Mối Thù Vĩnh Cửu

Chương 12: Mặt nạ lật tẩy

Dũng đứng giữa không gian tĩnh lặng, nơi mà chỉ vài phút trước đây đã chứng kiến một cuộc chiến khốc liệt. Hắn nhìn thẳng vào mắt Thiên, sự quyết tâm tỏa sáng như lửa trong lòng. “Hôm nay, ta sẽ không rút lui. Ta cần biết sự thật.”

Thiên cười khẩy, ánh mắt hắn lấp lánh sự khinh bỉ. “Ngươi nghĩ rằng ta sẽ dễ dàng tiết lộ? Mọi chuyện không đơn giản như ngươi tưởng.”

“Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của ta,” Dũng quát, giọng nói chắc nịch. “Ngươi đã gây ra quá nhiều đau khổ. Đã đến lúc phải trả giá.”

“Tốt thôi,” Thiên đáp, bước từng bước chậm rãi về phía Dũng. “Nhưng trước khi ta nói, ngươi cần phải hiểu rằng quá khứ không phải lúc nào cũng như những gì ngươi muốn tin.”

Dũng nghiến răng, không để mình bị phân tâm. “Nói đi.”

“Ngươi không biết về mối quan hệ giữa ngươi và Thanh, đúng không?” Thiên hỏi, ánh mắt thâm sâu. “Hắn là một phần của quá khứ mà ngươi muốn quên đi.”

“Thanh?” Dũng nhíu mày, không hiểu.

“Phải,” Thiên tiếp tục, “hắn là người mà ngươi đã từng tin tưởng, nhưng cũng là người đã phản bội gia đình ngươi. Hắn mang trong mình một phần máu mủ của ngươi.”

Tim Dũng đập mạnh. “Ngươi nói gì?” Anh cảm thấy như có một mũi dao đâm vào ngực.

“Đúng vậy,” Thiên cười, “Thanh là anh trai ngươi. Hắn đã chọn con đường tăm tối để tìm kiếm sức mạnh, trong khi ngươi chọn con đường chính nghĩa. Nhưng cuối cùng, chính sự lựa chọn đó đã dẫn đến sự chia rẽ.”

“Không thể nào!” Dũng thét lên, cảm giác như mọi thứ xung quanh đang sụp đổ. “Hắn không thể là anh trai ta!”

“Ngươi có thể không muốn tin,” Thiên nói, giọng điệu đầy tự mãn. “Nhưng đó là sự thật. Hãy nhìn vào quá khứ của ngươi, và ngươi sẽ thấy.”Dũng cảm thấy choáng váng. Mỗi từ của Thiên như những nhát dao cắt xé tâm trí anh. “Tại sao hắn lại làm như vậy? Tại sao?”

“Đó là điều mà ngươi cần tự tìm ra,” Thiên nói, giọng điệu trở nên lạnh lùng. “Hắn đã quyết định dùng sức mạnh để trả thù cho những gì đã mất. Hắn không còn là người mà ngươi từng biết.”

Dũng lặng người, nỗi đau và sự tức giận hòa quyện thành một cơn sóng cuồn cuộn trong lòng. Anh không thể chấp nhận được sự thật này. “Hắn đã phản bội ta, nhưng ta sẽ không để điều đó làm ta gục ngã!”

“Ngươi có thể chiến đấu với hắn,” Thiên nhấn mạnh, “nhưng liệu ngươi có đủ sức để đối mặt với những gì mà hắn đã trở thành?”

Dũng cảm thấy như có một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng. “Ta sẽ tìm ra sự thật. Ta sẽ không để bất kỳ ai cản bước mình.”

Thiên cười khẩy, “Hãy chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất. Cuộc chiến này không chỉ là giữa ngươi và ta, mà còn là giữa ngươi và chính quá khứ của mình.”

“Ta sẽ không lùi bước,” Dũng khẳng định, đôi mắt anh rực lửa. “Dù có phải đối mặt với ai, ta cũng sẽ tìm ra lẽ phải.”

“Thế thì tốt,” Thiên nói, giọng điệu thách thức. “Hãy để cuộc chiến bắt đầu.”

Dũng quay lưng, quyết tâm dẫn bước vào bóng tối mà không biết rằng phía trước là những điều khủng khiếp hơn cả những gì anh tưởng tượng. Hành trình tìm kiếm sự thật không chỉ là cuộc chiến với kẻ thù bên ngoài mà còn là cuộc chiến trong chính tâm hồn anh.

Khi anh rời đi, ánh mắt của Thiên vẫn theo dõi, như một con hổ đang rình mồi. Dũng không biết rằng mình đang bước vào một trò chơi mà kẻ thù đã sắp đặt từ trước.

“Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng,” Dũng nghĩ thầm, “nhưng ta sẽ không từ bỏ.”

Mọi thứ đang chờ đợi anh ở phía trước, và nỗi đau mất mát sẽ là động lực để anh tiếp tục tiến lên, bất chấp mọi khó khăn.