Mồ Chôn Những Ký Ức

Chương 19: Đối Mặt Cuối Cùng

Ngọc Thảo cảm thấy không khí trong căn phòng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Cô nhìn quanh, ánh mắt dán chặt vào những bức tường thô ráp, nơi những ký ức đau thương như đang nén lại. Cảm giác hồi hộp lấn át, nhưng quyết tâm trong cô lại càng mãnh liệt hơn. “Mẹ, con sẽ tìm ra sự thật!”

Bỗng, cánh cửa phía sau họ đóng sập, tạo ra một tiếng vang như tiếng gầm của quỷ dữ. Minh Hoàng quay lại, lo lắng, “Chúng ta bị mắc kẹt rồi!”

Ngọc Thảo hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Không, chúng ta không thể để điều này dừng lại.” Cô bước tới trước, trái tim đập thình thịch. Cô cảm nhận được điều gì đó đang chực chờ trong bóng tối.

“Ngọc Thảo!” Minh Hoàng kêu lên, nhưng cô đã tiến gần hơn về phía những hình ảnh mờ ảo đang xuất hiện.

Rồi, từ trong bóng tối, Trần Hữu Phước bước ra, nụ cười lạnh lùng trên khuôn mặt. “Chào mừng các bạn đến với nơi mà mọi ký ức đều có giá trị,” hắn nói, giọng điệu châm biếm. “Đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau, Ngọc Thảo.”

“Ngươi đang ở đây làm gì?” Ngọc Thảo gắt lên, lòng căm phẫn. “Ngươi không có quyền xuất hiện trong cuộc sống của ta!”

Phước bước lại gần, đôi mắt hắn lấp lánh một cách kỳ lạ. “Quyền? Tất cả đều là quyền lực, Ngọc Thảo. Di sản của mẹ cô chính là chìa khóa để tôi có được sức mạnh tối thượng. Cô không thể ngăn cản tôi.”

“Đừng có mơ mộng!” Minh Hoàng quát lên, nắm chặt tay lại. “Cô ấy sẽ không để ngươi chiếm đoạt di sản đó!”

Phước cười khẩy, “Thực ra, tôi không cần sự đồng ý của cô. Chỉ cần chiếm được những ký ức mà mẹ cô đã chôn giấu, tôi sẽ giải phóng những linh hồn và trở thành vị thần trong thế giới này.” Hắn đưa tay chỉ vào Ngọc Thảo, “Cô sẽ không có cơ hội nào đâu.”

“Ngươi không thể làm vậy!” Ngọc Thảo hét lên, cảm giác bất lực trào dâng. “Mẹ đã hy sinh để bảo vệ những linh hồn đó!”

“Hy sinh?” Phước nhếch mép. “Mẹ cô chỉ là một trong những kẻ ngu ngốc. Bà ta không hiểu rằng ký ức là vũ khí mạnh mẽ nhất. Và giờ đây, tôi sẽ lấy lại tất cả!”

Không khí xung quanh họ trở nên ngột ngạt. Ngọc Thảo cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn, chúng đang vây quanh, như thể đang cầu cứu. “Mẹ, con sẽ không để điều này xảy ra!”

“Cô đang đánh cược với cả cuộc đời mình đấy,” Phước nói, ánh mắt hắn đầy thách thức. “Nếu cô muốn ngăn cản tôi, thì hãy bước qua xác tôi!”

Bất ngờ, những bóng hình mờ ảo xung quanh bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn. Những linh hồn, những ký ức đau thương, tất cả đều đang hiện hữu trước mắt Ngọc Thảo. Cô cảm nhận được nỗi đau của họ, và quyết tâm trong cô càng lớn hơn. “Tôi sẽ giải thoát cho họ!”

Minh Hoàng quay sang Ngọc Thảo, “Cẩn thận! Hắn có thể sử dụng phép thuật đen!”

“Để ta xem cô có đủ sức mạnh không.” Phước vung tay, và những bóng tối bắt đầu cuộn trào, hướng về phía Ngọc Thảo. “Hãy để tôi kiểm tra tài năng của cô!”

Ngọc Thảo nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh từ những ký ức bị chôn vùi trong lòng. “Mẹ, hãy cho con sức mạnh!” Cô tập trung, một luồng ánh sáng phát ra từ cơ thể mình, đối kháng lại bóng tối đang vây quanh.

“Không!” Phước la lên, ánh mắt hắn chuyển từ kiêu ngạo sang hoảng loạn. “Điều này không thể xảy ra!”

Ánh sáng mạnh mẽ từ Ngọc Thảo chiếu rọi khắp căn phòng, làm cho bóng tối phải lùi lại. Những linh hồn, như được giải thoát, bắt đầu hiện hình, ánh mắt họ đầy hy vọng. “Cảm ơn con, Ngọc Thảo,” một linh hồn nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc.Ngọc Thảo cảm nhận được sự ấm áp từ những linh hồn, lòng cô tràn đầy sức mạnh. “Mẹ, con sẽ không để ai phải chịu đau khổ nữa!” Cô hét lên, quyết tâm không chỉ giải phóng những linh hồn mà còn bảo vệ di sản của mẹ mình.

Phước đứng bất động, vẻ mặt hắn lộ rõ sự hoang mang. “Cô không thể làm như vậy! Ký ức của cô sẽ thuộc về tôi!”

“Không!” Ngọc Thảo quát, ánh sáng trong tay cô bùng lên, như thể không chỉ là sức mạnh của cô mà còn là sức mạnh của tất cả những linh hồn đã bị chôn vùi. “Tôi sẽ bảo vệ ký ức của mẹ!”

Bóng tối bắt đầu tan biến, và những linh hồn xung quanh bắt đầu hiện rõ hơn. “Hãy giải phóng chúng ta!” Họ đồng thanh, như một lời cầu khẩn.

Ngọc Thảo cảm thấy trái tim mình đập mạnh, như thể cô đang đứng trước ranh giới của sự sống và cái chết. “Tôi sẽ không để ký ức bị chôn vùi thêm nữa!”

Từ sâu thẳm trong lòng, một sức mạnh vô hình dâng trào, đẩy lùi bóng tối và đưa những linh hồn về với ánh sáng. Phước lùi lại, hắn không còn kiêu ngạo như trước, mà giờ đây chỉ còn lại sự sợ hãi. “Không! Điều này không thể xảy ra!”

“Đúng vậy, nó sẽ không xảy ra nếu ngươi không phải trả giá,” Ngọc Thảo khẳng định, ánh sáng trong tay cô tỏa ra như một vầng dương.

Phước cắn răng, dồn mọi sức mạnh vào một cú đánh cuối cùng. “Cô sẽ phải hối hận vì đã đứng về phía những linh hồn đó!”

Ngọc Thảo cảm nhận được sự đe dọa, nhưng cô không lùi bước. “Tôi sẽ không hối hận!”

Khi hai sức mạnh va chạm, một luồng sóng mạnh mẽ lan tỏa khắp căn phòng. Ngọc Thảo cảm thấy như thể thời gian ngừng lại, và mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ ảo.

“Tôi sẽ không để ngươi thắng!” Cô thét lên, lòng tràn đầy quyết tâm.

Khi ánh sáng và bóng tối giao tranh, không khí như nín thở. Ngọc Thảo cảm thấy sức mạnh từ những linh hồn, và cô biết rằng mình không hề đơn độc.

“Giải thoát cho chúng tôi!” Một tiếng nói vang lên, mạnh mẽ và đầy hi vọng.

Ngọc Thảo nắm chặt tay, đôi mắt sáng bừng. “Tôi sẽ làm điều đó!”

Cô tập trung, ánh sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và trong khoảnh khắc đó, mọi thứ dường như sắp được giải quyết. Nhưng không ai có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

“Cô sẽ phải trả giá!” Phước gầm lên, nhưng giờ đây hắn đã không còn sức mạnh.

Ngọc Thảo cảm thấy một luồng gió mạnh thổi qua, và khi mọi thứ xung quanh bắt đầu tan biến, cô biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Những ký ức vẫn đang chờ đợi, và giờ đây, cô phải đối mặt với sự thật về mẹ mình.

“Chúng ta sẽ không dừng lại ở đây,” cô thì thầm, lòng đầy quyết tâm. “Mẹ, con sẽ tìm ra sự thật!”

Một hành trình mới đang bắt đầu, và những bí mật vẫn còn chờ đợi để được khám phá.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn