Mồ Chôn Những Ký Ức

Chương 9: Kẻ Thù Ẩn Dấu

Ngọc Thảo rời khỏi ngôi nhà cũ, cảm giác nặng nề vẫn còn đeo bám. Những lời của linh hồn ấy như một con dao găm vào lòng cô, gợi nhớ về những ký ức mà cô luôn cố gắng chôn vùi. Cô và Minh Hoàng bước ra ngoài, nhưng không khí bên ngoài cũng không dễ chịu hơn. Một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, khiến Ngọc Thảo rùng mình.

“Cậu có nghĩ chúng ta nên quay lại không?” Minh Hoàng hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.

“Không,” Ngọc Thảo trả lời dứt khoát. “Chúng ta không thể lùi bước. Nếu có cách để giúp họ, thì chúng ta phải làm.”

Minh Hoàng gật đầu, nhưng sự do dự vẫn hiện rõ trên khuôn mặt anh. Họ bắt đầu đi về phía trung tâm thành phố, nơi những ánh đèn neon sáng rực, nhưng trong lòng Ngọc Thảo chỉ thấy một màu xám xịt. Cô cảm nhận được sự hiện diện của ai đó, một người đang âm thầm theo dõi.

Trần Hữu Phước đã xuất hiện trong cuộc đời Ngọc Thảo từ khi nào, cô không hề hay biết. Hắn là một kẻ bí ẩn, luôn lẩn khuất trong những bóng tối, mắt lạnh lùng như một con báo rình mồi. Hắn có kế hoạch riêng, và Ngọc Thảo chỉ là một phần trong trò chơi của hắn.

Cô dừng lại trước một cửa hàng bán đồ cổ. Những món đồ bên trong như thầm thì những câu chuyện xưa cũ. Ngọc Thảo dường như bị cuốn hút, bước vào mà không cần suy nghĩ. Minh Hoàng theo sau, ánh mắt anh không rời khỏi cô.

“Cậu tìm gì ở đây?” Minh Hoàng hỏi.

“Chỉ là một cảm giác,” Ngọc Thảo đáp. “Có lẽ có thứ gì đó sẽ dẫn lối cho chúng ta.”

Bên trong, không khí ngột ngạt và bí ẩn. Ngọc Thảo bước tới một chiếc gương cũ, nhìn vào đó, thấy bóng mình mờ ảo. Nhưng phía sau cô, một hình bóng khác cũng đang phản chiếu. Ngọc Thảo quay lại, nhưng không thấy ai.

“Có chuyện gì vậy?” Minh Hoàng lo lắng.

“Không có gì,” Ngọc Thảo nói, nhưng trong lòng cô, sự hoài nghi bắt đầu dâng lên.

Họ rời khỏi cửa hàng và tiếp tục đi. Cảm giác như có ai đó đang theo dõi vẫn không buông tha. Ngọc Thảo liếc nhìn quanh, nhưng chỉ thấy những người qua lại. Ánh mắt cô chạm phải một người đàn ông lạ mặt, hắn đứng ở xa, nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt lạnh lẽo. Cô cảm thấy mình như một con mồi.

“Cậu có thấy người đó không?” Ngọc Thảo hỏi Minh Hoàng, chỉ tay về phía người đàn ông.

“Đâu? Tôi không thấy ai cả,” Minh Hoàng đáp, nhưng nét mặt anh đã trở nên nghiêm trọng.

Ngọc Thảo hối hả kéo Minh Hoàng đi. “Chúng ta nên rời khỏi đây.”

Họ đi qua những con phố tấp nập, nhưng tâm trí Ngọc Thảo không thể yên. Hình ảnh người đàn ông đó cứ ám ảnh. Cô cảm thấy như hắn đang theo dõi từng bước đi của mình. Mỗi lần ngoái lại, cô đều không thấy hắn nữa, nhưng sự hiện diện của hắn như một cái bóng.

“Cậu nghĩ hắn là ai?” Minh Hoàng hỏi, khi họ dừng lại ở một quán cà phê.

“Không biết,” Ngọc Thảo thở dài. “Nhưng tôi có cảm giác không tốt về hắn.”

Minh Hoàng chăm chú nhìn Ngọc Thảo, “Cậu muốn tôi điều tra về hắn không?”“Có lẽ,” Ngọc Thảo trả lời, nhưng trong lòng cô đã có sẵn quyết định. Hắn không chỉ là một kẻ lạ, mà có thể là một phần trong âm mưu chiếm đoạt di sản của cô.

Tối hôm đó, Ngọc Thảo không thể chợp mắt. Những ký ức về mẹ, những linh hồn đau khổ, và cả hình ảnh của Trần Hữu Phước cứ hiện lên trong tâm trí cô. Cô biết rằng mọi chuyện đã bắt đầu, và không thể nào dừng lại.

Sáng hôm sau, cô quyết định gặp bà Lan. Bà là người duy nhất có thể giúp cô hiểu rõ hơn về di sản mà mẹ để lại. Ngọc Thảo đến nhà bà, nơi mà những bức tường cũ kỹ luôn chứa đựng những bí mật. Mùi hương của trầm hương phảng phất trong không gian, khiến Ngọc Thảo cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.

“Ngọc Thảo,” bà Lan lên tiếng khi thấy cô. “Con đến đây có chuyện gì?”

“Bà ơi, con cần biết về chiếc vòng cổ mà mẹ để lại,” Ngọc Thảo nói, giọng đầy quyết tâm.

Bà Lan nhìn cô, ánh mắt trầm ngâm. “Đó không chỉ là một món đồ. Nó chứa đựng sức mạnh và cả những ký ức đau thương.”

“Con sẵn sàng đối mặt với nó,” Ngọc Thảo khẳng định.

“Nhưng con có chắc không?” Bà Lan hỏi, giọng nghiêm túc. “Có những điều con chưa hiểu rõ. Sức mạnh không bao giờ đến mà không có cái giá.”

Ngọc Thảo gật đầu, “Con biết. Nhưng con không thể để những linh hồn tiếp tục khổ sở.”

Bà Lan thở dài, “Rất tốt. Nhưng hãy cẩn thận, có người đang theo dõi con.”

Ngọc Thảo chợt nhớ đến hình bóng của Trần Hữu Phước. “Bà có biết hắn không?”

“Người đó rất nguy hiểm,” bà Lan cảnh báo. “Hắn đang tìm cách chiếm đoạt di sản của con.”

“Con sẽ không để điều đó xảy ra,” Ngọc Thảo nói, lòng tràn đầy quyết tâm.

“Nhưng con cần phải tìm hiểu về chiếc vòng cổ trước đã,” bà Lan tiếp tục. “Nó sẽ dẫn dắt con đến những ký ức mà con cần.”

Ngọc Thảo cảm thấy một cơn rùng mình. Cô biết rằng hành trình sắp tới sẽ không dễ dàng. Những ký ức đau thương đang chờ đợi cô, và có lẽ cả sự đối đầu với Trần Hữu Phước.

Ra khỏi nhà bà Lan, Ngọc Thảo quyết định tìm kiếm những manh mối từ chiếc vòng cổ. Cô nhớ đến lời linh hồn đã nói, rằng để lấy được nó, cô phải đối mặt với những ký ức đau thương. Nhưng cô không thể để nỗi sợ hãi chi phối mình.

“Chúng ta sẽ tìm hiểu về chiếc vòng cổ ngay hôm nay,” Ngọc Thảo nói với Minh Hoàng khi gặp lại anh.

“Được, nhưng chúng ta phải cẩn thận,” Minh Hoàng nhấn mạnh.

Ngọc Thảo gật đầu, nhưng trong lòng cô, sự hồi hộp dâng lên. Cuộc chiến với những ký ức, với những linh hồn, và cả với Trần Hữu Phước mới chỉ bắt đầu. Cô không thể lùi bước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn