Một vầng sáng vàng bừng lên giữa chiến trường lộn xộn, kéo mọi ánh nhìn về phía trung tâm. Genesis không xuất hiện như một hình hài cụ thể, mà chỉ là luồng dữ liệu xoáy tròn, từng nhịp đập như tiếng tim của hệ thống, vang vọng trong đầu mỗi người chơi.
[Chúc mừng nhóm DawnHealer. Phần thưởng cho việc vượt qua thử thách đầu tiên: Bàn Tay Vàng – năng lực độc quyền, chỉ dành cho những người Mở Khóa.]
Ánh sáng tỏa ra từ Genesis phân tách thành bốn luồng, mỗi luồng quấn lấy một thành viên. Cả bốn đều đứng lặng, cảm nhận luồng sức mạnh lạ lẫm len lỏi vào từng tế bào.
Một bảng thông báo ẩn hiện trước mắt Lâm Đan:
[Bàn Tay Vàng: Tâm Chữa Lành Thật]
- Kỹ năng chủ động: Chữa lành tổn thương thể chất, đồng thời ảnh hưởng trực tiếp đến cảm xúc thật của người nhận (tăng trạng thái tích cực, giảm cảm xúc tiêu cực).
- Kỹ năng bị động: Vầng Chữa Lành Vĩnh Cửu gia tăng phạm vi và hiệu quả, có thể cảm nhận tâm trạng của đồng đội trong bán kính 30m.
Cô ngỡ ngàng, bàn tay run nhẹ. Hệ thống này không chỉ là hồi máu—mà còn là một phép màu với tâm hồn.
Hàn Kiệt chạm vào thanh kiếm, trên lưỡi kiếm bỗng nổi lên hoa văn vàng kim. Bảng kỹ năng hiện ra:
[Bàn Tay Vàng: Tinh Linh Kiếm]
- Kiếm có thể chuyển hóa thuộc tính theo ý chí chủ nhân (Lửa – Băng – Ánh Sáng – Bóng Tối – Lôi Điện).
- Kỹ năng đặc biệt: Khi kích hoạt đồng thời với cảm xúc mãnh liệt, đòn đánh sẽ xuyên qua mọi phòng ngự tạm thời.
Anh nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt lóe lên tia quyết tâm.
Tô Kỳ nhìn bàn tay mình, nơi một dấu ấn hình cáo nhỏ phát sáng, bảng trạng thái hiện lên:
[Bàn Tay Vàng: Ảo Ảnh Phản Chiếu]
- Có thể tạo ra một bản sao hoàn hảo của chính mình, chia sẻ một phần cảm xúc và ký ức cho bản sao, sử dụng đồng thời kỹ năng của cả hai trong thời gian ngắn.
Cô bật cười, xen lẫn hoang mang và phấn khích. “Oa, ảo diệu ghê! Chị Đan, lỡ bản sao này cũng biết buồn thì sao nhỉ?”
IronTank thì trầm ngâm quan sát tấm khiên, nơi xuất hiện vết nứt ánh vàng kỳ lạ:
[Bàn Tay Vàng: Khiên Đồng Cảm]
- Khiên phản lực giờ không chỉ trả lại sát thương, mà còn hấp thụ cảm xúc tiêu cực của đồng đội trong phạm vi nhất định, chuyển hóa thành năng lượng bảo hộ.
Anh khẽ nhíu mày, dường như cảm nhận được nỗi đau của ai đó len vào tim, nhưng rồi bật cười: “Được rồi, cứ để tôi gánh giùm phần nào cho mấy đứa.”
Genesis phát ra một tiếng rung nhẹ, như lời chúc phúc cuối cùng.
[Phần thưởng đặc biệt: Mỗi người nhận một vật phẩm tùy chọn, chỉ có thể dùng một lần. Suy nghĩ về điều quan trọng nhất với bản thân, Genesis sẽ trao tặng.]
Lâm Đan nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hình ảnh mẹ hiện về, bàn tay dịu dàng vuốt tóc cô. Ký ức về ngày lễ tốt nghiệp chưa kịp đến, ánh mắt mẹ lấp lánh sau làn nước mắt. Cô nghe rõ nhịp tim mình, mong muốn đơn giản trỗi dậy: Được nhìn thấy người thân mỉm cười, dù chỉ một lần nữa.
Vật phẩm xuất hiện trong kho đồ của cô:
[Phúc Âm Tinh Thể] – Khi sử dụng, sẽ giúp một người chơi hoặc NPC được an ủi tận sâu tâm hồn, xóa nhòa mọi bóng tối trong ký ức tạm thời, hồi phục HP, MP và toàn bộ trạng thái tốt nhất.
Lâm Đan mở mắt, bàn tay siết nhẹ viên tinh thể ấm áp, trong lòng dâng lên xúc động khó gọi tên.
Bên cạnh, Hàn Kiệt nhìn chằm chằm vào bảng vật phẩm:
[Hồi Ức Thanh Kiếm] – Kích hoạt sẽ triệu hồi hình bóng của người quan trọng nhất với mình, tăng sức mạnh và ý chí chiến đấu lên cực đại trong 3 phút, miễn nhiễm mọi trạng thái tiêu cực.
Anh lặng lẽ đưa tay chạm vào chuôi kiếm, ánh mắt trùng xuống, lòng rối bời. Người quan trọng nhất với anh là ai? Bóng dáng Vũ Hạo thoáng qua, rồi nhạt dần sau hình ảnh một cô gái với nụ cười dịu dàng, ánh mắt kiên định—Lâm Đan.
Tô Kỳ nhận được [Mặt Nạ Vô Ưu] – Đeo vào sẽ không còn cảm thấy cô đơn hay bị tổn thương trong một trận chiến, mọi cảm xúc tiêu cực đều hóa thành năng lượng tốc độ.
Cô xoay xoay chiếc mặt nạ, đôi môi cong lên, ánh mắt lấp lánh tinh nghịch. “Cái này hợp với em quá ha!”
IronTank nhận [Bình Rượu Ký Ức] – Uống một ngụm, sẽ nhớ lại thời khắc tự hào nhất đời mình, tăng sức mạnh phòng ngự, đồng thời chia sẻ ký ức đó với cả nhóm.
Anh cười lớn: “Tôi chưa từng nghĩ một ngày lại được uống rượu với lũ nhóc trong một thế giới ảo.”
Cả nhóm ngồi xuống bên nhau, mỗi người đều lặng lẽ soi chiếu vào món quà vừa nhận, lòng dấy lên cảm giác vừa lạ lẫm vừa thân thuộc.
Genesis biến mất, không gian trở về trạng thái yên tĩnh. Ngoài xa, màn sương tan dần, để lộ con đường mới dẫn sâu vào lòng Server Ẩn.
Lâm Đan ngồi tựa lưng vào tảng đá, bàn tay vuốt nhẹ viên Phúc Âm Tinh Thể. Trái tim cô đập nhanh, trong đầu vang lên những tiếng vọng lạ. Cô thử kích hoạt “Vầng Chữa Lành Vĩnh Cửu” mới nâng cấp. Một vầng sáng mỏng lan tỏa, dịu dàng phủ lên từng người.
Ngay lập tức, cảm xúc của đồng đội ùa vào tâm trí cô, như những dòng suối nhỏ hòa vào nhau. Niềm phấn khích của Tô Kỳ, nỗi nặng trĩu của Hàn Kiệt, sự vững chãi pha lẫn mệt mỏi của IronTank—tất cả rõ ràng đến từng chi tiết.
Cô khẽ giật mình, suýt buông rơi viên tinh thể.
“Chị Đan, chị ổn không đó?” Tô Kỳ nhìn cô, lo lắng lẫn tò mò.
“Không sao đâu,” Lâm Đan đáp, giọng nhẹ như gió, “Chỉ là… cảm nhận được mọi người rõ ràng quá. Như thể mình đang sống trong cảm xúc của từng người một.”Hàn Kiệt siết chặt kiếm, ánh mắt trầm lại. “Vậy là kỹ năng mới của cậu không chỉ chữa lành cơ thể, mà còn… chạm tới cả tâm hồn?”
Cô gật đầu, hơi lúng túng. “Tôi nghĩ vậy. Nhưng tôi chưa biết kiểm soát ra sao… Nếu ai đó buồn, mình cũng bị ảnh hưởng. Nhưng nếu mình tích cực, mình cũng lan tỏa được cảm giác ấy cho người khác.”
IronTank đặt tay lên vai cô, nụ cười lạc quan: “Vậy thì tốt quá còn gì. Chúng ta là một nhóm, đồng cam cộng khổ, vui buồn cùng nhau cũng chẳng sao.”
Tô Kỳ đột ngột ôm lấy Lâm Đan, thì thào: “Chị, nếu em buồn quá, chị có thể làm em vui lên không?”
Lâm Đan bật cười, dịu dàng vuốt tóc cô em gái nhỏ. “Chị sẽ cố. Nhưng em cũng phải giúp chị vui lên nữa, chịu không?”
“Dạ!” Tô Kỳ ngẩng mặt, đôi mắt long lanh, nụ cười rạng rỡ hơn bất cứ phép màu nào.
Một nhắc nhở vang lên: [Nhiệm vụ phụ xuất hiện: An Ủi NPC “Cậu Bé Lạc Lối” ở Khu Rừng Mộng Ảo. Hoàn thành sẽ nhận được mảnh Chìa Khóa thứ hai.]
Cả nhóm đứng dậy, chuẩn bị hành trang. Hàn Kiệt đi trước, ánh mắt cảnh giác, kiếm chuyển hóa thành thuộc tính ánh sáng, soi đường qua rừng cây mù sương. Lâm Đan đi bên cạnh, cảm nhận được làn sóng hồi hộp và lo lắng lan từ các thành viên. Cô hít sâu, tập trung vào cảm giác bình yên trong lòng, rồi nhẹ nhàng đẩy cảm xúc ấy ra ngoài, để vầng sáng chữa lành lan tỏa, xoa dịu từng người.
Họ tiến vào rừng, nơi từng tán cây như phủ một lớp sương bạc mờ ảo. Tiếng bước chân rơi nhẹ, không gian chỉ còn tiếng gió và hơi thở. Một lúc sau, họ dừng lại trước một gốc cây lớn, nơi một cậu bé NPC ngồi co ro, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài.
Cậu bé ngẩng lên, ánh mắt ngập tràn sợ hãi. “Các anh chị… đừng bỏ em lại, làm ơn…”
Lâm Đan ngồi xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu. Vầng sáng chữa lành lan ra, cảm xúc đau đớn và cô đơn ùa vào cô, lạnh lẽo và trống rỗng. Tim cô nhói lên, hơi thở nghẹn lại.
“Em tên gì?” cô hỏi, giọng ấm áp.
“Em… không nhớ. Em chỉ nhớ mình bị lạc, ai cũng bỏ đi hết…”
Tô Kỳ ngồi xuống bên cạnh, chìa mặt nạ ra: “Nè nhóc, thử đeo cái này xem. Biết đâu em sẽ thấy ổn hơn?”
Cậu bé cầm lấy, nhưng vẫn run rẩy, mắt không rời Lâm Đan.
Hàn Kiệt lùi lại, ánh mắt dõi theo, lòng bất an. IronTank đứng chắn phía sau, như bức tường vững chãi.
Lâm Đan nhắm mắt, tập trung toàn bộ sức lực vào “Giải Phóng Ký Ức”. Một luồng sáng nhẹ tỏa ra, chạm vào trán cậu bé. Cô cảm nhận từng mảnh ký ức rối loạn, những tiếng gọi trong đêm, nỗi sợ bị bỏ lại. Nước mắt cô trào ra, hòa cùng nước mắt cậu bé.
“Em không phải một mình đâu. Có bọn chị ở đây, sẽ không ai bỏ em lại cả,” cô thì thầm, giọng vỡ ra trong xúc động.
Một luồng sáng ấm bao phủ cậu bé, tiếng khóc dịu lại. Cảm xúc sợ hãi tan dần, thay bằng niềm tin mong manh. Cậu bé ngẩng lên, đôi mắt lấp lánh hy vọng.
[Hoàn thành nhiệm vụ phụ. Nhận được mảnh Chìa Khóa thứ hai.]
Genesis vang lên, giọng nói như một cái chạm nhẹ vào tâm trí: [Kỹ năng chữa lành của DawnHealer đã ảnh hưởng đến cảm xúc thật của NPC. Lưu ý: Sức mạnh này cũng có thể tác động đến cảm xúc người chơi, tùy vào ý chí và trạng thái tâm lý của chủ nhân.]
Lâm Đan rùng mình, nhận ra điều này không chỉ là phép màu—mà còn là trách nhiệm. Nếu cô buồn, cả nhóm sẽ buồn. Nếu cô lạc quan, mọi người cũng được tiếp thêm sức mạnh.
Hàn Kiệt đến bên cô, nhẹ nhàng hỏi: “Cậu có chịu nổi không?”
Cô cười, nước mắt còn vương trên má: “Tôi sẽ cố. Nhưng nếu tôi yếu lòng, mọi người phải nhắc nhở tôi, được không?”
IronTank đặt tay lên vai cô, ánh mắt tràn đầy tin tưởng: “Chúng tôi sẽ không để cậu một mình đâu.”
Tô Kỳ nắm chặt tay cô, nói nhỏ: “Chị là ánh sáng của bọn em mà.”
Cả nhóm tiếp tục hành trình, lòng nhẹ hơn nhưng cũng nặng thêm một nỗi lo mới. Lâm Đan cảm nhận rõ từng đợt sóng cảm xúc đan xen, nhưng cô không còn sợ hãi. Cô hiểu, từ giờ trở đi, mỗi bước chân mình đi sẽ là sự cộng hưởng của niềm tin, nỗi đau và hy vọng của cả nhóm.
Họ băng qua rừng, đến một thung lũng nhỏ, nơi mảnh Chìa Khóa thứ hai xuất hiện lơ lửng trên đỉnh cột đá phủ rêu. Vừa chạm vào, một tiếng cười lạnh vang lên phía sau.
NightCrow xuất hiện, áo choàng đen phấp phới, mắt lạnh băng. Đằng sau anh ta, bóng dáng CodeWitch mờ ảo, những dòng mã tím quấn quanh.
“Chúc mừng. Các người lấy được mảnh chìa khóa thứ hai nhanh thật đấy,” NightCrow nhếch mép, giọng châm biếm. “Nhưng từ đây, mọi thứ sẽ khó khăn hơn nhiều.”
Hứa Phi bước ra, ánh mắt sắc lạnh, tay vung lên triệu hồi một vòng tròn dữ liệu. “Genesis đã nâng cấp luật chơi. Lần này, cảm xúc cũng sẽ là vũ khí. Ai không kiểm soát nổi, sẽ bị hệ thống đồng hóa.”
Không khí lập tức trĩu nặng. Lâm Đan cảm nhận được nỗi bất an, sợ hãi lan ra từ đồng đội, nhưng cô cũng cảm thấy sự quyết tâm của từng người.
NightCrow nhìn thẳng vào Hàn Kiệt, ánh mắt hằn học: “Cảm xúc là điểm yếu. Cậu sẽ sụp đổ vì nó, như ngày xưa thôi.”
Hàn Kiệt đáp trả, giọng trầm: “Tôi đã từng sụp đổ, nhưng giờ tôi không một mình nữa.”
Genesis phát ra thông báo mới: [Thử thách tiếp theo: Đấu Trường Cảm Xúc. Chỉ những ai giữ vững bản ngã mới có thể vượt qua.]
Cả nhóm siết chặt tay nhau, sẵn sàng bước vào thử thách mới—nơi cảm xúc không còn là thứ để giấu giếm, mà đã trở thành ranh giới mong manh giữa thất bại và chiến thắng.
Trước khi tiến vào đấu trường, Lâm Đan ngoái nhìn viên Phúc Âm Tinh Thể trong tay, lòng trào dâng một dự cảm: Chỉ cần một lần yếu lòng, mọi thứ có thể đổ vỡ. Nhưng cô cũng biết, chính nhờ sự mong manh ấy, họ mới tìm được sức mạnh thật sự.
Bên kia màn sương, bóng dáng NightCrow và CodeWitch đã sẵn sàng. Một cánh cổng dữ liệu xoáy tròn mở ra, nuốt lấy ánh sáng và bóng tối, hứa hẹn thử thách tiếp theo còn khắc nghiệt hơn nhiều.
Hơi thở dồn dập, tim ai cũng đập nhanh, nhưng không ai lùi bước.
Genesis vang lên tiếng cười mơ hồ, không rõ là vui hay lạnh lùng: [Chào mừng đến với Đấu Trường Cảm Xúc. Luật chơi sẽ do chính cảm xúc các bạn quyết định.]
Cánh cổng hé mở, bóng tối và ánh sáng giao thoa, cuốn cả nhóm vào vòng xoáy mới—nơi bí ẩn Server Ẩn chỉ vừa bắt đầu lộ diện.