Một vệt đen sắc lạnh xé toạc không gian, cắt ngang làn sáng chữa lành của Lâm Đan. Không khí nặng mùi kim loại, lằn ranh giữa ánh sáng và bóng tối vỡ vụn, cuốn cả nhóm vào cơn bão dữ liệu hỗn loạn. Trên màn hình hệ thống, tên “NightCrow” nhấp nháy màu đỏ, báo hiệu trạng thái thù địch tuyệt đối.
Vũ Hạo hiện ra giữa đám thực thể mặt nạ trắng, thân hình cao gầy phủ áo choàng đen, mái tóc dài buông rũ. Đôi mắt sắc lạnh lướt qua từng người, dừng lại lâu hơn ở Hàn Kiệt. Mỗi bước chân của anh ta như khiến cả không gian co lại, bóng tối bám chặt dưới gót giày, không tiếng động, không dấu vết.
Hàn Kiệt lập tức chuyển sang thế thủ, kiếm rực lửa xanh, ánh mắt không giấu nổi sự cảnh giác lẫn bối rối. Trịnh Long gầm lên, chắn trước nhóm, khiên dựng cao. Tô Kỳ dù còn hoa mắt vì virus, vẫn cố lùi lại, bàn tay run rẩy chạm vào chuôi dao ngắn. Lâm Đan giữ vững thế đứng, ánh sáng dịu dần quanh cô như sợi dây bảo hộ cuối cùng.
Vũ Hạo không lên tiếng, chỉ khẽ nghiêng đầu, môi cong thành nụ cười nửa miệng. Anh ta lướt tới nhanh đến mức mắt thường không kịp nhận, bóng hình tan vào làn sương đen rồi bất ngờ hiện ra sau lưng IronTank. Một nhát kiếm lạnh lẽo, đường cắt mỏng đến nỗi chỉ nghe tiếng gió rít. Khiên của Trịnh Long rung lên, báo động chỉ số phòng ngự giảm mạnh.
IronTank lùi lại, mặt đỏ bừng: “Nhanh quá!”
NightCrow lướt vòng quanh, bóng áo choàng như hòa vào dữ liệu, mỗi lần xuất hiện là một đòn đánh hiểm hóc. “Ẩn Thân Bóng Đêm” hoạt động liên tục, chỉ để lại những vệt mờ trên bản đồ nhỏ. Tô Kỳ thử kích hoạt tàng hình, nhưng kỹ năng bị virus làm nhiễu, cơ thể cô lập tức nhòe đi rồi hiện nguyên hình, th* d*c.
“Đừng tách ra!” Hàn Kiệt ra hiệu, ánh kiếm chuyển màu tím, gọi về thuộc tính sét để tăng phản ứng. Anh đứng sát Lâm Đan, mắt không rời Vũ Hạo. “Hắn chơi kiểu này, chỉ cần một sơ hở là mất mạng.”
Lâm Đan thì thầm: “Kiệt, cậu biết hắn à?”
Hàn Kiệt siết chặt chuôi kiếm, cổ họng nghẹn lại. “Ừ. Vũ Hạo… ngày trước từng là bạn thân của tôi.”
NightCrow biến mất, chỉ để lại tiếng cười khô khốc vang vọng: “Bạn thân? Trong thế giới này, chỉ có kẻ thắng và kẻ thua thôi, Kiệt.”
Một luồng sát khí lạnh lẽo ập đến. Vũ Hạo xuất hiện ngay bên cạnh Lâm Đan, mũi kiếm chĩa thẳng vào cổ cô. Hàn Kiệt phản xạ bật “Phá Giới”, đường kiếm vút qua, chém đứt làn bóng tối, buộc NightCrow phải lùi lại.
DawnHealer lùi ra sau, ánh mắt không hoảng loạn mà bình thản nhìn thẳng vào đối thủ. “Nếu anh muốn đấu, cứ nhắm vào tôi. Đừng động đến đồng đội tôi.”
Vũ Hạo cười nhạt, ánh mắt khinh bạc: “Lời lẽ cao thượng, nhưng không che được sợ hãi đâu. Một Thánh Nữ Ánh Sáng, nghĩ mình có thể cứu cả thế giới ư?”
Tô Kỳ lúc này đã run rẩy, dòng mã tím lan khắp người, tiếng thở gấp gáp. IronTank bế cô lùi về sau, mắt không rời NightCrow. “Đừng để hắn chia cắt đội hình. Đan, bảo vệ Kỳ, tôi lo phía trước.”
Hàn Kiệt tiến lên, ánh mắt đanh lại. “Vũ Hạo, cậu thay đổi rồi. Tại sao?”
NightCrow không đáp ngay, chỉ cười lạnh, rồi bất ngờ tung “Ám Sát Tuyệt Đối” nhắm vào IronTank. Một vệt đen xé gió, kiếm găm thẳng vào ngực Trịnh Long. Hệ thống báo chỉ số máu tụt xuống mức nguy hiểm.
IronTank gầm lên, kích hoạt “Khiên Phản Lực”. Làn sóng lực bật ra, NightCrow lùi lại nửa bước, nhưng chỉ nhếch môi. “Cũng khá đấy, lão già. Nhưng với tốc độ này, các người không trụ nổi đâu.”
Tô Kỳ bất ngờ hét lên, hai tay ôm đầu, virus bắt đầu chiếm quyền kiểm soát kỹ năng. Cô lao tới, mắt mờ đi, vô thức chạm vào bóng NightCrow. Một luồng dữ liệu xoắn lại, “Sao Chép Kỹ Năng” phát động, nhưng lập tức bị virus gây nhiễu, tạo ra một bản sao méo mó. Cơ thể Tô Kỳ mờ dần, hiện lên hai bóng chồng lấn: một là chính mình, một là bóng tối mờ nhạt mang hình dáng NightCrow.
Lâm Đan áp sát, vòng ánh sáng chữa lành bao bọc lấy Tô Kỳ, nhưng sức ép từ virus quá mạnh, luồng sáng cứ bị đẩy bật ra. “Kỳ, nghe chị. Em phải nhớ lại mình là ai. Đừng để bóng tối chiếm lấy em.”
Trong lúc ấy, NightCrow đã vòng ra sau Hàn Kiệt, tốc độ gần như không thể nhìn thấy. Đòn kiếm lạnh lẽo chém xuống, Hàn Kiệt xoay người đỡ, hai lưỡi kiếm va vào nhau tóe lửa dữ liệu. Đòn tấn công đủ sức phá vỡ mọi phòng ngự, nhưng Kiệt vẫn cắn răng chịu đựng, ánh mắt chạm thẳng vào đối phương.
“Cậu giận tôi đến mức này sao, Hạo? Vì cái gì?”
NightCrow bật cười, giọng nói sắc như lưỡi dao: “Vì cậu đã bỏ tôi lại phía sau. Lúc mọi thứ sụp đổ, ai còn nhớ đến tôi? Cậu có biết cảm giác bị coi là kẻ thừa thãi trong chính đội của mình không?”
Mỗi lời nói như một nhát dao cứa vào lòng Hàn Kiệt. Anh lùi lại, ánh kiếm rung lên, nhưng giọng nói vẫn giữ vững: “Tôi không quên. Nhưng tôi cũng không thể quay lại quá khứ.”
NightCrow chớp mắt, ánh nhìn sắc lạnh hơn. “Không ai quay lại được. Chỉ có kẻ mạnh mới tồn tại ở đây. Và tôi sẽ chứng minh, không ai có thể vượt mặt tôi nữa.”
Đòn tấn công tiếp theo nhanh hơn cả ý nghĩ. “Phá Giới” của Hàn Kiệt vừa kích hoạt, NightCrow đã biến mất, xuất hiện ngay trên cao, kiếm vung xuống. Hàn Kiệt ngẩng đầu đỡ, nhưng đòn đánh quá hiểm, chỉ kịp nghiêng người tránh phần chí mạng. Máu trên vai chảy xuống, hệ thống báo nguy cơ chấn thương nặng.
Lâm Đan lao tới, ánh sáng chữa lành lan ra, kéo chỉ số Hàn Kiệt lên kịp lúc. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng, truyền sang một luồng sức mạnh lặng lẽ. “Đừng gục ngã, Kiệt. Ở đây không ai bỏ lại ai.”
NightCrow cau mày, dường như ngạc nhiên trước sự kiên cường của Lâm Đan. Anh ta lùi lại, bóng áo choàng kéo dài như vết mực loang. “Chữa lành? Ảo tưởng thôi. Đến lúc các người nhận ra, tất cả đều là dữ liệu vô nghĩa.”
IronTank siết chặt khiên, vết thương trên ngực chưa lành hẳn nhưng vẫn đứng vững. “Cậu nhóc, có giỏi thì đánh mặt đối mặt. Đừng chơi trò chuột vờn mèo.”
NightCrow nhếch mép, ánh mắt lướt qua từng người, dừng lại ở Tô Kỳ đang vật vã giữa hai luồng dữ liệu đối lập. “Có vẻ đồng đội của các người không chịu nổi áp lực rồi.”
Bất ngờ, Tô Kỳ bật dậy, ánh mắt đờ đẫn, giọng nói chồng lấn hai tầng: “Chào mừng… đến bóng tối.” Cô tung dao về phía NightCrow, nhưng đường bay lảo đảo, sức mạnh dữ dội bất thường. NightCrow nghiêng người né, nhưng một vệt dữ liệu đen bám vào áo choàng, khiến tốc độ của anh ta giảm đi một nhịp.
Hàn Kiệt chớp lấy cơ hội, vung kiếm tấn công. “Tinh Linh Kiếm” chuyển hóa sang thuộc tính băng, một luồng khí lạnh bao phủ đường kiếm, ép NightCrow phải lùi sâu hơn. Lâm Đan thừa thế, triệu hồi “Vầng Chữa Lành Vĩnh Cửu”, ánh sáng bao phủ nhóm, tăng kháng hiệu ứng xấu, đẩy lùi ảnh hưởng từ virus.
NightCrow nhíu mày, lần đầu để lộ vẻ bối rối. Anh ta dừng lại giữa không trung, ánh mắt chạm vào Hàn Kiệt, giọng trầm xuống: “Cậu vẫn không từ bỏ nhỉ.”
Hàn Kiệt thở gấp, máu chảy xuống tay, nhưng giọng kiên quyết: “Tôi không bỏ lại ai. Kể cả cậu.”
Một thoáng do dự lướt qua mắt NightCrow, nhưng ngay sau đó, anh ta lắc đầu, sắc lạnh trở lại. “Đừng mơ. Ở đây, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền lên tiếng.”
Đúng lúc đó, hệ thống phát cảnh báo: [Virus Ảo Ảnh tiến hóa. Tô Kỳ sắp mất kiểm soát.]
Tô Kỳ ngã quỵ, cơ thể run lên, hai bóng hình tách ra rõ rệt. Một là cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt lanh lợi, một là bóng tối mờ nhạt mang hình dáng NightCrow, đôi mắt không cảm xúc.
Lâm Đan không chần chừ, đặt tay lên trán Tô Kỳ, khẽ gọi: “Kỳ, em còn nhớ lý do mình chơi game không? Em từng nói, chỉ cần có bạn, em sẽ không sợ bất cứ bóng tối nào.”
Virus gào thét, dữ liệu nhiễu loạn xung quanh, nhưng ánh sáng từ tay Lâm Đan vẫn cố giữ vững. IronTank quỳ xuống bên cạnh, đặt tay lên vai Tô Kỳ, tiếp thêm sức mạnh. “Nào, nhóc. Đừng để bọn anh phải lo lắng chứ.”
Tô Kỳ thở hắt, ánh mắt dần lấy lại tiêu cự. “Em… em không muốn biến mất. Em vẫn còn các anh chị…”
NightCrow lặng lẽ quan sát, đôi mắt ánh lên một tia gì đó lạ lẫm. Anh ta đứng im, không tấn công nữa, dường như bị kéo vào dòng cảm xúc đang trào lên từ nhóm.
Hàn Kiệt tranh thủ thời gian, lặng lẽ rút một bình hồi phục từ túi, ném về phía Lâm Đan. “Đan, dùng đi. Em cần sức để giữ Kỳ lại.”
Lâm Đan uống vội, ánh sáng quanh cô rực lên, “Giải Phóng Ký Ức” lần nữa được kích hoạt. Cô thì thầm: “Em không phải dữ liệu lỗi. Em là bạn của chúng ta, là một phần không thể thiếu.”
Tô Kỳ hét lên, bóng tối và ánh sáng va chạm dữ dội. Một tiếng nổ trầm vang lên, bóng hình NightCrow trong Tô Kỳ vỡ vụn, dữ liệu tím tan biến dần. Cô ngã xuống, thở hổn hển, ánh mắt lấp lánh nước mắt. “Em… em ổn rồi…”Hệ thống báo: [Virus Ảo Ảnh tạm thời bị phong tỏa. Tô Kỳ hồi phục 50% chỉ số.]
IronTank thở phào, cười lớn: “Tốt lắm, nhóc!”
NightCrow nhìn cảnh đó, ánh mắt khó đoán. Anh ta khẽ lùi lại, giọng nói trầm xuống: “Các người nghĩ chỉ cần đoàn kết là thắng được hết à? Đừng ảo tưởng. Ở đây, tôi là luật.”
Dứt lời, NightCrow vung kiếm, triệu hồi một màn sương đen dày đặc bao trùm cả không gian. Bản đồ nhỏ biến mất, mọi chỉ số bị nhiễu loạn, ánh sáng của Lâm Đan bị bóp nghẹt trong làn bóng tối.
“Chia cắt bọn họ.” Anh ta ra lệnh, bóng áo choàng vỡ thành hàng trăm mảnh nhỏ, mỗi mảnh là một thực thể mặt nạ trắng, lao về phía nhóm.
IronTank hét: “Đan, giữ vững đội hình!”
Lâm Đan cố truyền sức mạnh qua “Vầng Chữa Lành Vĩnh Cửu”, nhưng áp lực từ làn sương khiến phép thuật bị bóp méo. Hàn Kiệt bật “Tinh Linh Kiếm” thuộc tính lửa, quét qua từng bóng tối, mở đường cho nhóm hội tụ lại.
Tô Kỳ dù còn yếu, vẫn cố tàng hình, lẻn qua làn sương, tìm cách phá vòng vây. IronTank chống khiên, chắn trước Lâm Đan, từng đòn tấn công dội lên người anh như mưa búa. Máu tụt xuống nhưng anh không lùi bước.
NightCrow xuất hiện ngay sau lưng Hàn Kiệt, vung kiếm chém xuống. Hàn Kiệt xoay người, hai lưỡi kiếm va vào nhau, ánh mắt chạm nhau ở khoảng cách gần.
“Cậu không còn là Vũ Hạo ngày xưa nữa.” Hàn Kiệt thì thầm, giọng nặng trĩu.
NightCrow không đáp, chỉ áp sát hơn, mũi kiếm kề sát cổ Hàn Kiệt. “Cậu cũng thay đổi. Không còn ngạo mạn như trước.”
“Vì tôi đã hiểu, thắng không phải là tất cả.” Hàn Kiệt nhìn thẳng vào mắt đối phương.
Một thoáng xao động lướt qua mắt NightCrow, nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng, đẩy mạnh kiếm, buộc Hàn Kiệt lùi lại. “Đừng dạy tôi. Ở đây, cảm xúc là thứ yếu đuối.”
Bóng tối dày đặc hơn, từng thực thể mặt nạ trắng lao vào nhóm, tiếng va chạm vang lên liên tiếp. IronTank gồng mình chịu đòn, khiên vỡ nát, chỉ số phòng ngự về mức tối thiểu. Tô Kỳ bám sát Lâm Đan, cố gắng dùng dao phá vỡ vòng vây.
Hệ thống báo động: [Chỉ số nhóm dưới 30%. Cảnh báo: Nếu không giải tỏa được bóng tối trong 5 phút, toàn đội sẽ bị khóa kỹ năng vĩnh viễn.]
Lâm Đan nhắm mắt, tập trung toàn bộ năng lượng, thì thầm: “Genesis, cho tôi mượn thêm sức mạnh chữa lành. Tôi không muốn ai bị bỏ lại.”
Genesis im lặng một lúc, rồi dòng chữ hiện lên: [Yêu cầu chấp thuận. Kích hoạt trạng thái “Chữa Lành Khẩn Cấp”. Lưu ý: Đổi lại, người dùng sẽ chịu gấp đôi sát thương tâm lý.]
Một luồng sáng xanh dịu bao trùm Lâm Đan, kéo chỉ số nhóm lên một chút. Cô mở mắt, đôi đồng tử ánh lên tia kiên quyết. “Các anh, em sẽ giữ vững ánh sáng. Đừng để bóng tối chia cắt chúng ta.”
IronTank hét lên, kéo khiên cuối cùng chắn trước nhóm. Tô Kỳ tấn công liên tục, mỗi nhát dao đều nhắm vào những thực thể mặt nạ trắng yếu nhất. Hàn Kiệt dùng tuyệt kỹ “Phá Giới”, chém vỡ lớp dữ liệu đen dày đặc, mở ra một khe hở nhỏ.
NightCrow vẫn đứng lặng giữa làn sương, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của nhóm. Anh ta khẽ nhíu mày, như không hài lòng khi thấy nhóm vẫn chưa bị đánh gục.
“Cậu không hiểu đâu, Kiệt. Ở đây, chỉ một chút yếu lòng là chết.” NightCrow nói, giọng lạnh như băng.
Hàn Kiệt không lùi bước, ánh mắt sắc như kiếm: “Tôi chấp nhận yếu đuối, để không trở thành quái vật.”
Một tia sáng lóe lên từ thanh kiếm, quét qua làn sương, buộc NightCrow phải lùi lại. Lâm Đan tranh thủ thời gian, kích hoạt “Giải Phóng Ký Ức” lần nữa, ánh sáng bao phủ nhóm, xoa dịu vết thương lòng từng người.
Tô Kỳ bật cười yếu ớt: “Em vẫn còn ở đây, không bị bóng tối nuốt chửng đâu nhé.”
IronTank cười lớn: “Tốt, nhóc. Chúng ta sẽ không để tên sát thủ kia chơi trò chia cắt mãi đâu.”
NightCrow đứng lặng, ánh mắt chùng xuống. Anh ta nhìn Lâm Đan, rồi nhìn Hàn Kiệt, như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Bóng áo choàng kéo dài, rồi tan vào làn sương đen, chỉ còn lại tiếng vọng lạnh lẽo.
[Thử thách chưa kết thúc. Còn ba phút.]
Hệ thống nhắc nhở, áp lực càng dồn lên nhóm. Lâm Đan thở gấp, sức mạnh chữa lành bắt đầu suy yếu. IronTank rướn người, chắn thêm một đòn, máu tụt xuống mức báo động. Hàn Kiệt lướt tới, đỡ lấy IronTank, ánh kiếm chuyển sang thuộc tính ánh sáng, chém vỡ một thực thể mặt nạ trắng.
Tô Kỳ tóm lấy bàn tay Lâm Đan, thì thầm: “Chị, em sợ… Nếu em lại biến thành cái gì khác…”
Lâm Đan siết chặt tay cô, ánh mắt dịu dàng: “Dù em trở thành ai, chị cũng không bỏ rơi em.”
Bên kia, NightCrow bất ngờ dừng lại, ánh mắt u ám hướng về phía nhóm. Anh ta nhìn Hàn Kiệt, giọng nói trầm đục: “Cậu sẽ phải trả giá vì tin vào cảm xúc.”
Rồi NightCrow biến mất vào bóng tối, kéo theo cả làn sương dày đặc. Không gian dần sáng trở lại, chỉ còn lại nhóm của Lâm Đan, th* d*c giữa bãi chiến trường ngổn ngang.
Hệ thống báo: [Thử thách tạm dừng. Các bạn đã vượt qua vòng đầu. NightCrow tạm thời rút lui.]
Tô Kỳ ngồi bệt xuống đất, ôm đầu, nước mắt lăn dài: “Em tưởng mình sẽ không trở lại nữa…”
IronTank vỗ vai cô, cười động viên: “Không sao rồi, nhóc. Nhờ có mọi người mà em vẫn ở đây.”
Hàn Kiệt ngồi phịch xuống, hai tay ôm đầu, ánh mắt phức tạp. Những ký ức cũ trào về, lẫn lộn giữa hối hận và day dứt.
Lâm Đan lặng lẽ đến bên anh, đặt tay lên vai, thì thầm: “Kiệt, cậu không phải một mình gánh hết đâu. Ai cũng có quá khứ, nhưng chúng ta có thể cùng nhau bước tiếp.”
Hàn Kiệt ngẩng lên, ánh mắt đỏ hoe, môi mấp máy: “Tôi… tôi không biết phải đối diện với Hạo thế nào nữa.”
Lâm Đan mỉm cười, dịu dàng: “Cậu đã làm hết sức. Đôi khi, tha thứ cho bản thân cũng là một cách để cứu bạn mình.”
Một hồi chuông vang lên, báo hiệu nhiệm vụ mới sắp xuất hiện. Dòng chữ Genesis hiện ra: [Chúc mừng. Các bạn đã giành lại một mảnh “Chìa Khóa Hệ Thống”. Còn ba mảnh nữa. Nhưng NightCrow sẽ không dừng lại. Hãy chuẩn bị cho thử thách tiếp theo.]
Bóng tối chưa tan hẳn. Ở góc xa nhất của không gian, ánh mắt NightCrow lặng lẽ quan sát, trong sâu thẳm vẫn le lói một tia sáng mờ nhạt. Trận chiến chỉ mới bắt đầu. Đâu đó, một dòng mã tím lại lặng lẽ lan ra, báo hiệu những cạm bẫy mới đang chờ sẵn.
Bầu không khí nặng trĩu, ai cũng hiểu: Kẻ thù lớn nhất không chỉ là những quái vật ngoài kia, mà chính là những vết thương chưa lành trong lòng mỗi người.
Và phía trước, cánh cửa Server Ẩn vẫn đóng kín, chờ đợi những kẻ đủ dũng cảm dám đối diện cả bóng tối và ánh sáng chính mình.