhất anh ấy cũng sẽ để ý mà nói chuyện t.ử tế với chị.”
“Nhưng cuối cùng... sao vẫn là như vậy? Tại sao vẫn là như vậy…?”
Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào.
Bởi tôi chưa từng trải qua nỗi đau của cô ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vĩnh viễn không thể thật sự đồng cảm.
Lúc này, tôi lại nghĩ đến Thành Tố.
Nếu sau khi ở bên nhau...
Đến năm thứ 7, chúng tôi cũng sẽ đi đến bước đó sao?
Nếu kết cục đã được định sẵn...
Vậy còn cần phải bắt đầu hay không?
Suốt dọc đường trở về, gió biển không ngừng thổi.
Đến nơi, tâm trạng của Lâm Nhã cũng bình tĩnh hơn nhiều.
Nhìn mảng áo sau lưng tôi bị nước mắt cô ấy làm ướt cả một khoảng lớn, cô ấy ngượng ngùng lấy khăn giấy giúp tôi lau.
“Xin lỗi nhé Ôn Nghi, làm bẩn áo em rồi.”
Tôi xua tay.
“Không sao đâu. Lát nữa khô là được, không cần để ý.”
Lúc này trên gương mặt Lâm Nhã mới thấp thoáng nụ cười.
“Ôn Nghi, tính cách em thật tốt. Bảo sao Thành Tố lại thích em đến vậy.”
Tôi giúp cô ấy lau lại phần eyeliner đã lem vì khóc, rồi chỉnh lại mái tóc đơn giản cho gọn gàng hơn, để trông không còn quá chật vật.
Lát nữa chỉ cần để chuyên viên trang điểm dặm lại chút là ổn.
“Chị Nhã, thật ra tính cách của chị còn tốt hơn em nhiều.”
Lâm Nhã tự giễu cười.
“Có sao? Liêu Kiệt lúc nào cũng bảo chị là đàn bà chanh chua.”
“Đừng nghe anh ấy nói bậy.”
“Chị Nhã, chị thật sự rất tốt, cũng rất tuyệt.”
“Chị có rất nhiều người hâm mộ và bạn bè yêu quý mình.”
“Đừng vì lời nói của một người đàn ông mà dễ dàng thay đổi cách nhìn nhận về chính mình.”
“Điều quan trọng nhất là phải biết yêu chính bản thân mình.”
“Tình yêu của người khác chỉ là dệt hoa trên gấm, từ trước đến nay chưa bao giờ là thứ bắt buộc phải có.”
Lâm Nhã khẽ sững người.
Một lát sau, cô ấy mỉm cười nhẹ nhõm.
“Em nói đúng.”
“Đến chính chị còn bắt đầu ghét bản thân mình, thì làm sao có thể yêu cầu người khác yêu chị cho thật tốt được.”
9
Để hòa giải mối quan hệ giữa Lâm Nhã và Liêu Kiệt, tổ chương trình gọi riêng từng người đi nói chuyện rồi quay phỏng vấn cá nhân.
Trên bãi biển nhất thời chỉ còn lại hai cặp chúng tôi.
Phần lớn công việc đều do Thành Tố và Nghiêm Văn Vũ đảm nhận.
Tôi và Trình Giai Duyệt chỉ cần đứng bên cạnh đưa đồ và phụ giúp lặt vặt.
Gần 7h tối, trời dần ngả về chiều.
Chỉ còn lại chút ánh hoàng hôn cuối cùng.
Mặt biển dưới ánh chiều tà lấp lánh như phủ đầy vụn vàng.
Đồ nướng vẫn còn phải đợi thêm một lúc mới ăn được.
Trình Giai Duyệt liền rủ tôi đi dạo dọc bờ biển.
Cô ta bảo nhiếp ảnh gia đừng theo quá sát.
Quay bóng lưng sẽ có cảm giác hơn.
Sau đó lại bảo tôi tắt micro, nói có chuyện muốn nói với tôi.
“Ôn Nghi, cô và A Tố không phải là một đôi thật đúng không?”
“Cô có từng nghĩ, hai người quen nhau lâu như vậy mà vẫn không đến với nhau. Vậy tại sao sau khi biết tôi sẽ tham gia chương trình này, anh ấy lại nhờ cô giả làm bạn gái?”
Đột nhiên thấy cô ấy bùng nổ như vậy, tôi thật sự rất bất ngờ.
Chắc hẳn cô ấy đã tủi thân đến cực điểm.
Thế nhưng Liêu Kiệt vẫn đứng đó với vẻ mặt như muốn nói: “Em thật vô lý.”
Anh ta im lặng không nói một lời.
Điều đó càng khiến Lâm Nhã tức giận hơn.
“Anh nói đi chứ? Anh chỉ biết giả câm thôi phải không?”
Lúc này Liêu Kiệt mới như không nhịn nổi nữa mà đáp lại:
“Anh không trả lời em lúc nào? Chẳng phải anh đã nói cái nào cũng được rồi sao? Em còn muốn anh nói gì nữa? Hả? Em có thể đừng vô lý gây chuyện nữa được không? Em không thấy mất mặt, nhưng anh thì thấy.”
Tôi vội bước tới ôm lấy Lâm Nhã, nhẹ nhàng vuốt lưng giúp cô ấy bình tĩnh.
“Chị Nhã, bình tĩnh nào. Có gì chúng ta về rồi hãy nói.”
Dù sao đây cũng là chợ, người qua lại rất đông.
Chỉ trong chốc lát đã có không ít người tụ tập xem náo nhiệt.
Họ đều là người của công chúng, máy quay vẫn đang ghi hình.
Nếu làm lớn chuyện quá thì chẳng có lợi gì cho bất kỳ ai.
Thấy cả những người bán hàng cũng kéo tới xem, Liêu Kiệt cảm thấy mất mặt, bực bội bỏ đi trước.
Tôi cũng nhanh ch.óng ôm Lâm Nhã rời khỏi đó.
Lâm Nhã không muốn tiếp tục ngồi chung xe với Liêu Kiệt.
Cuối cùng Thành Tố đành đổi chỗ với cô ấy.
Thành Tố cất đồ vừa mua vào cốp xe điện, ôm chiếc mũ bảo hiểm màu hồng của mình, miễn cưỡng bước đi vài bước rồi vẫn không yên tâm dặn:
“Lát đến nơi nhớ đợi bọn em nhé. Đồ nặng lắm, hai chị đừng xách.”
Lời này cậu ấy vừa nói xong cách đây không lâu.
Nghe thêm lần nữa, tôi bắt đầu thấy phiền.
Tôi phẩy tay với cậu ấy.
“Biết rồi, biết rồi. Cậu lắm lời quá.”
Vừa quay người lại, tôi phát hiện Lâm Nhã đang nhìn mình.
Trong mắt cô ấy thấp thoáng sự ngưỡng mộ, nhưng nhiều hơn là nỗi buồn.
Cô ấy khẽ nói:
“Trước đây... Liêu Kiệt cũng như vậy.”
Không biết từ khi nào...
Anh ấy đã thay đổi.
Trở nên lạnh nhạt với cô ấy.
Bất kể cô ấy nói gì, anh ấy cũng chỉ trả lời qua loa lấy lệ.
Từ chỗ mỗi ngày có vô vàn chuyện để nói, hận không thể dính lấy nhau mọi lúc mọi nơi...
Đến bây giờ, dù ở chung một không gian, phần lớn thời gian đều ai làm việc nấy, nhìn nhau mà chẳng biết nói gì.
Lâm Nhã tựa mặt vào lưng tôi.
Nước mắt thấm ướt cả áo tôi.
Cô ấy nghẹn ngào:
Rùa
“Bọn chị hình như... đã trở thành những người xa lạ quen thuộc nhất.”
“Ôn Nghi... 7 năm ngứa ngáy đau quá...”
“Ban đầu chị còn nghĩ thông qua chương trình này có thể cải thiện mối quan hệ của bọn chị. Trước máy quay, ít nhất anh ấy cũng sẽ để ý mà nói chuyện t.ử tế với chị.”
“Nhưng cuối cùng... sao vẫn là như vậy? Tại sao vẫn là như vậy…?”
Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào.
Bởi tôi chưa từng trải qua nỗi đau của cô ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vĩnh viễn không thể thật sự đồng cảm.
Lúc này, tôi lại nghĩ đến Thành Tố.
Nếu sau khi ở bên nhau...
Đến năm thứ 7, chúng tôi cũng sẽ đi đến bước đó sao?
Nếu kết cục đã được định sẵn...
Vậy còn cần phải bắt đầu hay không?
Suốt dọc đường trở về, gió biển không ngừng thổi.
Đến nơi, tâm trạng của Lâm Nhã cũng bình tĩnh hơn nhiều.
Nhìn mảng áo sau lưng tôi bị nước mắt cô ấy làm ướt cả một khoảng lớn, cô ấy ngượng ngùng lấy khăn giấy giúp tôi lau.
“Xin lỗi nhé Ôn Nghi, làm bẩn áo em rồi.”
Tôi xua tay.
“Không sao đâu. Lát nữa khô là được, không cần để ý.”
Lúc này trên gương mặt Lâm Nhã mới thấp thoáng nụ cười.
“Ôn Nghi, tính cách em thật tốt. Bảo sao Thành Tố lại thích em đến vậy.”
Tôi giúp cô ấy lau lại phần eyeliner đã lem vì khóc, rồi chỉnh lại mái tóc đơn giản cho gọn gàng hơn, để trông không còn quá chật vật.
Lát nữa chỉ cần để chuyên viên trang điểm dặm lại chút là ổn.
“Chị Nhã, thật ra tính cách của chị còn tốt hơn em nhiều.”
Lâm Nhã tự giễu cười.
“Có sao? Liêu Kiệt lúc nào cũng bảo chị là đàn bà chanh chua.”
“Đừng nghe anh ấy nói bậy.”
“Chị Nhã, chị thật sự rất tốt, cũng rất tuyệt.”
“Chị có rất nhiều người hâm mộ và bạn bè yêu quý mình.”
“Đừng vì lời nói của một người đàn ông mà dễ dàng thay đổi cách nhìn nhận về chính mình.”
“Điều quan trọng nhất là phải biết yêu chính bản thân mình.”
“Tình yêu của người khác chỉ là dệt hoa trên gấm, từ trước đến nay chưa bao giờ là thứ bắt buộc phải có.”
Lâm Nhã khẽ sững người.
Một lát sau, cô ấy mỉm cười nhẹ nhõm.
“Em nói đúng.”
“Đến chính chị còn bắt đầu ghét bản thân mình, thì làm sao có thể yêu cầu người khác yêu chị cho thật tốt được.”
9
Để hòa giải mối quan hệ giữa Lâm Nhã và Liêu Kiệt, tổ chương trình gọi riêng từng người đi nói chuyện rồi quay phỏng vấn cá nhân.
Trên bãi biển nhất thời chỉ còn lại hai cặp chúng tôi.
Phần lớn công việc đều do Thành Tố và Nghiêm Văn Vũ đảm nhận.
Tôi và Trình Giai Duyệt chỉ cần đứng bên cạnh đưa đồ và phụ giúp lặt vặt.
Gần 7h tối, trời dần ngả về chiều.
Chỉ còn lại chút ánh hoàng hôn cuối cùng.
Mặt biển dưới ánh chiều tà lấp lánh như phủ đầy vụn vàng.
Đồ nướng vẫn còn phải đợi thêm một lúc mới ăn được.
Trình Giai Duyệt liền rủ tôi đi dạo dọc bờ biển.
Cô ta bảo nhiếp ảnh gia đừng theo quá sát.
Quay bóng lưng sẽ có cảm giác hơn.
Sau đó lại bảo tôi tắt micro, nói có chuyện muốn nói với tôi.
“Ôn Nghi, cô và A Tố không phải là một đôi thật đúng không?”
“Cô có từng nghĩ, hai người quen nhau lâu như vậy mà vẫn không đến với nhau. Vậy tại sao sau khi biết tôi sẽ tham gia chương trình này, anh ấy lại nhờ cô giả làm bạn gái?”