Mồ Chôn Những Ký Ức

Chương 1: Giới thiệu và thiết lập xung đột

Sau

Ngọc Thảo đứng bên cửa sổ, ánh sáng mờ ảo của buổi chiều len lỏi qua những tán cây, tạo thành những hình bóng kỳ lạ trên sàn nhà. Cô nhìn ra ngoài, nơi khoảng trời xám xịt như phản chiếu nỗi buồn trong lòng. Hình ảnh mẹ cô, người đã ra đi trong một đêm mưa tầm tã, vẫn luôn ám ảnh cô. Mẹ từng nói rằng ký ức là sức mạnh, nhưng giờ đây, mọi thứ chỉ còn là những mảnh ghép rời rạc.

“Ngọc Thảo!” Giọng Lê Minh Hoàng vang lên từ phía sau, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. “Cậu lại lạc trôi vào thế giới nào nữa rồi?”

Cô quay lại, cố gắng nặn ra một nụ cười. “Chỉ là một chút suy tư thôi mà.”

Minh Hoàng đi lại gần, ánh mắt anh tràn đầy sự quan tâm. “Tớ biết cậu đang nhớ mẹ, nhưng cậu không thể để nỗi đau ấy làm cản trở hành trình của mình. Chúng ta phải tìm ra sự thật về cái chết của bà ấy.”

Ngọc Thảo gật đầu, nhưng nỗi sợ hãi vẫn lẩn khuất trong lòng. Cô đã quyết tâm tìm hiểu, nhưng những điều chưa biết luôn khiến cô cảm thấy bất an. “Cậu nghĩ, liệu có phải mẹ đã để lại cho chúng ta điều gì không?”

“Có thể,” Minh Hoàng đáp, “nhưng cậu phải chuẩn bị tinh thần cho mọi khả năng. Có những điều không phải ai cũng muốn biết.”

Cô thở dài. “Tớ hiểu, nhưng tớ không thể sống mãi với những câu hỏi này. Nếu không tìm ra sự thật, tớ sẽ không thể yên lòng.”

Bà Lan, người bà của Ngọc Thảo, bước vào phòng. Bà mặc bộ áo dài truyền thống, gương mặt mang theo dấu ấn của thời gian. “Thảo, con đã sẵn sàng chưa? Chúng ta sẽ đến nơi mà mẹ con đã từng lui tới.”

Ngọc Thảo nhìn bà, cảm giác vừa hồi hộp vừa lo lắng. “Bà có nghĩ rằng chúng ta sẽ tìm thấy điều gì không?”

Bà Lan khẽ lắc đầu. “Không ai biết trước được điều gì. Nhưng đôi khi, những điều không biết lại là chìa khóa mở ra những bí mật. Con cần phải mạnh mẽ.”

Họ rời khỏi nhà, không khí bên ngoài se lạnh, như báo hiệu những điều không lành. Minh Hoàng đi bên cạnh, anh chợt hỏi: “Cậu có thấy lạ không? Hôm nay mọi thứ có vẻ yên tĩnh quá.”

Ngọc Thảo nhìn quanh, một nỗi lo lắng dâng lên. “Đúng vậy. Có gì đó không ổn.”

Khi họ đến nơi mẹ cô thường lui tới, một ngôi nhà cũ kỹ nằm giữa những tán cây dày đặc, Ngọc Thảo cảm thấy như có một sức hút kỳ lạ từ nơi này. Bà Lan dừng lại, ánh mắt trở nên nghiêm trọng. “Đây chính là nơi có nhiều ký ức đau thương. Con hãy cẩn thận.”

Bước vào trong, không khí lạnh lẽo khiến Ngọc Thảo rùng mình. Những bức tranh cũ treo trên tường dường như đang theo dõi từng bước chân của họ. “Mẹ, mẹ có ở đây không?” Cô gọi nhỏ.

Câu hỏi không có lời đáp, nhưng lại có một cảm giác bồn chồn trong lòng cô. Minh Hoàng nhìn xung quanh, rồi anh dừng lại trước một cái bàn gỗ cũ, nơi có những vật dụng mà mẹ cô từng dùng. “Có lẽ chúng ta nên tìm hiểu về những đồ vật này.”Ngọc Thảo tiến lại gần, chạm vào một chiếc vòng cổ. Đột nhiên, một cơn gió lạnh lướt qua, cô cảm nhận được sự hiện diện của ai đó. “Mẹ?” Cô thì thầm, nhưng chỉ có tiếng vọng lại từ bức tường.

Bà Lan tiến lại gần, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một thế giới. “Đừng để ký ức của mẹ con bị chôn vùi. Hãy lắng nghe những gì nó muốn nói.”

Ngọc Thảo nhắm mắt lại, cố gắng tập trung. Một hình ảnh mờ ảo hiện lên trong tâm trí cô, đó là một người đàn ông với ánh mắt lạnh lẽo. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi bao trùm. “Có ai đó... người này không tốt.”

Minh Hoàng nhìn cô, vẻ lo lắng hiện rõ. “Ngọc Thảo, cậu có chắc chắn không? Ai là người đó?”

“Có thể là Trần Hữu Phước,” cô nói, nhớ lại những câu chuyện mà bà Lan từng kể về một kẻ thù trong quá khứ. “Hắn ta đã từng muốn chiếm đoạt di sản của mẹ.”

“Chúng ta phải cẩn thận,” Minh Hoàng nói. “Hắn không chỉ là một kẻ bình thường.”

Bà Lan gật đầu, ánh mắt đầy nghiêm túc. “Hắn có sức mạnh tối thượng, và nếu không cẩn thận, hắn có thể làm hại con.”

Ngọc Thảo cảm thấy nỗi lo lắng tăng lên. “Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm hiểu mọi thứ trước khi quá muộn.”

Khi họ rời khỏi ngôi nhà, bầu không khí càng trở nên nặng nề. Những âm thanh xung quanh như đang thì thầm, và Ngọc Thảo cảm nhận được một sức ép không thể chối từ. “Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” cô nói.

Minh Hoàng nhìn quanh. “Tớ cũng cảm thấy vậy. Có thể là những linh hồn chưa siêu thoát.”

“Chúng ta phải tìm cách giúp họ,” Ngọc Thảo quyết tâm.

Khi họ rời khỏi khu vực đó, Ngọc Thảo không thể thoát khỏi suy nghĩ về hình ảnh người đàn ông lạ lùng. Hắn ta là ai và tại sao lại xuất hiện trong những ký ức của cô? Những câu hỏi không có lời đáp khiến cô cảm thấy bồn chồn.

“Chúng ta cần tìm hiểu về Trần Hữu Phước,” Minh Hoàng đề xuất. “Có thể hắn đang lên kế hoạch gì đó.”

“Đúng vậy,” Ngọc Thảo đồng ý. “Chúng ta sẽ không để hắn dễ dàng chiếm đoạt di sản của mẹ.”

Khi màn đêm buông xuống, ánh sáng từ những ngọn đèn đường yếu ớt không đủ để xua tan nỗi sợ hãi. Ngọc Thảo biết rằng cuộc chiến của cô mới chỉ bắt đầu, và những bí mật đau thương vẫn đang chờ đợi phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau