Mối Thù Vĩnh Cửu

Chương 11: Kẻ phản bội

Dũng ngã xuống đất, hổ phách ánh sáng từ Ngọc Huyền Kiếm vẫn còn rực rỡ trong tay. Hơi thở nặng nhọc, nhưng anh không cho phép mình dừng lại. Hòa vẫn nằm bất động, và cái giá phải trả cho sự yếu đuối của cô bạn không thể là cái chết. Tình bạn của họ đã vượt qua nhiều thử thách, giờ không thể để nó kết thúc trong thảm kịch này.

“Bạch Phong!” Dũng gào lên, nhìn thấy con hổ trắng của mình đang đối mặt với Hắc Tinh, con rắn độc đang quấn quanh chân Bạch Phong. Cảnh tượng đó khiến anh như bị đâm một nhát dao vào tim. Dũng vội vàng đứng dậy, vận hết sức mạnh vào đôi chân, lao về phía Bạch Phong.

“Ngươi sẽ không thể cứu được cả hai đâu, Dũng!” Thanh cười nhạo, ánh mắt hắn ánh lên sự tàn nhẫn. “Ngươi không xứng đáng với tình bạn của mình!”

Dũng không để những lời lẽ của Thanh ảnh hưởng đến quyết tâm của mình. “Ta sẽ không từ bỏ!” Anh thét lên, tiếp tục chạy về phía Bạch Phong. Đằng sau, tiếng đao của Thanh cắt không khí, nhưng Dũng chỉ tập trung vào mục tiêu.

Hắn không thể thắng được ta. Hắn không biết rằng ta đã chuẩn bị cho cuộc chiến này cả đời. Đó là tất cả những gì Dũng nghĩ trong đầu. Chỉ cần một cú chém, một chiêu thức quyết định, anh có thể giải cứu cả Hòa và Bạch Phong.

Khi khoảng cách giữa hai người rút ngắn, Dũng rút kiếm, ánh sáng từ Ngọc Huyền Kiếm rực rỡ như mặt trời giữa bầu trời u ám. “Ngọc Huyền Kiếm, hãy cho ta sức mạnh!” Anh hét lên, thi triển một chiêu thức mạnh mẽ.

Ánh sáng từ kiếm như một cơn lốc cuốn về phía Thanh. Hắn không thể tránh được và chỉ kịp nâng đao lên để đỡ. Tiếng chạm nhau giữa kim loại vang lên như sấm sét, khiến cả không gian chao đảo.

“Ngươi đã mạnh lên nhiều, nhưng vẫn chưa đủ!” Thanh phản công, sử dụng Ma Vũ Đao với những đòn đánh chớp nhoáng, khiến Dũng phải lùi lại. Hắn không ngừng chế giễu, “Ngươi thật ngu ngốc khi nghĩ rằng có thể đánh bại ta!”

“Ngươi sẽ phải trả giá!” Dũng gầm lên, không còn kiên nhẫn. Anh cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào trong lòng, một sức mạnh không chỉ từ bản thân mà còn từ những người mà anh yêu thương.

Trong lúc giao tranh, Bạch Phong và Hắc Tinh tiếp tục chiến đấu. Tiếng gầm của Bạch Phong vang lên, làm Dũng thêm phần quyết tâm. “Bạch Phong, cẩn thận!” Anh hét lên, cố gắng để không bị phân tâm.

Thanh thấy Dũng lo lắng cho con hổ, hắn cười lớn. “Ngươi thật ngây thơ! Ta sẽ giết nó trước khi ngươi kịp cứu!” Hắn nhấn mạnh từng từ, khiến Dũng như bị đâm vào ngực.

Không thể để điều đó xảy ra. Dũng quyết định, đây chính là thời điểm. Anh điều chỉnh lại tư thế, tập trung vào từng nhịp thở. “Ngọc Huyền Kiếm, hãy cho ta sức mạnh!” Anh lao về phía Thanh, thi triển chiêu thức mạnh mẽ nhất mà mình có.

Một ánh sáng chói lòa xuất hiện, Dũng như trở thành một phần của nó. Thanh nhận ra sự nguy hiểm và vội vàng phản công, nhưng không kịp. Cuộc chiến đang dần đến hồi quyết liệt.“Ngươi không thể thắng được ta!” Thanh gào lên, nhưng trong ánh mắt đã có chút hoang mang. Dũng không cho hắn cơ hội. Anh tiến lên từng bước, mỗi bước đều như một lời thề.

“Ta sẽ bảo vệ những người ta yêu thương!” Dũng hét lên, dồn hết sức mạnh vào đòn cuối cùng. Một cú chém mạnh mẽ, sắc bén, như muốn chẻ đôi không gian.

Nhưng Thanh đã sẵn sàng. Hắn lách sang một bên, và trong khoảnh khắc đó, Dũng cảm nhận được sự phản bội tràn ngập. Lý Thiên, người bạn đồng hành mà anh tin tưởng, đã lén lút đứng về phía Thanh. Dũng như bị đâm một nhát dao từ phía sau.

“Ngươi đã nghĩ ta là bạn?” Lý Thiên cười khẩy, ánh mắt lạnh lùng. “Ta luôn đứng về phía kẻ mạnh.”

Nỗi đau bùng nổ trong lòng Dũng. Anh không thể tin nổi. “Ngươi… tại sao?” Giọng Dũng nghẹn lại, như có thứ gì đó đè nén trái tim anh.

“Ngươi thật ngốc, Dũng! Chúng ta không thể thắng Huyết Sát Đạo. Đứng về phía Thanh là lựa chọn duy nhất!” Lý Thiên nói với vẻ kiêu ngạo.

“Ngươi đã phản bội ta!” Dũng thét lên, sự tức giận và nỗi đau hòa quyện trong từng chữ. “Ta đã tin tưởng ngươi!”

“Tin tưởng? Trong giang hồ này, tin tưởng là điều ngu ngốc nhất!” Lý Thiên trả lời, ánh mắt hắn đầy thách thức.

Dũng không còn thời gian để suy nghĩ. Hắn đã lừa dối anh, và giờ thì mọi thứ đều sụp đổ. Anh không thể mất thêm một người nữa. Quyết tâm trong lòng, Dũng quay lại, đối diện với cả Thanh và Lý Thiên.

“Ta sẽ không để chúng mày thắng!” Dũng gầm lên, cảm nhận được sức mạnh của Ngọc Huyền Kiếm như đang chảy trong huyết quản. “Đây không chỉ là cuộc chiến của ta, mà còn là cuộc chiến vì chính nghĩa!”

Dũng lao vào cuộc chiến với tất cả sức mạnh của mình. Anh không thể để sự phản bội này chấm dứt cuộc đời của mình. Giữa những đòn đánh, những tiếng gào thét, Dũng biết rằng đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn.

Và trong lòng anh, một câu hỏi lớn dấy lên: Liệu sự phản bội này có thể khiến anh gục ngã, hay sẽ là động lực để anh đứng lên, chiến đấu cho những gì đúng đắn?