Mồ Chôn Những Ký Ức

Chương 8: Gặp Gỡ Linh Hồn

Ngọc Thảo đứng giữa căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến chao nghiêng trên bàn. Cô nắm chặt chiếc hộp bùa chú trong tay, cảm giác nặng nề không chỉ vì vật chất mà còn vì trọng trách mà bà Lan đã giao phó. Tim cô đập nhanh, sự hồi hộp và lo lắng hòa quyện lại thành một cảm xúc chao đảo.

“Lê Văn Khải, hãy đến với tôi,” cô thì thầm, âm thanh của cô như một lời cầu nguyện. Cô đã nghe về linh hồn này từ bà Lan, một người bị mắc kẹt trong quá khứ, người có thể giúp cô hiểu rõ hơn về những ký ức đau thương mà mẹ cô đã phải trải qua.

Chưa kịp dứt câu, một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, khiến ngọn nến lay động. Ngọc Thảo cảm thấy một sự hiện diện, như thể có ai đó đang đứng cạnh cô. Một hình dáng mờ ảo dần hiện ra, đôi mắt buồn bã nhưng đầy trí tuệ. “Ngươi đã gọi ta,” giọng nói vang lên, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy nỗi đau.

“Lê Văn Khải?” Ngọc Thảo hỏi, giọng cô run rẩy. “Tôi muốn biết về mẹ tôi. Bà ấy đã trải qua điều gì?”

“Người đã chết vì những ký ức tăm tối,” Khải đáp, giọng nói như tiếng thở dài. “Bà ấy đã chiến đấu với những linh hồn bị chôn vùi, bảo vệ ngươi khỏi những điều tồi tệ mà bà ấy đã thấy.”

“Nhưng tại sao bà lại phải hy sinh?” Ngọc Thảo không thể kìm nén được sự tò mò và đau lòng trong giọng nói.

“Có những ký ức mà ta không thể quên. Chúng như những bóng ma, ám ảnh ta mãi mãi,” Khải giải thích, đôi mắt lấp lánh những giọt lệ chưa rơi. “Mẹ ngươi đã tìm cách bảo vệ ngươi khỏi những điều đó, nhưng giá phải trả là chính sinh mạng của bà.”

Câu trả lời như một nhát dao đâm vào tim Ngọc Thảo. Cô không thể tưởng tượng nổi mẹ mình đã phải chịu đựng những gì. “Tôi muốn giúp bà, giúp những linh hồn khác. Làm thế nào để tôi làm được điều đó?”

Khải im lặng một lúc, như thể đang cân nhắc. “Ngươi phải đối diện với những ký ức. Chúng sẽ dẫn ngươi đến sự thật, nhưng cũng có thể đưa ngươi vào bóng tối.”

“Bóng tối?” Ngọc Thảo cảm thấy lo lắng, nhưng quyết tâm của cô không hề giảm. “Tôi không sợ. Tôi sẽ tìm ra sự thật, dù có phải đối mặt với điều gì.”

“Được rồi,” Khải nói, giọng điệu của ông trở nên mạnh mẽ hơn. “Ngươi cần phải tìm một vật thể mà mẹ ngươi đã để lại. Nó sẽ giúp ngươi mở khóa những ký ức mà bà ấy đã chôn giấu.”

“Vật thể nào?” Ngọc Thảo hỏi, cảm giác hồi hộp dâng trào.

“Là chiếc vòng cổ. Nó mang theo sức mạnh của những ký ức. Ngươi cần phải tìm thấy nó,” Khải đáp, ánh mắt ông lấp lánh như ánh sao trong đêm.

“Nhưng tôi không biết nó ở đâu!” Ngọc Thảo gần như gào lên. “Tôi không biết bắt đầu từ đâu!”

“Ngươi hãy tìm nơi mà bà ấy thường đến. Có thể đó là nơi chứa đựng những ký ức cuối cùng của bà,” Khải chỉ dẫn, giọng nói của ông như một làn gió mát trong những ngày hè oi ả.

Ngọc Thảo gật đầu, trong lòng tràn đầy quyết tâm. Cô sẽ không để mình thất bại. Cô đã gần hơn bao giờ hết với sự thật.

“Cảm ơn ngươi, Lê Văn Khải,” cô nói, lòng cảm kích dâng trào. “Tôi sẽ tìm thấy chiếc vòng cổ và giải thoát cho những linh hồn mắc kẹt.”

Khải mỉm cười, nụ cười buồn bã nhưng đầy hy vọng. “Hãy nhớ, sức mạnh của ngươi nằm trong ký ức. Đừng để chúng trở thành gánh nặng, mà hãy để chúng làm ánh sáng dẫn đường.”

Khi hình dáng của Khải dần tan biến, Ngọc Thảo cảm thấy một sức mạnh mới dâng trào. Cô bước ra khỏi căn phòng, lòng đầy quyết tâm. Cô biết rằng hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô không thể lùi bước.

Trời đã tối, bóng đêm bao trùm mọi thứ, nhưng trong lòng Ngọc Thảo, ánh sáng của hy vọng vẫn bừng sáng. Cô nhanh chóng tìm kiếm Minh Hoàng, muốn chia sẻ những thông tin quý giá mà Khải đã tiết lộ. “Minh Hoàng!” cô gọi lớn, âm thanh vang vọng giữa không gian tĩnh lặng.

Một lúc sau, Minh Hoàng xuất hiện, vẻ mặt lo lắng. “Cậu đâu rồi? Mình lo quá!” Anh nhìn thấy nét mặt Ngọc Thảo, sự căng thẳng trong đôi mắt cô khiến anh cảm thấy bất an.

“Tôi đã gặp Lê Văn Khải,” Ngọc Thảo nói, gương mặt cô rạng rỡ. “Ông ấy đã nói cho tôi biết về chiếc vòng cổ của mẹ.”

“Chiếc vòng cổ?” Minh Hoàng nhíu mày. “Nó ở đâu?”

“Ông ấy bảo tôi phải tìm nơi mẹ tôi thường đến,” Ngọc Thảo đáp, giọng cô tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta phải đi ngay bây giờ.”

Minh Hoàng gật đầu, không hỏi thêm. Cả hai cùng nhau rời khỏi nhà, lòng đầy quyết tâm tìm kiếm sự thật. Bóng tối bao quanh họ, nhưng ánh sáng trong lòng họ vẫn rực rỡ.“Cậu có nghĩ rằng chiếc vòng cổ sẽ giúp chúng ta không?” Minh Hoàng hỏi, đôi mắt anh sáng lên trong đêm tối.

“Hy vọng là như vậy,” Ngọc Thảo trả lời, mặc dù trong lòng cô vẫn có chút lo lắng. “Nếu như mẹ tôi đã để lại nó, thì chắc chắn nó sẽ có ý nghĩa gì đó.”

Họ đi qua những con đường quen thuộc, nhưng giờ đây mọi thứ như trở nên khác lạ. Sự tĩnh lặng của đêm tối khiến Ngọc Thảo cảm thấy như có ai đó đang theo dõi họ. Cô cảm giác được những ánh mắt vô hình, như những linh hồn đang quan sát từng bước đi của mình.

“Cậu có thấy không?” Ngọc Thảo thì thầm, ánh mắt cô nhìn quanh.

“Thấy gì?” Minh Hoàng hỏi, nhưng nét mặt anh đã trở nên nghiêm túc.

“Như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Ngọc Thảo trả lời, giọng nói nhỏ lại.

“Đừng lo, có thể chỉ là cảm giác của cậu thôi,” Minh Hoàng cố trấn an, nhưng trong lòng anh cũng không khỏi cảm thấy hồi hộp.

Họ tiếp tục đi, ánh đèn từ những ngôi nhà ven đường như những ngọn đuốc nhỏ le lói trong bóng tối. Ngọc Thảo cảm thấy nỗi sợ hãi trong lòng, nhưng không thể để nó ngăn cản mình.

Cuối cùng, họ đến một ngôi nhà cũ kỹ, nơi mà mẹ Ngọc Thảo thường lui tới. Cánh cửa gỗ cũ kĩ kêu lên những âm thanh rùng rợn khi Minh Hoàng đẩy mở. Không khí bên trong nặng nề, như có điều gì đó đang chờ đợi họ.

“Chúng ta tìm chiếc vòng cổ ở đâu?” Minh Hoàng hỏi, ánh mắt anh quét qua những bức tường đã phai màu.

Ngọc Thảo không biết phải bắt đầu từ đâu. “Có lẽ ở trong phòng ngủ của mẹ,” cô đề nghị.

Họ bước vào phòng ngủ, nơi những kỷ niệm của mẹ Ngọc Thảo còn đọng lại. Mọi thứ đều như đã ngừng lại theo thời gian, nhưng có điều gì đó không đúng. Ngọc Thảo cảm thấy như có một hơi thở lạnh lẽo lướt qua, khiến cô rùng mình.

“Cậu có nghe thấy không?” Ngọc Thảo hỏi, giọng nói của cô có phần lo lắng.

“Nghe thấy gì?” Minh Hoàng nhíu mày.

Nhưng trước khi Ngọc Thảo kịp trả lời, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ góc phòng. Cô quay đầu lại, thấy một bóng hình mờ ảo hiện ra, một linh hồn đang đứng đó, ánh mắt đầy nỗi buồn.

Ngọc Thảo cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Mẹ?” Cô thốt lên, nhưng linh hồn đó lại không phải là mẹ cô.

“Giúp tôi,” giọng nói mỏng manh vang lên, như tiếng thì thầm từ cõi xa xăm.

“Cô là ai?” Ngọc Thảo hỏi, cảm giác hồi hộp dâng trào.

“Là một linh hồn bị mắc kẹt, như Khải,” bóng hình trả lời, đôi mắt buồn bã nhìn cô. “Tôi biết chiếc vòng cổ đang ở đâu. Nhưng để lấy được nó, ngươi phải đối mặt với những ký ức đau thương.”

Ngọc Thảo nuốt nước bọt, lòng đầy lo lắng. Cô biết rằng mình đã bước vào một cuộc chiến không chỉ với những linh hồn mà còn với chính ký ức của bản thân.

“Giúp tôi, và tôi sẽ dẫn đường cho ngươi,” linh hồn nói, ánh mắt đầy hy vọng nhưng cũng đầy nỗi uất hận.

Ngọc Thảo cảm thấy mình như bị cuốn vào một vòng xoáy không thể thoát ra. Cô không thể lùi bước, không thể để những linh hồn này tiếp tục đau khổ. Cô phải tìm ra sự thật, ngay cả khi nó có thể dẫn cô vào bóng tối.

“Được, tôi sẽ giúp cô,” Ngọc Thảo khẳng định, lòng quyết tâm như lửa cháy.

Và trong khoảnh khắc đó, cô biết rằng cuộc hành trình mới chỉ bắt đầu, một hành trình tìm kiếm ký ức, giải thoát những linh hồn và đối mặt với những bí mật mà cô chưa từng nghĩ tới.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn