Mồ Chôn Những Ký Ức

Chương 2: Ký Ức Đau Thương

Ngọc Thảo đứng bên cửa sổ, ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt u buồn của cô. Những ký ức về mẹ như những mảnh ghép rời rạc, tựa như những chiếc lá khô bay lạc giữa không trung. Cô nhớ những buổi chiều mẹ thường ngồi bên cạnh, kể cho cô nghe những câu chuyện cổ tích, những bài học về cuộc sống. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những hồi ức đau thương.

“Mẹ, mẹ có ở đây không?” Ngọc Thảo thì thầm, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy nỗi khát khao. Cô cảm nhận được sự hiện diện của mẹ, một cảm giác ấm áp lướt qua, như làn gió nhẹ thổi vào tâm hồn đang hoang mang. Nhưng không có câu trả lời, chỉ có sự im lặng u ám bao trùm.

“Cậu lại nghĩ về mẹ đúng không?” Minh Hoàng đứng phía sau, giọng anh trầm ấm nhưng cũng đầy lo lắng. Anh biết Ngọc Thảo đang vật lộn với nỗi đau mất mát, nhưng không biết làm thế nào để giúp cô.

“Cảm giác như mẹ đang ở quanh đây,” Ngọc Thảo đáp, đôi mắt sáng lên một chút. “Nhưng không rõ là điều gì đang giữ mẹ lại.”

Minh Hoàng quay lại, nhìn ra ngoài. “Có lẽ mẹ cậu đang cố bảo vệ cậu khỏi điều gì đó.”

“Cái gì?” Ngọc Thảo hỏi, cảm giác hồi hộp dâng lên.

“Mẹ cậu có thể đã để lại cho cậu một điều gì đó quan trọng,” Minh Hoàng nghiêm túc. “Có thể đó chính là lý do vì sao những ký ức đau thương chưa được giải thoát.”

“Cậu nghĩ thế nào về Trần Hữu Phước?” Ngọc Thảo đột ngột hỏi, hình ảnh người đàn ông lạnh lẽo lại xuất hiện trong tâm trí cô.

“Cậu không thể để hắn ta dễ dàng tiếp cận,” Minh Hoàng nói. “Hắn ta là một kẻ nguy hiểm, và có thể hắn đang tìm kiếm di sản tâm linh của mẹ cậu.”

Ngọc Thảo gật đầu, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta cần phải tìm hiểu về hắn, và cả về những bí mật mà mẹ đã giấu kín.”

Bà Lan bước vào phòng, ánh mắt bà sắc sảo như thường lệ. “Con đã quyết định chưa, Ngọc Thảo? Con muốn biết sự thật về mẹ con, nhưng điều đó có thể dẫn đến những hiểm nguy mà con chưa thể tưởng tượng.”

“Bà ơi, con không thể sống mãi trong nỗi đau này,” Ngọc Thảo đáp, giọng cô kiên quyết. “Con cần phải biết mẹ đã trải qua điều gì, và tại sao mẹ lại phải ra đi.”

“Con phải chuẩn bị tinh thần cho những gì sẽ đến,” bà Lan nói, giọng bà trầm xuống. “Có những ký ức không chỉ của riêng mẹ con, mà còn có những linh hồn khác cũng đang chờ đợi được giải thoát.”

Ngọc Thảo cảm thấy như có một sức ép nặng nề đè lên ngực. “Bà có biết ai là người đã gây ra cái chết của mẹ không?”

Bà Lan im lặng một lúc, ánh mắt hướng ra xa. “Có những điều mà bà không thể nói rõ. Nhưng nếu con thực sự muốn, con hãy đến nơi mà mẹ con từng lui tới. Có thể con sẽ tìm thấy manh mối.”

“Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ,” Ngọc Thảo quyết định, không để nỗi sợ hãi làm chùn bước.

Minh Hoàng gật đầu, anh đã sẵn sàng cùng cô đối mặt với những điều bí ẩn. “Tớ sẽ đi cùng cậu. Chúng ta không thể để mẹ cậu đơn độc.”

Khi họ rời khỏi nhà, không khí bên ngoài trở nên lạnh lẽo và ngột ngạt. Những tán cây như nghiêng mình, che khuất ánh trăng. Ngọc Thảo cảm thấy có điều gì đó lạ lùng đang diễn ra, như thể có một bóng đen đang theo dõi từng bước chân của họ.

“Cậu có cảm thấy không?” Ngọc Thảo hỏi, giọng cô run rẩy.

“Cảm thấy gì?” Minh Hoàng đáp, ánh mắt dò xét xung quanh.

“Có ai đó… đang theo dõi chúng ta,” Ngọc Thảo thốt lên, lòng dâng trào nỗi lo âu.“Hãy cẩn thận,” Minh Hoàng cảnh báo, “Chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi ở phía trước.”

Ngọc Thảo gật đầu, quyết tâm không để nỗi sợ hãi chi phối. Họ đi qua con đường nhỏ hẹp dẫn đến ngôi nhà cũ kỹ mà mẹ cô thường lui tới. Ngôi nhà ấy như một cái bóng mờ ảo giữa đêm tối, và khi họ đến nơi, Ngọc Thảo cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo xộc vào người.

“Đây rồi,” cô thì thầm, lòng hồi hộp lẫn sợ hãi.

Minh Hoàng đứng bên cạnh, anh cảm nhận được sự nặng nề của không khí. “Cậu có chắc chắn muốn vào không?”

Ngọc Thảo gật đầu, không thể quay lại. “Con phải biết sự thật.”

Họ bước vào, cánh cửa kêu kẽo kẹt, như một lời cảnh báo. Trong ngôi nhà, mọi thứ đều cũ kỹ và phủ bụi. Những bức tranh treo tường như đang theo dõi từng bước đi của họ. Ngọc Thảo cảm thấy một cảm giác quen thuộc, như thể những bức tranh ấy đang nhắc nhở cô về những ký ức đã bị chôn vùi.

“Mẹ, nếu mẹ ở đây, xin hãy cho con một dấu hiệu,” Ngọc Thảo nói, lòng cô tràn ngập hy vọng và lo lắng.

Cô tiến lại gần một chiếc bàn gỗ cũ, nơi có những vật dụng mà mẹ từng dùng. Đột nhiên, một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, khiến cô rùng mình. “Mẹ?” Cô thì thầm, cảm nhận được sự hiện diện mờ ảo.

Minh Hoàng nhìn quanh, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. “Cậu có thấy gì không?”

“Có một điều gì đó không ổn,” Ngọc Thảo nói, ánh mắt cô dừng lại trước một bức tranh cũ, hình ảnh người đàn ông với ánh mắt lạnh lẽo. Cô cảm thấy nỗi sợ hãi bao trùm.

“Ngọc Thảo, cậu đang làm gì vậy?” Minh Hoàng hỏi, giọng anh có phần khẩn trương.

“Người này… hắn ta có thể là Trần Hữu Phước,” Ngọc Thảo đáp, lòng cô nặng trĩu. “Mẹ đã từng nói về hắn.”

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm,” Minh Hoàng nói, không rời mắt khỏi bức tranh. “Có thể hắn ta đang âm thầm theo dõi chúng ta.”

Ngọc Thảo cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần. “Chúng ta không thể để hắn dễ dàng tiếp cận.”

Khi họ rời khỏi ngôi nhà, bầu không khí càng trở nên nặng nề. Những âm thanh xung quanh như đang thì thầm, và Ngọc Thảo cảm thấy một sức ép không thể chối từ. “Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” cô nói, sự lo lắng dâng lên.

Minh Hoàng nhìn quanh. “Tớ cũng cảm thấy vậy. Có thể là những linh hồn chưa siêu thoát.”

“Chúng ta phải tìm cách giúp họ,” Ngọc Thảo quyết tâm.

Cảm giác hồi hộp đè nặng lên họ khi bước ra khỏi khu vực đó. Ngọc Thảo không thể thoát khỏi suy nghĩ về hình ảnh người đàn ông lạ lùng. Hắn ta là ai và tại sao lại xuất hiện trong những ký ức của cô? Những câu hỏi không có lời đáp khiến cô cảm thấy bồn chồn.

“Chúng ta cần tìm hiểu về Trần Hữu Phước,” Minh Hoàng đề xuất. “Có thể hắn đang lên kế hoạch gì đó.”

“Đúng vậy,” Ngọc Thảo đồng ý. “Chúng ta sẽ không để hắn dễ dàng chiếm đoạt di sản của mẹ.”

Khi màn đêm buông xuống, ánh sáng từ những ngọn đèn đường yếu ớt không đủ để xua tan nỗi sợ hãi. Ngọc Thảo biết rằng cuộc chiến của cô mới chỉ bắt đầu, và những bí mật đau thương vẫn đang chờ đợi phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn